Nếu Vận Mệnh Ưu Ái - Đả Tạp

Chương 4

Trước Tiếp

Sau khi vết thương của Hứa Triệt chuyển biến tốt, anh ấy liền quay lại trường học để tiếp tục việc học hành.

Tuy rằng đã nghỉ học hơn hai năm nhưng anh ấy rất nỗ lực tiến lên, ngay trong lần thi khảo sát tháng đầu tiên khi trở lại trường đã lọt vào top một trăm toàn trường.

Tôi đã chuẩn bị một chiếc bùa bình an để tặng cho anh ấy.

Bên trong chiếc bùa bình an có đặt một bức ảnh chụp chung của anh ấy và em gái, khi nhìn thấy rõ ràng Hứa Triệt đã ngẩn cả người.

"Sao cô lại có cái này?"

Tôi cười híp mí: "Em từng đến nhà anh, sau đó tìm thấy bức ảnh này."

"Hứa Triệt, cái chết của em gái không phải là lỗi của anh, đừng tự trách mình nữa. Em không hy vọng anh cứ sống mãi trong bóng tối của quá khứ, em muốn anh bước ra ngoài ánh mặt trời, vui vẻ và hạnh phúc."

Điều tôi không nói cho anh ấy biết chính là, ở lớp trong cùng của chiếc bùa bình an còn có một bức ảnh hình trái tim. Đó là bức ảnh gia đình chúng tôi chụp cùng nhau khi An An tròn một tuổi, vốn luôn được cất giữ bên trong sợi dây chuyền của tôi.

Vào một ngày nào đó trong tương lai, anh sẽ gặp được em, gặp được An An, cuộc đời của anh từ đó về sau không còn những ngày mưa dầm dề nữa, anh sẽ trở nên hạnh phúc và viên mãn.

Đây chính là sự ưu ái của vận mệnh.

Đến sinh nhật của An An, chúng tôi quyết định đi dã ngoại.

Trên đường đến công viên, chúng tôi vô tình gặp được Ôn Mộ Tần, cậu bé mồm miệng lanh lợi đã nói đỡ cho An An trong buổi họp phụ huynh.

Sau lần Tống Trạch lén lút tìm Hứa Triệt đó, tôi đã làm thủ tục chuyển trường cho An An nhằm tránh nảy sinh những rắc rối không đáng có.

Vì vậy, sau buổi họp phụ huynh lần ấy, An An và Ôn Mộ Tần chưa từng gặp lại nhau nữa.

Con bé thi thoảng lại nhắc với tôi về người bạn cùng bàn này, bảo rằng cậu bạn rất thông minh, cách nói chuyện cũng rất vui nhộn, lại còn biết nhiều thứ hay ho, thú vị.

Khi nói đến cha mẹ của Ôn Mộ Tần, con bé nhíu mày, có đôi chút ngập ngừng: "Con chưa một lần nào nhìn thấy bố mẹ bạn ấy cả, Ôn Mộ Tần bảo họ căn bản không hề quan tâm bạn ấy, cũng chẳng bao giờ đón đưa bạn ấy đi học."

Lúc chúng tôi gặp Ôn Mộ Tần thì cậu bé đang ngồi một mình trên chiếc ghế băng dài trong công viên, dùng những chiếc lá cây tết thành vòng cỏ để chơi, lại lấy kẹo trái cây ra để dẫn đường cho lũ kiến.

Khi An An hỏi cậu bé có muốn đi dã ngoại cùng không, cậu bé liền híp đôi mắt lại, lúm đồng tiền bên khóe môi thoắt ẩn thoắt hiện: "Được chứ, tớ thích nhất là được chơi cùng với cậu đấy."

Biết được hôm nay là sinh nhật An An, Ôn Mộ Tần nghiêng đầu suy nghĩ một lát, bỗng nhiên nở nụ cười.

"Đợi tớ một chút nhé, tớ muốn trở thành người thứ ba tặng quà cho An An."

Nói xong cậu bé liền chạy biến đi đâu mất hút, không lâu sau ôm một bó hoa quay lại, vô cùng thành thạo tết thành một chiếc vòng hoa rồi chạy đến trước mặt An An đưa ra, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn con bé.

An An liên tục thốt lên mấy tiếng woa woa, vui sướng đội chiếc vòng hoa lên rồi xoay vài vòng, còn kéo cả chúng tôi lại để chụp ảnh cùng con bé.

