Nàng Công Chúa Bị Bắt Cóc Thật Kỳ Lạ!

Chương 66

Trước Tiếp

"Không đâu."

Ta lẩm bẩm trong vô thức. Nghe vậy, nụ cười trên môi Luminas chợt đông cứng lại. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng ta vẫn phớt lờ và nói nốt câu.

"Trông em soái lắm..."

Ừm, đúng rồi. Từ đó là hợp nhất. Bờ vai và khuôn ngực đều đã nở nang hơn rất nhiều.

Đôi mắt Luminas mở to, rồi nhanh chóng cong lên thành một nụ cười rạng rỡ.

"Soái lắm ạ? Vậy thì tốt quá rồi."

Nhưng khi cười thì trông em ấy vẫn cứ xinh đẹp.

Một đứa trẻ như thế này mà lại thích ta sao? Một ông già hơn nó tận 300 tuổi? Dù vẻ bề ngoài không chênh lệch là mấy, nhưng con số đó vẫn mang lại một cảm giác sai trái khó tả.

Thấy bất an quá...

Trước đây ta cứ lo Luminas bám dính lấy ta quá mức, nhưng giờ thì khác rồi. Ta lại lo một ngày nào đó em ấy sẽ tỉnh ngộ, nhận ra thực tế và quay lưng bỏ đi, vì người yêu của ta quá đỗi xuất sắc.

'Không ngờ cũng có ngày mình trải qua cảm giác này...'

Như hiểu được nỗi bất an của ta, Luminas mỉm cười, bước đến bên cạnh và đan những ngón tay mình vào tay ta. Xiết chặt như thể sẽ không bao giờ buông ra.

Luminas cũng đang thấy bất an sao?

"Biết thân biết phận đi. Kẻo mất mạng lúc nào không hay đấy."

"Ngươi lấy tư cách gì mà định đoạt giới hạn của ta."

Thấy Luminas không hề nao núng mà còn đĩnh đạc đáp trả, ta thấy tự hào vô cùng bèn đưa tay xoa đầu em ấy.

"...Ngài cứ dung túng như thế bảo sao thằng nhóc không sinh hư."

Dylan nhìn ta đang vuốt tóc Luminas, hậm hực nói.

"Em ấy nói đúng mà. Dylan, từ giờ ngươi cũng phải giữ lễ độ đi. Luminas là người yêu của ta đấy."

"Ta không có ý định công nhận điều đó. Nếu muốn ta công nhận, hãy chứng minh giá trị của mình đi."

"Cái tên này thật tình..."

Dylan khoanh tay, giọng điệu kiên quyết như thể sẽ không bao giờ nhượng bộ. Cái tên này từ lần đầu gặp ta cũng đã có cái thái độ y chang thế này rồi.

"Luminas, xin lỗi em nhé. Cậu ta không phải người xấu đâu. Chắc là vậy..."

"Không sao đâu ạ. Vốn dĩ muốn giành được thứ mình muốn thì phải nỗ lực mà. Em có thể nỗ lực được. Chuyện này vẫn còn dễ dàng chán so với việc làm Ma Vương thay lòng đổi dạ."

"Giỏi lắm."

Cảm thấy Luminas quá đỗi tự hào, ta vỗ vỗ lưng em ấy. Nhìn thấy cảnh tượng chướng mắt đó, đuôi mắt Dylan xếch ngược lên. Hắn buông một tiếng thở dài thườn thượt như muốn sập đất.

"Cầm lấy cái này đi."

Hắn lôi một thứ gì đó từ trong túi ra. Ta tò mò nhìn xem hắn định đưa cái gì. Đó là một thanh đoản kiếm. Đáng ngạc nhiên hơn, hắn không đưa cho ta mà đưa cho Luminas.

"Sao tự dưng lại tặng đoản kiếm?"

"Phải có vũ khí phòng thân chứ."

"Ngươi... miệng thì nói khó nghe nhưng mà..."

