Nàng Công Chúa Bị Bắt Cóc Thật Kỳ Lạ!

Chương 73

Trước Tiếp

"...Đuổi cổ mình đi luôn chứ."

Thật tình, đúng là sinh linh do thần linh tạo ra có khác, thích làm gì thì làm.

'Y hệt như tên kia. Cả cái câu "trông cậy vào ngươi" nữa chứ. Chà, chắc tên kia đang muốn nói đến việc nhờ ta chăm lo cho cái Ma Giới mà hắn đã phá nát.'

"Cây Thế Giới vẫn bình an chứ."

Đúng lúc đó, Albreto lên tiếng hỏi ta. Vừa nãy rõ ràng chỉ có ta và Cây Thế Giới, thế mà thoắt cái ta đã quay lại vị trí cũ từ lúc nào.

Ngay trước mặt ta vẫn là Cây Thế Giới sừng sững, nhưng không còn nghe thấy giọng nói kia nữa.

"Ừm, vẫn bình an."

Đang thanh thản đón nhận cái chết của chính mình.

Cứ làm ta nhớ đến kẻ đó mãi thôi.

Ta vò đầu bứt tai. Dạo này cứ hay nghĩ về Halstel một cách kỳ lạ. Lần trước còn nhìn thấy bóng dáng hắn chồng lên khuôn mặt của Luminas nữa chứ.

Bị làm sao thế không biết.

"Mình điên thật rồi. Đi nhớ về một kẻ đã chết làm gì cơ chứ?"

Mà này, "trông cậy vào ngươi" là trông cậy chuyện gì? Đám tinh linh này á? Ngoài cái đó ra thì ta chẳng nghĩ ra được gì khác.

"Ma Vương, ngài đột nhiên biến mất làm tôi giật bắn mình."

"Renya?"

Người chạy đến bên cạnh ta lại là Renya. Hơi bất ngờ đấy. Ta cứ đinh ninh Luminas sẽ hốt hoảng lao tới đầu tiên cơ.

Chắc hẳn mọi người đã rất hoảng hốt khi ta đột nhiên biến mất ngay trước mắt. Phải trấn an bọn họ...

"...Luminas đâu rồi?"

"Chẳng phải lúc nãy ngài ấy đi cùng Ma Vương sao? Vì thấy hai người cùng biến mất nên chúng tôi cứ tưởng..."

"Không phải lúc nãy ngài cùng diện kiến Cây Thế Giới với ngài ấy sao?"

"Không hề?"

Ta bất giác cau mày. Ta hoàn toàn không cảm nhận được chút khí tức nào của Luminas quanh đây. Luminas không thể tự dưng bốc hơi lên trời hay chui tọt xuống đất được, nghĩa là em ấy đang nói chuyện riêng với Cây Thế Giới.

Nhưng mà, tại sao Luminas lại...?

"Ma Vương."

Nghe thấy giọng Luminas, ta quay phắt lại. Em ấy đang đứng đó, nở một nụ cười hơi ngượng ngùng.

"Em vừa nói chuyện với Cây Thế Giới à?"

"Vâng, chắc ngài ấy thấy em thú vị. Ngài ấy bảo đúng như lời Ma Vương vẫn thường nói, em nhận được rất nhiều tình yêu thương của thần linh. Ngài ấy còn bảo trên thế gian này không có tồn tại nào có thể đánh bại em cả."

Cũng phải, nếu không bị mù thì ai cũng thấy rõ trên đời này làm gì có ai được thần linh sủng ái hơn Luminas chứ.

Dù việc trong số những người yêu thương Luminas có cả thần linh khiến ta không mấy thoải mái, nhưng không sao, Luminas vẫn thích ta nhất mà.

Vậy nên Cây Thế Giới mới muốn xem hôn lễ của chúng ta sao? Không, không phải thế. Dù sao thì Cây Thế Giới cũng là một sự tồn tại vĩ đại, mắc mớ gì lại muốn đi xem hôn lễ của bọn ta chứ?

"Ng-Ngài Cây Thế Giới...!"