Hai đứa trẻ tụm lại một chỗ trò chuyện, vui đùa, bầu không khí vô cùng hòa thuận và thân thiện.

Ánh nắng mặt trời ấm áp, chiếu rọi lên người cảm thấy rất dễ chịu.

Tối qua tôi ngủ không ngon giấc, liên tục ngáp vài cái, rồi chẳng biết từ lúc nào đã gối đầu lên đùi Hứa Triệt ngủ thiếp đi.

Đến khi tôi tỉnh lại thì cả An An và Ôn Mộ Tần đều đã không thấy đâu nữa.

Tôi vừa định lên tiếng hỏi, Hứa Triệt đã ôn tồn nói: "Hai đứa nhỏ đang chơi ở đằng kia kìa, không sao đâu."

Trên bãi cỏ cách đó không xa quả thực có bóng dáng của hai đứa trẻ, tôi nhẹ lòng, nằm trở lại định bụng sẽ nghỉ ngơi thêm một lát.

Vừa mới nhắm mắt là giọng nói đầy cấp bách của Ôn Mộ Tần đã vang lên: "An An gặp chuyện rồi! Vừa rồi có một người đàn ông lạ mặt đã cướp bạn ấy đi mất."

"Cái gì cơ!?"

Tôi mở mắt ngồi dậy: "Bọn họ đi đâu rồi?"

"Khoan đã, sao Từ Giai Giai lại ở đây?"

Ôn Mộ Tần túm lấy Từ Giai Giai lôi xềnh xệch qua đây, sắc mặt cậu bé rất khó coi, nhanh chóng giải thích với chúng tôi: "Vừa rồi cháu và An An đang chơi ở đằng kia thì Từ Giai Giai đột nhiên giật lấy vòng hoa của An An rồi bỏ chạy, cháu và An An cùng nhau đuổi theo, kết quả là bỗng dưng có một người đàn ông lao ra bế thốc An An đi mất, cháu muốn đuổi theo nhưng lại bị Từ Giai Giai ôm chặt lấy không đi được."

"Lại là Tống Trạch!"

Tôi tức đến mức nghiến răng kèn kẹt: "Thế mà hắn lại dám lợi dụng Từ Giai Giai để ra tay với An An, cái tên thần kinh này!"

Từ Giai Giai không chịu nói gì, vừa khóc vừa lắc đầu, dưới những lời gặng hỏi dồn dập mới chịu lấy ra một chiếc điện thoại di động cũ nát.

Tống Trạch kết nối cuộc gọi, giọng điệu vô cùng hống hách: "Alo, nghe rõ không? Con nhóc này bây giờ đang nằm trong tay tao, tao muốn năm triệu tiền mặt, phải có trong vòng hai ngày."

"Bây giờ tôi không thể đào đâu ra ngần ấy tiền mặt được." Tôi giữ chất giọng bình ổn để đàm phán với hắn, "Ít nhất cũng phải mất một tuần."

"Đừng có mà mơ! Một tuần thì hoa thiên lý cũng héo úa cả rồi. Đưa tiền cho tao trong vòng hai ngày, bằng không mày đừng hòng nhìn thấy con gái mày nữa!"

"Nếu như con gái tôi xảy ra chuyện thì cậu sẽ không nhận được một xu nào đâu, hơn nữa chắc chắn sẽ phải ngồi tù." Tôi khẳng định chắc như đinh đóng cột, từng câu từng chữ đánh thẳng vào tâm lý, "Chẳng lẽ cậu muốn tốn công vô ích một chuyến sao? Tống Trạch?"

"Thế này đi, tôi đến đổi mạng cho con bé để làm con tin của cậu, trong vòng ba ngày nhất định sẽ gom đủ số tiền cậu muốn."

"Không..."

"Cậu cứ suy nghĩ cho kỹ rồi hãy quyết định. Con gái tôi mới sáu tuổi, tuổi của con bé còn nhỏ như vậy, lại còn nhõng nhẽo, lỡ như trong hai ngày này xảy ra mệnh hệ gì thì cậu nghĩ mình còn có thể nhận được tiền không?"

Tống Trạch bực dọc tặc lưỡi một cái: "Được được được, mày đến đổi cho nó, tao gửi cho mày một cái địa chỉ, trong vòng mười phút mày phải có mặt ở đây cho tao."

Cúp điện thoại, Hứa Triệt chộp lấy cổ tay tôi, thần sắc nghiêm trọng: "Cô không được đi, để tôi đi đổi mạng cho An An."

