Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"M-Một con người cỏn con mà dám...!"
Nhưng ta chẳng cần phải lo lắng. Nghĩ lại thì, người vừa đánh bật đòn tấn công của Rios cũng chính là Luminas.
Trái tim tưởng như đã ngừng đập của ta dần đập trở lại.
"Nhờ có thánh lực nên các ngươi mới chiếm ưu thế trước ma tộc. Tính ra, ngươi cũng chỉ thuộc dạng tép riu thôi."
Luminas mỉm cười buông lời mỉa mai sắc như dao cạo. Mặt Rios biến sắc, lúc đỏ lúc xanh. Cậu nhóc đúng là tài tình khi có thể chọc tức hắn đến mức đó.
Thậm chí còn dễ dàng đánh bật các đòn tấn công của Rios. Ta bất giác bật cười.
"Một cái cơ thể con người mà tại sao lại có thể...!"
Halstel nhìn Luminas chằm chằm với đôi mắt rực lửa ghen tuông.
"Ngươi nhìn Luminas bằng cái ánh mắt gì thế hả."
Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Luminas. Ta không hiểu sao hắn lại bận tâm đến em ấy như vậy.
"...Ngươi không biết sao?"
"..."
"Thôi bỏ đi. g**t ch*t ngươi rồi giết luôn cả nó là xong chuyện."
"...Ai cho phép ngươi tự tiện đòi giết người này người nọ hả?"
Ta quan sát Ma Kiếm. Tuy chưa hiểu rõ năng lực thực sự của nó là gì, nhưng chắc chắn nó rất phàm ăn. Cái gì nó cũng hút sạch sành sanh.
Nếu Ma Kiếm này có thể nuốt chửng cả thánh lực lẫn ma khí, thì liệu nó có thể nuốt luôn cả Halstel không...?
"Ngươi không dùng được tuyệt chiêu lúc nãy nữa à? Mở mồm ra là sức mạnh thực sự của Thánh Kiếm, ta cứ tưởng ghê gớm lắm, hóa ra cũng chỉ là ngọn lửa đổi màu thôi. Nhờ thế mà ta còn sống đấy. Cũng phải, trước đây ngươi cũng chỉ biết xài mỗi lửa thôi mà. Vì thế nên mới bị ta giết đấy. Đánh đấm gì mà cứ đứng từ xa xả đạn như thằng ngốc."
Halstel nghiến răng trèo trẹo. Nhìn đôi mắt vằn lên những tia máu hằn học của hắn, ta biết đòn khiêu khích của mình đã phát huy tác dụng. Dù cố gắng giữ lý trí, nhưng bản chất hắn vẫn là một con rồng điên.
"Cái thói không kiểm soát được cơn giận của ngươi vẫn không bỏ được nhỉ?"
"Câm mồm...! Ngươi không thấy ta đang nắm chắc phần thắng sao? Cái cánh tay đó! Vẫn chưa khỏi hẳn đúng không? Phản xạ của ngươi chậm chạp hẳn đi rồi kìa!"
Hắn đang ám chỉ cánh tay phải bị Thánh Kiếm đả thương của ta. Sau nhiều lần va chạm, cánh tay bắt đầu biểu tình.
Lúc đầu còn cử động linh hoạt nên ta cứ ngỡ đã ổn, nhưng sau những chấn động liên tiếp, cánh tay dần trở nên nặng trĩu.
"Ư..."
Ngay khoảnh khắc ta tuột tay làm rơi Ma Kiếm, ánh mắt Halstel lóe lên sự đắc thắng. Nhưng thật ra, ta đang cố tình tạo sơ hở đó.
Ta giả vờ như cánh tay mất sức làm rơi kiếm, để lộ ra trạng thái phòng ngự hoàn toàn trống rỗng.
Và ngay khoảnh khắc Ma Kiếm rơi xuống, ta tung đầu gối hất mạnh vào chuôi kiếm. Khoảng cách giữa ta và hắn quá gần nên hắn không thể nào né kịp.
"Hự!"
Ma Kiếm cắm phập vào giữa bụng Halstel.
Dự đoán của ta đã đúng. Giống như cách nó hút ma khí của ta, giờ đây nó đang điên cuồng hút ma khí của hắn. Halstel lảo đảo, không thể duy trì hình dạng con người. Với một tiếng uỵch, hắn ngã gục, trở lại thành một cái xác.
Lúc nãy còn vùng vẫy, giờ thì hắn nằm bất động.
Nhìn đống xương chất thành đống đó, chẳng ai dám nghĩ rằng nó từng là một sinh vật sống.
"Ngài Halstel!"
Tiếng hét của Rios vang lên từ phía xa. Dù hắn đã trở thành một cái xác, ta vẫn phải kết thúc những gì đang dang dở. Vì ánh mắt hắn vẫn còn nguyên sức sống.
"Do Suhyeon...!"
"Đừng bao giờ gặp lại nhau nữa."
Ta nắm chặt Ma Kiếm bằng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, chém phăng đầu hắn.
