Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Sao thế?" Cố Kinh Mặc cũng ngước mắt nhìn về phía trước theo tầm mắt của cô ta. Chỉ có vài chiếc xe thôi mà, có gì đẹp đâu chứ?
Thẩm Cẩn Ước lắc đầu: "Không có gì, chỉ là cảm giác như có ai đó đang nhìn mình."
"Có phải dạo này mệt quá nên xuất hiện ảo giác rồi không?" Cố Kinh Mặc trêu chọc, "Xung quanh đây làm gì có ai."
Đôi mày hơi nhíu của Thẩm Cẩn Ước lúc này mới giãn ra đôi chút, cô ta thuận miệng đáp: "Chắc là vậy rồi."
Cố Kinh Mặc nhún vai đi tiếp, hất cằm về phía thang máy chuyên dụng dành cho Chủ tịch: "Đi thôi, giờ này chắc anh tôi đang ở trong văn phòng rồi."
Thẩm Cẩn Ước bước theo sau anh ta, khẽ mỉm cười: "Không hiểu sao tự nhiên lại thấy hơi căng thẳng..."
"Căng thẳng cái gì chứ, đến mối quan hệ giữa cô và anh tôi mà còn thấy căng thẳng thì người khác gặp anh ấy chắc khỏi sống luôn quá."
Thẩm Cẩn Ước lắc đầu: "Cậu không hiểu cảm giác đó đâu. Tôi và anh cậu cũng gần năm sáu năm rồi không gặp. Từ lúc anh ấy về Nam Thành, liên lạc giữa chúng tôi cứ thưa dần, rồi từ từ trở thành những người lạ từng quen nhất."
Cố Kinh Mặc đút hai tay vào túi quần, dáng đi vẻ lười nhác: "Đã bao nhiêu năm không gặp, anh tôi thấy cô chắc chắn sẽ vui lắm."
"Thật sao?" Thẩm Cẩn Ước không chắc chắn.
Lúc nhỏ họ là đôi bạn thanh mai trúc mã không chuyện gì không nói, sau này khi khởi nghiệp ở Úc, họ lại là những đối tác thân thiết nhất. Nhưng người dù có quen thuộc đến mấy, nếu không thường xuyên liên lạc thì cũng sẽ dần trở nên xa lạ.
"Sao lại không?" Cố Kinh Mặc rút thẻ nhân viên quẹt thẻ thang máy, "Cô và anh tôi đâu chỉ đơn giản là tình nghĩa thanh mai trúc mã. Lúc ở nước ngoài, hai người vừa là đối tác, cô lại là người đã ở bên cạnh giúp anh tôi vực dậy từ vực thẳm. Cô nói xem, cái tình nghĩa này người bình thường làm sao so bì được?"
"Chưa kể, cứ nhìn việc quanh anh tôi bao nhiêu năm nay không hề có bóng dáng người phụ nữ lạ nào là biết, cô ở trong lòng anh ấy luôn có một vị trí khác biệt."
Thẩm Cẩn Ước khựng bước, quay sang nhìn anh ta hỏi vặn lại: "Cậu nói anh cậu về nước xong không hề yêu đương gì sao?"
"Không có, anh ấy ấy mà, mắt nhìn cao lắm, tôi đoán chừng ngoại trừ cô ra thì chẳng ai theo kịp bước chân của anh ấy đâu."
Thẩm Cẩn Ước mỉm cười bước vào thang máy, Cố Kinh Mặc theo sau. Cửa thang máy khép lại, từ từ đi lên.
Lâu Vãn đứng tựa lưng vào một chiếc Mercedes G-Class đen, ánh mắt vô hồn dán vào tấm kính lớn, đôi môi mím chặt. Bên tai cô vẫn văng vẳng cuộc đối thoại và những thông tin vừa lọt vào.
Cô ta quả nhiên là vị thiên kim nhà họ Thẩm luôn xuất hiện trong lời đồn — Thẩm Cẩn Ước, cũng chính là thanh mai của Tạ Hoài Khiêm. Hơn nữa, họ không chỉ là thanh mai trúc mã, họ còn là đối tác, là người đã cùng nhau bước qua những ngày tháng gian khó nhất... Những mối liên kết này bền chặt vượt xa dự đoán của Lâu Vãn, và hoàn toàn khác với những gì cô nghe được từ Đường Gia Nghi hay Lục Phỉ Vân.
Hóa ra, bao nhiêu năm qua bên cạnh anh không có người phụ nữ nào khác, là vì đã có một người tiền nhiệm quá đỗi ưu tú. Lúc trước, cô còn từng vì nghe Mặc Trăn nói anh chưa từng yêu ai mà thầm vui mừng trong lòng.
