Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ngày hôm sau lúc tôi thức dậy thì đã gần trưa thì Hứa Triệt đã nấu xong một bàn đầy thức ăn từ lâu, đang ngồi ở phòng khách đợi tôi.
Nhìn thấy những món ăn đầy đủ sắc hương vị trên bàn ăn mà mắt tôi sáng lên, tôm om dầu, ức gà xào giấm, khoai tây bào sợi xào chua cay, xà lách sốt dầu hào, toàn bộ đều là những món tôi thích ăn.
Gắp một đũa thịt ức gà, vừa mềm mịn vừa đậm đà, hương thơm lưu lại nơi răng môi, một mùi vị vô cùng khiến người ta nhung nhớ.
"Sao anh biết em thích ăn những món này?"
Hứa Triệt vẫn cứng miệng hơn bất kỳ ai: "Làm bừa thôi, cô thích là được."
Tôi nghiêng đầu, dùng hai tay chống cằm nhìn anh ấy: "Chồng ơi."
Hứa Triệt đang uống nước, anh ấy bất thình lình bị sặc một cái, khuôn mặt đỏ tía tai, vội bịt miệng ho khù khụ một hồi dữ dội.
"Cô... cô muốn làm gì? Bây giờ đang là ban ngày đấy..."
"Em biết mà." Tôi vờ như vô tội chớp chớp mắt, "Người ta chỉ là muốn nhờ anh bóc giúp con tôm thôi, anh nghĩ đi đâu thế hả?"
Hứa Triệt bị câu nói này của tôi làm cho nghẹn họng, bực dọc lườm tôi một cái: "Sai bảo tôi bị nghiện rồi phỏng? Cô không có tay à?"
Tuy cái miệng nói như vậy nhưng hai bàn tay của anh ấy đã rất thành thật bắt đầu bóc tôm, đến cả chỉ tôm cũng được khều ra làm sạch bách, từng con tôm bóc sẵn được xếp đặt ngay ngắn vào trong đĩa.
Tôi vừa ăn cơm, vừa dò xét thái độ của Hứa Triệt.
Tuổi này của anh ấy đáng lẽ ra phải thi đại học rồi, nhưng bởi vì đã nghỉ học hơn hai năm nên bây giờ chỉ có thể bắt đầu lại từ đầu.
Chỉ có điều cứ hễ nhắc tới trường học là sắc mặt Hứa Triệt rõ ràng chùng xuống, chẳng cần suy nghĩ đã phủ định ngay đề nghị của tôi.
"Tôi chỉ ở đây tám tháng thôi, sau này thế nào cô cũng không quản được, không cần tốn cái tâm tư này."
"Anh cũng biết là anh còn phải ở chỗ em tám tháng cơ à?" Tôi nhướng nhướng mày, giọng điệu không cho phép bàn cãi, "Trước khi anh rời đi thì mọi chuyện đều phải nghe theo lời em, cho nên dưỡng thương cho tốt rồi quay lại đi học."
Vẻ mặt Hứa Triệt u ám: "Dựa vào cái gì mà tôi phải nghe..."
"Anh yêu à, chẳng lẽ anh muốn để An An có một người bố đến cấp ba còn chưa tốt nghiệp sao? Người ta sẽ cười nhạo con bé đấy, anh nỡ nhìn con bé chịu tổn thương à?"
Hứa Triệt đại khái chưa từng thấy ai lật mặt nhanh đến thế, thoắt cái thẫn thờ cả người.
Tôi mỉm cười nhẹ một cái.
"Được rồi chồng ơi, quyết định thế nhé."
Những ngày này, tôi và Hứa Triệt cùng nhau đi đón An An tan học.
Để tránh những rắc rối không cần thiết, tôi bảo An An ở bên ngoài phải gọi Hứa Triệt là anh trai.