Cái đầu lăn lông lốc sang một bên. Ánh sáng đỏ rực trong đôi mắt cũng vụt tắt. Rios chạy đến bên xác Halstel. Trạng thái của hắn cũng thê thảm chẳng kém gì Halstel. Ngược lại, Luminas thì vẫn hoàn toàn bình an vô sự.
Là do những món đồ ta đưa phát huy tác dụng, hay là do sức mạnh thực sự của em ấy?
Ta chậm rãi bước đến bên Luminas.
"Em có chuyện muốn nói với ta đúng không?"
Ta nghiêm mặt nhìn em ấy. Mọi chuyện đã dần sáng tỏ. Thân phận thực sự của Luminas. Ánh mắt Luminas cụp xuống.
"Thật ra thì không phải ngay từ đầu em đã..."
"Đúng là Ma Vương có khác! Bệ hạ thật tuyệt vời!"
Ngay khi Luminas định mở lời, Elvin lại chen ngang hét lớn. Vì thế, ta đã không thể nghe được những gì Luminas định nói.
"Chúng ta sẽ xử lý tên này thế nào ạ?"
"Halstel chết rồi. Giết nốt hắn đi. Chứ để hắn lại lải nhải chuyện hồi sinh Halstel thì phiền phức lắm."
Cleat tiến về phía Rios để tung đòn kết liễu. Giống như Halstel, dù mạng sống chỉ còn lay lắt như ngọn đèn trước gió, hắn vẫn không hề run sợ. Thậm chí hắn còn hét lên rằng mọi chuyện chưa kết thúc.
Thế nhưng, cái xác của Halstel vẫn nằm im bất động. Đó chỉ là sự cứng đầu của kẻ thua cuộc. Ta lặng lẽ nhìn chằm chằm vào cái xác chỉ còn lại đống xương trắng đó một lúc lâu.
"Xong rồi, về thôi."
"Vâng! Chúng ta hãy thông báo cho mọi người biết tin chiến thắng của Bệ hạ!"
Đúng lúc đó, ta cảm nhận được một luồng khí tức chưa hề vụt tắt của hắn.
Vì khí tức đã yếu đi rất nhiều nên ta nhất thời không nhận ra. Halstel – kẻ đã chiếm đoạt cơ thể của Dũng sĩ với mái tóc vàng rực rỡ chứ không phải tóc đen – bất ngờ xuất hiện.
Và tệ hơn nữa, trên tay hắn là thanh Thánh Kiếm.
'Halstel có khả năng chuyển đổi linh hồn mà...! Trước khi bị ta giết, hắn đã kịp chuyển linh hồn sang nơi khác! Không ngờ hắn vẫn giữ lại cơ thể của Dũng sĩ...!'
Lúc ở hình dạng rồng, hắn đã ăn tươi nuốt sống vô số ma tộc và maein. Ta cứ tưởng hắn đã nuốt luôn cả cơ thể Dũng sĩ rồi, hóa ra không phải. Hắn cố tình giữ lại cơ thể Dũng sĩ để phòng trường hợp cần thay thế.
Nghĩ rằng mục tiêu của hắn là mình, ta định bay lên trời để kéo hắn rời xa con người.
Nhưng mục tiêu của hắn không phải là ta. Ánh mắt hắn găm chặt vào Luminas. Không mấy ai nhận ra hắn đang âm thầm tiến đến.
Hơn nữa, Elvin đang ở đằng xa, còn Cleat thì đang bận khống chế Rios.
"Luminas!"
Ta vội vàng đẩy mạnh Luminas ra. Rồi dùng cánh bao bọc lấy cơ thể, nhưng Thánh Kiếm đã xuyên thủng đôi cánh và cắm phập vào người ta.
"Hộc... Khụ!"
Ta khạc ra một ngụm máu tươi. Dù bị đâm một lỗ trên người, nhưng chỉ cần nghỉ ngơi là sẽ hồi phục thôi. Ta đã nghĩ như vậy. Cho đến khi nhìn thấy vị trí thanh kiếm đâm xuyên qua.
"M-Ma Vương..."
Giọng nói run rẩy, đầy sợ hãi của Luminas nghe thật xót xa. Vị trí Thánh Kiếm c*m v** quá hiểm.
'Cái tên khốn kiếp này... hắn nhắm thẳng vào tim...!'
Nếu ta không đẩy em ấy ra, thanh Thánh Kiếm chắc chắn đã đâm xuyên qua tim Luminas.
Dù lưỡi kiếm chỉ sượt qua tim trong gang tấc, nhưng một vết thương gần tim cũng đủ chí mạng. Huống hồ đó lại là Thánh Kiếm.
Cảm giác đau rát như thiêu đốt từ lồng ngực bắt đầu lan tỏa. Đã lâu lắm rồi ta mới trải qua một cơn đau nhức nhối đến vậy.
Giọng nói hoảng hốt của Elvin dường như vọng lại từ một nơi rất xa.
'Quả này đi tong thật rồi...?'
"Hahaha, ta thắng rồi. Ban đầu ta định giết nó để nuốt linh hồn, nhưng dù là nó chết hay ngươi chết thì ta đều có lợi!"
