Nghiện Giả Dối - Điện Thượng Bất Điện Hạ

Chương 9: Biến Thì Biến!

Trước Tiếp

Hứa Vân Kiến tỉnh giấc sớm, nó chờ Hứa Thanh Hà thức dậy rồi nài nỉ: "Hôm nay chúng ta đi chơi được không ạ?"

 

Hứa Thanh Hà chưa kịp trả lời nó đã nghiêm túc giải thích: "Con lừa Tống Dã hôm nay là sinh nhật con, con phải giả vờ cho giống."

Hứa Thanh Hà ừ một tiếng, Hứa Vân Kiến mỉm cười lộ ra lúm đồng tiền, nó cúi xuống hôn má hắn: "Cảm ơn ba, ba là tuyệt vời nhất."

Mùi sữa đặc trưng của trẻ con phảng phất ở chóp mũi, Hứa Thanh Hà ngước mắt lên thấy mái tóc xoăn tít của Hứa Vân Kiến vì mới rời giường, hắn giơ tay ép tóc nó xuống, thản nhiên hỏi: "Con thích Tống Dã lắm à?"

Hứa Vân Kiến chun mũi: "Con không thèm thích đâu, anh ấy vừa hung dữ vừa ngốc, không bằng anh Nam An."

Khóe môi Hứa Thanh Hà giật nhẹ. Tống Dã mà hung dữ? Cậu ta chỉ là con hổ giấy thôi, đỡ hơn so với tính tình thánh thiện ngày xưa.

"Ba hết thích anh Nam An rồi sao?" Hứa Vân Kiến dè dặt hỏi, lần cuối cùng nó gặp anh Nam An là hôm ba tình cờ nghe thấy anh Nam An nói xấu Tống Dã.

Ngoài việc anh Nam An muốn làm mẹ nó thì nó rất thích anh, anh dịu dàng chiều chuộng nó, còn làm đồ ăn ngon nữa. 

Hứa Thanh Hà chẳng buồn giải thích với thằng bé rằng quan hệ giữa hắn và Nam An chỉ là đôi bên cùng có lợi. Vấn đề không phải là thích hay không, chỉ là thấy thuận mắt, lại không hay gây rắc rối nên mới để ở lại lâu hơn chút.

Nên hắn trả lời cho có: "Không thích."

Hứa Vân Kiến hơi nản lòng, sau này nó không được anh bánh kem anh Nam An làm nữa rồi.

Nó hỏi tiếp: "Ba có thích chị gái xinh đẹp không?"

"Không thích." Hứa Thanh Hà có xu hướng tính dục rõ ràng.

Hứa Vân Kiến thở dài: "Sao ba không thích ai hết vậy? Hay ba thích Tống Dã?" Nếu không thì sao sống chung với Tống Dã chứ?

Hứa Thanh Hà nhíu mày vì câu hỏi này: "Không th-"

Hắn chưa dứt lời thì cánh cửa đột nhiên bật mở, con người tóc tai rối bù mới thức giấc còn ngái ngủ đi vào, anh vừa ngáp vừa ôm Hứa Thanh Hà đã xuống giường.

"Chào buổi sáng Thanh Hà."

Giọng Tống Dã uể oải, anh dụi vào bả vai Hứa Thanh Hà rồi ngửa đầu định hôn hắn, nhưng hắn nghiêng đầu tránh.

Hắn bình tĩnh giải thích: "Vân Kiến dậy rồi."

Tống Dã ngoảnh đầu thấy Hứa Vân Kiến đang tròn mắt ngạc nhiên, bối rối nhìn hai người. Tống Dã nheo mắt tỏ vẻ bất mãn, trẻ con đúng là vướng víu, anh không hiểu nổi lý do Hứa Thanh Hà lại nuôi một đứa. Anh không buông Hứa Thanh Hà ra mà nói với Hứa Vân Kiến: "Về phòng đánh răng rửa mặt đi, lát nữa ba dẫn con đi chơi sinh nhật."

Hứa Vân Kiến hừ một tiếng rồi bỏ đi, Tống Dã lại muốn hôn hắn, hắn chợt nghi ngờ nói: "Quan hệ của anh với Vân Kiến có vẻ kỳ lạ."

Vớ vẩn, cả hai đều không ưa nhau, không kỳ mới là lạ.

"Tôi bận công việc nên ít gặp nó." Tống Dã trả lời cho có lệ.

"Mẹ... nó đâu?"

