Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ta vội vã hét lên ra lệnh cho các ma tộc khác mau chóng né tránh.
Rios sử dụng thánh lực – thứ có thể gây ra sát thương chí mạng cho ma tộc – để tấn công. Những mũi lao ánh sáng vàng rực trút xuống từ trên trời như mưa. Một đòn đánh lén mà ta đinh ninh là không thể nào tránh khỏi.
Nhưng Luminas đứng ngay bên cạnh đã nhanh hơn một nhịp. Em ấy kéo bật ta lại rồi dựng lên một lớp màng bảo vệ vững chắc ngay trước mặt.
Lớp màng ánh sáng vàng của Luminas dễ dàng đánh bật đòn tấn công của Rios. Hắn ta lộ rõ vẻ mặt kinh ngạc. Một con người, chứ không phải ma tộc, lại có thể chặn đứng đòn tấn công của hắn.
Nhưng sự việc không chỉ dừng lại ở đó. Luminas lập tức ngưng tụ vô số mũi lao ánh sáng y hệt như Rios và phóng ngược lại về phía hắn.
Rios vội vã chống đỡ, nhưng trong cơn hoảng loạn, hắn lại theo phản xạ dựng khiên chắn bằng ma khí thay vì thánh lực. Lớp khiên ma khí mỏng manh lập tức vỡ vụn, một mũi lao ánh sáng cắm phập vào vai hắn.
"Ngài không sao chứ?"
"À... Ừ, cảm ơn em."
"Có gì đâu ạ."
Luminas mỉm cười đáp lời ta, rồi quay ngoắt sang lườm Rios với ánh mắt sắc lẹm đầy sát khí.
Rios cũng trừng mắt đáp trả. Hắn thô bạo giật phăng mũi lao cắm trên vai ra. Vết thương lập tức khép miệng và lành lại.
"Thì ra kẻ được gọi là cô dâu là người này. Lượng thánh lực quả thực..."
Hắn không nói hết câu mà chỉ cau mày. Đích thân chạm trán, chắc chắn hắn đã cảm nhận được sức mạnh thánh lực khổng lồ tỏa ra từ Luminas. Vẻ mặt hắn nhăn nhó như thể đang phải đối mặt với một tình huống hoàn toàn nằm ngoài dự tính.
"Thảo nào ngài lại tự tin đến vậy. Hóa ra đây là lý do ngài mang cô dâu theo. Để lợi dụng cậu ta cho cuộc chiến này sao."
Ta đâu có ý định để Luminas thu hút sự chú ý của mọi người. Vì vậy, ta kéo em ấy ra phía sau để tránh khỏi tầm mắt của Rios.
"Bớt dòm ngó cô dâu của ta đi. Mà này, phục hồi được cơ thể rồi cơ à, giỏi thật đấy. Nhưng nếu thế thì đâu dùng được thánh lực nữa nhỉ? Theo ta nhớ thì Halstel đâu có tí dính dáng nào đến thánh lực."
Luồng khí tức phát ra từ đằng xa chính là khí tức của Halstel thời còn là rồng. Khí tức của một kẻ sa ngã. Ta thừa biết hắn không phải loại chịu an phận trong cái lốt con người mãi mãi.
Tuy nhiên, để giết được ta, hắn cần có thánh lực. Đó là lý do hắn phải nhọc công chiếm đoạt cơ thể của Dũng sĩ.
"Linh hồn của Dũng sĩ đã bị ngài Halstel nuốt chửng hoàn toàn rồi. Chỉ là do sức mạnh nguyên thủy của ngài ấy quá áp đảo nên mới che lấp đi, chứ thánh lực vẫn luôn tồn tại trong ngài ấy. Trên đời này liệu có tồn tại sinh vật nào hoàn hảo hơn ngài ấy không? Sẽ không còn ai có thể đối đầu với ngài ấy nữa!"
"Có thánh lực sao?"
Giọng điệu hắn ngập tràn sự tự tin. Ta liếc nhìn Halstel. Quả thực, ta có thể cảm nhận được một luồng thánh lực mỏng manh phát ra từ hắn. Nhưng nó quá đỗi yếu ớt.
Chỉ nhiêu đó thôi mà đủ sao? Hơn nữa, hắn cũng đâu khôi phục lại được trạng thái thời kỳ đỉnh cao. Chỉ là một cái vỏ bọc bắt chước vẻ ngoài mà thôi.