Halstel có vẻ đang hò hét sung sướng lắm, nhưng ta chẳng còn nghe rõ nữa. Ta chỉ nghe thấy tiếng Luminas đang gọi tên ta trong lo lắng tột độ.
"Không được... Ngài không được nhắm mắt... Ma Vương! Tỉnh lại đi Ngài!"
Thế nhưng, tầm nhìn của ta ngày một mờ đi. Cơn đau khiến đầu ta rũ xuống, và ta thấy rõ từng giọt máu của mình đang tí tách rơi. Một cảnh tượng thật không chân thực chút nào.
Từ khi trở thành ma tộc, trở thành Ma Vương, ta chưa từng nghĩ mình sẽ chết, nhưng cảm giác cái chết đang cận kề lại hiện diện vô cùng rõ ràng.
Ta muốn nói với em ấy rằng không sao đâu, ta sẽ sớm khỏe lại thôi, nhưng từ miệng ta chỉ phát ra những tiếng th* d*c nghèn nghẹn. Ta khó nhọc ngẩng đầu lên nhìn Luminas. Nếu không nói bây giờ, có lẽ ta sẽ vĩnh viễn không còn cơ hội.
"...Ở gần... như vậy... mà ta lại không nhận ra... Xin lỗi em..."
"Đừng, Ngài đừng nói nữa. Làm ơn... Là do em cố tình giấu Ngài. Vì em sợ... em không muốn Ngài phải chọn lựa... giữa em của quá khứ... và em của hiện tại..."
"...Một người bạn và một cô dâu làm sao giống nhau được...? Em quan trọng hơn..."
Đôi bàn tay đang run rẩy nắm chặt lấy tay ta vì sợ ta có thể tan biến bất cứ lúc nào trông thật đáng thương.
Những giọt nước mắt lăn dài trên đôi má ướt đẫm. Em ấy cũng đã linh cảm được điều đó.
Ta muốn đưa tay lau đi những giọt nước mắt đọng trên hàng mi đang run rẩy kia, nhưng lại chẳng còn chút sức lực nào.
"Để em ở lại một mình..."
"Ngài đã hứa rồi mà! Rằng sẽ ở bên em cho đến lúc em chết! Ngày xưa Ngài cũng hứa với em như thế. Nên tuyệt đối không được chết. Em sẽ không để Ngài chết đâu."
Bàn tay đang bấu chặt vào vai ta nổi đầy gân xanh. Cuối cùng ta cũng nhìn thấy. Linh hồn đang ẩn sâu bên trong em ấy. Nhưng đã quá muộn rồi.
Nhắc mới nhớ, ngày xưa ta cũng từng hứa như thế.
'Nếu có kiếp sau... Ngươi có bằng lòng làm bạn với ta thêm một lần nữa không? Cùng ta...'
Lúc đó ta đã trả lời thế nào nhỉ?
Tất cả đã trở nên vô nghĩa. Ta đã thất hứa với cả Luminas của kiếp trước, và cả Luminas của hiện tại.
Ta thực sự không muốn bỏ lại Luminas một mình mà đi...
Cứ ngỡ bản thân không còn thiết tha gì với cuộc sống, nhưng có vẻ ta đã nhầm.
---------
Chẳng ai dám thốt lên một lời nào. Không phải vì Ma Vương của họ đang nằm đó, máu me đầm đìa. Mà vì người đang nắm chặt tay Ngài ấy đang tỏa ra một luồng sát khí kinh hoàng.
"...Chết sao?"
Giọng nói run rẩy, yếu ớt như tiếng th* d*c của một người sắp gục ngã. Nhưng những người có mặt ở đó đều có thể cảm nhận được.
Đó không phải là tiếng th* d*c của một kẻ sắp gục ngã.
Mà là tiếng th* d*c của một kẻ đang cố kìm nén một điều gì đó.
"Tại sao? Sao lại thế này?"
Những giọt nước mắt thi nhau rơi trên đôi mắt xanh thẳm. Thế nhưng, khuôn mặt ấy lại trở nên lạnh lẽo đến đáng sợ. Đôi mắt ấy không chứa chấp bất kỳ ai khác, như thể trên đời này chỉ còn mỗi Suhyeon đang nằm gục trên vũng máu.
"M-Ma Vương..."
Bừng tỉnh khỏi cơn sốc, Elvin đưa tay về phía Suhyeon. Thế nhưng, Luminas đã phũ phàng gạt phăng bàn tay đó đi.
Một hành động tuyệt vọng như thể muốn tuyên bố không một ai được phép cướp Ngài ấy khỏi cậu.
"Ai cho phép Ngài chết? Ai cho phép Ngài rời bỏ ta? Không được. Ngài phải giữ lời hứa với ta. Ta tuyệt đối sẽ không để Ngài chết...!"
Những lời nói đã bị chôn vùi sâu thẳm trong tim nay được thốt ra bằng giọng điệu nghiến răng ken két, chứa đựng một sự chấp niệm điên cuồng.