Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Bỗng dưng biết tin có người phụ nữ thân thiết với Hứa Thanh Hà, Tống Dã sinh ra nỗi lo sợ chưa từng có. Hứa Vân Kiến không chịu hó hé gì nữa, buộc anh phải lục lọi trí nhớ để xác định nghi phạm.
"Chị gái xinh đẹp của nhóc tên là Tư Đồ Mẫn phải không?"
Xung quanh Hứa Thanh Hà không có nhiều phụ nữ, người duy nhất có tuổi và ngoại hình xứng với hai chữ "xinh đẹp" hiện lên trong đầu anh chính là Tư Đồ Mẫn, cô là trợ thủ đắc lực nên đương nhiên thân với Hứa Thanh Hà.
Hứa Vân Kiến thắc mắc: "Chị ấy là ai?"
Tống Dã nhíu mày, không phải Tư Đồ Mẫn thì là ai được nữa? Không còn ứng cử viên nào phù hợp cả.
"Chị gái xinh đẹp là con gái à? Ba nhóc có từng hôn cô ta không?" Biết đâu tên đó giả gái nên thằng nhóc không nhận ra.
Hứa Vân Kiến nhìn anh như nhìn thằng ngốc, nó chán chê: "Tống Dã, sao anh ngu ngốc thế? Dĩ nhiên chị gái xinh đẹp là con gái."
Bị cậu nhóc chưa đầy năm tuổi coi thường trí thông minh, Tống Dã mất mặt ngậm miệng hồi lâu, cố gắng đổi chủ đề: "Ba nhóc có nhắc tới anh với nhóc lần nào chưa?"
Hứa Vân Kiến thích thú xem TV, mãi mới chịu đáp: "Có."
"Cậu ấy nói gì?" Tống Dã tò mò vô thức ngồi thẳng dậy.
Hứa Vân Kiến nhìn anh: "Tôi muốn uống nước cam."
Tuổi còn nhỏ đã rành quy tắc trao đổi, Tống Dã đành đi lấy chai nước cam trong tủ lạnh, rót đầy ra ly rồi đưa cho nó.
Hứa Vân Kiến uống xong, bật ra hai từ: "Phiền phức."
Tống Dã tưởng nó ngứa đòn, nào ngờ nó nhìn anh với vẻ ngây thơ: "Ba nói anh vậy đó."
Tống Dã lập tức cứng họng, đúng là Hứa Thanh Hà hay ngầm chê anh phiền thật, hắn khó chịu với anh mà chẳng buồn giấu.
Rảnh rỗi là quấn lấy hắn "tập thể dục", phiền.
Dáng ngủ xấu tệ, phiền.
Không có tư cách mà hay ghen, phiền.
Tự vạch áo cho người xem lưng, phiền.
Như thể trong mắt Hứa Thanh Hà, anh sinh ra đã là kẻ khiến người ta thấy chướng mắt. Tống Dã chợt nghĩ đến một người, anh vừa rót cho mình ly nước cam vừa giả bộ thản nhiên hỏi: "Nhóc biết Nam An không?"
"Biết, anh Nam An siêu tốt bụng." Hứa Vân Kiến trả lời không hề do dự: "Chỉ có một điểm xấu là anh ấy cứ muốn làm mẹ tôi."
"Ý nhóc thế nào? Có muốn cậu ta làm mẹ nhóc không?"
Tống Dã nhìn chằm chằm ly nước cam trong tay, cảm xúc tạm thời trở nên mơ hồ. Thật ra anh muốn biết Hứa Thanh Hà nghĩ gì hơn, việc Nam An ở bên Hứa Thanh Hà lâu như vậy đáng để suy ngẫm.
"Anh khờ khạo thật đó Tống Dã." Hứa Vân Kiến tỏ vẻ không thể cứu vãn anh nổi: "Con trai làm mẹ kiểu gì? Chỉ có thể làm ba thôi, nhưng tôi có ba rồi."
