Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Dylan nhìn sâu vào mắt ta, im lặng một hồi lâu rồi mới lên tiếng.
"Không có chuyện gì cả."
"Rõ ràng là có mà. Hình như ngươi vừa nắm được manh mối gì đó đúng không? Lại định tự mình lao vào chỗ nguy hiểm à?"
Hắn ở cạnh ta đâu phải ngày một ngày hai, và ta cũng đã quan sát hắn vô số lần. Đôi mắt đỏ rực kia tuy không hề dao động, nhưng chắc chắn hắn đang giấu giếm điều gì đó.
Đúng lúc đó.
Cốc cốc Có tiếng gõ cửa. Ta nhận ra ngay người gõ cửa là ai.
"Em ấy tỉnh rồi!"
Ta lập tức lao ra mở cửa. Quả nhiên, đập vào mắt ta là vị đại phu với vẻ mặt kinh ngạc nhìn lên. Ta đã dặn ông ấy phải báo ngay khi Luminas tỉnh lại.
"Dạ, ngài ấy đã tỉnh..."
Vị đại phu chưa kịp nói hết câu, ta đã phóng như bay về phòng. Bỏ ngoài tai tiếng thở dài thườn thượt của Dylan vang lên từ phía sau, ta lao thẳng đến căn phòng nơi Luminas đang ngủ.
Căn phòng được giữ tối tăm để em ấy ngủ ngon giấc. Nhưng lúc này, Luminas đã tỉnh và đang ngồi tựa lưng vào đầu giường. Khuôn mặt em hơi tối sầm lại, trông có vẻ mệt mỏi.
"Luminas, em không sao chứ?"
Ta hất cằm ra hiệu cho vị đại phu vừa chạy theo vào, ông lập tức tiến đến bên cạnh và kiểm tra tình trạng của em ấy. Chẳng hiểu sao ngày nào em ấy cũng ngủ gật lên gật xuống, nên lần nào cũng phải bắt mạch thế này đây.
Lỡ như cơ thể có bề gì thì nguy to. Dù Dylan có chê ta làm quá đi chăng nữa.
"Em chỉ ngủ thôi mà."
"Thế mới là lạ chứ. Có ai ngủ suốt cả ngày không? Em có phải con gà con mới nở đâu... Lúc nãy mà em không tỉnh dậy thì ta đã bế em đi gõ cửa từng y quán rồi đấy."
"Ngài ấy vẫn không có biểu hiện gì bất thường ạ."
Sau khi bắt mạch xong, đại phu cất lời. Một câu trả lời lặp đi lặp lại nghe đến phát ngán.
Đại phu lui ra, ta ngồi xuống bên cạnh Luminas.
"Giờ thì em ổn rồi. Sẽ không có chuyện em ngủ li bì như vậy nữa đâu."
"Đừng hòng lừa ta."
"Lần này là thật mà."
Dù ta có gặng hỏi nội dung giấc mơ, chắc chắn em ấy cũng không chịu hé răng nửa lời.
"Ma Vương, em sẽ không chết đâu. Em ghét một cuộc đời bi thảm như thế."
"Tất nhiên là em không chết rồi. Ai bảo em chết chứ."
"Đúng không ạ?"
"Em bận tâm mấy lời của tên Dũng sĩ đó à? Đừng để tâm đến những lời tên đó nói."
Hắn đã từng mạnh miệng tuyên bố sẽ giết cả Luminas – người đang cùng phe với ta cơ mà. Một tên điên chỉ luôn tự huyễn hoặc mình là hiện thân của cái thiện.
"Dù là quá khứ hay hiện tại, Ma Vương vẫn luôn dịu dàng như vậy. Nên em thấy hơi ghen tị."
"Ghen tị với ai cơ? Ta chỉ dịu dàng với mình em thôi, đừng lo."
Luminas bật cười khúc khích vui vẻ, rồi ôm chầm lấy ta. Như thể không bao giờ muốn buông ra. Dù chẳng hiểu mô tê gì, ta vẫn nhẹ nhàng vỗ lưng em ấy.