Lâu Vãn ngước nhìn trần kính khổng lồ, ánh sáng rực rỡ chói lòa như những mũi tên sắc nhọn đâm vào khiến vành mắt cô đau rát. Thực sự rất muốn khóc, cô đắng chát nhếch môi. Xem kìa, cô đã nói rồi mà, cuộc hôn nhân của họ chẳng thể đi được lâu bền đâu. Người cũ tương phùng, cô mà đi lên đó... e là có chút không tiện.
Lâu Vãn đứng thẳng người, quay lưng bước về phía lối ra của sảnh đỗ xe. Người bảo vệ chào một tiếng, định hỏi vài câu nhưng vì Lâu Vãn đi quá nhanh nên ông không kịp mở lời.
Cố Kinh Mặc dẫn Thẩm Cẩn Ước ra khỏi thang máy. Người ở phòng thư ký thấy anh ta đều đứng dậy chào hỏi, Cố Kinh Mặc xua tay bảo họ cứ làm việc đi, rồi vẫy tay gọi Chu Khiết tới, nhỏ giọng hỏi: "Anh tôi có trong văn phòng không?"
Chu Khiết gật đầu, hỏi: "Cố tổng và vị này là..."
"Tổng giám đốc Tập đoàn Thẩm thị ở Bắc Thành — Thẩm Cẩn Ước." Cố Kinh Mặc giới thiệu.
Chu Khiết khựng lại một nhịp, cung kính chào: "Thẩm tổng, cô muốn dùng chút gì không ạ?"
Thẩm Cẩn Ước lắc đầu, nhìn về phía Cố Kinh Mặc. Cố Kinh Mặc ra hiệu cho Chu Khiết lui xuống rồi tiến thẳng về phía văn phòng Chủ tịch.
Bên trong văn phòng, Tạ Hoài Khiêm đang ngả người ra ghế làm việc, chiếc kính bị vứt tùy tiện trên bàn. Tại khu vực ghế sofa là Kiều Nhất Dục — người cứ chốc chốc lại nhìn vào điện thoại như thể đang chờ đợi điều gì đó... Cả văn phòng rộng lớn bao trùm một bầu không khí trống trải và cô tịch.
Khi tiếng gõ cửa vang lên, mắt Kiều Nhất Dục chợt sáng rực, anh nhanh chóng quay đầu nhìn người đàn ông sau bàn làm việc. Ngón tay đang xoa lông mày của Tạ Hoài Khiêm khựng lại, anh mở mắt, đôi mắt dài hẹp hiện rõ vẻ mệt mỏi.
Kiều Nhất Dục đứng dậy định bước nhanh ra cửa.
"Đứng lại." Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau bàn làm việc.
Kiều Nhất Dục khựng bước, ngơ ngác nhìn sếp mình.
Tạ Hoài Khiêm ngồi thẳng dậy, cầm chiếc kính trên bàn đeo lên, chỉnh lại cổ áo rồi mở máy tính ra. Anh chống cằm nhìn chằm chằm vào màn hình, dưới ánh đèn trắng, đường nét góc nghiêng của anh trông lạnh lùng và sắc sảo vô cùng.
Kiều Nhất Dục đợi thêm hai giây, nhìn cái bộ dạng "trong lòng thì sốt vó mà ngoài mặt cứ giả vờ không quan tâm" của ông chủ nhà mình thì trong lòng hiểu rõ như gương, anh nhanh chân đi về phía cửa.
Vừa mở cửa ra, nụ cười định lên tiếng chào bỗng cứng đờ trên môi khi thấy Cố Kinh Mặc đang tựa người vào khung cửa. Anh lắp bắp: "Cố tổng." Sau đó đưa mắt nhìn ra phía sau, bắt gặp một đôi mắt lạnh lùng, sắc sảo.
"Trợ lý Kiều, nhìn gì thế?" Cố Kinh Mặc đút tay vào túi quần rồi đứng thẳng dậy, né người để lộ bóng dáng của Thẩm Cẩn Ước: "Biểu ca có ở đó không? Thẩm tổng không quản ngại dặm trường đến thăm anh ấy đây."
Kiều Nhất Dục nghiêng người: "Thẩm tổng."
Thẩm Cẩn Ước khẽ gật đầu, bước chân đi vào trong, vừa đi vừa cất tiếng: "Hoài Khiêm..."
Ngón tay đang tùy ý di chuột của Tạ Hoài Khiêm khựng lại, anh quay đầu nhìn ra cửa, đối diện với người phụ nữ diện bộ vest xám bạc trang điểm tinh xảo.
Thẩm Cẩn Ước đi tới, đôi môi nở nụ cười, gõ nhẹ lên bàn làm việc của anh: "Sao thế? Nhận không ra tôi nữa à?"
Tạ Hoài Khiêm nhướng mày, tay gập máy tính lại, hất cằm về phía khu vực nghỉ ngơi, thản nhiên đáp: "Sao có thể nhận không ra được."
