Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ngay khi giọng nói ấy cất lên, một trận cuồng phong ập đến, sương mù dày đặc bao phủ xung quanh chỉ trong chớp mắt.
Lấy lại tinh thần và nhìn quanh, ta chẳng thấy một ai cả. Sương mù dày đặc che khuất hoàn toàn tầm nhìn.
"Mọi người đâu hết rồi?"
[Ngươi đang tìm kiếm thần linh sao?]
Ngoảnh đầu về phía phát ra giọng nói, ta giật mình thấy một gốc cây khổng lồ sừng sững ngay trước mặt. Gần đến mức ta có cảm giác như cái cây vừa tự di chuyển vậy. Nhưng lớp sương mù vẫn chưa tan.
"Cây Thế Giới?"
[Đúng vậy.]
Thì ra sương mù là do Cây Thế Giới tạo ra. Giọng nói vang vọng giữa không trung mang âm điệu hiền hòa, khiến tâm trí ta bỗng chốc trở nên tĩnh lặng.
Nhưng chuyện đó không quan trọng. Việc Luminas – người vừa nãy còn nắm chặt tay ta – và tất cả những người khác đều không có mặt ở đây khiến ta bất giác cảnh giác cao độ.
Nhận ra ánh mắt đầy sát khí của ta, Cây Thế Giới tiếp lời.
[Đừng hoảng sợ. Ta chỉ muốn có chút không gian riêng tư để trò chuyện với ngươi thôi. Có thể coi đây là không gian của ta. Nơi không bị ai làm phiền.]
"...Ngươi không định giở trò gì đấy chứ?"
Cây Thế Giới khẽ bật cười. Một nụ cười nhè nhẹ, thong dong.
[Ta làm gì còn đủ sức mạnh để hại ai cơ chứ. Ngay từ đầu ta đã chẳng còn chút sức lực nào rồi.]
Nhớ lại khung cảnh hoang tàn bao quanh Cây Thế Giới ban nãy, sự đề phòng trong ta phần nào dịu xuống.
[Ngươi đang tìm kiếm thần linh đúng không?]
"...Ngươi biết thì tốt, nói luôn cho nhanh. Ta không liên lạc được với lão thần linh đó. Ngươi có biết lý do không? Ngươi là sinh linh do thần linh tạo ra mà."
Một sinh linh được chính tay thần linh nặn hình hài. Kẻ nắm giữ quyền cai quản mọi tự nhiên trên thế gian. Một tồn tại vĩ đại đến mức người ta truyền tai nhau rằng vạn vật trên mặt đất đều bắt nguồn từ Cây Thế Giới.
[Chà... Ta cũng đang thắc mắc tại sao thần linh đã lâu không ghé thăm.]
"Đến cả Cây Thế Giới như ngươi cũng không liên lạc được với thần linh sao?"
[Nhưng ta biết hiện tại Người đang ở trong tình trạng thế nào.]
Dù sao thì cũng cùng một giuộc với thần linh, chắc hẳn phải biết gì đó chứ. Chẳng phải đây là chuyện tốt trong cái rủi hay sao. Ta gặng hỏi tình hình, Cây Thế Giới liền đáp:
[Có thể coi như Người đang chìm vào giấc ngủ.]
"Ngủ á...?"
Ngủ nghĩa là sao. Là đang ngáy khò khò chứ sao. Cái tên đã quăng cho ta một quả bom khổng lồ rồi giờ lại ngang nhiên say giấc nồng á? Làm sao ta không điên lên cho được.
"Chỉ vì cái lời tiên tri của lão mà ta đang khốn đốn thế này, vậy mà lão còn tâm trạng để ngủ sao?!"
Ta tức tối hét lên. Cây Thế Giới không hề phản bác, chỉ lặng lẽ lắng nghe.
[Đó là vì Người đã sử dụng quá nhiều sức mạnh. Giống như ta vậy. Điểm khác biệt duy nhất là ta đang dần đi đến hồi kết... Nhưng với thần linh, thời gian sẽ chữa lành tất cả, rồi Người sẽ tỉnh lại và tiếp tục che chở cho chúng ta.]