Lúc tôi và Hứa Triệt đang dắt tay An An định rời đi, phụ huynh của đứa trẻ cùng bàn với An An bỗng nhiên bắt chuyện với tôi: "Mẹ An An ơi, người đi cùng chị này là ai thế, tôi nhìn trông cứ thấy hơi quen quen ấy nhỉ."
An An nhanh nhảu lên tiếng trước: "Dì ơi, đây là anh trai của cháu, dì đã hỏi rõ nhiều lần lắm rồi mà!"
Đối phương hơ hơ cười: "Ý, trí nhớ tôi kém quá. Ơ kìa, đây chẳng phải là Hứa Triệt sao? Em gái cậu dạo này thế nào rồi, tiền nợ nần đã trả hết chưa hả?"
"Cậu bây giờ là... được người ta nhắm trúng rồi phải không? Số hưởng thật đấy nha. Chao ôi cái thằng bé này thật là, có khó khăn cũng không nói với chúng tôi một tiếng, Tiểu Trạch với cậu có mối quan hệ tốt như thế, sao nó lại không giúp cậu chứ? Đâu đến mức phải đi làm cái loại chuyện này."
Hứa Triệt sững người, giật phắt bàn tay đang nắm lấy tay tôi ra.
Tôi không vui mà nhíu chặt lông mày lại.
Người phụ nữ kia cũng không mở miệng nói thêm nữa, vội vàng dẫn đứa con của mình bỏ đi.
An An nhỏ giọng cằn nhằn với tôi: "Sao mẹ của Từ Giai Giai lại hỏi câu này nữa rồi, lần trước rõ ràng con đã nói người đưa con đi học là anh trai rồi mà, bà ấy cứ không nhớ nổi!"
"Con yêu à, sau này nếu con còn gặp phải ai hỏi những câu hỏi đáng ghét như vậy nữa thì con cứ mặc kệ họ."
"Bởi vì cho dù con có giải thích thế nào đi nữa, đối phương cũng chẳng lọt tai đâu, họ chỉ nghe những gì họ muốn nghe thôi."
Trò chuyện với An An suốt dọc đường, sau khi biết các bạn trong lớp đều chung sống hòa thuận với con bé, tôi mới yên tâm.
Điều duy nhất khiến tôi lo lắng chính là Từ Giai Giai, đứa trẻ cùng bàn với An An.
Tôi có nằm mơ cũng không ngờ được, thế mà con của chị gái Tống Trạch lại ở cùng cái lớp này, thậm chí còn ngồi cùng bàn với An An.
Tôi lập tức gửi tin nhắn cho giáo viên, xin được đổi chỗ ngồi cho An An.
Mấy ngày sau, lớp của An An tổ chức họp phụ huynh.
Hứa Triệt phản ứng khác hẳn ngày thường, làm thế nào cũng không chịu đi tham gia họp phụ huynh cùng tôi.
Để trốn tránh buổi họp phụ huynh, anh ấy thậm chí còn để bản thân hứng gió ngoài ban công suốt cả một đêm, thành công tự rước vào người một trận cảm cúm nặng.
Tôi đành phải để anh ấy ở nhà, một mình đi họp phụ huynh.
Người bạn cùng bàn mới của An An là một cậu bé trắng trẻo, ngoan ngoãn. Thằng bé đang ngồi viết bài tập rất ngay ngắn, chiếc ghế phụ huynh bên cạnh trống không, chẳng có ai ngồi.
Tôi đến không tính là sớm, các vị phụ huynh khác cơ bản đều đã ổn định chỗ ngồi.
Trong khoảng thời gian từ lúc bước vào cửa cho tới khi ngồi xuống bên cạnh An An, tôi có thể cảm nhận được ánh mắt của bọn họ đang tập trung đổ dồn vào mình, mang theo vài phần dò xét khác thường.
Cái kiểu săm soi không kiêng nể này làm cho người ta vô cùng khó chịu.
Như có ma xui quỷ khiến, ánh mắt của tôi và mẹ Từ Giai Giai ở hàng ghế phía trước chạm nhau.