Cảm động quá nên ta phải lấy tay che miệng lại. Lúc nào cũng tỏ thái độ coi thường Luminas, ta cứ tưởng phải tìm hôm nào "chỉnh đốn" lại hắn một trận ra trò, ai ngờ hắn cũng biết lo lắng cho em ấy theo cách riêng của mình.

Thái độ hắn thể hiện bấy lâu nay đúng là có rất nhiều vấn đề. Vậy mà giờ lại đưa vũ khí cho Luminas để phòng thân...

Không biết hắn có nhận ra ta đang cảm động không, Dylan vẫn tiếp tục nói:

"Ma tộc thì có thể dùng thánh lực để khống chế, nhưng con người thì khác. Hơn nữa, mang theo một vũ khí phòng thân bên người lúc nào cũng tốt hơn. Đã được Elvin huấn luyện mà lại để thua con người thì nhục nhã lắm. Có kẻ nào ngáng đường thì dùng cái này mà giết. Và dẹp ngay cái ánh mắt tởm lợm đó đi, chướng mắt quá."

"Được rồi, được rồi. Ta hiểu tấm lòng của ngươi rồi."

"Ngươi mà gây chuyện thì người phải đi dọn dẹp hậu quả là ta đây này. Thế nên ta mới đưa cho đấy."

"Biết rồi mà, thật ra ngươi cũng lo cho Luminas chứ gì."

Ta vỗ vỗ vai Dylan. Ý bảo: Ta thừa hiểu tấm lòng của ngươi rồi, không cần phải nói mấy lời khó nghe thế đâu.

"...Nói chuyện với ngài đúng là đàn gảy tai trâu."

Dylan ôm trán, lắc đầu ngao ngán. Luminas cất kỹ thanh đoản kiếm hắn đưa vào trong áo. Từ nay, nó sẽ trở thành vũ khí bảo vệ Luminas trong những tình huống nguy cấp.

Càng có nhiều cách phòng thân thì càng tốt, đúng là một chuyện đáng mừng.

"À, ta và Luminas ra ngoài nhé."

"Biết rồi. Ngài muốn làm gì thì làm."

Khi Dylan quay người định rời đi, ta vội túm lấy vạt áo hắn.

"Ngươi đi đâu thế? Quên mất cái gì rồi à?"

Trước vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi của hắn, ta đường hoàng chìa tay ra. Điều kiện tiên quyết để hẹn hò với Luminas: Phải giấu được ma khí thì mới ra đường được chứ.

"Phải đưa nhẫn cho ta thì ta mới ra ngoài được chứ."

"...Ta nghe nói Mild đã đưa nhẫn của hắn cho ngài rồi mà."

"Ta lỡ tay bóp nát rồi."

Hắn bật cười khan như không thể tin vào tai mình.

"Ngài có biết mình đã làm hỏng bao nhiêu cái nhẫn rồi không? Hai cái rồi đấy. Toàn là vật phẩm cao cấp và quý hiếm cả. Ngài có biết để làm ra một cái nhẫn đó tốn bao nhiêu công sức và thời gian không hả?"

"Thì ngay từ đầu ngươi phải đưa cho ta cái nào bền bền chút chứ? Ai bảo làm đồ dễ vỡ quá làm gì. Ta chỉ đeo vào thôi chứ có làm gì đâu, ta vô tội."

Ta quyết định trơ tráo đến cùng. Nhẫn ức chế ma khí. Nói chính xác hơn là nhẫn hấp thụ ma khí phát ra ngoài. Và người tạo ra những chiếc nhẫn đó không ai khác chính là Dylan.

Hắn sử dụng một phần cơ thể mình để tạo ra chúng. Là một Slime, hắn có thể tiêu hóa bất cứ thứ gì. Ma khí cũng không ngoại lệ. Hắn cố tình tiêm ma khí vào, liên tục tiêu hóa để tăng khả năng hấp thụ, rồi định hình nó thành chiếc nhẫn.

"Nhẫn ạ? Hèn chi nãy giờ em thấy cái trang sức lạ lạ... Là ngài Dylan tặng sao ạ?"