"Khi nào chiến tranh kết thúc, chúng ta cùng đi du lịch nhé. Cứ lang thang vô định cũng được. Ở Ma Giới có nhiều người nhận ra Ngài, nên chúng ta đến nhân giới đi. Ở đó có nghề lính đánh thuê, chắc chắn sẽ kiếm đủ tiền để ăn chơi thoải mái. Thiên nhiên cũng trù phú nữa, chúng ta có thể ngắm rừng, ngắm biển."
"Cũng không tồi."
Có vẻ dù ghét con người, nhưng em ấy không đến mức ghét luôn cả nhân giới.
Mà khoan đã, tự dưng ta nhớ ra. Hình như ta từng nghe những lời này ở đâu đó rồi thì phải. Nói chính xác hơn là, hình như ta từng nói những lời này với ai đó rồi?
"Vâng. Ngài sẽ đi cùng em. Cùng với em nhé."
"Ngoài em ra thì ta còn đi với ai được nữa."
Cái kiểu cứ nhấn mạnh "với em" của cậu nhóc làm ta thấy buồn cười nên ta đưa tay xoa đầu em ấy. Có vẻ rất tận hưởng điều đó, Luminas tựa hẳn người vào ta. Nhờ thế mà ta phải gánh trọn trọng lượng cơ thể của cậu nhóc.
"...Có phải em ngủ nhiều là để lấy sức lớn lên không thế?"
Đúng như thể lý do ngủ li bì mấy ngày nay là để phát triển, em ấy đã lớn phổng lên. Vòng tay đang ôm lấy em ấy như cảm nhận rõ ràng sự thay đổi vóc dáng đó. Luminas chẳng mảy may bận tâm, rúc sâu mặt vào hõm cổ ta.
"Chắc là vậy rồi... Đúng như lời Ma Vương nói, việc em ôm Ngài cũng không tệ chút nào. Mùi hương của Ngài còn rõ hơn nữa."
"Biết đùa lại rồi này, xem ra em đã thực sự khỏe lại rồi."
Ta thở phào nhẹ nhõm trong bụng.
"Dạo này tại em mà tim ta đập loạn nhịp suốt đấy."
Ta nhẩm tính lại những sự kiện vừa xảy ra gần đây.
Nào là lúc Luminas khóc nức nở vì Albreto, lúc đuổi tên Incubus đi rồi tự mình dính bùa mê, rồi lúc đột ngột thú nhận mình là nam. Cả cái lúc ngủ ly bì không chịu tỉnh hệt như "Người đẹp ngủ trong rừng" nữa chứ.
Lại một lần nữa ta nhận ra, đúng là nhiều sóng gió thật. Kể ra thì có quá nhiều chuyện đã xảy ra.
"Em cũng vậy ạ."
"Hửm? Sao em lại thế?"
"Vì có câu em rất muốn nghe Ma Vương nói, nhưng rốt cuộc lại không được nghe."
Rốt cuộc là Luminas muốn nghe ta nói câu gì mà lại thấy tủi thân đến vậy?
"Chẳng phải Ma Vương cuối cùng cũng đã thừa nhận rồi sao."
"Thừa nhận chuyện gì?"
"Rằng Ngài thích em ấy. Em đã rất muốn trực tiếp nghe câu nói 'Ta thích em'... Khó khăn lắm mới có được ngày đầu tiên trọn vẹn bên nhau, thế mà nó lại trôi qua một cách vô ích."
Khoảnh khắc đó, hơi thở ta như nghẹn lại. Những lời nói ngọt ngào đánh thẳng vào tim khiến lồng ngực ta xốn xang.
"...Mấy chuyện đó bận tâm làm gì."
"Với em, đó là chuyện hệ trọng đấy."
"Có đầy chuyện hệ trọng khác."
"Đây là chuyện liên quan đến Ma Vương cơ mà, sao có thể như vậy được. Mấy chuyện khác chẳng có gì quan trọng cả."
"...Khụ. Vậy sao."
Khóe miệng ta bất giác nhếch lên.
Ta thích Luminas. Dù đã chấp nhận tình cảm này, nhưng ta vẫn còn vụng về trong việc chủ động thể hiện nó. Chịu thôi, suốt 300 năm qua ta đã sống thế này rồi mà. Đâu thể một sớm một chiều mà thay đổi được.
