Nàng Công Chúa Bị Bắt Cóc Thật Kỳ Lạ!

Chương 67

Trước Tiếp

Dù không muốn nghe, những lời xì xào bàn tán vẫn cứ lọt vào tai ta. Thính giác nhạy bén đôi khi lại trở thành một cực hình trong những lúc thế này.

"Luminas... có vẻ vui nhỉ."

Trái ngược với ta đang run rẩy vì xấu hổ, Luminas dường như đón nhận mọi ánh nhìn và lời bàn tán một cách thản nhiên, cẩn thận lựa chọn từng chiếc bánh kem. Hoàn toàn khác với ta, chỉ muốn chọn đại cái nào đó, ăn cho xong rồi chuồn lẹ.

'Thôi kệ đi. Em ấy vui là được rồi.'

Người ta nói con người là sinh vật dễ thích nghi quả không sai. Cứ nghĩ rằng đằng nào cũng chẳng bao giờ gặp lại những người này nữa, lòng ta bỗng chốc nhẹ nhõm hơn. Tuy nhiên, hành động tiếp theo của cậu nhóc thì ta khó mà thích nghi nổi.

Luminas đặt đĩa bánh kem dâu tây ra trước mặt, dùng nĩa cắt một miếng nhỏ rồi đưa về phía ta. Ta biết thừa cậu nhóc muốn gì.

"Ừm... Luminas này. Ta rất muốn hùa theo em nhưng mà... Ta đâu phải trẻ con, ta tự ăn được."

"A đi ạ."

Nhưng Luminas không chịu lùi bước, vẫn đưa chiếc nĩa về phía ta, thúc giục ta mở miệng.

Cuối cùng, ta đành miễn cưỡng há miệng ra. Miếng bánh kem ngọt ngào lập tức nằm gọn trong miệng. Luminas cười rạng rỡ, chờ đợi phản ứng của ta.

"Ngon không ạ?"

"Ừm, cũng được đấy."

Nghe ta nói vậy, Luminas cũng tự mình nếm thử một miếng. Nhưng ngay lập tức, cậu nhóc cau mày. Ta tròn mắt ngạc nhiên nhìn em ấy.

Cậu nhóc lặng lẽ đặt nĩa xuống và trừng mắt nhìn chiếc bánh kem.

Đó chỉ là một chiếc bánh kem bình thường thôi mà. Có gì sai đâu chứ.

"Em xin lỗi. Lẽ ra em nên ăn thử trước. Lại để Ngài phải ăn một thứ đồ ăn hạ cấp thế này..."

"Không... Em có phải là thái giám thử độc đâu, với lại bánh kem thì sao chứ? Chẳng có vấn đề gì cả, ngon mà?"

Luminas im lặng, đẩy đĩa bánh kem dâu ra xa. Cậu nhóc cũng nhìn những món tráng miệng khác vừa mang tới bằng ánh mắt đầy nghi ngờ rồi dứt khoát đặt nĩa xuống.

"Ngài không được ăn mấy thứ linh tinh này đâu."

"Linh tinh gì chứ... Người thợ làm bánh đã rất tâm huyết làm ra đấy."

"Chỉ được cái vỏ ngoài đẹp mã thôi, bên trong cho quá nhiều đường. Chẳng nếm được mùi vị nguyên bản của nguyên liệu gì cả."

"Không phải bánh kem vốn dĩ đã nhiều đường..."

"Dâu tây bên trong cũng chẳng chọn quả tươi. Nó bị nhũn đến mức nước cốt trộn lẫn cả vào lớp kem tươi rồi kìa."

"Ờ..."

Ta cạn lời. Bị Luminas phân tích rạch ròi từng điểm một, mọi lý lẽ của ta đều bay biến. Từ trước đến nay, những món tráng miệng ta ăn đều do chính tay Luminas làm.

Thực tế thì, điều này chứng tỏ Luminas đã tỉ mỉ và chăm chút đến mức nào.

"Về dinh thự em sẽ làm cho Ngài. Ngài chỉ nên ăn những thứ tốt nhất thôi."