Một tinh linh đứng gần đó thất thanh kêu lên đầy kinh ngạc. Giật mình ngoảnh lại, ta thấy những tán lá vốn đang xanh tươi mơn mởn giờ đang dần khô héo và mất đi ánh sáng.

Sự thay đổi đột ngột ấy khiến ta cũng phải ngẩn người đứng nhìn.

"...Thà chọn cái chết còn hơn phải sống lay lắt một cách thảm hại, đúng không."

Một giọng nói nhỏ bé vang lên bên cạnh, nhưng toàn bộ sự chú ý của ta đã dồn cả vào cái cây khổng lồ đang khô héo dần nên không mấy để tâm.

"Có phải tại Ma Vương không? Rõ ràng mới lúc nãy ngài ấy vẫn còn khỏe mạnh mà!"

Một tinh linh vừa khóc vừa gào lên. Dù việc Cây Thế Giới chết đi quả thực rất đáng buồn và đáng thương, nhưng ta không định để yên cho việc đổ lỗi lên đầu mình.

Bằng một chất giọng trầm thấp và bình tĩnh, ta nêu rõ sự thật khách quan:

"Này, đừng có chĩa mũii dùi vào ta. Chẳng phải các người đều biết trước chuyện này sẽ xảy ra sao?"

"Đừng làm loạn nữa. Tất cả chúng ta đều biết Cây Thế Giới đang đi đến những giờ phút cuối cùng rồi mà."

Albreto nhìn Cây Thế Giới bằng ánh mắt đau đáu, khẽ lên tiếng. Những tinh linh đang hầm hè tức giận cũng không thể phản bác lời của anh ta, đành buông thõng đôi bàn tay đang run rẩy. Rồi những giọt nước mắt cứ thế tuôn rơi.

"...Cứ như đám tang ấy nhỉ."

Nhìn đám tinh linh khóc lóc thảm thiết, tự dưng ta thấy mình vừa nổi cáu thật vô duyên.

Đó là sự tồn tại đã chở che cho tộc tinh linh suốt một quãng thời gian dài đằng đẵng. Albreto từ từ chạm tay vào cái cây giờ đã khô khốc, gầy guộc, chẳng còn mang chút dáng dấp nào của Cây Thế Giới, rồi nhắm mắt lại.

"Hãy nhìn xuống dưới đi. Dù có chết đi, người ta vẫn luôn để lại một dấu vết nào đó, dưới bất kỳ hình thức nào."

Luminas lên tiếng. Một giọng nói dường như ẩn chứa một sức mạnh không thể chối từ. Những tinh linh nãy giờ chỉ biết chìm trong đau buồn trước cái chết của Cây Thế Giới, nghe lời Luminas liền nhìn xuống đất.

Một tinh linh nhìn theo hướng Luminas chỉ, lao đến trước Cây Thế Giới nhanh hơn bất cứ ai và bắt đầu đào bới nền đất.

"N-Nhìn cái này đi!"

Vị tinh linh đó hớn hở đưa cho Albreto xem một thứ. Đó là một hạt giống khổng lồ. Một hạt giống khổng lồ có thể đâm sâu rễ và nảy mầm vươn lên mạnh mẽ.

Nó giống như một sinh mệnh sẽ thay thế Cây Thế Giới vậy.

Albreto cũng không giấu nổi sự kinh ngạc. Cẩn thận nâng niu hạt giống trong tay, anh ta nói:

"Ngài Cây Thế Giới sẽ không bao giờ rời bỏ chúng ta."

---------

"Thật bất ngờ đấy."

Cây Thế Giới không hề chết đi mà đã để lại hậu duệ. Nên ta cứ đinh ninh bọn tinh linh sẽ ở lại để ươm trồng hạt giống đó.

Thế nhưng, họ không hề thay đổi quyết định di cư từ nhân giới sang Ma Giới.

"Dù có hạt giống, nhưng lớp kết giới bảo vệ chúng tôi đã không còn nữa rồi. Di cư càng sớm càng tốt là con đường duy nhất để sống sót."

