Nàng Công Chúa Bị Bắt Cóc Thật Kỳ Lạ!

Chương 71

Trước Tiếp

"Ta thấy cũng bình thường mà? Chắc do Luminas đấy."

"Đúng là cậu nhóc đã ra dáng một nam nhân trưởng thành nên khí chất có thay đổi đôi chút, nhưng ý tôi là khoảng cách giữa ngài và cậu ấy cơ. Hai người thân thiết với nhau quá mức rồi đấy."

"...Thì vẫn như mọi khi mà."

Dường như nhận ra ta đang cố tình lảng tránh, Luminas nắm lấy tay ta rồi tự hào tuyên bố:

"Renya, chúc mừng em đi. Em và Ma Vương chính thức là người yêu rồi."

"...!"

Đôi mắt vô cảm của Renya mở to như không thể tin vào tai mình.

"Vậy là ngày ngài trở thành Phu nhân thực sự không còn xa nữa rồi."

"Renya, không phải không còn xa đâu. Chỉ cần Ma Vương đồng ý là bọn em có thể tổ chức hôn lễ ngay lập tức."

"Cuối cùng ngài cũng thành công 'đốn hạ' Ma Vương rồi sao."

"Vâng."

"Elvin mà biết tin này chắc chắn sẽ làm ầm lên cho xem... Tôi cũng hoàn toàn ủng hộ việc ngài trở thành Phu nhân."

"T-Tôi cũng thế! Công chúa phải là cô dâu chứ!"

Ta chưa kịp hé răng nửa lời mà hai đứa này đã nhao nhao ủng hộ rồi... Không biết nên mừng vì chúng không phản đối kịch liệt như Dylan hay không nữa. Thôi được rồi. Phản ứng nào ta cũng quen cả rồi.

"Luminas là cô dâu của ta, dù là quá khứ hay hiện tại vẫn vậy. Không cần nhắc đi nhắc lại mãi đâu. Mà này Rain, ban nãy cô định nói chuyện gì thế."

"À, chuyện đó..."

"Để ta giải thích cho."

Một vị tinh linh bước ra với vài bề tôi đi kèm. Vừa thấy anh ta, Luminas lập tức đứng chắn trước mặt ta, vào tư thế phòng thủ hệt như một chú chó giữ nhà.

"Luminas, tránh ra nào."

Ta vỗ vỗ vai cậu nhóc nhưng em ấy vẫn bất động. Ta bước sang một bên, cậu nhóc lại tiếp tục chắn trước mặt. Do chiều cao giờ đã ngang ngửa nhau nên ta chẳng thể nhìn thấy gì phía trước.

Trước mắt ta chỉ rợp bóng mái tóc vàng óng ả. Vì cả hai đều có mái tóc vàng, nên ta cũng chẳng phân biệt nổi đâu là tóc của Luminas, đâu là tóc của vị tinh linh kia.

"Có vẻ ta bị ghét cay ghét đắng rồi."

"Bây giờ đâu cần phải cảnh giác với cậu ta nữa."

"Nhưng mà... em vẫn còn nhớ như in lời đề nghị bỉ ổi của hắn với Ma Vương."

Cậu nhóc trưng ra vẻ mặt mếu máo, đáng thương, nhưng giờ thì ta thừa biết đó chỉ là diễn kịch.

Hồi đầu ta cứ tưởng cậu nhóc ngoan ngoãn, ngây thơ lắm, ai dè lại là một con cáo già xảo quyệt. 

Chỉ vì trước mặt ta cậu nhóc luôn giấu nhẹm bộ mặt đó nên ta mới bị lừa. Nhưng mà, dù biết là diễn, mỗi lần nhìn thấy vẻ mặt mếu máo đó lòng ta vẫn nhói lên.

"Ta từ chối rồi mà."

"Dù vậy em vẫn ghét. Ngài không được nói chuyện với hắn."

"Sao em lại ghen tuông dữ dội vậy chứ."

"Ma Vương cũng thích thế mà."

Dường như có vô số ánh nhìn đang cắm phập vào người ta.