"Thôi được rồi. Chờ em làm thì lâu lắm, lại còn phải về dinh thự nữa. Nào, a đi."

Lần này đổi lại, ta là người đút cho Luminas.

"Ngon đúng không? Rất ngon phải không."

Và ta ép cậu nhóc phải gật đầu thừa nhận để ăn cho xong chuyện. Luminas nhìn ta bằng ánh mắt hơi ngạc nhiên, rồi nở một nụ cười đầy vẻ tinh nghịch.

"Được Ngài đút cho nên ngon lắm ạ. Cho em thêm đi."

Cứ hùa theo cậu nhóc thế này, có ngày ta sẽ bị cuốn đi mất kiểm soát mất.

"Tự đi mà ăn."

"...Ngài phũ phàng quá. Ngày xưa Ngài toàn tự tay đút cho em mà."

"Lúc đó là khi em còn nhỏ cơ mà!"

"Họ có vẻ thân thiết từ nhỏ nhỉ."

Lạy trời, mong mấy cô tiểu thư kia đừng nhìn sang đây với đôi mắt lấp lánh như thế nữa.

Chỉ vì hành động "thả thính" lộ liễu của Luminas mà xung quanh bắt đầu ồn ào hẳn lên.

Mọi người đến đây để nói chuyện riêng với nhau cơ mà? Việc soi mói người khác thú vị đến thế sao? Dĩ nhiên đối với Luminas thì việc ngắm nhìn xung quanh chắc chắn là thú vị rồi...

Nhưng sao ai cũng thích hóng hớt chuyện của chúng ta thế nhỉ.

"Cái nhẫn đó em cũng muốn là người đầu tiên tặng cho Ngài, thế mà Ngài lại đi đeo nhẫn người khác tặng."

Khi ta bật dậy định đi, Luminas níu tay ta lại và nói.

"Em hiểu rồi. Em không đùa nữa đâu."

"Còn dám trêu người lớn à..."

Ta đành ngồi phịch xuống ghế, lẳng lặng ăn hết đống đồ ngọt mà cậu nhóc đã chọn. Luminas thì nhìn ta bằng ánh mắt như thể chỉ cần ngắm ta ăn thôi cũng thấy no rồi.

"Chúng ta đi chỗ khác nhé?"

"Ừ."

Sau khi càn quét sạch sành sanh mấy cái đĩa còn lại, ta đứng dậy. Vừa xoa xoa cái bụng no căng đầy thỏa mãn, ta vừa bước ra khỏi cửa hàng.

"Giờ đi đâu đây?"

"Mình đi dạo một lát cho tiêu thực đi ạ."

"Được thôi."

Đúng lúc đó, có tiếng người gọi với theo từ phía sau.

"Khoan đã!"

Ở thủ đô này làm gì có ai quen biết ta. Luminas cũng vậy. Cứ đinh ninh là họ gọi ai khác nên ta định đi tiếp, nhưng người đó đã chạy lên chắn ngang trước mặt Luminas.

Luminas khựng lại, ta cũng dừng bước theo. Ta tò mò nhìn xem kẻ nào to gan như vậy, thì thấy một người với đôi mắt sáng rực rỡ đang đứng đó.

Chẳng cần hỏi han gì nhiều. Nhìn bộ trang phục trắng toát kia là ta nhận ra ngay. Hắn ta là một giáo sĩ.

"Xin hỏi danh xưng của cậu là gì? Cậu là người được thần linh vô cùng sủng ái. Cậu có muốn cùng tôi phụng sự thần linh không?"

Tên giáo sĩ nhìn Luminas với đôi mắt lấp lánh như không thể che giấu được cảm xúc trào dâng. Đương nhiên, Luminas tỏa ra sát khí khó chịu thấy rõ. Từ trước đến nay vẫn vậy, cứ đang yên đang lành lại có một tên kỳ cục nhảy ra phá đám.

Cậu có tin vào Đạo không? Tự dưng ta nhớ đến câu nói đó. Ta tiến lên một bước, chắn trước mặt Luminas. Ánh mắt tên giáo sĩ lập tức chuyển sang ta.