Anh đứng dậy khỏi ghế làm việc, liếc nhìn Cố Kinh Mặc đang cà lơ phất phơ đi vào phía sau, đôi mắt dài hẹp nheo lại, một tia sáng lạnh lẽo lướt qua mặt kính.
Cố Kinh Mặc đang định đút tay túi quần nhún vai bước vào thì bỗng khựng lại, vội vàng rút tay ra, đứng thẳng người, chớp mắt đầy vẻ khó hiểu. Bình thường biểu ca đâu có quản anh gắt thế này, sao hôm nay tự nhiên lại nghiêm nghị lạ thường vậy?
Kiều Nhất Dục đi cuối cùng, lúc khép cửa lại vẫn không quên đưa mắt tuần tra một vòng hành lang bên ngoài, đúng là không thấy bóng dáng ai nữa. Anh quay đầu nhìn về phía ông chủ đang nhìn mình, rồi khẽ lắc đầu.
Tạ Hoài Khiêm hơi nhíu mày, quay người đi về phía khu vực ghế sofa, dặn dò trợ lý: "Bảo thư ký Chu chuẩn bị ba ly cà phê."
Kiều Nhất Dục vâng dạ rồi đi ra ngoài.
Tạ Hoài Khiêm ngồi xuống sofa, tùy ý hỏi: "Sao lại đến Nam Thành thế này?"
Thẩm Cẩn Ước nhìn anh, không trả lời mà nói: "So với năm năm trước, anh trầm ổn hơn nhiều rồi."
Cố Kinh Mặc ngồi xuống cạnh đó, tựa người ra sau cười nói: "Đương nhiên rồi, không trầm ổn chẳng lẽ lại làm đứa trẻ già sao."
Tạ Hoài Khiêm liếc nhìn anh ta một cái, không nói gì, ngả người ra ghế sofa, bắt chéo chân, toát ra một luồng khí thế như đang đàm phán trên thương trường. Thẩm Cẩn Ước bỗng thấy bao nhiêu lời định nói đều nghẹn lại, cô ngồi lặng thinh vài giây.
Cô nhìn quanh văn phòng rồi mới trả lời câu hỏi trước đó của anh: "Dạo này tôi đang đàm phán hợp tác ở Đinh Thành, tình cờ gặp Kinh Mặc cũng ở đó. Nghĩ lại chúng ta cũng lâu rồi không gặp nên tôi bảo cậu ấy dẫn qua đây thăm anh."
Tạ Hoài Khiêm chuyển tầm mắt sang Cố Kinh Mặc, nhàn nhạt hỏi: "Thế sao?"
Thẩm Cẩn Ước mỉm cười: "Cảm giác... chúng ta xa cách đi nhiều quá nhỉ. Hay là tối nay cùng đi ăn bữa cơm đi?"
"Tôi cũng không biết Nam Thành có món gì ngon nữa..."
Cố Kinh Mặc vừa định mở miệng giới thiệu thì bỗng bị một ánh mắt sắc lẹm bắn tới, lời nói liền kẹt cứng nơi cổ họng.
Tạ Hoài Khiêm dời mắt nhìn vào ly cà phê, giọng nói hờ hững: "Tối nay e là không có thời gian rồi, anh vừa đi công tác về, một đống công việc cần xử lý."
Anh ngước mắt, chỉ vào Cố Kinh Mặc: "Biểu đệ của anh thông thạo Nam Thành hơn, cũng biết chỗ nào có đồ ăn ngon, cứ để cậu ấy dẫn cô đi dạo quanh đây trước đi."
Nụ cười trên mặt Thẩm Cẩn Ước cứng đờ, cô liếc nhìn Cố Kinh Mặc rồi quay lại: "Cũng không gấp gáp gì một tối nay..."
Tạ Hoài Khiêm gật đầu: "Nếu không gấp thì cứ ở lại Nam Thành chơi vài ngày, Kinh Mặc dạo này đang rảnh."
"Không phải chứ..." Cố Kinh Mặc cuống cuồng chỉ vào mình, "Anh ơi, anh quên là bảo em đi Đinh Thành đấu thầu..."
"Cái đó không gấp." Tạ Hoài Khiêm đứng dậy, "Anh sẽ sắp xếp người khác đi, em đã về rồi thì cứ chơi cho thoải mái đi."
Cố Kinh Mặc há hốc mồm nhìn ông anh họ đã quay lưng về bàn làm việc, khóe môi hiện lên một nụ cười đắng chát. Anh chỉ định đưa đại tiểu thư nhà họ Thẩm đến đây rồi về thôi mà. Chưa kể đại tiểu thư này là vì biểu ca mà đến, giờ bảo anh dẫn đi chơi Nam Thành thì ra cái thể thống gì chứ.