"Che chở cái nỗi gì chứ? Ai là người phải đi dọn dẹp mớ hỗn độn do lão gây ra đây? Là ta đấy! Thôi, bỏ qua chuyện đó đi. Tự dưng ngủ làm cái quái gì không biết?"
[Chẳng phải suốt thời gian qua Người đã ban cho ngươi nhiều ân huệ sao? Dĩ nhiên cũng có những lý do khác, nhưng việc tiêu hao quá nhiều sức mạnh là nguyên nhân chính.]
Tin tức này đúng là chấn động. Ta cứ chửi rủa lão thần linh vì tự dưng bặt vô âm tín, hóa ra lý do lão vắng mặt lại là vì ta sao. Ta không buồn che giấu tiếng cười nhạtchua chát bật ra.
"Không, ta có cầu xin lão bao giờ đâu? Là lão cứ rảnh rỗi lại mò đến, gạ gẫm ta nói ra điều ước đấy chứ. Vậy mà giờ gây ra cơ sự này xong lại lăn ra ngủ?"
Ta chưa từng một lần ép buộc thần linh phải thực hiện mong muốn của mình. Chính lão ta cứ thích đến chọc ngoáy, rồi nằng nặc đòi ban điều ước cho ta cơ mà.
"Đừng bảo... lão tiêu hao quá nhiều sức mạnh chỉ để giáng xuống cái lời tiên tri đó nhé?"
Ta định buông lời mỉa mai, ai ngờ Cây Thế Giới lại thản nhiên thừa nhận.
"Nhưng mà khoan đã, lời tiên tri đó là thật sao?"
[Là do chính thần linh giáng xuống.]
"Nói dối đúng không? Ngươi có biết nội dung của nó không đấy?"
Thái độ tin tưởng tuyệt đối của Cây Thế Giới vào lời tiên tri đó khiến ta không khỏi bật cười và hỏi ngược lại.
Ta luôn đinh ninh lời tiên tri đã bị bọn ma tộc nhòm ngó ngai vị của ta bóp méo, nếu nó là sự thật thì quả là một lỗ hổng nghiêm trọng trong suy luận của ta.
[Đứa trẻ nhận được sự sủng ái của thần linh và vị anh hùng vĩ đại, mang theo vô vàn phước lành của thế gian sẽ chào đời. Bóng tối rực rỡ tựa như ánh sáng, đứa trẻ đó sẽ trị vì thế giới.]
"Đúng rồi... Đúng là nó."
Chính là lời tiên tri mà ta biết. Mọi giả thiết trước giờ đều sụp đổ. Tức giận đến run cả vai, ta giơ chân đá mạnh vào cái cây trước mặt. Tiếng bịch vang lên, các cành lá của Cây Thế Giới rung lên bần bật.
"Lão ta điên rồi à? Định trêu ngươi ta sao? Lại còn ngủ nữa chứ? Biến mọi thứ thành cái mớ bòng bong này xong rồi đi ngủ á? Ngươi có biết vì cái lời tiên tri đó mà bao nhiêu chuyện tồi tệ đã xảy ra không!"
Có vẻ bất ngờ trước phản ứng gay gắt của ta, Cây Thế Giới im bặt không nói lời nào.
Cho đến tận bây giờ, ta vẫn luôn tin rằng lời tiên tri đó là do ai đó ngụy tạo. Nhưng hóa ra không phải vậy.
[Thần linh vốn dĩ...]
"Im miệng đi. Ta đang suy nghĩ."
Một lúc lâu sau, Cây Thế Giới dường như định lên tiếng bênh vực cho thần linh, nhưng ta đã cắt ngang. Việc xâu chuỗi lại mọi chuyện quan trọng hơn là nghe nó thanh minh.
Ta xoa cằm, chìm vào suy nghĩ.