Tống Dã bỗng nhiên vui vẻ hẳn lên, anh nhướng mày đề nghị: "Hay để anh làm người ba thứ hai của nhóc? Vậy là nhóc có hai ba, tết đến nhận tới hai bao lì xì."
Hứa Vân Kiến nhíu mày, người ta hay nói sao nhỉ? Nó cố gắng lục trong trí nhớ, cuối cùng lạnh lùng nhếch mép khinh bỉ Tống Dã: "Mơ mộng hão huyền."
Cừ lắm, Tống Dã lại muốn tẩn nó.
---
Bên kia, Hứa Thanh Hà đi đến chợ nông sản mà mặt lạnh tanh. Không vì lý do gì khác, Thời Âm cứ nói huyên thuyên làm phiền hắn suốt dọc đường.
"Sao ngó lơ tôi vậy Hứa Thanh Hà?"
"Tống Dã đâu có ở đây, anh đừng giả vờ trước mặt tôi, mất vui."
"Tống Dã cũng thật tình, sao lại dẫn anh tới thành phố Tân làm gì. Chỗ nhỏ xíu mà tia cực tím lại mạnh, anh sống xuề xòa thế vài hôm là đen ngay."
Hứa Thanh Hà dừng chân nhìn Thời Âm đang cầm dù, hắn lạnh lùng mở miệng: "Mục đích?"
Thời Âm vén tóc, nở nụ cười quyến rũ: "Vì nhớ anh đó, không được sao?"
Ánh mắt dần lạnh lẽo của Hứa Thanh Hà đã nói rõ câu trả lời, sắc mặt Thời Âm cũng trầm xuống, cô nhìn vào mặt hắn rồi đột nhiên cười khẩy: "Thế anh có mục đích gì? Theo kế hoạch ban đầu thì lẽ ra bây giờ anh đang trong tình trạng sống chết không rõ, gây náo loạn nhà họ Hứa để dụ rắn khỏi hang, đợi thời cơ đến rồi hốt trọn ổ."
Cô tiến lên một bước, ánh mắt tàn nhẫn.
"Chứ không phải bị người ta làm mất trí nhớ, để mặc Tống Dã dụ tới cái chỗ xập xệ này, đến giờ vẫn chẳng có động tĩnh gì."
Tuy Hứa Thanh Hà đã nắm quyền kiểm soát nhà họ Hứa nhưng bên trong vẫn còn một nhóm người không yên phận. Tai nạn Hứa Thanh Hà gặp không phải ngoài ý muốn mà là cái bẫy do đám người đó giăng ra trước khi chân chính ra tay. Nhưng không hiểu sao vào phút chót, Hứa Thanh Hà lại thay đổi kế hoạch, hắn thuê chuyên gia thôi miên trí nhớ, dàn dựng màn kịch hoàn hảo trước mặt Tống Dã.
Hắn còn dặn dò mấy người thân tín không được rò rỉ tin tức, dù Tống Dã có làm gì cũng phải làm bộ ngu ngơ.
Khi đó Thời Âm phản đối nhưng chẳng làm gì được Hứa Thanh Hà, đành phải dọn dẹp hậu quả cho hắn.
Gần hai tháng trôi qua mà kế hoạch vẫn giậm chân tại chỗ, cô mất kiên nhẫn nên chạy tới chất vấn ngay mặt Hứa Thanh Hà. Ánh mắt cô như con dao nhỏ đâm xuyên qua hắn, cô lên tiếng cảnh cáo: "Nếu để tôi phát hiện vì tình cảm vụn vặt của anh mà làm hỏng đại sự, bà đây thề sẽ bắn nát óc anh, chữa lại cái đầu cho anh."
Hứa Thanh Hà vẫn bình thản trước lời đe dọa, hắn quá quen với tính tình nóng nảy hay trở mặt của Thời Âm.
