Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thật ra Tống Dã chờ tầm năm phút là bắt đầu sốt ruột, anh định gọi điện hỏi Hứa Thanh Hà xem hắn đang ở đâu để anh dắt thằng nhóc đi tìm. Nhưng Hứa Thanh Hà không mang theo điện thoại, anh đành lượn lờ quanh cửa, chờ thêm một tiếng mà tưởng như cả thế kỷ trôi qua. Anh nghi ngờ có phải Hứa Thanh Hà đột nhiên lấy lại được trí nhớ rồi chạy mất hay không.
Khi đó bác sĩ trả lời khá lấp lửng, ông ta nói việc hồi phục có thể mất vài ngày, vài tháng, thậm chí một hai năm gì đó, cũng có khi mấy chục năm chưa chắc nhớ lại toàn bộ.
Đúng là cái gì cũng nói được.
"Tôi đi bộ nên hơi chậm."
Hứa Thanh Hà vừa giải thích vừa bước vào trong cất đồ ăn vào tủ lạnh.
Hắn vào nhà được một lúc thì Tống Dã liếc nhìn Hứa Vân Kiến đang chơi vui vẻ bên cạnh, anh nhét quả dừa vào tay nó: "Uống đi, đừng chạy lung tung."
Anh chưa hết lo lắng nên hung hăng cảnh cáo: "Đừng vào tìm ba nhóc trước khi tôi ra, nếu không..."
Hứa Vân Kiến ôm quả dừa khịt mũi.
Ba không quên nó, nó không thèm sợ Tống Dã ngốc nghếch nữa.
Tống Dã đi vào trong, phớt lờ vẻ khinh bỉ tự tin của Hứa Vân Kiến.
Chủ cũ của căn nhà rất thích đồ gỗ nên căn nhà được bao phủ bởi màu gỗ nhạt dịu mắt. Ánh nắng chan hòa và gió nhẹ khẽ lay khiến cảm giác yên bình, tĩnh lặng của năm tháng lại càng đậm hơn. Tống Dã nhìn người đàn ông đứng trong bếp mà lòng xao động, cảm xúc khó tả quấn lấy tim anh.
Hứa Thanh Hà đang cho hải sản mới mua vào chậu thì cảm giác có ai đó ôm eo mình từ đằng sau. Rồi lưng hắn nặng trĩu, hơi thở ấm áp phả bên tai kèm theo tiếng cười khe khẽ: "Trước đây cậu thích nấu ăn, cứ hỏi tôi đồ cậu nấu có ngon không. Có lần tôi nói không ngon làm cậu hờn dỗi cả ngày, phải mất cả buổi mới dỗ cậu được."
Hứa Thanh Hà run rẩy hàng lông mi vì bị cắn vào tai, ý muốn đầu tiên hiện lên trong đầu hắn là vặt cái đầu chó của Tống Dã xuống.
Trong tháng đầu tiên ở nước ngoài, để xoa dịu nghi ngờ của Tống Dã, hắn đã thuê nhà thôi miên chuyên nghiệp để xin thôi miên tạm thời. Do tình trạng thể chất nên hiệu quả không kéo dài lâu, ký ức dần trở lại. Hai ngày trước khi Tống Dã dẫn Hứa Vân Kiến đến thị trấn Kim Ngạn, Hứa Thanh Hà đã lấy lại hầu hết ký ức. Lúc đó hắn sắp xếp người đưa Hứa Vân Kiến đến gặp Tống Dã để dụ anh đến gặp mình.
Nhà họ Hứa sắp biết được "tai nạn" của hắn, Hứa Vân Kiến không thể ở lại thành phố Giang lâu thêm nữa, nếu không rất có thể anh sẽ trở thành con bài để đe dọa hắn.
Tống Dã nào hay biết mình đang ôm Hứa Thanh Hà đã khôi phục trí nhớ, anh tiếp tục vô tư bịa đặt, chẳng kiêng nể gì.