Sao vẫn còn hỏi? Anh cũng muốn biết mẹ nó là ai lắm chứ, có phải là con ruột của Hứa Thanh Hà không. Anh có cơ hội xác minh nhưng anh cảm thấy chỉ cần mình không kiểm tra, anh sẽ không nhận về kết quả không mong muốn.

Tống Dã không biết nên trả lời thế nào cho phải, đành lảng sang chuyện khác: "Chút nữa chúng ta ra biển chơi, anh đi thay đồ."

Anh cởi bộ đồ ngủ, vẻ mặt hoài nghi hiện rõ khi nhìn bóng người biến mất sau cửa phòng tắm. Anh nhận ra hắn cố tình tránh né nụ hôn nên mới lắm lời hỏi nhiều. Bệnh đa nghi phát tác, anh bỏ bộ đồ định thay xuống, tiến vào trong.

Hứa Thanh Hà có thói quen tắm vào buổi sáng, hắn vừa đứng dưới vòi sen thì bỗng có người mở cửa, rồi đối phương cho ra lời giải thích có vẻ hợp lý: "Tiết kiệm thời gian, chúng ta tắm chung."

Tống Dã mỉm cười lại gần Hứa Thanh Hà, anh có rất nhiều cách để thử xem Hứa Thanh Hà có vấn đề không, nhưng những cách khác quá mất công, còn cách này cho anh cơ hội vừa thử nghiệm vừa tận hưởng.

Hứa Vân Kiến vệ sinh sạch sẽ xong lê đôi dép "lẹp xẹp" chạy đến phòng ngủ bên cạnh.

Đâu hết rồi? Nó không thấy ba mà cũng không thấy Tống Dã, chỉ nghe tiếng ai đó nói chuyện trong phòng tắm, nó bèn đi tới: "Ba ơi?"

Tiếng nói đột nhiên im bặt, năm giây sau nó nghe thấy Tống Dã nghiến răng: "Biến ra ngoài!"

Hứa Vân Kiến sợ hết hồn, dùng hết sức bình sinh hét lên với cánh cửa đang đóng chặt: "Biến thì biến!"

Ba không có ở đây thì nó chẳng thèm ở lại làm gì.

Lại thêm một phút im lặng nữa, có người cố gắng nhỏ giọng thúc giục: "Tiếp tục đi."

"Đừng căng thẳng, thả lỏng đã." Có người cười khẽ.

Không lâu sau, người kia có vẻ xấu hổ lên tiếng: "Em, ừm, đừng dịu dàng như vậy."

Đối diện với ánh mắt thắc mắc, Tống Dã hiếm khi đỏ mặt. Việc xác minh đã hoàn tất, tên Hứa Thanh Hà này vẫn chưa lấy lại trí nhớ nhưng...

Hứa Thanh Hà lẳng lặng nhìn chăm chú người đang ngập ngừng, hắn thầm cười nhạo trong lòng, biết tỏng Tống Dã muốn gì.

Hắn cúi đầu che giấu biểu cảm, giả vờ bối rối hỏi: "Sao cơ?"

Tống Dã thấy tội lỗi vì có cảm giác mình đang dẫn dắt một bạn nhỏ ngây thơ đi lạc lối. Anh chần chừ hồi lâu mới nói: "Em làm mạnh hơn chút."

"Như vậy được chưa anh Dã?"

Hứa Thanh Hà ra tay mạnh hơn cùng lúc thì thầm vào tai Tống Dã, anh do dự rồi vẫn quyết định nắm tay hắn dẫn đến một chỗ, mím môi không dám nhìn vào mắt Hứa Thanh Hà, bảo với hắn: "Bóp chỗ này."

"Hả?"

Hắn mù mờ nhìn anh như không nghe rõ, thổi bay can đảm khó lắm Tống Dã mới gom góp được. Phơi bày sở thích trước mặt Hứa Thanh Hà một lần nữa làm anh ngượng ngùng.

Anh vẫn cúi đầu suốt nên không nhận ra ý cười gần như vô hình hiện lên trong mắt Hứa Thanh Hà đang nhìn anh, cảm xúc ấy nhạt nhòa đến nỗi ngay cả bản thân hắn cũng không nhận ra.

"Thế này à anh Dã?"

Cơn đau vừa phải lan khắp người Tống Dã ngay khi Hứa Thanh Hà dứt lời. Thấy hắn hiểu ra, anh gật đầu rồi mơ màng nói: "Bên kia cũng muốn."

"Hình như tôi hiểu anh muốn gì rồi."