"Đổi chác cái gì, không ai được phép đi hết."

Tôi không nhịn được bèn đảo mắt lườm một cái, chỉ vào màn hình hiển thị cuộc gọi đang kết nối với số 110 trên điện thoại của mình: "Anh muốn thế nào hả, một thân một mình dấn thân vào hiểm cảnh, thâm nhập hang ổ quân địch chắc? Có chuyện mà không biết tìm đến cảnh sát à?"

Sắc mặt Hứa Triệt khẽ thay đổi: "Từ lúc nào mà..."

"Từ cái khoảnh khắc biết An An bị Tống Trạch bắt đi rồi."

"Hứa Triệt, anh nhớ kỹ cho en, sau này gặp phải nguy hiểm thì việc đầu tiên là phải đi báo cảnh sát, đừng có lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện tự mình dùng nắm đấm giải quyết, nghe rõ chưa hả?"

Đám du côn bắt gặp trong xã hội, cứ giao cho các chú cảnh sát xử lý là được rồi.

Chỉ là một Tống Trạch tầm thường thì có thể tạo ra được sóng gió gì chứ.

Đến địa điểm mà Tống Trạch đưa thì có một chiếc xe tải đang đỗ ở đó.

Hắn xác nhận chỉ có một mình tôi đến nên mới yên tâm mở cửa xe cho tôi bước lên.

"Thả con gái tôi ra, mau lên."

"Kêu la cái gì, mày thành thật một chút cho tao!"

Sau khi đã trói chặt chân tay tôi lại, hắn bế An An đang hôn mê xuống xe, tùy tiện tìm một góc khuất đặt con bé ở đó.

Hắn vừa đặt người xuống thì vài anh cảnh sát mặc thường phục liền từ trong góc khuất lao vọt ra, thằng nhóc Tống Trạch này rất nhanh nhạy, ngay lập tức phát hiện ra điều bất thường, phóng thẳng vào ghế lái đóng sầm cửa xe lại một cái rầm.

"Mẹ kiếp nó chứ, mày báo cảnh sát rồi!"

Tống Trạch vừa chửi bới om sòm vừa bẻ lái vô lăng, chiếc xe tải phóng vút đi, bỏ lại toán cảnh sát ở phía sau.

Đúng lúc này, mui xe đột ngột trĩu nặng xuống một cái rầm.

Hứa Triệt ở trên mui xe gào thét gọi tôi: "Mở cửa xe ra!"

Tôi không một chút đắn đo vặn mở cửa xe, tiếng gió rít gào bên tai vù vù, thổi táp vào khuôn mặt.

"Mẹ kiếp, chúng mày có bệnh hết rồi à!"

Để hất văng Hứa Triệt xuống, Tống Trạch điên cuồng nhấn ga, kết quả là ngay giao lộ có một chiếc xe buýt lao trực diện tới, hắn lại hoảng hốt bẻ lái gấp, đâm sầm ngay vào một cột đèn đường.

Rắc...

Tiếng kính chắn gió vỡ vụn vang lên vô cùng rõ mồn một, tôi thẫn thờ tại chỗ, trố mắt nhìn những vết nứt như mạng nhện nhanh chóng lan rộng khắp mặt kính, ngay sau đó trước mắt tối sầm lại, bản thân đã được ôm trọn vào lòng một người.

Trong khoảnh khắc ấy, thế giới dường như đã bị nhấn nút tạm dừng, tiếng bàn tán và tiếng la hét náo động của đám đông, tiếng còi xe inh ỏi chói tai của các phương tiện đều theo tiếng gió gào rít bay đi xa xăm.

Toàn bộ thế giới của tôi chỉ còn lại lồng ngực ấm áp của anh ấy và tiếng r*n r* kìm nén đầy đau đớn kia.

Tôi thở hổn hển nhổm người dậy khỏi lồng ngực Hứa Triệt, cảm thấy lòng bàn tay ấm nóng, ngay sau đó chạm phải một mảng dớp dính đầy tay.

Mùi máu tanh nồng nặc xộc lên nơi chóp mũi.

"... Hứa Triệt, Hứa Triệt!"

Nước mắt nóng hổi tuôn trào ra khỏi hốc mắt, từng giọt từng giọt rơi xuống mu bàn tay, thân hình đang bị sự đau đớn và mặc cảm tội lỗi giằng xé cuối cùng cũng có phản ứng.