Lời tiên tri là thật. Không phải do bọn phản loạn bịa ra. Nhưng điều đó không có nghĩa những thông tin ta thu thập được từ trước đến nay là giả.
'Đúng là Rios đã tạo ra maein để châm ngòi chiến tranh giữa con người và ma tộc. Hắn lẩn trốn trong Giáo hội để qua mắt mọi người, rồi tình cờ biết được lời tiên tri và coi đó là cơ hội ngàn vàng sao? Không, liệu có đúng là hắn đang trốn trong Giáo hội không? Rõ ràng lúc đó có dấu vết của thánh lực mà.'
"Ta hỏi một câu nữa. Thánh lực và ma khí có thể tồn tại song song không?"
[...Vạn vật trên thế gian này đều bắt nguồn từ thần linh. Ánh sáng và bóng tối luôn song hành cùng nhau.]
Dù trả lời vòng vo, nhưng chung quy lại là có thể.
"Đúng là sinh linh do thần linh tạo ra có khác, nói chuyện giống y hệt."
Cây Thế Giới mang lại cảm giác rất giống với tên thần linh kia. Hồi đầu ta cũng không nhận ra, nhưng tiếp xúc nhiều mới thấy lão ta cũng là một kẻ gàn dở.
Lúc mới gặp, lão ta lúc nào cũng tỏ vẻ uy nghiêm, nói năng thì cứ úp úp mở mở. Ngay cả khi ta vô tình nhặt được Thánh Kiếm cũng vậy...
'Chẳng lẽ câu nói "Muốn nó là Thánh Kiếm thì nó là Thánh Kiếm, muốn nó là Ma Kiếm thì nó là Ma Kiếm" là có ý này sao?'
Cái thời ta còn là bao cát cho thiên hạ tập đấm trước khi có được Thánh Kiếm. Khoảng thời gian kinh hoàng đó đôi khi ùa về khiến ta sôi máu, nên ta đã cố tình ép mình phải quên đi.
Có một cơ thể cường tráng và lượng ma khí dồi dào thì ích gì. Nếu không biết cách điều khiển!
Như thể đang thăm dò thái độ của ta, chuyển động của những cành cây đung đưa trong gió bỗng chậm lại.
[Ta nói được chưa?]
"Rồi. Có chuyện gì."
[Lời tiên tri vốn mang ý nghĩa ẩn dụ. Việc thần linh ban xuống lời tiên tri đó là sự thật không thể chối cãi.]
"Ta không cần nghe ngươi khẳng định lại đâu. Nhưng khoan đã... Vậy còn một nửa định mệnh của ta thì sao?"
Thời điểm thần linh giáng xuống lời tiên tri là lúc ta đang đòi hỏi một người bạn đời định mệnh. Luminas có phải là người mà thần linh nhắc đến hay không cũng chẳng sao, nhưng ta cứ thấy bận tâm.
[Ngươi tò mò sao?]
"...Thôi bỏ đi. Ta sẽ tự mình quyết định."
Dù thần linh có bảo người khác mới là định mệnh của ta thì ta cũng chẳng đời nào có ý định vứt bỏ Luminas. Bởi vì người khiến trái tim ta loạn nhịp lúc này chính là em ấy.
[Ừ, nếu ngươi đã quyết định như vậy thì tốt. Thời gian của ta không còn nhiều... Đây là lần cuối cùng rồi. Ngươi muốn hỏi gì cứ hỏi. Ta sẽ giải đáp mọi thắc mắc của ngươi cho đến khi chiếc lá cuối cùng lìa cành.]
Ta thừa biết sinh mệnh nào cũng có điểm dừng. Dù là một sự tồn tại được coi như vị thần của thế giới này như Cây Thế Giới mà cũng phải héo úa chờ chết thì đúng là trớ trêu.
"Ngươi có thấy tên ma tộc đã tấn công ngôi làng này không? Ta nghe nói một cành cây đã bị hắn lấy đi."