Luminas chộp lấy tay ta, cứ miết đi miết lại chỗ ngón tay từng đeo nhẫn. Dù chiếc nhẫn đã vỡ nát, chẳng còn lại dấu vết gì.

"Thì ta đâu thể cứ thả ma khí mù mịt mà đi dạo khắp thủ đô được. Đó là một loại đạo cụ hỗ trợ thôi."

Nghe vậy, cơ mặt Luminas giật giật như có điều gì đó không vừa ý. Dylan tặc lưỡi một cái, tháo chiếc nhẫn hắn đang đeo ra và đưa cho ta.

"Cái cuối cùng rồi đấy. Ngài mà làm vỡ một lần nữa là ta tống ngài về Ma Giới luôn đấy, liệu mà giữ."

Nói xong, Dylan bỏ đi như không muốn dính líu thêm nữa.

"Ồ, cảm ơn nhé."

Nếu là đồ Dylan đang dùng thì chất lượng khỏi phải bàn.

Ngay khoảnh khắc ta định đeo chiếc nhẫn đó vào tay, Luminas đã cản lại.

"..."

Luminas mím chặt môi, vẻ mặt đầy phẫn uất. Và rồi, cậu nhóc phóng ánh mắt hình viên đạn vào bóng lưng của Dylan. Lại phật ý chuyện gì nữa đây?

"Sao thế?"

"Em cũng muốn tặng nhẫn cho Ma Vương mà... Thế mà lại bị cướp mất cơ hội..."

Dù khuôn mặt trông có vẻ buồn bã, nhưng ánh mắt Luminas thì như muốn ăn tươi nuốt sống chiếc nhẫn.

"Quan tâm mấy chuyện đó làm gì. Chỉ là đạo cụ thôi mà, đạo cụ thôi."

"Dù vậy thì..."

Thấy Luminas có vẻ không muốn nguôi ngoai, ta bèn đùa một câu.

"Nhẫn đeo ở ngón áp út thì ta giao cho em nhé. Vì là nhẫn cưới nên em phải tặng ta cái nào thật xịn đấy. Đừng có dễ vỡ như cái của tên kia tặng."

Mắt Luminas bỗng sáng rực lên.

"Cứ chờ xem. Em sẽ dâng lên Ngài chiếc nhẫn quý giá và lộng lẫy nhất thế gian."

"Được, ta chờ."

Ta vò nhẹ mái tóc Luminas, và thế là buổi hẹn hò chính thức bắt đầu.

"Chúng ta đi đâu đây ạ?"

"Cứ đi đến nơi nào em muốn."

"Thật ra em đã tìm hiểu sẵn mấy chỗ để hai đứa mình cùng đi rồi."

Háo hức như vậy, chắc chắn đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng. Ta để Luminas dẫn đường. Và nơi chúng ta đặt chân đến là...

"...Đúng chỗ này không?"

"Vâng. Quán này nổi tiếng lắm ạ."

Một cửa hàng bán đồ tráng miệng tỏa ra bầu không khí dễ thương với màu sắc sặc sỡ. Đúng như lời Luminas nói, nhìn qua cửa sổ có thể thấy bên trong rất đông khách, và đa phần là phụ nữ.

Ta cá chắc nếu hai thằng đàn ông như ta và Luminas bước vào đó, mọi ánh nhìn sẽ đổ dồn vào chúng ta cho xem.

"Được rồi... vào thôi."

Dù thoáng chút ngần ngại, nhưng ta không nỡ chối từ ánh mắt tràn trề kỳ vọng của Luminas.

Kính koong...

Tiếng chuông cửa lanh lảnh vang lên. Một thiên đường ngập tràn sắc hồng khiến ta hơi choáng váng. Và quả nhiên, mọi ánh mắt đều tập trung về phía chúng ta. Cũng phải thôi, việc đàn ông bước vào một quán thế này là chuyện hiếm như trúng độc đắc.

Hơn nữa, ta liếc nhìn Luminas.

"Cậu thiếu gia đó là ai vậy?"