Ta thích thế á? Nghĩ lại thì, đúng là ta cũng chưa từng mạnh mẽ phản đối. Cứ thấy... tự hào kiểu gì ấy nhỉ? Hay chỉ mình ta thấy thế...?

Hơn nữa, dù cơn ghen của em ấy từng khiến ta đau đầu không ít lần, nhưng chưa bao giờ đến mức làm ta nổi giận, đa phần chỉ thấy đáng yêu thôi. Đó mới là lý do chính.

"Xin lỗi nhé. Nhưng ta có chuyện quan trọng về Cây Thế Giới cần phải bàn bạc với ngài ấy. Đứng đây nói chuyện không tiện, mời các vị theo ta vào trong."

Chúng ta bị vây quanh bởi những tinh linh đang cảnh giác cao độ. Ta thầm tưởng tượng ra cảnh Rain và Renya đã phải vất vả thế nào khi sống giữa bầu không khí ngột ngạt này.

Nơi Albreto dẫn chúng ta đến là một gốc cây cổ thụ đồ sộ không kém gì Cây Thế Giới. Cứ tưởng "vào trong" là vào những ngôi nhà trên cây, hóa ra lại là một khu vực trông giống như nơi hội họp của những nhân vật cấp cao.

Ta và Albreto ngồi đối diện nhau qua một chiếc bàn tròn.

"Xin lỗi vì chưa kịp thiết đãi tử tế đã phải bàn chuyện hệ trọng."

"Không cần thiết đãi đâu. Ta chỉ muốn xem Cây Thế Giới rồi về luôn."

Một khi đã nắm được manh mối, ta định sẽ giải quyết dứt điểm trước khi rắc rối ngày càng lan rộng.

Ta cũng đã biết kẻ đứng sau mọi chuyện là Rios. Dù hiện tại hắn đang án binh bất động, nhưng không có gì đảm bảo hắn sẽ không lên kế hoạch bắt cóc Luminas thêm lần nữa.

"Chắc phải có lý do gì thì ngươi mới dẫn ta đến tận đây chứ? Ngươi có chuyện muốn nói sao?"

"Ừm... Thật ra việc chiêm ngưỡng Cây Thế Giới là một điều cấm kỵ. Ngay cả các tinh linh cũng chỉ được diện kiến ngài ấy nhiều nhất là ba lần trong đời: lúc mới sinh ra, lúc nhận phước lành cho đứa con mới chào đời... Chỉ một số ít những người được chọn mới có đặc quyền đó."

Hắn ta đồng ý cho ta xem Cây Thế Giới dễ dàng đến mức ta cứ tưởng ai cũng xem được, hóa ra không phải vậy. Khoan đã, vậy là ta bị lừa à? Bảo cho xem cơ mà?

"Chúng tôi cũng chỉ mới được diện kiến Cây Thế Giới ngày hôm qua thôi."

"Thấy rồi á?"

"Vâng."

Renya đáp. May quá, có vẻ như hắn vẫn định cho ta xem. Lặn lội từ xa đến đây mà phải về tay không thì bực mình chết mất. Dù có hơi bực nhưng miễn được xem là được.

Thế thì sao hắn lại phải rào trước đón sau như vậy? Cố tình nhấn mạnh việc Cây Thế Giới là một tồn tại thiêng liêng không phải ai cũng được diện kiến.

"Rốt cuộc ngươi muốn nói gì? Ta đến đây là để xem Cây Thế Giới."

"Đúng vậy, ngài đến để xem Cây Thế Giới. Nên ta mới muốn hỏi. Hai người... vốn dĩ có quen biết nhau sao?"

Ta bất giác nghiêng đầu khó hiểu.

'Lại nói nhảm gì thế này?'

Nhìn nét mặt nghiêm túc của hắn, chắc chắn hắn không có ý định đùa cợt.

"Nói thật thì việc chấp nhận yêu cầu được diện kiến Cây Thế Giới của ngài không phải là chuyện dễ dàng gì. Dù ta đã đồng ý, nhưng vẫn còn rất nhiều kẻ mang trong lòng nỗi bất an."