Hắn cười khẽ bên tai anh, nghe có vẻ hung ác.

"Anh Dã thật b**n th**."

--- 

Ánh nắng càng lúc càng gay gắt, Hứa Vân Kiến chán chường ngồi xổm dưới gốc cây trong sân quan sát mấy con giun. Đến khi bóng đen bao phủ lấy nó, nó liền ngẩng đầu: "Ba đi đâu vậy?"

Nó đi xuống lầu tìm cũng không thấy Hứa Thanh Hà, cứ tưởng hắn đã ra ngoài nên đứng ngoài sân chờ hắn về.

"Đi thôi."

Giọng nói phát ra từ đằng sau Hứa Thanh Hà, Hứa Vân Kiến hứ một tiếng vì thấy Tống Dã.

Tống Dã biết nó giận mình, anh dễ tính thẳng thắn xin lỗi nó: "Ba xin lỗi vì lúc nãy nạt con."

Hứa Vân Kiến sững sờ vì không ngờ nhận được lời xin lỗi, nó ngẩng cằm rộng lượng nói: "Không sao, con tha thứ cho ba."

Hứa Thanh Hà biết rõ đầu đuôi, hắn liếc nhìn vẻ mặt mãn nguyện của Tống Dã, đến khi hắn ngoảnh đi chỗ khác thì bắt gặp Hứa Vân Kiến đang ngó mình lom lom.

Khóe môi Hứa Thanh Hà khẽ cong lên thành nụ cười: "Sao vậy?"

Hứa Vân Kiến lắc đầu.

Vừa rồi trông ba có vẻ... ừm nó không biết phải diễn tả thế nào, nói chung là trông đẹp hơn nụ cười bây giờ.

Hứa Vân Kiến vẫn chưa quen với nụ cười quá mức hiền lành và thân thiện của Hứa Thanh Hà. Từ khi nó bắt đầu có trí nhớ thì Hứa Thanh Hà luôn là người nghiêm túc không cười nói tuỳ tiện. Trong lòng nó, dù ba ít cười và ngày nào mặt mày cũng u ám nhưng ba lại dịu dàng hơn bất cứ ai, vô cùng yêu thương nó.

"Chúng ta đi nào."

Bàn tay nhỏ bé được sưởi ấm bởi ánh nắng nắm lấy bàn tay hơi lạnh của người đàn ông.

Tống Dã đứng bên cạnh quan sát không thấy điều gì bất thường, anh định tới bên cạnh Hứa Thanh Hà nhưng nhớ lời Hứa Thanh Hà nói trước đó thì dừng lại, im lặng nắm tay Hứa Vân Kiến. Nó tỏ vẻ ghét anh chứ không giãy ra.

Sau hơn bốn mươi phút lái xe, ba người đến bãi biển nghỉ dưỡng đông đúc nhất vùng. Bây giờ không phải mùa du lịch cao điểm nên ở đây khá vắng vẻ, song vẫn nhộn nhịp. Hứa Vân Kiến tới nơi liền rũ bỏ sự mệt mỏi trên xe, vui vẻ chạy nhảy.

Trên người Tống Dã đầy những dấu vết khó tả, anh ăn mặc kín đáo, trái ngược hẳn với Hứa Thanh Hà, hắn cởi áo ra chơi đùa dưới biển với Hứa Vân Kiến. Mấy vết cào và dấu răng mờ ám trên cơ thể hắn lại khơi dậy h*m m**n của Tống Dã, nhưng đồng thời anh cũng hơi khó chịu vì để người ta thấy được thân hình quyến rũ đó.

Thằng nhóc nghịch nước hăng say tràn đầy năng lượng, Tống Dã đứng yên một bên nhưng không chán chút nào, anh ngắm Hứa Thanh Hà cả buổi, nụ cười thỏa mãn nhàn nhã hiện rõ trên môi. 

Anh thích bầu không khí này.

"Tống Dã?"

Có ai đó ngờ vực gọi tên anh, Tống Dã quay lại nhìn.

Cùng lúc đó, Hứa Vân Kiến sáng mắt: "Chị..."

Nó vừa thốt ra một tiếng đã bị bịt miệng.

Tống Dã lại ngoảnh sang nhìn nó, người phụ nữ ở phía sau giơ tay "suỵt" ra hiệu với Hứa Vân Kiến. Khi Tống Dã quay đầu, cô trở lại dáng vẻ điềm đạm. Cô mặc chiếc váy dài màu sáng nhạt, gió biển khẽ thổi vạt váy toát lên khí chất tao nhã.