Dù hiện tại phe ma tộc của ta đang bị lép vế, nhưng nếu đó thực sự là Halstel thời hoàng kim, thì quân ta đã bị quét sạch từ lâu rồi.
"Nhưng mà... hắn đâu có hoàn chỉnh, đúng chứ?"
Từng đối đầu với hắn không biết bao nhiêu lần, ta có thể nhận ra ngay.
Có vẻ như quá trình phục sinh không trọn vẹn, hoặc do hắn chỉ là một mảnh linh hồn chứ không phải bản thể thật sự nên sức mạnh bị suy giảm đáng kể. Bởi ta thừa biết, sức mạnh thực sự của hắn không thể nào yếu ớt đến mức này.
Halstel, với tư cách là cá thể mạnh nhất của loài rồng - giống loài mạnh nhất thế giới, từng sở hữu một luồng uy áp kinh người, chỉ cần một cái liếc mắt hay một chút khí tức cũng đủ để nghiền nát đối thủ. Thế nhưng hiện tại, hắn chẳng khác nào một con rồng điên đang giãy giụa làm loạn.
"Cử động thì lề rề chậm chạp. Đã thế thì thà đừng chui vào cái xác thối rữa đó làm gì."
Thấy ta bật cười chế giễu, hắn càng tỏ ra khó chịu hơn.
"Với cái cơ thể đó thì ngươi định giết ta kiểu gì? Chẳng phải lý do ngươi nhồi nhét linh hồn Halstel vào cơ thể Dũng sĩ là để giết ta sao. Nhưng hiện tại, ngươi nhắm mình có cầm nổi Thánh Kiếm không?"
Rios cắn chặt môi dưới.
Rõ ràng là kế hoạch của hắn đã có lỗ hổng. Không dừng lại ở đó, ta còn cố tình giơ thanh kiếm trên tay lên cho hắn thấy.
Chẳng biết nó đã hút bao nhiêu ma khí của ta rồi mà giờ đang tỏa ra một luồng khí tức vô cùng kỳ dị. Ánh mắt Rios cũng lập tức dán chặt vào Ma Kiếm.
"Ngươi có biết ta đang cầm thanh kiếm gì không? Thánh Nữ bảo đây là Ma Kiếm đấy."
"Ma Kiếm...?"
"Thánh Kiếm và Ma Kiếm, ngươi không tò mò xem bên nào sẽ thắng sao?"
"Cái thanh gươm cùn rỉ sét đó mà là Ma Kiếm? Nực cười. Ngài không nhận ra tình thế hiện tại sao?"
Rios cười khẩy, đảo mắt nhìn qua những con người và ma tộc đang đứng phía sau ta.
"Ngài đang ở thế bất lợi hoàn toàn đấy. Quân của ngài đã bị thương không ít trong quá trình tiến đến đây. Trong khi đó, quân số maein của chúng tôi vẫn vô cùng dồi dào. Ngài bắt tay với con người thì có ích lợi gì chứ, nó chỉ tổ làm vướng chân ngài thôi. Trên thế giới này con người đông nhan nhản. Ta chỉ coi chúng là công cụ để lợi dụng, còn ngài thì sao? Ngài định bảo vệ tất cả chúng sao?"
Hai bên không ngừng thăm dò, cố gắng nhìn thấu mục đích thực sự của đối phương.
"Chà, nếu ta giết được Halstel trước khi chuyện đó xảy ra thì mọi chuyện cũng kết thúc thôi mà. Lần trước chẳng phải cuộc chiến cũng kết thúc khi ta giết Halstel sao."
"...Chuyện đó sẽ không bao giờ lặp lại nữa."
Ta liếc nhìn ra phía sau. Cecilia đang âm thầm sơ tán những người bị thương, còn Cleat và Elvin thì gườm gườm nhìn Rios.
Cleat từng tuyên bố sẽ lấy mạng Rios. Nhìn dáng vẻ đó, chỉ cần Rios lộ ra chút sơ hở, ông ấy sẽ lao vào ăn thua đủ ngay lập tức.
Hơn nữa, thể lực của Cleat vẫn còn sung mãn. Lần này, chắc chắn ông ấy sẽ kết liễu tên Rios mà ngày xưa ông ấy đã để xổng.