"Không biết nữa. Mình cũng chưa từng thấy..."

Các cô gái xì xào bàn tán với chất giọng mơ màng, dường như đã bị hớp hồn bởi nhan sắc của Luminas. Và một tiểu thư cất giọng:

"A! Gần đây tiểu thư Eris có kể là đã nhìn thấy một vị vương tử cực kỳ hợp với bạch mã... Chắc chắn là ngài ấy rồi!"

"Hả? Hình như mình cũng từng nghe chuyện đó!"

Đúng như những gì bọn họ đang bàn tán, trông Luminas cứ như một vị hoàng tử thật sự vậy.

Một nhân viên tiến về phía chúng ta.

"Các ngài muốn chọn món tráng miệng nào cho bạn gái ạ?"

Vì địa điểm là nơi này, nên cô nhân viên không hề nghĩ đến việc hai người đàn ông đến đây để cùng ăn tráng miệng. Chắc cô ấy nghĩ chúng ta ghé qua để mua quà mang về cho bạn gái.

Nhưng Luminas lại dõng dạc đáp:

"Không, tôi sẽ ăn cùng người yêu ở đây."

Á, đâu cần phải nhấn mạnh chữ "người yêu", cứ bảo "Chúng tôi ăn ở đây" là được rồi mà. Lại còn kéo lấy tay ta nữa chứ. Ta ngượng ngùng đứng chết trân, nhìn thẳng vào mắt cô nhân viên.

Một khoảng lặng đầy ngượng ngập bao trùm, rồi cô ấy rụt rè hỏi:

"H-Hai ngài là người yêu sao ạ?"

Như chỉ chờ có thế, Luminas nhanh nhảu đáp.

"Tôi đã yêu đơn phương suốt 5 năm, và gần đây mới được chấp nhận. Tôi còn nhiều thiếu sót lắm..."

Chỉ cần nghĩ lại khoảnh khắc đó, đôi gò má cậu nhóc lại ửng hồng như trái đào chín. Xung quanh vang lên những tiếng ồ à kinh ngạc và cả những tiếng xuýt xoa.

"H-Hai ngài chắc hẳn phải yêu nhau nhiều lắm."

"Chúng tôi chỉ còn chờ ngày đi đăng ký kết hôn nữa thôi."

"Ch-Chúc mừng hai ngài ạ."

Cô nhân viên buột miệng chúc mừng. Ta há hốc mồm, cạn lời. Cùng lúc đó, mặt ta nóng bừng lên.

Luminas thì vui sướng. Còn ta thì xấu hổ muốn đào lỗ chui xuống đất.

"Em... em! Sao em có thể nói mấy lời đó ở đây... Ngại chết đi được..."

Không muốn bị chú ý thêm nữa, ta đành nuốt ngược những lời trách móc vào trong.

Hai người đàn ông yêu nhau? Người đời thường hay nhìn những mối quan hệ như thế bằng ánh mắt đầy định kiến và mỉa mai. Thấy chưa, bây giờ cũng... Hửm?

Trái với dự đoán của ta, rất nhiều người đang lấy tay hoặc quạt che miệng, nhìn chúng ta bằng ánh mắt lấp lánh và đầy phấn khích.

"Chắc hẳn họ phải yêu nhau sâu đậm lắm mới dám công khai ở một nơi như thế này..."

"Đúng vậy. Tự dưng mình muốn ủng hộ họ quá..."

Ta đã đánh giá sai. Đây là nơi tụ tập của những thiếu nữ mộng mơ. Bọn họ cực kỳ dễ bị k*ch th*ch bởi chủ đề tình yêu.

Một tình yêu đơm hoa kết trái sau bao gian truân thử thách, một tình yêu cấm kỵ. Đúng là chủ đề mà bọn họ thích mê.

Ta ôm lấy khuôn mặt đang nóng ran, chọn đại một chỗ ngồi. Ta cố tìm một góc khuất nhất, ít bị chú ý nhất.

Hôm nay chắc chắn ta sẽ chết vì xấu hổ mất thôi.

Trước Tiếp