Thẩm Cẩn Ước cũng thấy sượng mặt, nhưng dù sao cũng là cô tự tìm đến, chỉ là không ngờ lại bị ghẻ lạnh thế này. Cô nhìn người đàn ông đã bắt đầu vùi đầu vào công việc, vừa bị mê hoặc bởi phong thái làm việc của anh, lại vừa không cam tâm bị bỏ rơi, đành đứng dậy mỉm cười như không có chuyện gì: "Vậy thì làm phiền Kinh Mặc nhé."
Nói rồi cô quay lại phía bàn làm việc: "Hoài Khiêm, anh cứ bận việc đi, xong việc tôi lại tìm anh sau."
Tạ Hoài Khiêm bấy giờ mới ngẩng đầu, lịch sự gật đầu một cái rồi bảo cậu em họ không mấy đứng đắn kia: "Kinh Mặc, tiếp đãi khách cho tốt vào đấy."
Cố Kinh Mặc: "..."
Đến lúc này anh mới nhận ra, việc mình đưa đại tiểu thư nhà họ Thẩm tới đây có vẻ là một nước đi cực kỳ sai lầm. Bảo anh tiếp đãi vị đại tiểu thư này... thà giết anh đi còn hơn.
Cố Kinh Mặc nhìn sếp với ánh mắt cầu cứu. Tạ Hoài Khiêm cúi đầu, bút ký sột soạt trên tập tài liệu, dáng vẻ đuổi khách đã quá rõ ràng.
Cố Kinh Mặc đành cười gượng với Thẩm Cẩn Ước: "Nam Thành đúng là tôi rành hơn anh tôi thật, hay là để tôi đưa Thẩm tổng đi dạo nhé?"
Thẩm Cẩn Ước giữ nụ cười hoàn hảo trên môi: "Vậy phiền Kinh Mặc nhé." Đoạn, cô xoay người bước thẳng ra cửa.
Đợi mọi người đi hết, cửa văn phòng khép lại, Tạ Hoài Khiêm ném chiếc bút lên bàn, bực bội nới lỏng cà vạt.
Kiều Nhất Dục khép cửa đi vào: "Sếp, vậy còn phía Cố tổng..."
"Cậu ta dạo này ở Đinh Thành uống nhiều nước biển quá nên não không còn tỉnh táo nữa rồi."
Kiều Nhất Dục khoanh tay đứng cạnh, không dám lên tiếng.
Vài phút trôi qua, Tạ Hoài Khiêm nghiêng đầu nhìn trợ lý, giọng lạnh lùng: "Cậu rốt cuộc đã đăng trạng thái chưa hả?"
Kiều Nhất Dục vội vàng lôi điện thoại ra đưa cho sếp: "Đăng rồi ạ, thậm chí em còn định vị ngay tại đây luôn rồi."
Tạ Hoài Khiêm nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, đúng là trạng thái đã đăng, rất nhiều người nhấn thích, nhưng tuyệt nhiên không thấy người mà anh mong đợi. Anh cầm lấy chiếc điện thoại đang úp trên bàn, WeChat vẫn im lìm, không có tin nhắn mới nào.
Anh nhắm chặt mắt, ném điện thoại sang một bên, trong tiếng va chạm khẽ vang lên, anh lại một lần nữa ngả người ra sau ghế. Đến mức này mà cô cũng không quan tâm sao?
Không rõ là ai đang cố chấp giữ lấy cơn giận trong lòng. Anh biết cô thấy tin tức anh đã về, cô cũng biết anh đã về rồi, nhưng tuyệt nhiên không ai chủ động liên lạc với ai.
Cơn mưa đêm tháng Sáu bất chợt đổ xuống, tiếng sấm chớp liên hồi xé toạc bầu trời đêm. Lâu Vãn nhìn màn mưa tạt ngoài ban công, tâm trạng cô cũng như trận mưa rào đang trút xuống kia. Đã mười giờ đêm, anh vẫn chưa về.
Cô cúi đầu, tháo chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út ra. Chiếc nhẫn này là hàng cao cấp cô mua để đeo thay thế vì lo làm việc sẽ làm xước nhẫn thật; còn chiếc nhẫn cưới thực sự vẫn đang nằm yên trong ngăn kéo, bên cạnh tờ giấy đăng ký kết hôn.
Cô đứng dậy đi đến bàn trang điểm, mở ngăn kéo ra. Bên trong còn có một chiếc vòng ngọc phỉ thúy bà ngoại tặng, đôi hoa tai và sợi dây chuyền cưới mà Mặc Trăn tặng. Cô lần lượt chạm vào từng thứ, rồi cầm chiếc nhẫn cưới thật lên đeo vào, xòe bàn tay dưới ánh đèn. Viên kim cương phản chiếu ánh sáng lung linh, như những vì sao rắc lên gương mặt cô.