"Vì trước khi ngài kịp làm điều đó, ta sẽ tiễn ngài xuống suối vàng."
Vừa dứt lời, vô số kẻ địch xuất hiện phía sau Rios. Không phải maein, mà toàn bộ đều là ma tộc. Hắn đã huy động một lượng lớn ma tộc đến đây chỉ để lấy mạng ta. Điều này càng làm ta thêm chắc chắn. Halstel hiện tại chưa phải là phiên bản hoàn hảo.
"Định liều chết giết ta cơ đấy. Nhưng sao ngươi không để Halstel tự ra tay mà lại phải đích thân nhúng tay vào?"
"Bởi vì ta không cần phải phiền đến ngài ấy. Hơn nữa, ta đã mạnh lên rất nhiều. Ngài nhìn mà không nhận ra sao?"
"Cái đó thì nhìn là biết, ăn tạp nhiều quá mà."
Cả lượng ma khí và thánh lực của Rios đều tăng lên đáng kể. Chứng tỏ suốt thời gian qua hắn không ngừng cắn nuốt linh hồn con người.
Đám ma tộc đi cùng hắn cũng vậy. Và có vẻ như chúng cũng sở hữu cả thánh lực.
Tuy rất muốn gọi thêm viện binh, nhưng tình hình bên kia chiến tuyến còn căng thẳng hơn bên này. Để chấm dứt cuộc chiến, một trận quyết đấu trực diện giữa ta và Halstel là điều không thể tránh khỏi.
"Cleat, Rios giao cho ông đấy!"
Vừa nghe lệnh, Cleat lập tức lao thẳng về phía Rios.
"Đối thủ của ngươi là ta. Lần này ta quyết không để ngươi chạy thoát nữa đâu."
"Lão già rồi thì ngoan ngoãn nằm xuống chờ chết đi cho rảnh nợ."
"Đáng tiếc là ta chưa có ý định chết sớm đâu."
Cleat và Rios lao vào quyết chiến. Những ma tộc chưa bị thương nặng cũng gia nhập trận chiến cùng Elvin.
"Luminas, em ở lại bảo vệ Cecilia nhé."
"Em cũng muốn giúp một tay."
"Vậy thì giúp Elvin đi. Ta sẽ tự mình xử lý tên kia."
Sau đó, ta nhớ lại cái cách mình từng khiêu chiến với Halstel trong quá khứ và lớn tiếng gào lên:
"Halstel, xem ai thắng ai thua nào!"
Nghe tiếng gọi, Halstel quay đầu lại. Có vẻ đến bây giờ hắn mới nhận ra sự hiện diện của ta.
"Mày cứ lẩn lút như con chuột nhắt ở đó từ nãy đến giờ sao?!"
Chiếc nhẫn giấu ma khí đã vỡ vụn từ lúc nào.
Halstel gạt phăng đám ma tộc cản đường, dang rộng đôi cánh khổng lồ. Chỉ một cú đập cánh của hắn cũng đủ tạo ra một trận cuồng phong dữ dội.
Chỉ trong nháy mắt, hắn đã lao đến trước mặt ta, há to cái miệng khổng lồ và phun ra một ngọn lửa hừng hực.
Vì xung quanh có rất nhiều ma tộc theo phe hắn nên ta không ngờ hắn lại bất ngờ phun lửa như vậy. Ta vội vã dùng áo choàng che chắn cho Luminas.
"Y hệt ngày xưa, chẳng khác đi tí nào."
Halstel của ngày xưa mỗi khi phát điên cũng thế này. Giết chóc điên cuồng, bất chấp địch ta.
"Kẻ yếu ớt không thể né được cả ngọn lửa của ta thì không xứng làm thuộc hạ của ta!"
Trong mắt Halstel dường như chỉ có mỗi mình ta, hắn điên cuồng phun lửa một cách vô tội vạ. Ngọn lửa rực cháy hừng hực tỏa ra sức nóng đủ để thiêu rụi mọi thứ nó chạm vào.
Cứ đà này thì nơi đây sẽ biến thành một biển lửa mất.
Ngay lúc đó, ta thấy những ma tộc khác đang khốn đốn chống chọi với ngọn lửa. Cecilia đang dốc hết sức để bảo vệ mọi người, nhưng một mình cô ta là không đủ.