Chuyện đó thì ta hiểu. Ngược lại, việc bọn họ dễ dàng đồng ý mới là chuyện lạ.

"Lớp kết giới chưa từng bị phá vỡ suốt hàng thiên niên kỷ qua nay lại sụp đổ, đẩy tinh linh chúng ta vào cảnh làm nô lệ cho con người."

"Thế tóm lại là gì? Ngươi nói dài dòng quá. Nói thẳng vào vấn đề đi. Ngắn gọn thôi."

"Cây Thế Giới, ngài ấy vẫn luôn chìm trong giấc ngủ để bảo toàn năng lượng, đột nhiên lại lên tiếng."

Hóa ra người đã thay đổi quyết định của đám tinh linh phản đối việc cho ta xem Cây Thế Giới không phải là Albreto.

"Bảo gì?"

"Ngài ấy bảo cố nhân đang đến."

Chính Cây Thế Giới đã bác bỏ ý kiến của các tinh linh.

"Cố nhân?"

"Những vị khách vãng lai đến ngôi làng này vô cùng hiếm hoi. Không có ai trong làng đủ tư cách để được gọi là 'cố nhân' của ngài ấy cả. Vậy thì chỉ còn một khả năng duy nhất. Ma Vương đến để diện kiến Cây Thế Giới. Là ngài đấy."

"Ờ..."

Ta không giấu nổi sự bối rối. Ta xin thề danh dự, ta và Cây Thế Giới tuyệt đối không phải là "cố nhân". Đừng nói là bạn cũ, ta còn chưa từng nhìn thấy cái cây đó lần nào.

"Không phải ta đâu."

"Hừm... Vậy sao."

Hắn ta xoa cằm vẻ đăm chiêu, tỏ ra vô cùng khó hiểu.

Hay là tên thần linh kia lại đi nói hươu nói vượn gì với Cây Thế Giới rồi? Kiểu như "bạn của bạn cũng là bạn của ta" ấy.

Vì chẳng biết Cây Thế Giới rốt cuộc là một thực thể như thế nào nên ta cũng không thể đoán mò được. Nhưng tự dưng bị gọi là "cố nhân" bởi một kẻ hoàn toàn xa lạ khiến ta thấy rợn rợn. Liệu có nói chuyện tử tế được không đây...?

"Đừng bảo... không phải cố nhân thì không cho xem nhé?"

"Không phải thế. Dù không phải cố nhân, ngài ấy vẫn hoan nghênh sự hiện diện của ngài. Đó là lý do lớp sương mù tan nhanh đến vậy."

Lúc này ta mới nhớ ra vẻ mặt kinh ngạc của vị tinh linh khi sương mù bỗng dưng biến mất. Thảo nào lúc đó hắn lại lẩm bẩm về lớp sương mù, hóa ra không phải hắn điều khiển, mà là Cây Thế Giới.

Nhưng rốt cuộc tại sao kết giới lại bị phá vỡ?

Giả thiết đầu tiên ta nghĩ đến là có nội gián, nhưng nếu Cây Thế Giới là sinh thể duy nhất có khả năng xóa bỏ kết giới, thì việc kết giới bị xuyên thủng là điều hoàn toàn không thể lý giải được. Chẳng lẽ lại đi gây chiến với Cây Thế Giới?

'...Hay là do Cây Thế Giới tự động mở kết giới?'

Những thứ mà thần linh tạo ra đầu tiên đúng là toàn những kẻ quái dị.

Nhìn cái cách lớp sương mù ngoan ngoãn tản ra chỉ vì nhận nhầm ta là "cố nhân" thì đủ hiểu rồi. Nhưng ta thì hoàn toàn không có cảm giác thân thiết đó.

Nghe đến "Cây Thế Giới", ta từng tưởng tượng ra một cây cổ thụ uy nghi, nhưng hiện tại trong đầu ta lại hiện lên hình ảnh một vị thần với điệu bộ và cách ăn nói lấc cấc chẳng kém ai.

Với hy vọng chuyện đó không xảy ra, ta đứng dậy đi gặp Cây Thế Giới.