Thời Âm hít sâu vài hơi vì tức giận rồi cau mày: "Hay anh vẫn chưa tin tôi."
Không đợi Hứa Thanh Hà đáp lại, cô bật cười: "Biết vậy thì tôi chẳng dại dột đỡ đạn thay cho anh."
Cô suýt thăng thiên ở nước ngoài mà tên này còn dè chừng cô. Người ngoài cứ nói Tống Dã cùng Hứa Thanh Hà vượt qua những lúc khó khăn nhất, ha ha, lúc cô và Hứa Thanh Hà ngồi chung con thuyền tồi tàn, đối mặt với sinh tử, Tống Dã vẫn là cậu công tử nhà họ Tống ngây thơ không rành thế sự.
Cái nóng ảnh hưởng đến tâm trạng của Thời Âm nhưng cô cố nén cơn giận: "Có vấn đề gì cứ nói thẳng, nếu khả thi thì tiếp tục, không thì giải tán."
"Tất nhiên tôi phải nhận về đủ phần của mình, sau này gặp nhau đừng trách tôi không nể tình xưa."
Đúng lúc có người bán hàng rong dừng xe đạp cách đó không xa, yên sau xe là thùng kem que. Hứa Thanh Hà mua một cây đưa cho Thời Âm vẫn đang bực tức.
Thời Âm giận dữ giật lấy: "Giờ mới biết quan tâm người ta à."
Có lẽ vì nhờ cây kem que và trời nổi gió mát hơn một chút, Thời Âm dần bình tĩnh lại. Cô nhìn về phía bờ biển xa xa, huých khuỷu tay vào người đàn ông bên cạnh, cười ranh mãnh: "Hứa Thanh Hà à, đừng nói với tôi là anh lăn giường với Tống Dã thật đấy nhé."
Hứa Thanh Hà liếc cô, không nói gì mà chỉ khẽ nhíu mày khó nhận ra. Từ nhỏ hắn đã trầm tính ít nói, Thời Âm quen rồi nên tự tiếp lời: "Mà có lăn giường cũng chẳng lạ, lạ là mấy năm rồi anh mới lăn, coi có kỳ cục không."
Cô im lặng vài giây lại lẩm bẩm: "À đâu phải, cứ kỳ kỳ sao đó, sao anh lại..."
Người bên cạnh cắt ngang lời cô.
"Hết chuyện rồi thì biến về đi."
Hứa Thanh Hà nhìn cô bằng ánh mắt u ám.
Cô không nên xuất hiện ở đây, nói chính xác hơn là người có tính tình thất thường, trai gái gì cũng trêu được như Thời Âm vốn không nên có mặt ở đây, càng không nên trò chuyện vui vẻ với hắn. Hai người một bên thì ở ngoài sáng sống ở trong nước, một bên thì ở trong tối sống ở nước ngoài suốt nhiều năm qua, những việc hắn không tiện ra mặt làm, đều do Thời Âm thay hắn làm cả.
Với người ngoài, quan hệ giữa hắn và Thời Âm cùng lắm là sinh viên học chung trường ở nước ngoài, làm sao dính dáng với nhau được. Dù sao trong mắt họ, Thời Âm là tiểu thư đoan trang ngoan ngoãn, không có điểm chung nào với người như Hứa Thanh Hà.
Thời Âm cắn một góc que kem, miệng nói lúng búng: "Được thôi, nhưng trước tiên anh phải nói cho tôi biết lý do anh thay đổi kế hoạch."
"Chán."
"..."
Thời Âm vứt que kem chưa ăn xong vào thùng rác ven đường, giở giọng trêu chọc: "Chán à? Tôi thấy hai năm anh đọ sức với Tề Ngọc cũng có lợi đấy chứ."
Nói xong, cô đột nhiên lạnh mặt quay lại túm cổ áo Hứa Thanh Hà.