Tống Dã nhíu mày thầm nghĩ cô khá quen, không nhớ từng gặp cô ở đâu.

Người đó nhận ra vẻ mặt của anh, cô cười: "Em là Thời Âm đây anh Tống."

Nhờ vậy Tống Dã mới nhớ ra, hóa ra là Thời Âm đính hôn hồi nhỏ với anh, cô hiếm khi về nước kể từ lúc ra nước ngoài, cô đã trưởng thành hơn nhiều sau ngần ấy năm, chẳng trách anh không nhận ra.

"Anh Tống vẫn đẹp trai như cũ, em cứ tưởng mình nhầm."

Thời Âm cười e thẹn và dè dặt, cô thoáng liếc về phía người đàn ông cách đó không xa. Hứa Thanh Hà trầm mặt như cảnh cáo cô đừng gây rối.

"Hứa Thanh Hà?" Thời Âm giả vờ mới nhận ra sự hiện diện của Hứa Thanh Hà, cô ngạc nhiên nhìn hắn rồi lại nhìn Tống Dã.

Khuôn mặt cô đầy vẻ khó hiểu, thắc mắc lý do hai người ở cùng nhau. Tống Dã biết Hứa Thanh Hà và Thời Âm từng học chung trường khi du học nên việc cả hai biết nhau là điều đương nhiên.

Anh không nghĩ mình có nghĩa vụ phải giải thích mối quan hệ giữa họ với Thời Âm, anh chỉ hỏi: "Đi du lịch à?"

Thời Âm lắc đầu: "Sắp đến sinh nhật ông nội nên em tới đây mua ít quà cho ông."

Tống Dã cũng nhận được thiệp mời, anh hỏi tự nhiên: "Em mua được chưa?"

"Em mua rồi, tối nay em bay về, anh đi cùng không?"

Giọng Thời Âm vừa đủ lớn để Hứa Thanh Hà nghe thấy, khẳng định với hắn rằng cô tuân thủ giao hẹn, đảm bảo sẽ về thành phố Giang ngay lập tức.

"Tống Dã, con muốn ăn kem!"

Hứa Vân Kiến ở đằng sau đột nhiên chạy tới nắm tay Tống Dã. 

Thời Âm cười: "Anh cứ thoải mái, em cũng đi ngay đây."

Tống Dã gật đầu với Thời Âm: "Xin thất lễ."

Sau khi hai người khuất dạng trong đám đông, Thời Âm mới giãn nét mặt ra. Cô quay sang bật cười nhìn hắn: "Anh căng thẳng à?"

Hứa Thanh Hà lạnh lùng nhìn cô: "Đừng làm chuyện không đâu."

Thời Âm nhướng mày: "Tôi cực nhọc tới đây rồi phải làm gì đó chứ, à mà anh dẫn nhóc Vân Kiến đến đây không sợ tôi làm gì nó sao?"

Hứa Thanh Hà im lặng, Thời Âm khoanh tay tỏ vẻ buồn bã: "Quen biết bao nhiêu năm mà anh chẳng tin tưởng tôi chút nào, dù gì nhóc Vân Kiến còn muốn tôi làm mẹ thằng bé kia mà."

"Nó không cần mẹ."

"Không công bằng, việc nào ra việc đó chứ, hai chúng ta cùng nhặt nó về, tôi còn nuôi nó nửa năm ở nước ngoài giúp anh, tính ra thì tôi cũng được coi là nửa người mẹ."

Hứa Thanh Hà thờ ơ nhắc nhở: "Nó là con trai."

"Con trai thì sao, có phải đàn ông đâu. Rảnh rỗi nuôi chơi một thằng nhóc cũng được, chúng ta mà không tiện tay nhặt về thì nó chẳng sống nổi đâu."

Năm đó nơi họ đến làm việc xảy ra trận đấu súng. Trên đường trở về, cô và Hứa Thanh Hà thấy Hứa Vân Kiến đang được ai đó che chở. Sau khi mang nó về điều tra thì biết gia đình thằng nhóc là dân di cư, người bảo vệ nó chính là mẹ, đáng tiếc cô đã chết. Tìm hiểu thêm mới biết cả trong lẫn ngoài nước, nó đều không còn người thân nào. 