Cô ta nhìn tôi, bỗng nhiên nở một nụ cười đầy ẩn ý.
Đúng lúc này Từ Giai Giai quay đầu lại, nhìn An An rồi nói một câu rất to: "Ninh Tuế An, anh trai đẹp trai kia sao không đi cùng mẹ bạn đến đây thế?"
Việc Hứa Triệt sống chết không chịu đến buổi họp phụ huynh vốn đã khiến An An rất buồn rồi, giờ bị Từ Giai Giai hỏi vặn như vậy, suýt chút nữa là con bé bật khóc tại chỗ.
Tôi nắm lấy tay An An, ánh mắt lạnh tanh: "Cậu ấy bị bệnh rồi, đang ở nhà nghỉ ngơi."
"Hơn nữa, An An nhà dì thân thiết với cháu lắm sao? Mà cháu lại gọi thẳng cả họ lẫn tên người ta như thế? Người nhà không dạy bảo cháu những phép lịch sự cơ bản à?"
Từ Giai Giai bị bộ dạng này của tôi dọa cho khiếp vía, bả vai rụt lại một cái, nép vội ra sau lưng mẹ nó.
"Mẹ Ninh Tuế An này, Giai Giai nhà chúng tôi chỉ là chào hỏi với An An một tiếng thôi mà, cô ăn miếng trả miếng bức người quá đáng thế là có ý gì vậy, làm Giai Giai hoảng sợ cả rồi kìa."
Mấy vị phụ huynh bên cạnh cũng nhỏ giọng phụ họa theo.
Vành mắt An An đã sớm đỏ hoe nhưng con bé cắn chặt môi, liều mạng không để cho những giọt nước mắt chực trào rơi xuống.
Một ngọn lửa tức giận từ đáy lòng tôi bùng lên.
"Từ Giai Giai, bạn không thấy An An vốn dĩ đã sắp khóc rồi hay sao, bạn không an ủi bạn ấy thì thôi đi, lại còn xát muối vào nỗi đau của người ta, có khác gì mấy nhân vật nữ phụ độc ác trong phim truyền hình đâu cơ chứ?"
Một giọng nói trong trẻo, rành rọt đột ngột vang lên.
Tôi có chút ngạc nhiên nhìn về phía cậu bé đang gục trên bàn dùng một tay đỡ trán kia, trên mặt thằng bé mang theo một nụ cười ngọt ngào nhưng lời thốt ra lại vô cùng sắc bén và cay độc.
Từ Giai Giai đờ người ra, nước mắt từng hạt lớn từng hạt lớn lã chã rơi xuống.
Mẹ nó tức giận mắng: "Cháu ăn nói cái kiểu gì thế hả, thật là vô giáo dục!"
Tôi khinh bỉ cười nhạt.
"Mẹ Giai Giai này, những điều cậu bé này nói há chẳng phải là sự thật sao? Chẳng lẽ một người lớn như cô lại còn muốn chấp nhặt với một đứa trẻ con à?"
Cô ta còn muốn tranh cãi tiếp với tôi, vừa vặn lúc đó giáo viên chủ nhiệm bước vào lớp, nể mặt cô giáo nên tôi không thèm so đo với cô ta nữa.
Sau khi buổi họp phụ huynh kết thúc, tôi bị cô giáo giữ lại để nói chuyện riêng.
"Mẹ An An ơi, chuyện này tôi đã muốn nói với chị từ lâu rồi, nhưng trước đây đều chưa có cơ hội, nhân buổi họp phụ huynh lần này tôi sẽ nói rõ ràng với chị luôn nhé."
Cô giáo mang vẻ mặt nghiêm nghị: "Cái người sáng nào cũng đưa An An đến trường đó, rốt cuộc có quan hệ thế nào với An An vậy?"
Tôi lập tức cảm thấy khó chịu trong người, hỏi vặn lại: "Cô giáo đang đứng trên tư cách gì để hỏi tôi câu hỏi này thế?"