"Xin lỗi nhé, nhưng tụi này không tin vào thần thánh. Thế nên, phiền ngài nhường đường..."

"Tôi không có chuyện gì để nói với ngài cả."

Cái thái độ khinh khỉnh này, lâu lắm rồi mới được trải nghiệm lại đấy. Phải rồi, trong mắt tên giáo sĩ, ta chỉ là một kẻ kỳ đà cản mũi. Dù hơi bực mình nhưng ta cố nhịn. Thật tình, cái lão thần linh đó chẳng được tích sự gì.

"Xin lỗi, nhưng em ấy sẽ không phụng sự thần linh của ngài đâu."

"...Dạ? Ngài nói vậy là ý gì? Rõ ràng là cậu ấy được thần linh ưu ái đến mức này, việc phụng sự thần linh là điều hiển nhiên!"

Trái ngược với thái độ lạnh nhạt dành cho ta, tên giáo sĩquay sang Luminas, buông những lời ngon ngọt, kể lể đủ mọi lợi ích để cậu nhóc đừng đưa ra quyết định sai lầm.

Cũng phải, quyền lực của Giáo hội ngang ngửa Hoàng gia, nên làm giáo sĩ là một nghề rất được trọng vọng. Đúng nghĩa là một công việc "có lộc trời cho". 

Trở thành giáo sĩ đồng nghĩa với việc đổi đời. Nhưng với một người chẳng thiếu thốn thứ gì như Luminas, thì chẳng có lý do gì để trở thành giáo sĩ cả.

'Ngay từ đầu, giao Luminas của ta cho lão thần linh đó là quá uổng phí rồi.'

Dù ta có xua đuổi như xua ruồi thì hắn vẫn không chịu đi. Đúng là giáo sĩ phụng sự lão thần đó có khác, vừa dai dẳng vừa cứng đầu.

"Thần linh không ban phước lành và tình yêu thương cho bất cứ ai đâu. Và trường hợp nhận được ân sủng to lớn như cậu lại càng cực kỳ hiếm hoi. Cậu đã được chọn! Cậu có nghĩa vụ phải dâng hiến lại tình yêu thương và sự quan tâm mà thần linh đã ban tặng! ...Thế này không được rồi. Xin cậu hãy cùng tôi đến Giáo hội. Khi đích thân diện kiến thần linh, cậu sẽ thay đổi suy nghĩ thôi."

Tên giáo sĩ bắt đầu định dùng sức ép Luminas đi theo. Ta lập tức chộp lấy cánh tay hắn để ngăn lại.

"Đã bảo đứa trẻ này còn bận yêu ta, lấy đâu ra thời gian mà phụng sự thần linh!"

"...Dạ?"

Vốn dĩ các giáo sĩ phải dành trọn tình yêu cho thần linh nên không được phép kết hôn. Ngoại lệ duy nhất chỉ có Thánh Nữ.

Nghe lời tuyên bố dõng dạc của ta, tên giáo sĩ ngớ người ra.

Ta hất mạnh tay hắn ra, nắm lấy tay Luminas và kéo đi thẳng về phía trước.

"Luminas, đi thôi."

"Vâng."

Luminas ngoan ngoãn đi theo.

"Thật tình, sao lúc nào cũng có mấy kẻ thích ngáng đường thế không biết."

Vì bực mình nên ta lỡ miệng buông lời nóng giận, nhưng nói xong lại thấy ngượng ngùng vô cùng. Nhìn khuôn mặt rạng rỡ, vui vẻ của Luminas, mặt ta càng nóng bừng hơn.

"Đừng có cười."

"Ngài đã tự mình nói ra những lời đó, làm sao em có thể không vui cho được. Ngài biết thời gian qua em đã khổ tâm thế nào không. Em cứ sợ Ngài chấp nhận em chỉ vì sự thương hại..."

"Gì cơ?"

Một phát ngôn nằm ngoài dự đoán đến mức ta phải ngắt lời cậu nhóc.