Lúc nhận chiếc nhẫn này cô đã hạnh phúc bao nhiêu, thì bây giờ lòng cô lại đau đớn bấy nhiêu. Cuộc hôn nhân này, chẳng phải ngay từ đầu cô đã biết sẽ có ngày kết thúc sao? Cô cũng đã sớm chuẩn bị tâm lý rồi, nhưng tại sao khi ngày đó thực sự đến gần, cô lại buồn bái đến thế này?
Cô vô số lần nhìn vào điện thoại, hy vọng rằng dù đang có mỹ nhân bên cạnh, anh cũng sẽ nhớ đến cô mà gửi một tin nhắn báo rằng anh đã về. Nhưng cô chờ mãi đến tận đêm khuya, anh vẫn không nhắn tin, thậm chí còn không về nhà. Gió đêm thổi qua đôi cánh tay trần của cô lạnh buốt. Đã qua mười hai giờ, sang rạng sáng ngày hôm sau — ngày diễn ra trận chung kết.
Lâu Vãn khép cửa ban công, đi chân trần trên sàn gỗ ra hành lang bên ngoài phòng ngủ, nhìn xuống lầu. Ánh đèn vàng nhạt nơi huyền quan vẫn lặng lẽ sáng, đại sảnh trống rỗng. Cô bỗng suy nghĩ mông lung, ít nhất thì ngôi nhà này cũng thuộc về cô rồi, người và của, kiểu gì cô cũng giữ được một thứ. Nhưng sự an ủi này thật quá đỗi tự lừa mình dối người, bởi cô chẳng thể vui vẻ nổi.
Lâu Vãn xoay người trở về phòng ngủ.
Hai giờ sáng, một tia đèn pha xe hơi chiếu sáng không gian tĩnh lặng của Lan Sơn Cư. Kiều Nhất Dục mặc nguyên bộ đồ ngủ lái chiếc Bentley vào gara, sau đó xuống xe dìu ông chủ nồng nặc mùi rượu đi vào nhà chính.
Anh đang ngủ say giữa đêm thì Cố Kinh Mặc gọi điện, bảo anh đến đón sếp. Kiều Nhất Dục còn chẳng kịp thay quần áo đã chạy đi ngay. Lúc đón được người, anh hỏi đi đâu, ghế sau hoàn toàn im lặng. Anh đành lái xe vòng quanh phố phường, đang định đưa sếp về trọng đài thủy tạ gần đó thì từ phía sau truyền đến một giọng nói mơ hồ: "Về nhà."
Về nhà? Chắc là Quan Châu Viên rồi.
Kiều Nhất Dục đoán vậy rồi lái xe thẳng tới đây. Mở cửa nhà chính, một ánh đèn vàng ấm áp chiếu rọi huyền quan, như thể đang chờ đợi người đi đêm trở về. Tạ Hoài Khiêm day day thái dương một lúc rồi bảo: "Cậu về trước đi, đi đường chú ý an toàn." Kiều Nhất Dục gật đầu rồi rời đi.
Nhìn ánh đèn vẫn để lại nơi huyền quan, tâm trạng dồn nén bực dọc của Tạ Hoài Khiêm mới hơi dịu lại đôi chút. Anh tiện tay cởi áo khoác, cầm trên tay rồi đi lên tầng hai.
Trong phòng ngủ ánh đèn mờ ảo, trên chiếc giường lớn hiện lên một bóng hình đang cuộn tròn. Anh đứng lặng một lúc rồi bước tới cạnh giường, cúi đầu nhìn người đang ngủ say. Chiếc áo khoác vest trượt khỏi tay rơi xuống sàn, Tạ Hoài Khiêm cúi người ghé sát vào cô, ánh mắt sâu thẳm tối tăm. Giọng anh mang theo chút nghiến răng nghiến lợi: "Sao em lại có thể vô tâm đến thế hả?"
Một mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi Lâu Vãn. Trong cơn mơ, cô thấy mình rơi vào một tửu trì nhục lâm thời cổ đại, xung quanh là những bình rượu và tiếng cười nói hỉ hả làm cô đau đầu. Chớp mắt, cô thấy một người đàn ông chỉ quấn mảnh vải quanh hông, ánh mắt d*m đ*ng đang tiến về phía mình. Lâu Vãn hốt hoảng lùi lại, hét lớn: "Đừng có qua đây!"
Môi Tạ Hoài Khiêm vừa mới chạm nhẹ vào làn môi cô, ánh mắt anh ngay lập tức tối sầm lại. Anh tách ra một khoảng cách, nhìn động tác quay đầu né tránh của cô, anh tặc lưỡi vì tức mà bật cười.
Chê anh nồng mùi rượu sao? Thế thì cũng phải xem là ai đã gây ra chuyện này. Nếu cô không châm ngòi cho cơn giận của anh, sao anh có thể nhận lời đi ngay khi Cố Kinh Mặc vừa hẹn gặp, rồi lại uống đến say khướt như vậy.