"Em Thanh Hà." Anh gọi nhỏ, cố tình dùng giọng khàn khàn lưu luyến.
Nhưng lọt vào tai Hứa Thanh Hà, tất cả chỉ gói gọn trong một chữ - dâm. Anh thích dùng chiêu này để quyến rũ hắn, cứ cố ý thủ thỉ bên tai hắn gọi hắn là "chủ nhân".
"Ừm?" Hứa Thanh Hà quay lưng về phía anh, đôi mắt nheo lại đầy nguy hiểm.
Tay Tống Dã luồn vào trong áo hắn, lòng bàn tay anh ấm nóng, trêu ghẹo châm lửa cho hắn.
Hắn nghe anh thở dài như buồn bã: "Từ khi mất trí nhớ, em lạnh nhạt với anh quá."
Tống Dã không nhịn được nữa, vứt mẹ kịch bản đi, anh không hợp kiểu nhân vật lạnh lùng đạo mạo, chờ người khác chủ động.
Hứa Thanh Hà mất trí nhớ ngây thơ giống hệt cậu thiếu niên non nớt, tính đến giờ chỉ mới hôn anh một cái vỏn vẹn trong một giây.
Nếu tiếp tục thế này anh sẽ nhịn phát chết mất, anh không diễn vai này nữa, hình tượng sụp thì cứ sụp đi, tận hưởng lạc thú trước mắt mới là ý hay. Chẳng qua Hứa Vân Kiến có thể xông vào đây bất cứ lúc nào, chuyện ân ái trọn vẹn là điều không thể, đành ôm hôn s* s**ng cho đỡ thèm.
Nghe lời Tống Dã nói, Hứa Thanh Hà nhìn xuống chậu nước, như cười như không: "Trước đây tôi đối xử với anh thế sao?"
Tống Dã không thấy biểu cảm của hắn, tưởng hắn bối rối vì anh chủ động nên ôm chặt hơn, nhả ra một câu: "Trước đây em..."
Anh cố tình dừng lại, hạ giọng gợi tình: "Lúc nào cũng muốn chơi anh."
Anh buông Hứa Thanh Hà ra, Hứa Thanh Hà cũng phối hợp quay lại nhìn anh, ánh mắt hắn hơi lảng tránh, diễn hoàn hảo vai anh chàng lúng túng.
Tống Dã không dừng lại, anh giơ tay nâng cằm Hứa Thanh Hà để hắn ngước lên, thu hẹp khoảng cách giữa hai người.
"Em thích ôm hôn anh, có khi hôn cả tiếng đồng hồ, anh thấy phiền mà em vẫn nằng nặc dính lấy anh."
Anh không nhịn được cười: "Anh chưa từng gặp ai thích đeo bám như vậy."
Tống Dã thốt ra mấy lời này mà không hề chột dạ. Nói dối mà, muốn gạt người khác thì trước tiên phải gạt chính mình. Đây là bài học anh rút ra từ những lần tiếp xúc với Hứa Thanh Hà và Tề Ngọc.
Anh rút ngắn khoảng cách với Hứa Thanh Hà, chỉ cần nhìn thoáng qua môi hắn là làm người ta muốn hôn mãi không thôi, đừng trách anh thích hôn hắn.
Trước đây chắc chắn Hứa Thanh Hà sẽ không đáp lại vì hắn không có hứng. t*nh d*c là cách giải quyết nhu cầu nhất thời và giải tỏa căng thẳng. Những chuyện khác, trong mắt người khác có thể là thú vui, còn trong mắt hắn chỉ làm lãng phí thời gian. Tống Dã có thể nói lảm nhảm cả tiếng đồng hồ, hắn thì không như thế, có thời gian ôm ấp thì thà vào bước chính còn hơn.
Nhưng Tống Dã thích kiểu lạc thú rủ rỉ tâm tình, đây là lý do Hứa Thanh Hà thấy anh rất phiền.