"Nói thì nói vậy, nhưng việc các người bỗng nhiên đổi thái độ, đối xử với ta như ân nhân làm ta thấy ngại đấy."

Cái chết của Cây Thế Giới vốn đã được dự báo từ trước. Nên ban đầu bọn tinh linh có oán hận ta, nhưng rồi họ nhanh chóng chấp nhận sự thật trong đau buồn.

Và rồi hạt giống được tìm thấy. Chỉ vì Luminas là người đầu tiên nhắc đến chuyện tìm kiếm, bọn họ liền quả quyết rằng chúng ta chính là những người mà Cây Thế Giới đang chờ đợi, và tựuyễn hoặc mình rằng hạt giống được để lại là vì chúng ta.

Thế nên họ mới bảo Cây Thế Giới đã chờ đợi bọn ta, hay đại loại vậy.

Mơ tưởng là quyền của mỗi người, nhưng sự tiếp đón nồng hậu đột ngột này quả thực khiến ta thấy áp lực. Dù sao thì, được thiết đãi đồ ăn ngon trong một ngôi nhà ấm áp cũng không tồi. Quả nhiên, trái cây mới hái ngon thật. Bàn tay ta cứ liên tục với lấy đĩa trái cây trên bàn.

"Chắc hẳn đó là sự thể hiện quyết tâm cho một khởi đầu mới thôi."

"Thế cũng tốt cho ta. Nhờ các ngươi dẫn dắt bọn tinh linh đến cùng nhé."

"Chắc chắn rồi! Cứ giao cho tôi!"

Rain hùng hồn đáp lại, nhưng ta chẳng thấy có chút đáng tin nào. Thay vào đó, ta đưa mắt ra hiệu cho Renya.

'Còn lại là...'

Luminas đang đứng nhìn ra ngoài cửa sổ với vẻ mặt trầm ngâm. Cậu nhóc luôn cố gắng không thể hiện vẻ u ám trước mặt ta, nhưng lúc này lại không giấu nổi cảm xúc.

'Đúng là thói quen khó bỏ. Cứ thấy ta mắt nhắm mắt mở cho qua là tưởng ta không biết thật à.'

Từ nãy đến giờ, trông cậu nhóc cứ là lạ, như thể đang giấu giếm điều gì đó. Cậu cố che đậy sự bồn chồn trong lòng, nhưng có vẻ không thành công lắm.

Ta gõ gõ ngón tay xuống bàn, rồi đứng dậy, phẩy tay ra hiệu cho Rain và Renya ra ngoài.

Khi ta đứng ngay trước mặt, Luminas ngạc nhiên ngẩng đầu lên. Ta có thể thấy rõ cậu nhóc đang vội vàng thay đổi nét mặt.

"Có chuyện gì sao? Em đã nghe thấy điều gì kỳ lạ từ Cây Thế Giới à? Trông em chẳng có vẻ gì là vui cả."

"Làm gì có chuyện đó chứ."

"Đúng vậy. Ở cạnh ta thì làm sao em không vui cho được. Nhưng hiện tại em đang cố nặn ra nụ cười đấy. Em còn không biết ta đã đuổi Renya và Rain ra ngoài đúng không? Khai thật đi trước khi bị phạt."

Tuy nhiên, Luminas vẫn mím chặt môi.

"Hay là ta nhầm? Em ở cạnh ta không thấy vui sao? Ta thì thấy rất vui đấy. Lại không có mấy kẻ ngáng đường nữa. Nói ta nghe xem, rốt cuộc là có chuyện gì."

Ta bước tới một bước, nâng khuôn mặt em ấy lên và ghé sát vào. Ánh mắt dao động của em ấy hiện rõ mồn một trước mắt ta.

"Em đang giấu ta chuyện gì, khai hết ra đây."

"Ma Vương, Ngài gần quá..."

Cậu nhóc ngượng ngùng đỏ mặt, cụp mắt nhìn xuống đất.