"Luminas, em qua đó giúp mọi người một tay được không?"
"...Nếu đó là yêu cầu của Ma Vương."
Ta vừa dang cánh định bay lên để thu hút sự chú ý của hắn thì Halstel, với quyết tâm không để vuột mất con mồi, đã quật mạnh cánh về phía ta, nhưng ta vẫn nhanh hơn một bước.
Khi ta bay vút lên không trung, cái cơ thể đồ sộ của hắn cũng lao theo. Cái miệng khổng lồ há hốc như chực nuốt chửng ta vào bụng.
"Ngươi không biết là khi trở về bản thể rồng, não ngươi cũng teo đi à?"
Halstel, bản chất cũng chỉ là một con thằn lằn bay bự xác, thỉnh thoảng lại có những hành động ngớ ngẩn thiếu suy nghĩ. Và đây chính là một trong những khoảnh khắc đó.
"Trả lại đòn lúc nãy cho ngươi này!"
Ta nhắm thẳng vào cái miệng đang há hốc của hắn và ném nguyên một quả cầu lửa khổng lồ vào đó. Bất đắc dĩ phải nuốt trọn ngọn lửa, Halstel rống lên những tiếng thảm thiết và rơi tự do xuống đất. Hắn đâm sầm xuống khu rừng, đè nát vô số cây cối, trên người chi chít những vết thương nhỏ.
Đây chính là cơ hội ngàn vàng. Vừa để thử nghiệm sức mạnh của Ma Kiếm, ta vừa lao xuống và vung kiếm chém mạnh. Halstel vội vàng giương cánh ra đỡ.
Nếu là một thanh kiếm bình thường, chắc chắn nó đã bị bật ngược trở lại. Nhưng bất chấp lưỡi kiếm xỉn màu và cùn mòn, đôi cánh của hắn vẫn bị chém đứt ngọt xớt.
"Graaa!"
Một nửa chiếc cánh rơi phịch xuống đất. Thú thật thì ta cũng khá bất ngờ. Không ngờ một thanh kiếm trông cùn mòn rỉ sét thế kia lại có thể chém đứt lớp vảy rồng cứng hơn cả thép nguội.
Halstel trừng mắt nhìn ta, đôi mắt đỏ ngầu vằn lên những tia máu.
Cơn thù hận trong hắn dường như ngày càng sôi sục.
"Đừng hòng mong ta dễ dàng bỏ mạng thêm lần nữa!"
Khả năng tự chữa lành của loài rồng quả thực rất đáng nể. Từ phần cánh bị chém đứt đang rỉ máu đầm đìa, một chiếc cánh mới đang mọc ra với tốc độ chóng mặt. Rồi hắn vỗ mạnh đôi cánh mới như thể muốn khoe khoang rằng mình đã hoàn toàn bình phục.
Ta vẫn giữ thái độ cảnh giác, sẵn sàng đối phó với cú lao tới tiếp theo của cái thân hình đồ sộ đó. Nhưng ngay khoảnh khắc chuẩn bị lao đến, hắn dường như trượt chân và ngã khuỵu xuống. Vừa cố gượng dậy thì lại ngã nhào lần nữa.
"G-Gì thế này?"
"Di chuyển đi! Ta bảo mi di chuyển cơ mà!"
Halstel gầm thét, tức tối quát tháo cái cơ thể không chịu nghe theo mệnh lệnh của mình.
Ngay lúc đó, luồng khí tức tỏa ra từ hắn đột ngột suy giảm. Có cảm giác như năng lượng của hắn đang bị tản mác, bay hơi vào không trung.
Halstel vẫn lảo đảo, loạng choạng không đứng vững, trông chẳng khác nào một con nai con mới chào đời.
Ra đây là lý do Rios lại nhắm vào ta sao?
"Với cái cơ thể đi đứng còn không xong mà cũng đòi giết ta à?"
"Chỉ cần giết được ngươi! Chỉ cần lấy được trái tim của ngươi, ta sẽ trở nên hoàn hảo!"
Nhưng đáng tiếc, hắn đã không thể làm được điều đó. Và vấn đề không chỉ dừng lại ở việc hắn không thể kiểm soát được cơ thể.