Càng đi theo Albreto vào sâu trong rừng, khung cảnh càng mất đi vẻ tràn đầy sức sống. Sự tương phản rõ rệt đến mức khiến ta – một kẻ vốn luôn giữ bình tĩnh – cũng phải chùn bước.

Khu vực bên ngoài ngôi làng tràn ngập màu xanh tươi mát, nhưng càng vào sâu, mọi thứ càng ngập trong sắc xám xịt y hệt những cánh rừng ở Ma Giới. Trăm nghe không bằng một thấy, cảnh tượng trước mắt thực sự quá đỗi tàn khốc.

Thảo nào bọn tinh linh lại lặn lội tìm đến đòi di cư sang Ma Giới.

Mặt đất nứt nẻ, cỏ dại héo úa. Chẳng tìm thấy nổi một ngọn cỏ xanh tươi nào. Tiếng bước chân đạp lên thảm cỏ không còn là âm thanh xào xạc mềm mại, mà là tiếng lạo xạo khô khốc.

"...Nó đang rút cạn sinh khí xung quanh để duy trì sự sống."

"Làm sao em biết?"

"Ngài nhìn kìa. Quanh Cây Thế Giới chẳng có một sinh vật nào tồn tại được. Trong khi đó, bản thân nó lại rực rỡ và lộng lẫy đến kỳ lạ."

"...Đúng là có gì đó không ổn."

Mặt đất khô cằn đến mức thảm hại, chẳng khác gì một vùng sa mạc hoang vu, nhưng từ trên bầu trời, những chiếc lá nhỏ xinh mơn mởn của mùa hè lại đang rụng lả tả bay đến tận chỗ chúng ta.

"Nó đang hút sinh khí đấy. Bởi vì Cây Thế Giới kết nối với mọi sinh mệnh trên thế gian này mà."

"Đến cả một tồn tại được xưng tụng như thần thánh cũng không thể thoát khỏi cái chết nhỉ."

Và rồi, Cây Thế Giới hiện ra trước mắt. Albreto lập tức tiến lên phía trước, cung kính hành lễ.

"Kính thưa Cây Thế Giới, thứ lỗi cho tôi vì đã đến thăm ngài quá thường xuyên. Ngài đang mệt mỏi mà tôi cứ... Tôi không sao. Sự an nguy của ngài mới là điều đáng lo ngại."

Albreto và Cây Thế Giới dường như đang giao tiếp với nhau. Như để chứng minh điều đó, một cơn gió khẽ lướt qua, những cành cây đung đưa nhè nhẹ. Trông cứ như thể Cây Thế Giới đang mỉm cười.

"Có một vị khách đến thăm ngài."

Albreto và các tinh linh lùi lại nhường đường, ta từ từ bước lên phía trước. Đứng trước Cây Thế Giới, ta ngẩng đầu lên hỏi:

"Ta không thích vòng vo tam quốc. Ngươi có thể giao tiếp với thần linh không?"

Những cành cây chỉ khẽ đung đưa, Cây Thế Giới hoàn toàn im lặng. Ta quay sang nhìn Albreto, tự hỏi phải chăng chỉ có hắn mới có khả năng nói chuyện với cái cây này.

"Đó là mục đích của ngài sao? Ta nghe nói ngài và thần linh có mối quan hệ rất thân thiết. Ngay cả việc Ma Giới trở nên trù phú cũng là nhờ thần linh che chở cho ngài."

Che chở á? Dùng từ đó thật sự không phù hợp chút nào. Đó là cái giá thích đáng cho những gì ta đã làm. Dù ta có rất nhiều lý do để muốn nói chuyện với thần linh, nhưng ta chẳng có nghĩa vụ phải giải đáp thắc mắc của Albreto, nên ta chỉ giữ im lặng.

"...Đã lâu rồi ta không liên lạc được với lão thần linh đó."

Nói chính xác hơn là từ sau khi lời tiên tri được giáng xuống, lão ta bặt vô âm tín.

[Đã lâu không gặp.]

Một giọng nói mơ hồ, xa xăm vang lên bên tai ta.

Trước Tiếp