Tạ Hoài Khiêm đứng đó một lát, chính anh cũng thấy khó chịu bởi mùi rượu trên người mình. Anh vừa đi ra ngoài vừa tháo cúc áo sơ mi. Lúc đi ngang qua phòng ngủ phụ bên cạnh phòng chính, anh khựng lại một chút rồi đẩy cửa bước vào. Phòng phụ đã được dọn dẹp sẵn, chăn ga gối đệm đều ngay ngắn. Anh lại đưa tay day huyệt thái dương đang đau nhức, không nghĩ ngợi gì thêm, nằm xuống giường và thiếp đi.
Sáng sớm sau cơn mưa, không khí đặc biệt trong lành. Cây cỏ hai bên bờ sông lay động trong gió sớm, những giọt nước trên cành lá rơi tí tách tạo thành một trận "mưa" thứ hai cho đám hoa dại bên dưới.
Lâu Vãn bước xuống giường, vừa cúi đầu đã thấy chiếc áo khoác vest bên cạnh, động tác ngáp dở khựng lại. Cô cúi người nhặt chiếc áo lên, mùi rượu vẫn còn thoang thoảng.
Anh ấy... về rồi sao?
Cô quay người nhìn sang phía bên kia giường, trống không, thậm chí ga trải giường vẫn phẳng phiu như chưa có người nằm. Lâu Vãn đi chân trần trên sàn, ôm chiếc áo vest đi vào phòng thay đồ — không có ai, vào nhà vệ sinh — cũng không có ai. Cô nhíu mày, chẳng lẽ mình gặp ma?
Treo chiếc áo vest lên móc gỗ, cô vệ sinh cá nhân đơn giản rồi thay quần áo bước ra ngoài. Lúc đi ngang qua phòng ngủ phụ, thấy cửa khép hờ, Lâu Vãn đẩy cửa nhìn vào. Trên giường là một bóng hình đang nằm đó, cả căn phòng nồng nặc mùi rượu.
Hóa ra đêm qua, anh ngủ ở đây...
Lâu Vãn im lặng bước vào phòng, cô quỳ bên cạnh giường và nhìn anh một hồi lâu.
Hơn một tuần không gặp, có vẻ như ở bên ngoài anh ăn uống không được tốt, đôi má đã gầy đi trông thấy. Lâu Vãn định đưa tay lên chạm vào gương mặt anh, nhưng đột ngột khựng lại khi nhớ ra rằng, đêm qua dù đã trở về, anh cũng không vào ngủ cùng cô. Cô mím môi rụt tay lại, ánh mắt nhìn anh chất chứa nỗi niềm luyến tiếc. Thời gian cô và anh ở bên nhau đang dần ít đi, qua một ngày là vơi đi một ngày.
Điện thoại khẽ rung, nhắc nhở cô đã đến giờ phải xuất phát, nếu không sẽ không kịp giờ thi đấu. Lâu Vãn đứng dậy, kéo chăn đắp cẩn thận cho anh rồi xoay người xuống lầu.
Trận chung kết cuối cùng thu hút rất đông người đến xem náo nhiệt. Khi Lâu Vãn đứng ở hậu trường, thỉnh thoảng lại có những ánh mắt đổ dồn về phía cô, nhưng thái độ đã hoàn toàn khác trước. Một vài người thậm chí còn tụ tập lại, xì xào bàn tán điều gì đó. Lâu Vãn phớt lờ tất cả, cô sẽ dùng thực lực để chứng minh.
Thu Nguyệt thì không thể nhịn được cơn giận, cô nàng vốn là người hay "hóng biến" trên mạng. Tối qua, Khách sạn Quốc tế Trường Hưng đột ngột tung ra món Tô Sơn với cách trình bày tinh xảo hơn. Video chính thức của họ ám chỉ rằng: một món Tô Sơn đơn giản như vậy mà cũng vào được vòng trong, thì đầu bếp nhà họ đi thi chắc chắn sẽ giành quán quân.
Dưới phần bình luận, cư dân mạng thi nhau mỉa mai Lâu Vãn: nào là nhân phẩm có vấn đề, nào là "tiểu tam" được bao nuôi, yêu cầu cô biến khỏi trận chung kết vì không xứng đáng với một cuộc thi văn hóa ẩm thực... Những từ khóa này gần như nhấn chìm mọi chủ đề về cuộc thi.
Giờ thi đấu đã điểm, Lâu Vãn dẫn Lâu Sương cùng các thí sinh còn lại bước ra sân khấu. Vừa đứng vào vị trí, dưới khán đài đột ngột vang lên một tiếng gào thét: — "Lâu Vãn của Trà Gian Ngộ đạo đức bại hoại, không xứng đáng dự thi!" — "Đuổi cô ta đi! Không xứng đáng!"
Tiếng hô vang lên dồn dập, dần dần cả khán đài đồng thanh hô lớn: "Không xứng đáng! Không xứng đáng!"