Hứa Thanh Hà luôn thưởng phạt rõ ràng với cấp dưới, Tống Dã làm việc tốt nên khi anh yêu cầu làm bạn tình một năm, hắn đã đồng ý. Hắn có ngờ anh thành bạn tình sẽ phiền phức đến vậy đâu?
Tống Dã đang nhấm nháp, xem vẻ thờ ơ của hắn thành không theo kịp mình.
"Ngoan nào, hé miệng." Anh cười nhẹ, dỗ dành hắn như dỗ đứa bé không nghe lời.
Hắn kém anh hai tuổi mà lúc nào cũng trên cơ anh, đây là cơ hội hiếm có nên anh phải tận hưởng cho đã ghiền.
Ngón tay Hứa Thanh Hà khẽ giật, trước khi Tống Dã kịp dạy hắn cách chủ động, hắn giơ tay ấn vào gáy anh đáp trả lại.
Trong lúc hôn nhau, Hứa Thanh Hà chọn cách nhắm mắt để giảm thiểu khả năng Tống Dã nhận ra điều gì bất thường. Hắn hôn rất tiết chế nhưng vẫn khiến Tống Dã cực kỳ thỏa mãn
Chậc chậc chậc, Hứa Thanh Hà chủ động hôn môi anh, còn hôn sâu nữa chứ, anh phải ghi nhớ thật kỹ.
Khoảng năm phút sau Hứa Thanh Hà không muốn hôn tiếp nữa, hắn lẳng lặng kết thúc. Có lẽ đã quen với cách hắn cư xử hời hợt trước đây, Tống Dã không thấy lạ, anh vùi mặt vào hõm vai của hắn, hết hôn đến cắn cổ hắn: "Em còn nói em chết trên người anh cũng đáng."
Tống Dã càng nói càng bậy bạ, tự bản thân anh cũng buồn cười vì mấy lời nhảm nhí này.
Những gì anh nói thực chất đều ngược lại, anh mới là người muốn được Hứa Thanh Hà chơi, anh bám rịt Hứa Thanh Hà hôn hít suốt một tiếng rồi bị hắn chê ghét, cũng chính anh thấy chết dưới thân Hứa Thanh Hà là xứng đáng. Tất cả những việc này, anh đều từng nói và làm với Hứa Thanh Hà.
Tống Dã thầm bật cười rồi lại hôn hắn. Lẳng lơ với người mình thích không phải chuyện đáng xấu hổ, miễn bản thân vui là được. Nhưng anh không rõ khi lấy lại ký ức và nhớ lại chuyện hôm nay, Hứa Thanh Hà sẽ xử lý anh thế nào, hy vọng hắn không quá tàn nhẫn.
Tống Dã đắm chìm trong nụ hôn, không để ý Hứa Thanh Hà nhíu đôi lông mày.
Cuối cùng hắn cũng được chứng kiến khả năng nói dối của Tống Dã, nhớ lại cái hồi mà cậu thiếu gia nhà họ Tống còn lắp ba lắp bắp nói dối, mặt đỏ bừng, không làm được tích sự gì. Gương mặt ấy và gương mặt bây giờ chồng chéo lên nhau rồi tách ra. Bóng dáng trước như bức chân dung phản chiếu dưới nước, mờ ảo bởi những gợn sóng, chỉ còn lại người in sâu trong mắt hắn lúc này.
Trải qua bao thăng trầm, anh như con bướm thoát kén, khoảnh khắc dang rộng đôi cánh đẹp đến nghẹt thở. Trong lòng Hứa Thanh Hà chưa bao giờ phủ nhận Tống Dã quyến rũ, nhưng chỉ dừng lại ở trong lòng thôi. Bởi vì anh phiền phức hơn nhiều so với quyến rũ, nếu chính miệng hắn thừa nhận, chỉ sợ anh sẽ càng đáng ghét hơn.
Đầu óc Tống Dã tràn ngập suy nghĩ đồi trụy, làm gì rảnh quan tâm ánh mắt nham hiểm quen thuộc của Hứa Thanh Hà? Anh cố chịu đựng, giọng khàn khàn: "Chúng ta lên lầu đi."