"An An nói đó là anh trai của bé, nhưng cậu thanh niên kia trông qua cũng chỉ trẻ hơn chị vài tuổi thôi, làm sao có thể là anh trai của bé được chứ?"
"Vốn dĩ tôi cũng không định can thiệp vào chuyện này đâu, nhưng mấy ngày nay có một vị phụ huynh hiểu rõ sự tình đã nói với tôi về hoàn cảnh của cậu ta. Một kẻ cha mẹ đều mất, bỏ học cấp ba làm lưu manh, để cậu ta sống chung dưới một mái nhà với Tuế An, tôi thấy việc này hoàn toàn không thích hợp."
Tôi không muốn nghe cô ta luyên thuyên thêm nữa, trực tiếp ngắt lời.
"Thưa cô, cảm ơn cô đã quan tâm đến An An. Nhưng trong chuyện này có lẽ có chút hiểu lầm rồi. Hứa Triệt không hề vô dụng, kém cỏi như lời những người đó nói đâu, cậu ấy rất tốt. An An cũng rất thích người anh trai này, chẳng có gì là không thích hợp cả."
"So với việc này, cô giáo nên đặt trọng tâm vào các học sinh khác trong lớp thì hơn. Nếu như những đứa trẻ xung quanh An An toàn là loại người vô lễ, thích buôn chuyện đặt điều như vậy, tôi sẽ phải cân nhắc đến một môi trường mới cho con mình đấy."
Rất bất ngờ, tôi đã nhìn thấy Hứa Triệt.
Anh ấy đang đứng ở đầu con hẻm cách trường học của An An hai con phố, trên đầu đội một chiếc mũ lưỡi trai kéo sụp xuống rất thấp, hai tay đút túi quần tựa lưng vào tường, ẩn mình giữa dòng người qua lại tấp nập.
Tôi đang định dẫn An An đi qua đó thì bỗng nhiên nhìn thấy một bóng người quen thuộc tiến đến bên cạnh Hứa Triệt, hai người trao đổi vài câu, Hứa Triệt quay đầu định bỏ đi, lại không kịp trở tay bị đối phương trói ngoặt hai tay ra sau, lôi tuột vào trong một cửa hàng bên cạnh.
Người đó chính là Tống Trạch!
Hắn tìm đến Hứa Triệt vào lúc này thì tám phần mười là chẳng có chuyện gì tốt đẹp.
Tôi bảo An An quay lại trường học trước rồi bám sát gót theo vào trong.
Đây là một quán net, ánh sáng bên trong vô cùng tối tăm, mùi thuốc lá nồng nặc xộc thẳng vào mũi, làn khói trắng vấn vít nơi đầu ngón tay của khách khứa như những con rắn lượn lờ bay lên cao, đủ thứ mùi thức ăn và rác rưởi quyện chặt vào nhau, hun cho người ta đầu váng mắt hoa.
Tôi nhanh chóng quét mắt một lượt trong đám đông, thoáng thấy Tống Trạch đang lôi kéo Hứa Triệt đi về phía căn phòng nằm sâu nhất bên trong, bèn vội vã lách qua những dãy ghế ngồi và rác rưởi chất đống để đuổi theo.
Cửa phòng khép hờ, giọng nói trò chuyện của hai người bọn họ loáng thoáng từ bên trong vọng ra ngoài.
Hai người rõ ràng đã xảy ra xung đột, phản ứng của Hứa Triệt vô cùng dữ dội.
"Cút! Đừng ép tao phải g**t ch*t mày."
"Hứa Triệt, mày làm thế này thì không nể tình anh em quá rồi đấy. Chúng ta dù sao cũng lớn lên cùng nhau, tìm mày mượn chút tiền mọn mà mày cũng không chịu."
"Ai là anh em với mày? Lúc mày khuyên em gái tao đi chết đi thì mày có nhớ tao là anh em không?"