Sắc mặt Lâu Vãn dần trắng bệch, nhưng cô vẫn đứng thẳng tắp. Lâu Sương sợ hãi rụt vai lại, Lâu Vãn liền nắm chặt lấy tay em để tiếp thêm sức mạnh. Lâm Thanh đứng ở gian bếp bên cạnh, khẽ liếc nhìn rồi nhếch môi cười đắc thắng, ưỡn thẳng người đầy kiêu hãnh.
Người dẫn chương trình vội vã lên sân khấu: "Yên lặng! Đề nghị mọi người giữ trật tự!"
Khi khán đài im áng đôi chút, MC quay sang ban giám khảo: "Khán giả đang phản đối rất gay gắt, mong các thầy trong ban giám khảo đưa ra một phương án giải quyết hợp lý."
Cao Triển Hồng không hiểu tại sao đám đông lại công kích Lâu Vãn, ông cầm micro định lên tiếng: "Mọi người, tôi thấy..." — "Ông không có quyền nói!" — "Đồ gian phu! Có phải ông định bảo vệ nhân tình bé nhỏ của mình không?"
Tiếng quát từ khán đài khiến Cao Triển Hồng nghẹn họng. Sau khi nghe rõ nội dung, ông không thể ngồi yên được nữa, trực tiếp đứng phắt dậy cãi lại: "Các người rốt cuộc đang ngậm máu phun người cái gì thế hả? Tung tin đồn ác ý về một cô gái như vậy có gì vui không? Bà chủ Lâu là..."
Lời chưa dứt, Chu Ninh Ninh đã cầm micro ngăn lại: "Cao tổng, ngài hãy bình tĩnh trước đã." "Tôi không bình tĩnh được!" Cao Triển Hồng đỏ mặt tía tai, thở hồng hộc. Bảo ông bao nuôi phu nhân của Tạ tổng? Mẹ ơi, Tạ tổng mà biết thì có nước đánh gãy chân ông!
Chu Ninh Ninh ra hiệu cho cấp dưới, rồi nói: "Tâm trạng Cao tổng hiện đang dao động quá lớn, lại quá mức bảo vệ một thí sinh cá biệt, không còn phù hợp để làm giám khảo nữa." Người kế thừa di sản ẩm thực nhìn thấy vậy cũng lên tiếng: "Tôi đồng ý với cách làm của Tổ trưởng Chu."
Các giám khảo khác cũng lần lượt bày tỏ quan điểm, trạng thái của Cao Triển Hồng đúng là không ổn. Ông tức đến mức không nói nên lời, ném micro xuống rồi rời khỏi vị trí giám khảo.
Sau một hồi thảo luận, Chu Ninh Ninh chuyển lời cho người dẫn chương trình. MC gật đầu, đi ra giữa sân khấu: "Kính thưa quý vị khán giả, sau khi ban giám khảo bàn bạc kỹ lưỡng, chúng tôi quyết định tước quyền thi đấu của Trà Gian Ngộ..."
— "Dựa vào cái gì?" Một giọng nói thanh lãnh vang lên.
Lâu Vãn bước tới, giật lấy micro từ tay MC, nhìn thẳng vào ban giám khảo chất vấn: "Tôi cần một lời giải thích hợp lý."
Lý Bách Vinh từ đầu đến cuối không tham gia thảo luận, giờ nhìn thấy Lâu Vãn kiên cường đầy bướng bỉnh, ông chỉ biết thở dài tiếc nuối. Một tài năng hiếm có lại bị những lời đồn thổi dơ bẩn này làm hại.
Ông định nói gì đó, thì đột nhiên màn hình lớn phía sau chiếu lên những bức ảnh chụp lén giữa Lâu Vãn và Cao Triển Hồng, lặp đi lặp lại như một cuốn phim tài liệu về sự tội lỗi. Cả hội trường ồ lên, tiếng bàn tán ngày một lớn.
Vị quán quân ẩm thực toàn quốc cầm micro, trịnh trọng nói: "Xét thấy phẩm hạnh của cô không chuẩn mực, chúng tôi quyết định hủy tư cách dự thi của cô. Cuộc thi này mang ý nghĩa kế thừa truyền thống dân tộc, chúng tôi không cần một người có đạo đức bại hoại làm vẩn đục sân chơi này."
Cố Mặc Trăn ngồi dưới khán đài, môi mím chặt. Bạn trai cô bên cạnh thở dài: "Cái cô bạn thân này của em, sau này bớt qua lại thì hơn..." Lời chưa dứt đã bị Mặc Trăn cầm túi xách nện cho một trận: "Vãn Vãn không phải người như thế! Cậu ấy mà thèm nhìn trúng một lão già sao? Biến đi! Anh cút ngay cho tôi!"