Sao lại có thể như thế này được, làm sao Hứa Triệt lại vì cứu tôi mà mang trên mình vết sẹo dài sau lưng kia chứ...

Trước mắt trời đất quay cuồng, tầm nhìn dần dần mờ đi.

Người đàn ông này hình như đang ngày một rời xa tôi, tôi cố sức vươn tay ra để níu lấy nhưng lại chẳng chạm được vào bất cứ thứ gì, tựa như anh ấy chỉ là một bóng hình ảo ảnh mông lung.

Thế giới đột ngột chìm vào trong một màn đêm tăm tối.

*

Tôi và Hứa Triệt quen biết nhau ở trường đại học.

Khi đó tôi chỉ là một tân sinh viên mới nhập học, còn Hứa Triệt với tư cách là tiền bối khóa trên lớn hơn tôi một khóa thì đã có một sự nghiệp thành công, khá có tiếng tăm trong trường.

Có một lần tôi không bắt được xe ở ga tàu cao tốc, Hứa Triệt vừa vặn đi ngang qua đã cho tôi đi nhờ một đoạn, lại còn giúp tôi xách hành lý đến tận dưới chân tòa nhà ký túc xá.

Những chuyện về sau diễn ra một cách tự nhiên như nước chảy thành sông.

Hứa Triệt tỏ tình với tôi, đến năm thứ ba hẹn hò thì anh ấy cầu hôn tôi.

Vào ngày kỷ niệm năm năm kết hôn, gia đình ba người chúng tôi đi nghỉ dưỡng nhưng lại không may gặp phải một trận động đất.

Đến khi mở mắt ra một lần nữa, tôi phát hiện bản thân đã dẫn theo con gái cùng nhau quay trở về mười năm trước, nhìn thấy một Hứa Triệt tuổi mười tám.

Hứa Triệt hầu như không bao giờ nhắc với tôi về những trải nghiệm trước kia, tôi chỉ biết anh ấy rất xuất sắc cũng rất nỗ lực, nhờ vậy mà đủ may mắn để công thành danh toại ở tuổi đời còn trẻ.

Từ sự im lặng không hé nửa lời mỗi khi anh ấy nghĩ về quá khứ cùng những vết sẹo chằng chịt, loang lổ trên người, tôi đã phần nào mập mờ nhận ra được điều đó.

Thế nhưng tôi có nằm mơ cũng không thể ngờ được, quá khứ của anh ấy lại kinh hoàng đến rợn người như vậy, cứ hễ nghĩ đến là lại nhói đau.

Nếu như vận mệnh đã tàn nhẫn với anh đến thế, vậy thì hãy để em đến yêu anh nhé.

Thế giới xa xăm, mờ mịt dần dần trở nên rõ ràng hơn, mùi nước khử trùng hơi hăng xộc vào k*ch th*ch các dây thần kinh.

Có người ngồi xuống bên cạnh tôi, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay tôi, giọng nói đầy vẻ quan tâm: "A Nguyệt, đầu em vẫn còn đau lắm sao? Có muốn uống chút nước không? Em cứ nằm xuống nghỉ ngơi cho thật tốt đi đã, đừng cử động lung tung."

Tôi nhíu mày, cố sức vận dụng bộ não đang trống rỗng một mảng để suy nghĩ về câu nói này, cùng với cả giọng nói và mùi hương quen thuộc này nữa...

Trong tâm trí chợt lóe lên một tia sáng, tôi đột ngột ngẩng phắt đầu lên.

"Hứa Triệt?"

"Ừm, anh đây." Giọng nói ấm áp, trầm ổn đúng như trong ký ức, khác một trời một vực so với chất giọng thô lỗ, non nớt của thời thiếu niên.

Tôi lập tức ngẩn người ra, mất một lúc lâu sau mới hoàn hồn lại được, bản thân quả nhiên đã quay trở về dòng thời gian bình thường rồi.

"An An đâu rồi anh?"

Vừa mới hỏi ra câu này, phía ngoài phòng bệnh đã vang lên tiếng gõ cửa ngắn ngủi, ngay sau đó An An dắt tay một cậu thiếu niên mặc áo sơ mi trắng bước đi vào.

"Mẹ ơi! Anh trai này đến thăm mẹ nè!"