"Xời, cái bệnh đó của con em gái mày có chữa nổi đâu, sống chỉ làm gánh nặng thôi, sao mày cứ không chịu thông suốt thế nhỉ? Cái bà phú bà lần trước ấy, mày với bả quen biết nhau thế nào, ra tay một phát là con số này luôn, giàu nứt đố đổ vách thật sự!"
"Tao với cô ấy không thân thiết, không có tiền."
"Thôi đi, chị tao nói hết cả rồi, bây giờ mày đang ở chung một chỗ với người ta kìa. Tao không tin trong tay mày không có tiền, mày cứ cho tao mượn một ít đi mà!"
"Mày mà không chịu cho mượn là tao đến tìm bả đòi đấy."
Lời này vừa dứt, tôi liền nghe thấy một tiếng "rầm" chói tai, đồ đạc rơi loảng xoảng vương vãi đầy đất.
Tiếng gầm rú giận dữ tột độ của Hứa Triệt vang lên: "Tống Trạch, cái đồ súc sinh nhà mày mau cút xa cô ấy ra một chút! Mày dám bén mảng đến tìm cô ấy, tao sẽ băm vằm mày ra!"
"Đm mày, Hứa Triệt, cái thằng điên này!"
Âm thanh bên trong cực kỳ hỗn loạn, tiếng đồ đạc rơi vỡ loảng xoảng xen lẫn tiếng vun vút của những nắm đấm tay trần, nghe mà rợn tóc gáy, thót cả tim.
Tôi không dám đi vào trong, bèn bật ghi âm lên rồi nép mình trốn vào một góc. Ngay lúc tôi đang lo lắng thon thót thì một tiếng kẽo kẹt vang lên, cánh cửa khép hờ đột nhiên bị người từ bên trong đẩy ra, Hứa Triệt bước bước chân ra ngoài, bất chợt bốn mắt nhìn nhau trực diện với tôi.
Tôi liếc mắt nhìn tình hình bên trong một cái, Tống Trạch đang nằm đo ván trên mặt đất, ôm đầu không ngóc dậy nổi. Nhưng Hứa Triệt cũng chẳng chiếm được phần hời nào, trên mặt đã dính đòn bầm tím, cánh tay bị trầy xước mất một mảng da.
Rõ ràng anh ấy không ngờ tôi lại có mặt ở nơi này, trong một khoảnh khắc vẻ mặt vô cùng kinh ngạc, sững sờ, nhưng rất nhanh sau đó đã lấy lại vẻ bình tĩnh.
Hứa Triệt nhíu mày: "Sao cô lại ở đây. Làm càn, An An đâu rồi?"
"Con bé ở trường học rồi. Em nhìn thấy Tống Trạch lôi kéo anh vào đây, sợ anh xảy ra chuyện nên mới bám theo vào xem thử."
Tôi lắc lắc chiếc điện thoại di động: "Em ghi âm lại rồi, tình hình mà có gì bất ổn là em sẽ báo cảnh sát ngay lập tức."
"... Còn anh nữa kìa, Hứa Triệt, anh có biết anh chưa lành thương lại đang phát sốt không hả, thế mà dám một thân một mình chạy ra ngoài đường, còn bị đánh đến nông nỗi này?"
Hứa Triệt đứng chôn chân bất động tại chỗ, sắc mặt trắng bệch. Anh mím chặt đôi môi, cúi đầu nhìn tôi.
Giọng nói khàn đặc và mệt mỏi, tựa như một tờ giấy nhám bị vò nát, chèn ép.
"Những lời vừa rồi, cô đều đã nghe thấy hết rồi sao?"
Tôi giơ tay lên, nhẹ nhàng lau đi vệt máu đang rỉ ra nơi góc trán anh.
Trái tim khẽ thắt lại, từng cơn đau nhói âm ỉ, dày đặc kéo đến.
"Đừng sợ, em sẽ không bỏ rơi anh đâu."
"Chúng ta về nhà có được không? Em và An An đều đang đợi anh."