Thời Âm chỉ định nuôi Hứa Vân Kiến một thời gian cho vui, chán rồi thì ném vào trại trẻ mồ côi mặc nó tự sinh tự diệt. Bất ngờ là Hứa Thanh Hà giữ nó bên mình, đặt tên cho nó là Hứa Vân Kiến. Cái tên "Vân" lấy theo thứ tự thế hệ trong gia phả nhà họ Hứa, còn "Kiến" mang hai ý nghĩa - "nhìn thấy" và "nhặt về".

Cái tên được ghi chép trong phả hệ, ngụ ý rằng Hứa Vân Kiến không mang dòng máu họ Hứa nhưng vẫn có quyền cạnh tranh gia sản trong tương lai.

Nán lại cũng đã lâu, Thời Âm phất tay đi về hướng ngược lại.

"Bắt tay vào việc chính đi, tôi mong anh không quên nhiệm vụ, đừng chìm vào vai diễn quá rồi sa vào tay Tống Dã."

Cô quay lưng với Hứa Thanh Hà, nở nụ cười ẩn ý: "Người thắng chỉ có một."

Chỉ duy nhất một người mà thôi.

Hứa Thanh Hà nhìn cô đi xa dần, con ngươi tăm tối.

Tống Dã dẫn Hứa Vân Kiến về, anh thấy Hứa Thanh Hà đã mặc áo vào, hắn đang nằm nghỉ trên ghế dài ngoài bãi cát.

Mùi hương ngọt ngào thoảng qua mũi, Hứa Thanh Hà mở mắt ra đối diện với que kem vani. Hắn vừa cắn một miếng thì khuôn mặt trước mắt bất ngờ áp lại gần, cắn vào đầu bên kia.

Nhàm chán.

Hứa Thanh Hà cụp mắt, Tống Dã thỏa mãn l**m kem dính bên khóe miệng rồi nằm xuống bên cạnh hắn.

"Cuối tháng tôi phải về thành phố Giang."

Nếu Thời Âm không đột nhiên xuất hiện, anh suýt quên mất thiệp mời mình nhận được. Ông cụ có ân với anh nên anh phải đi một chuyến, tiện thể thăm dò tình hình bên nhà họ Hứa. Tư Đồ Mẫn đã tận mắt chứng kiến và anh cũng không cố sức giấu giếm, những người thân cận bên Hứa Thanh Hà đều biết hắn mất trí nhớ. Đến tận lúc này nhà họ Hứa vẫn không hay tin, mọi việc đều diễn ra suôn sẻ, phần lớn là nhờ những người này.

"Anh đi bao lâu?"

Hứa Thanh Hà cúi đầu hỏi, Tống Dã cho là hắn buồn thì không khỏi thích thú, nhích tới hôn lên má hắn.

"Anh sẽ về nhanh thôi."

Anh muốn buông bỏ tất cả và sống cuộc sống bình yên với Hứa Thanh Hà ở thị trấn ven biển nhỏ bé này đến cuối đời. Nếu Hứa Thanh Hà còn ký ức, biết được suy nghĩ của anh đảm bảo hắn sẽ khinh bỉ anh si mê ngu muội, bảo anh cút đi đừng cản trở hắn.

Nghĩ đến viễn cảnh đó, Tống Dã bật cười. Phải đành chịu thôi, anh thích Hứa Thanh Hà như thế. Thích con người Hứa Thanh Hà tâm tư âm trầm, không hề dịu dàng lại còn bội bạc. Từ giây phút nhận ra mình thích hắn, mọi thứ đã không thể dừng lại.

Mặt trời lặn, bầu trời được nhuộm màu bởi những vệt lửa rực rỡ, phủ lên bóng hình trước mặt anh lớp ánh sáng nhạt. Ngắm nhìn khuôn mặt đã in sâu vào tận linh hồn, Tống Dã bất giác chìm đắm trong suy nghĩ.

Hứa Thanh Hà nhận ra Tống Dã đang mải mê nhìn mình, hắn muốn lờ đi nhưng một lúc sau vẫn ngước mắt hỏi: "Anh đang nghĩ gì vậy?"

Tống Dã choàng tỉnh, cong môi.

"Nghĩ về em."

Anh nghĩ về con người đã cho anh cuộc đời mới, người anh vừa hận vừa yêu, người làm anh thần hồn điên đảo, người mang tên Hứa Thanh Hà. 

Tống Dã cười thành tiếng khiến Hứa Thanh Hà phải liếc mắt nhíu mày, lại nổi khùng à? 

"Hứa Thanh Hà, anh nhớ em quá."

Ngẫm lại thì thấy hèn thật nhưng biết làm sao được, anh tự nguyện mà.

Trước Tiếp