Hứa Triệt giải thích cho tôi nghe, sau trận động đất thì tôi và An An đã bặt vô âm tín, lực lượng cứu hộ tìm kiếm suốt ba ngày trời cũng không thấy một chút dấu vết nào của hai mẹ con. Mọi người đều ngỡ rằng chúng tôi đã gặp nạn tử vong rồi, cho đến khi cậu thiếu niên này đưa tôi và An An đang trong tình trạng hôn mê cùng nhau đến bệnh viện.

Tôi mang theo vài phần dò xét nhìn về phía cậu thiếu niên: "Cảm ơn cậu rất nhiều. Nếu như tôi không nghe lầm thì tên của cậu là Ôn Mộ Tần đúng không?"

Cậu ấy khẽ gật đầu, nụ cười nhàn nhạt: "Đúng vậy, tôi tên là Ôn Mộ Tần."

Thái độ của cậu ấy khiêm tốn, hòa nhã và lễ độ, không hề nhìn ra được một chút xíu điểm bất thường nào.

An An ngồi một bên nhìn chúng tôi trò chuyện, vẻ mặt cũng chẳng có gì lạ lùng, giống như cái tên này không có bất kỳ điều gì đặc biệt đối với con bé cả.

Con bé không nhớ rõ nữa sao? Hay nói cách khác, những điều đó chỉ là một giấc mơ của riêng tôi mà thôi?

"A Nguyệt, tình trạng của em không ổn rồi."

Hứa Triệt sờ sờ lên trán tôi, khẽ nhíu mày: "Có chỗ nào không thoải mái sao em?"

Tôi lắc đầu, đặt bàn tay lên phía sau gáy của Hứa Triệt, nhẹ nhàng v**t v* vết sẹo ở nơi đó, đau lòng nhìn anh ấy.

Khi đôi mắt đang phản chiếu hình bóng tôi kia hiện lên vẻ kinh ngạc và thấu hiểu, trái tim tôi bắt đầu đập thình thịch dữ dội, một loại cảm xúc không thể diễn tả bằng lời đang điên cuồng bành trướng trong lồng ngực.

Tôi mím môi run rẩy, giọng nói rất khẽ, rất khẽ.

"Anh có nhớ không, mười năm trước có một người đã nói mình là người vợ trong tương lai của anh, đòi đưa anh về nhà..."

Hứa Triệt hơi ngẩn ra một chút, ngay sau đó liền bật cười.

"Anh nhớ chứ."

Anh ấy nhìn tôi chằm chằm, khuôn mặt tràn ngập sự luyến lưu khi chìm sâu vào ký ức: "Cô ấy lừa anh, đã giao hẹn là tám tháng, kết quả mới chỉ ở bên anh có ba tháng thì người đã biến mất tiêu, làm hại anh về sau phải tìm kiếm suốt một thời gian rất lâu, rất lâu."

Vành mắt cay xè, nước mắt làm nhòe đi tầm nhìn.

Giọng tôi khàn đặc, run rẩy.

"Vậy anh có trách cô ấy không?"

"Sao có thể chứ. Nếu như không có cô ấy đến bên cạnh anh, thì có lẽ mạng sống của anh đã phải đặt dấu chấm hết vào năm mười tám tuổi đó rồi."

Hứa Triệt đặt một nụ hôn nhẹ lên giữa lông mày tôi, giọng điệu dịu dàng vô vàn.

"Cho nên anh sẽ mãi mãi không trách cô ấy. Cho dù cô ấy có rời xa anh, anh cũng sẽ nỗ lực tìm kiếm bằng được cô ấy, để được ở bên nhau."

"Nhưng lúc đó cô ấy đâu còn quen biết anh nữa..."

"Thế thì anh sẽ làm quen lại từ đầu với cô ấy, khiến cô ấy phải thích anh."

Tình ý trong đôi mắt Hứa Triệt nóng bỏng, thiêu đốt người khác, gần như muốn tràn ngập ra ngoài, trong phút chốc có vài phần hình bóng của mười năm trước.

"Nguyệt Di, anh yêu em."

"Cảm ơn em vào năm mười tám tuổi đó đã dẫn theo An An đến bên đời anh, kéo anh ra khỏi vũng bùn địa ngục, cho anh một mái ấm gia đình hạnh phúc, tốt đẹp."

Đây chính là món quà tặng tuyệt vời nhất mà anh nhận được từ vận mệnh, giữa một thời thiếu niên đầy phong ba bão táp, mưa sa gió lạnh của cuộc đời mình.

— HẾT —

Trước Tiếp