"Ngài Lilith từng bảo trong tình yêu, thời điểm là quan trọng nhất... À, Ma Vương, khi nào chúng ta tổ chức hôn lễ đây ạ?"
"...Cái gì?"
Lễ? Lễ gì cơ? Một từ vựng hoàn toàn nằm ngoài sức tưởng tượng của ta vừa được thốt ra.
"Hôn lễ ấy ạ. Chẳng phải em là cô dâu của Ma Vương sao. Ma Vương cũng đã đồng ý rồi, thế nên chúng ta phải mau chóng cử hành hôn lễ để em chính thức trở thành cô dâu của Ngài chứ."
"Từ trước ta đã nghĩ rồi... Em tiến triển nhanh quá đấy!"
Vừa mới nói thích xong là đã định đè ta ra, giờ lại còn ngắm đến chuyện đăng ký kết hôn nữa. Chủ động thì cũng tốt thôi, nhưng nhiều lúc ta thật sự hoang mang không đỡ nổi.
Biết là em ấy khao khát ta đến vậy cũng làm ta vui. ...Nhưng mà!
Lúc này, đuôi mắt Luminas xịu xuống.
"Ngài không thích ạ...?"
Cái dáng vẻ dỗi hờn ra mặt hệt như một đứa trẻ bị cấm đi dã ngoại vì trời mưa. Tuy nhiên, ta đã nhìn thấu tà tâm ẩn giấu phía sau cái bộ mặt đáng thương đó.
"K-Không phải là ta không thích, ý ta là cứ từ từ thôi. Chúng ta mới chỉ bắt đầu hẹn hò thôi mà. Phải đi từng bước một chứ. Nói thẳng ra là, chúng ta còn chưa cả hôn nhau nữa là?"
"À, đúng rồi nhỉ."
"Thấy chưa?"
Nói đến mức này chắc cậu nhóc cũng hiểu rồi chứ?
"Thế nên, giãn cái mặt ra đi."
Hai má cậu nhóc phồng lên bất mãn, ta bèn đưa tay nhéo nhẹ. Ngạc nhiên chưa, cậu nhóc ngoan ngoãn lùi bước? Dựa theo những gì diễn ra từ trước đến nay, ta cứ tưởng cậu nhóc sẽ lao vào hôn ta ngay tắp lự chứ.
"Em hiểu rồi. Cứ từ từ cũng được. Vậy thì, mình đi hẹn hò trước đi. Ngài hứa sẽ dành trọn vẹn một ngày cho em mà rốt cuộc lại bỏ xó."
"Không được."
Luminas ỉu xìu cúi gằm mặt. Tuy nhiên, nghe câu tiếp theo của ta, cậu nhóc ngẩng phắt lên, cười rạng rỡ.
"Đợi em khỏe hẳn rồi hẵng đi. Vẫn còn nhiều chỗ chưa đi xem mà."
Vậy, đây là buổi hẹn hò đầu tiên sao?
---------
Luminas đang phấn khích tột độ vì buổi hẹn hò đầu tiên.
Ta vô tư mở cửa phòng thì thấy em ấy lôi đủ loại quần áo ra, đang vò đầu bứt tai không biết nên mặc bộ nào.
"Mặc bộ nào thì Ma Vương mới thích nhỉ..."
Nghe câu đó, nhìn lại mình tiện tay vớ đại bộ nào mặc bộ nấy, ta bỗng thấy hơi chột dạ.
Nhưng mà, quần áo của ta toàn một màu đen xì nên có chọn cũng thế. Tất cả là tại Elvin. Cứ khăng khăng bảo màu đen là hợp nhất rồi tống cho ta toàn đồ đen. Có phải con của bóng tối đâu chứ. Dù là ma tộc nên cũng tính là thuộc nhóm đó thì phải.
Dù sao thì thời gian vẫn còn nhiều, định bụng sẽ chờ thêm một chút nên ta khẽ khàng định khép cửa lại.
"Mặc bộ nào thì Ma Vương mới nổi d*c v*ng nhỉ."
...Gì cơ? Nổi cái gì cơ?