"Đừng có giả vờ xấu hổ nữa. Trò đó hết tác dụng rồi. Rốt cuộc em đang sợ hãi điều gì mà không chịu nói? Dù em là nam thì ta cũng đã chấp nhận em làm cô dâu, và em cũng biết thừa ta sẽ không bao giờ bỏ rơi em cơ mà. Thế em còn định giấu giếm chuyện gì nữa?"

"Quá khứ... là chuyện của quá khứ rồi, nên em không muốn nhắc lại nữa."

"Gì cơ?"

"Vì em là Luminas mà. Trước kia em là ai đâu có quan trọng."

Tự dưng lôi chuyện quá khứ ra làm gì?

Sự thật Luminas không phải công chúa mà là hoàng tử thì đã rõ rồi. Ý em ấy là vẫn còn bí mật nào kinh khủng hơn thế nữa sao?

Rằng em ấy không mang dòng máu Hoàng gia? Kiểu vậy à? Mấy chuyện cỏn con đó đâu đáng để em ấy phải cố sống cố chết giấu giếm như thế.

"Thật tình, bướng bỉnh cứng đầu. Rốt cuộc là giống ai cơ chứ? Nhưng ta là một Ma Vương rất kiên nhẫn nên ta sẽ đợi. Mà nếu em cứ giấu nhẹm đến cùng như lần trước thì liệu hồn đấy."

Sự thật em ấy là nam cũng là do một sự cố mới bị lộ. Nếu không có sự cố đó, chắc em ấy định giấu ta cả đời luôn. Dù ta có hơi ngốc khi không nhận ra, nhưng tóm lại, ta không muốn Luminas cứ khư khư giữ bí mật một mình như trước nữa.

"Ý Ngài là bắt em phải nói ra ngay bây giờ chứ gì."

"Ý ta là em hãy mau chóng xốc lại tinh thần rồi khai ra đi. Chẳng phải lúc nãy nếu ta không nhận ra thì em cũng định không bao giờ nói ra sao. Nhìn xem này."

Ta khẽ véo mũi Luminas rồi lắc nhẹ, khiến cậu nhóc cau mày, nhưng ta vẫn không buông ra.

Cứ làm ta phải đau đầu thế này thì ít ra cũng phải cho ta xả giận một chút chứ.

"Ma Vương cũng đâu có nói hết mọi chuyện với em đâu. Em thấy hơi bực rồi đấy. Trong khi với người đó thì Ngài lại kể hết mọi thứ..."

Lần đầu tiên nhìn thấy ánh mắt giận dữ của Luminas, ta có chút bất ngờ.

"Lấy cớ là để bảo vệ em nên Ngài giấu em rất nhiều chuyện. Lúc nào cũng phải để em gặng hỏi mãi Ngài mới chịu hé răng. Ma Vương cũng biết mà, em không còn là một đứa trẻ cần được bảo bọc nữa. Em có thể lắng nghe những chuyện nghiêm túc, và có thể giúp ích cho Ngài. Em đã nói rồi mà, trên đời này không ai có thể đánh bại em đâu. Kể cả tên ma tộc đang nhòm ngó ngai vị của Ma Vương, em cũng có thể giết hắn giúp Ngài."

"Em... Đừng có hở ra là nói chuyện giết người nhẹ bẫng như thế! Ta đã nuôi nấng em lớn lên mà không để một giọt máu nào vấy bẩn tay em. Đừng bao giờ nhắc đến chuyện giết chóc nữa. Em không cần phải làm những việc như vậy."

Chắc em ấy tưởng tước đoạt sinh mạng của một người là chuyện dễ dàng lắm, cứ luôn miệng bảo mình có thể làm tốt, nhưng khi thực sự tự tay giết một ai đó, em ấy có thể sẽ rơi vào khủng hoảng tâm lý trầm trọng.

Và thà để tay ta nhuốm máu còn hơn để tay Luminas phải vấy bẩn.

"Ma Vương! Nguy to rồi ạ!"

Renya, người vốn dĩ hiếm khi tỏ ra kích động, đột ngột bật mở cửa xông vào.

"Dylan bị tấn công rồi ạ!"

"...Cái gì?"

Trước Tiếp