"Tề Ngọc làm việc tùy hứng, muốn gì làm nấy là vì anh ta có cái vốn để làm thế. Anh ta là người thừa kế được các bậc trưởng bối dốc lòng bồi dưỡng, có ba mẹ yêu thương, có cô em gái sẵn sàng thay anh ta gánh vác vị trí thừa kế. Ngay từ khi sinh ra, anh ta đã có quyền được chọn vô số con đường khác nhau."
"Nhưng anh thì có gì hả Hứa Thanh Hà? Anh đừng quên ban đầu anh chẳng có gì, không ai coi trọng anh. Anh chỉ là thứ tầm thường đối với họ, cùng lắm chỉ là tàn dư dòng máu nhà họ Hứa, ngay cả cái đứa con riêng Hứa Thanh Phong cũng được cưng chiều hơn anh."
"Giờ anh lại bảo anh chán nên gây chuyện." Thời Âm cười khùng khục, buông Hứa Thanh Hà ra: "Hiện tại mà ở nước ngoài, tôi đã nã cho anh một phát cho anh tỉnh."
Có người đi ngang qua, Thời Âm ngậm miệng. Một lát sau cô nghiến răng nói: "Bị Tề Ngọc dạy cho còn chưa đủ à?"
Năm đó Hứa Thanh Hà mà không khinh địch, khiêu khích Tề Ngọc ra tay thì bọn họ đã không mất đến hai năm mới hạ được nhà họ Hứa.
"Nhà họ Tống."
Hứa Thanh Hà không buồn sửa lại cổ áo nhăn nheo, chỉ bật ra một câu ngắn ngủi.
Hắn và Thời Âm hợp tác lâu năm rồi nên nhiều chuyện không cần giải thích rõ. Quả nhiên nét mặt Thời Âm dần giãn ra, cuối cùng cũng bật cười.
Cô lại bung dù che nắng.
"Cũng đúng, anh đã cho Tống Dã đủ rồi. Nhờ anh thì anh ta mới có thể tiếp quản nhà họ Tống. Hơn nữa hai năm qua anh ta cũng chẳng ngoan ngoãn gì, đến lúc đòi lại cả vốn lẫn lãi rồi."
"Anh cứ tiếp tục đóng vai Hứa Thanh Hà mất trí nhớ vô hại bên cạnh anh ta, tôi nhân cơ hội này khiến anh ta táng gia bại sản, hoàn hảo."
Thời Âm quay lại mỉm cười với Hứa Thanh Hà: "Người ta nói kẻ sa vào tình yêu đều ngu đi, anh thấy Tống Dã lún sâu đến đâu rồi?"
Cô không mong chờ Hứa Thanh Hà sẽ trả lời, cô xoay cán dù trong tay rồi nhanh nhẹn rời khỏi, vừa đi vừa ngân nga giai điệu kỳ lạ: "Nhìn hắn xây lầu nguy nga, nhìn hắn yến tiệc linh đình, rồi lại nhìn lầu kia sụp đổ..."
Một tiếng sau, Hứa Thanh Hà mua đồ xong trở về. Hắn vừa vào cổng đã thấy Hứa Vân Kiến đang ngồi trên chiếc ghế xích đu mây ngoài sân, thích ý lắc lư qua lại. Tống Dã ngồi cạnh nó, ngơ ngác nhìn cây lá gần đó, không biết nghĩ gì. Vì trời nóng nên anh buộc tóc thành búi, cầm chiếc quạt điện nhỏ mua ở đâu đó thổi vài sợi tóc con bay bay.
Trên chiếc bàn cạnh anh là ba quả dừa cắm ống hút.
Khu vực này thường có mấy người bán hàng rong chạy xe điện ba bánh, rao bán đủ loại trái cây. Trên đường về hắn gặp một xe, chắc anh mua ba quả dừa từ xe đó.
Người đầu tiên nhận ra Hứa Thanh Hà về là Tống Dã, anh vừa mở miệng đã chất vấn: "Sao cậu đi lâu thế?"