[...Phải. Hắn đã tấn công ngôi làng. Vì sự phán đoán sai lầm của ta mà những đứa con của ta phải chịu những vết thương không thể xóa nhòa.]
Im lặng một lúc lâu, Cây Thế Giới mới nghẹn ngào cất tiếng.
"Là do ngươi mở kết giới cho hắn đúng không?"
[...]
Nếu Cây Thế Giới là một con người chứ không phải là một cái cây, chắc chắn hắn đã giật mình ngẩng phắt lên rồi. Nhưng vì hắn là một cái cây, nên một khoảng lặng bao trùm không gian, như thể thời gian vừa ngưng đọng.
"Bị ta nói trúng tim đen rồi chứ gì? Làm chuyện ngu ngốc thật."
[Ta tưởng đó là cố nhân. Nhưng không phải. Hắn chỉ mang theo một chút hơi hướng quen thuộc mà thôi.]
"Cố nhân? Albreto cũng nhắc đến từ đó... Có vẻ là một người bạn rất thân nhỉ? Nhưng mà đến mặt bạn mình cũng không nhận ra thì hơi có vấn đề đấy?"
Dù không biết Rios đã lấy hình dạng gì để đến đây, nhưng chỉ cần nhìn mặt là biết ngay không phải bạn mình rồi chứ.
Nếu Rios không biến thành kẻ mà Cây Thế Giới gọi là "cố nhân" thì chuyện này quả thật khó hiểu.
[Vì... có thể người đó đã không còn nhớ ta. Nhưng ta thì không bao giờ quên.]
"Nhưng rút cục thì không phải còn gì."
[Phải. Vì đã được tái sinh nên không thể nào hoàn toàn giống nhau được, nhưng vì quá nhung nhớ, ta đã lỡ mở kết giới. Đó là sai lầm của ta. Hậu quả là ta đã bị cướp đi một phần cơ thể do thần linh ban tặng. Ta rất xin lỗi vì đã gây rắc rối cho ngươi. Ta không ngờ một phần cơ thể mình lại bị đem đi sử dụng cho những mục đích xấu xa như vậy...]
Vì là một phần cơ thể nên hắn biết cành cây đó đang bị đem ra làm gì sao? Thử thăm dò xem sao.
"Ngươi nói phải. Bọn chúng khao khát được sử dụng thánh lực đến mức phát điên rồi. Nhờ ơn bọn chúng mà những tên maein thất bại, mất lý trí đang quậy phá nhân giới lung tung kia kìa. Ít ra cũng phải rọ mõm chúng lại chứ. Kể cả có thành công thì chẳng phải là hủy hoại luôn cơ thể mình sao?"
[Hai nguồn sức mạnh đối lập nhau luôn bài xích và giao tranh không ngừng nghỉ mà.]
Mắt ta lóe sáng. Nếu quả thật hắn đang dùng cành của Cây Thế Giới để làm thí nghiệm thì phải ngăn chặn ngay lập tức.
Và giờ thì ta đã chắc chắn về âm mưu của hắn, chỉ cần cướp lại cành cây là xong. Việc một kẻ mưu mô như Rios đứng sau giật dây khiến ta hơi lấn cấn, nhưng cũng không thể khoanh tay đứng nhìn được.
"Ta còn phải tổ chức hôn lễ với Luminas nữa."
[Thật tiếc vì ta không thể chứng kiến khoảnh khắc đó.]
"Tại sao ngươi lại tiếc?"
Tự dưng Cây Thế Giới lại bày tỏ sự tiếc nuối khi không thể tham dự hôn lễ của ta và Luminas, ta hỏi vặn lại nhưng Cây Thế Giới không đáp.
[Đã đến lúc rồi.]
"Này, ngươi không nghe ta hỏi à?"
[Mọi chuyện... trông cậy vào ngươi.]
"Trông cậy chuyện gì cơ?"
Một luồng gió mạnh thổi tới, sương mù lại kéo đến che khuất tầm nhìn, cái gốc cây khổng lồ sừng sững trước mặt ta bỗng chốc biến mất tăm.