Nếu Hứa Vân Kiến không ở bên ngoài thì anh chẳng ngại làm ngay tại đây. Nhưng có lẽ số phận không muốn cho anh toại nguyện, Hứa Vân Kiến nhanh chân chạy vào trước. Nó đợi lâu quá không thấy ai, sợ Tống Dã làm gì Hứa Thanh Hà nên ném quả dừa, xông vào trong nhà.
May mà Hứa Vân Kiến bất cẩn đá phải thứ nào đó gây ra tiếng động, hai người mau chóng tách ra. Hứa Vân Kiến bước vào chỉ thấy Tống Dã mặt lạnh tanh đứng cạnh Hứa Thanh Hà.
Thấy Hứa Vân Kiến định bước đến, Tống Dã lạnh lùng nhắc: "Không cho lại gần."
Hứa Vân Kiến lén nhìn Hứa Thanh Hà, thấy đôi mắt hắn lãnh đạm, nó buồn bã ồ một tiếng.
Nghe tiếng TV vang lên, Tống Dã biết Hứa Vân Kiến đã đi xem phim hoạt hình mới thở phào, anh liếc sang Hứa Thanh Hà đang từ tốn nấu ăn. Đợi đến khi bản thân lắng xuống, anh im lặng đến giúp Hứa Thanh Hà được chừng ba phút, anh chợt hỏi: "Ban nãy em có hứng lên không?"
Bình tĩnh lại rồi Tống Dã mới thấy là lạ, đã k*ch th*ch một chút mà vì sao Hứa Thanh Hà vẫn bình thản đến vậy?
Hứa Thanh Hà đang cắt cá, tay cầm dao khựng lại, khẽ bật ra một tiếng "ừm". Hắn cứ tưởng Tống Dã sẽ hài lòng không hỏi nữa, nhưng thay vào đó anh lại tỏ ra hoài nghi, cúi đầu nhìn xuống: "Anh không tin."
Lưỡi dao sắc bén phản chiếu ánh sáng khiến Tống Dã chói mắt, anh nheo mắt lại nhìn kỹ một lần nữa, Hứa Thanh Hà vẫn đang thành thạo moi ruột cá. Ngay giây tiếp theo, hàng mi cụp xuống của Hứa Thanh Hà bỗng run lên, hắn đưa mắt nhìn bàn tay đánh lén mình, mím môi thẳng tay chặt đứt đầu cá.
Tống Dã buông tay, nhướng mày xảo quyệt: "Giờ thì tin rồi."
Tốt rồi, dù Hứa Thanh Hà bị mất trí nhớ vẫn có hứng với anh. Hắn không chạm vào anh vì quá ngây thơ trong sáng, anh phải chủ động trong chuyện này.
Tống Dã hài lòng thổi gió vào tai Hứa Thanh Hà: "Tối nay tiếp tục."
---
Giờ cơm tối, cuối cùng Tống Dã cũng được thưởng thức tay nghề của Hứa Thanh Hà, ngon hơn cả tưởng tượng. Anh vừa thỏa mãn vừa bắt đầu cảm thấy cay đắng, mất biết bao nhiêu năm anh mới được ăn, không bực sao mà được.
Đang ăn dở, Tống Dã ra ngoài nghe điện thoại.
Hứa Vân Kiến mải vùi đầu ăn cơm, tới lúc này mới ngẩng đầu hỏi nhỏ: "Cổ của ba bị gì thế?"
Có nốt đỏ đỏ do muỗi chích sao?
Hứa Thanh Hà nhìn nó, đổi chủ đề: "Tối nay ba kể chuyện cho con nghe."
Mắt Hứa Vân Kiến sáng rỡ, nó gật đầu vui vẻ.
Màn đêm buông xuống, Tống Dã tưởng tượng ra vô số màn khai diễn, anh mở cửa phòng đi vào còn không quên khóa lại.