Cô định rút điện thoại gọi cho anh trai, thì đột nhiên, cánh cửa hội trường bị đẩy mạnh. Một dàn vệ sĩ áo đen hùng hậu tràn vào.
Hội trường thi đấu bỗng chốc im phăng phắc, tất cả đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía cửa lớn.
Ngược sáng, một bóng hình cao lớn, hiên ngang bước vào, bóng người kéo dài trên mặt đất. Người đàn ông sải đôi chân dài, từng bước một tiến gần lại sân khấu. Khi ánh sáng chói lòa phía sau dần mất đi, để lộ rõ diện mạo, dưới khán đài bắt đầu rộ lên những tiếng xầm xì đầy phấn khích của các cô gái:
— "Trời đất ơi! Đẹp trai quá!" — "Mẹ ơi, khí chất ngút ngàn luôn!" — "Cứu tôi với! Tôi muốn đổi chồng ngay lập tức!"
Tạ Hoài Khiêm thong dong dùng một tay cài lại khuy măng sét trên chiếc sơ mi đen, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua bàn giám khảo, đặc biệt dừng lại một chút đầy ẩn ý trên người Chu Ninh Ninh. Anh chậm rãi đi qua dãy bàn giám khảo, rồi ngồi xuống chiếc ghế mà nhân viên vừa vội vã kê thêm trên bục cao sát cạnh đó.
Anh chẳng nói lời nào, chỉ đi một vòng rồi ngồi xuống, nhưng cả hội trường lúc này im như thóc. Người dẫn chương trình vốn biết rõ thân phận của vị này, ông ta có chút ngập ngừng: "Tạ tổng, ngài..."
"Tiếp tục đi." Giọng nói lạnh lùng như những hạt tuyết rơi giữa mùa đông.
MC không còn cách nào khác, đành phải tiếp tục thông báo: "Sau khi thống nhất thảo luận, cho rằng Lâu Vãn của Trà Gian Ngộ phẩm hạnh không chuẩn mực, nay chính thức hủy..."
"Các người nói... Phu nhân của tôi phẩm hạnh không chuẩn mực?"
Lời tuyên bố của MC kẹt cứng nơi cổ họng, ông ta chưa kịp phản ứng, quay phắt người lại nhìn Tạ tổng đang ngồi trên cao nhìn xuống đám đông, lắp bắp hỏi: "Ngài nói... cái, cái gì cơ ạ?"
Ông ta không nghe nhầm chứ? Tạ tổng bảo bà chủ Lâu là phu nhân của ngài ấy? Vậy chẳng phải có nghĩa là...
Tạ Hoài Khiêm thiếu kiên nhẫn nhíu mày, sau đó liếc mắt nhìn lên màn hình lớn. Anh xem qua vài giây, khẽ nhướn mày rồi quay lại nhìn thẳng vào ban giám khảo.
"Các người nói phu nhân của tôi l*m t*nh nhân cho Cao tổng của công ty tôi?" Anh cười khẩy, "Các vị, đừng có quá nực cười như thế chứ."
Cả khán đài và ban giám khảo trong nháy mắt hóa đá, ngẩn ngơ nhìn người đàn ông đang vắt chéo chân với tư thế cao ngạo, lạnh lùng trên bục cao, rồi lại nhìn sang Lâu Vãn đang đứng ở khu vực thi đấu.
Hai người này... là vợ chồng sao?
Thấy MC không nói gì, Tạ Hoài Khiêm dời tầm mắt sang Chu Ninh Ninh, khẽ nở nụ cười lạnh: "Tổ trưởng Chu? Đây chính là phương án mà phòng Kế hoạch 2 đưa cho tôi sao?"
"Nhân lúc tôi đi công tác không có mặt ở Nam Thành, các người dám bắt nạt phu nhân của tôi?"
Sắc mặt Chu Ninh Ninh trong tích tắc trắng bệch không còn giọt máu, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán. Dưới khán đài, những tiếng xầm xì bắt đầu đổi chiều:
— "Trời ạ! Tôi mà có người chồng như thế này thì tôi có uống nhầm thuốc cũng chẳng đi tìm một ông già đáng tuổi bố mình để làm gì!" — "Đúng thế, có chồng cực phẩm thế này thì tôi thề không thèm liếc mắt nhìn người đàn ông khác lấy một cái luôn!"
Lâu Vãn đứng đó, ánh mắt dán chặt vào người đàn ông đang đạp lên mọi dư luận để bảo vệ mình, vành mắt cô dần đỏ hoe.
Mọi lời đồn thổi ác ý trên đời này vốn chẳng thể làm tổn thương được cô. Ngay cả khi những lời gièm pha đó có sắc bén như lưỡi kiếm chém tới, cô cũng có thể dựng lên lớp khiên cứng rắn để bảo vệ bản thân.
Thế nhưng, chính cái hành động che chở hết mình của một người, lại khiến cô không kìm được mà muốn rơi nước mắt.