"Nãy giờ em vẫn luôn nghĩ như vậy sao?"

Luminas gật đầu. Ta bực bội vuốt mạnh mái tóc mình.

Dĩ nhiên việc ta chấp nhận lời tỏ tình là chuyện đáng mừng, nhưng một người luôn từ chối nay bỗng dưng đồng ý thì việc nghi ngờ cũng là lẽ thường tình. Hơn nữa, ta cũng chưa từng nói rõ lý do tại sao lại chấp nhận.

Dù biết bản thân không có tư cách nổi giận, nhưng ta vẫn thấy hơi bực mình. Đồng thời, ta cũng nhận ra Luminas cũng mang trong mình những nỗi bất an giống như ta. Cũng phải thôi, em ấy luôn miệng nói rằng bản thân mình không xứng với ta.

Ta kéo tay Luminas đi vào một con hẻm khuất bóng người, nơi những âm thanh của chúng ta sẽ không lọt ra ngoài.

"...Ma Vương?"

"Luminas. Nghe cho kỹ đây."

Ta căng thẳng đến mức miệng khô khốc. Từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ, ta chưa từng căng thẳng thế này chỉ vì nói vài lời.

"Em là con người, nên ta đã nghĩ em sẽ hạnh phúc hơn nếu sống một cuộc sống của con người. Nhưng khi nghĩ đến việc em ở lại nhân giới, tưởng tượng cảnh em kết hôn với người khác, ta thấy vô cùng khó chịu. Chính lúc đó ta đã nhận ra. Rằng ta không hề có ý định buông tay em. Nếu định chấp nhận em chỉ vì lòng thương hại thì ta đã làm từ lâu rồi."

Từ cái lúc Luminas nói thích ta, đòi làm cô dâu của ta cơ.

"Ngày xưa ta từng nói rồi đúng không? Ma tộc có tính chiếm hữu rất cao đối với những gì thuộc về mình. Em đã là người yêu của ta rồi. Em không được đi đâu hết. Sau này lỡ em có chán ghét ma tộc, sợ hãi trước sự thay đổi của bản thân mà bỏ trốn, ta cũng sẽ cưỡng ép lôi em về trước mặt ta."

Vì thế, ta cảnh cáo em ấy đừng có suy nghĩ lung tung nữa.

"Làm sao em... có thể bỏ trốn được chứ. Em đã từ bỏ việc trốn chạy từ lâu rồi. Và, Ngài đừng tưởng chỉ có mình Ngài biết chiếm hữu. Em cũng khao khát chiếm hữu Ma Vương đến phát điên đây này. Người không chịu để ngài đi đâu là em mới đúng. Chứ không phải Ma Vương. ...Khó khăn lắm em mới chạm được tới Ngài mà."

Khuôn mặt Luminas ngày một tiến sát lại. Bàn tay em ấy v**t v* má ta. Ta lờ mờ đoán được hành động tiếp theo của em ấy, nhưng ta không né tránh mà bình tĩnh nhìn thẳng vào đôi mắt ấy.

Khoảng cách gần đến mức chóp mũi hai người chạm vào nhau.

Ánh mắt Luminas như muốn nói nếu ta muốn né thì cứ né đi. Nhưng ta vẫn đứng yên, và rồi, một đôi môi đỏ mọng, mềm mại chạm vào môi ta.

Trái ngược với ánh mắt rực lửa, những cái v**t v* và nụ hôn của Luminas lại vô cùng dịu dàng. Trước đây, ta luôn là người vuốt tóc em ấy, nhưng hôm nay, người m*n tr*n mái tóc ta lại là Luminas.

Ánh mắt quấn lấy nhau, ta khẽ hé mở môi. Đôi mắt Luminas thoáng mở to ngạc nhiên, rồi cong lên thành một đường nét dịu dàng.

Ngay sau đó, một chiếc lưỡi mềm mại trườn vào, lướt dọc theo vòm miệng ta. Cảm giác nhột nhạt khiến đuôi mắt ta khẽ rung lên.

Trước Tiếp