Trước khi vào anh đã "dọa" Hứa Vân Kiến phải ngủ cho ngoan ở phòng kề bên, nó đồng ý ngay tắp lự một cách bất thường. Để đề phòng nên anh khóa cửa lại, tuy nhiên trước khi anh kịp làm gì đã nghênh đón tiếng gõ cửa.
Hứa Thanh Hà đang ở trong phòng tắm, anh phớt lờ âm thanh đó thẳng bước vào nơi có tiếng nước chảy. Mà người ngoài cửa cứ gõ liên tục, không hề có ý định dừng lại. Tống Dã hít sâu một hơi, chuyển hướng sải bước về phía cửa.
Hứa Vân Kiến mặc bộ đồ ngủ khịt mũi, nước mắt chực trào: "Em sợ lắm Tống Dã, không dám ngủ một mình."
Điệu bộ cử chỉ của nó khiến người ta phải đau lòng, nhưng Tống Dã lại cười nhạt: "Nhóc muốn gì? Chỉ cần tối nay nhóc tự đi ngủ không phá phách, muốn gì tôi đều mua hết cho nhóc.'"
Có ma mới tin Hứa Vân Kiến sợ ngủ một mình.
"Em chỉ cần ba thôi." Hứa Vân Kiến sụt sịt, dùng đôi mắt đỏ hoe nhìn Tống Dã cao hơn mình thật nhiều: "Mai là sinh nhật em rồi anh Tống Dã, anh trả ba lại cho em được không? Chỉ một ngày thôi, sau này em sẽ nghe lời."
Nó nức nở nói lắp bắp.
Thấy Hứa Thanh Hà sắp bước ra khỏi phòng tắm, Tống Dã tránh qua một bên.
Hứa Vân Kiến lập tức cười toe toét, nói ngọt ngào: "Anh Tống Dã tốt bụng quá."
Thật dễ lừa.
Hứa Vân Kiến thích ý chạy vào, háo hức chờ Hứa Thanh Hà mau mau đi ra kể chuyện trước khi ngủ. Tống Dã u sầu đợi Hứa Thanh Hà tắm xong, nói một câu không cam lòng: "Mai là sinh nhật của Vân Kiến."
Tay Hứa Thanh Hà đang lau tóc khựng lại, ở góc độ Tống Dã không thấy, đôi con ngươi đen thẳm và trầm lặng nhìn sang cậu con trai ngoan ngoãn đang nằm ngủ trên giường.
Đầu tháng sau mới là sinh nhật của Hứa Vân Kiến.
Tống Dã đi rồi, Hứa Vân Kiến vốn đã ngủ đột nhiên mở to hai mắt, không hề có vẻ ngái ngủ nào. Nó chớp mắt hỏi Hứa Thanh Hà: "Sao ba phải nói dối Tống Dã?"
Hứa Thanh Hà không trả lời nó.
Hứa Vân Kiến lại hỏi: "Bao giờ chúng ta có thể về nhà ạ?" Nó không thích thời tiết ở đây.
"Sớm thôi."
Hứa Vân Kiến nhắm mắt rồi lại mở ra, nó rầm rì: "Con thấy Tống Dã không xấu xa như anh Nam An nói, anh ấy chỉ ngốc nghếch thôi."
Nghe thấy tên Nam An, Hứa Thanh Hà vẫn thờ ơ: "Ngủ đi."
"Ba chưa kể chuyện cho con nghe mà."
"..."
Mười phút sau, Hứa Thanh Hà thoát khỏi bộ truyện cổ tích trong điện thoại, đăng nhập vào ứng dụng, gửi một dòng tin nhắn: Cá cắn câu rồi.
Ở nước ngoài, người đàn ông trung niên thấy điện thoại trên bàn chợt rung, ông cầm lên nhìn lướt qua rồi nhướng mày, ngẩng đầu nói với con trai đang đứng trước mặt: "Đi làm những việc được giao đi, vừa khéo cho cấp dưới thấy năng lực của con."