Rất muốn hỏi cho ra nhẽ, nhưng ta linh cảm hỏi xong là không còn đường lui. Chẳng hiểu sao ta lại có cảm giác sự trong trắng của mình đang bị đe dọa nghiêm trọng.
Thật tình, không thể lơ là một giây nào được. Đã không biết bao nhiêu lần ta phải lao đao vì cái suy nghĩ nhảy cóc không biên giới của cậu nhóc rồi.
Lúc này, dường như nhận ra sự hiện diện của ta, Luminas ngẩng đầu lên định nhìn ra cửa, ta vội vã lủi đi chỗ khác.
"Cứ đà này mà không tỉnh táo là bị 'ăn tươi nuốt sống' thật chứ đùa à...?"
Giữa lúc cảm giác bất an không tên đang dần bủa vây.
"Do Suhyeon."
"Hửm? ...Dylan?"
Dylan xuất hiện từ phía sau không một tiếng động.
"Tên con người đó. Quả nhiên, ngài cũng đổ rồi."
"..."
Ta khẽ lảng tránh ánh mắt của hắn.
Chúng ta đã quen biết nhau một thời gian dài. Từ lúc ta ôm Luminas hớt hải chạy về dinh thự, gọi đại phu mà không giải thích một lời, chắc hắn cũng lờ mờ đoán ra rồi.
Từ trước đến nay, chưa một lần nào hắn gọi tên Luminas. Lúc nào cũng chỉ gọi là "con người". Một Dylan như thế làm sao có thể vui vẻ chấp nhận sự gắn kết giữa ta và Luminas được. Hắn chỉ có phản đối và phản đối thôi.
Ta đang nín thở chờ đợi câu nói "dẹp ngay đi" sắp sửa thốt ra từ miệng hắn...
"Lời của ta thì ngài từ chối thẳng thừng. Rốt cuộc tên con người đó có điểm nào vừa mắt ngài vậy."
Ta suýt nữa thì ngã khuỵu, bao nhiêu căng thẳng bay biến sạch.
"...Nói thế người ngoài nghe được lại hiểu lầm bây giờ. Ngươi chỉ thèm khát sức mạnh của ta thôi mà!"
Lý do Dylan chọn ta không phải vì hắn có tình cảm với ta, mà hoàn toàn là vì sức mạnh, vì hắn thèm khát ma khí của ta.
Kèm theo đó là niềm tin mãnh liệt rằng nếu giữa ta và hắn sinh ra một người kế vị, đứa trẻ đó sẽ là một ma tộc hùng mạnh đủ sức cai quản Ma Giới thế hệ tiếp theo.
"Thế thì có sao? Việc mong muốn con mình là một ma tộc hùng mạnh là chuyện kỳ lạ lắm à?"
"Đã bảo là đừng có gán ghép ta với ngươi rồi mà..."
Thái độ thản nhiên của Dylan khiến ta cạn lời. Ta đưa bàn tay khô khốc vuốt mặt.
Nghĩ lại thì, xung quanh ta có biết bao nhiêu ma tộc từng nhòm ngó ta. Giờ thì ta hiểu phần nào lý do vì sao Luminas lại nhạy cảm đến vậy.
Ta, xét ở một khía cạnh nào đó, đúng là một người tình tệ hại nhỉ? Lúc nào cũng làm em ấy bất an.
Và y như rằng, em ấy luôn xuất hiện vào những lúc thế này. Với một nụ cười lạnh tanh thường thấy, Luminas bước ra.
"Đúng vậy. Tại sao anh lại tự tiện gán ghép Ma Vương với mình chứ?"
Ta định bảo em ấy hãy quên những gì vừa nghe đi, nhưng trong một khoảnh khắc, nhan sắc của Luminas làm ta ngẩn ngơ. Rõ ràng là khuôn mặt ngày nào cũng nhìn thấy, nhưng hôm nay lại có gì đó khang khác.
Do em ấy trang điểm tỉ mỉ chăng? Hay do trang phục? Ta từng nghĩ bọn con người đúng là rảnh rỗi khi phân biệt quần áo mặc ở nhà và quần áo đi chơi, nhưng giờ ta đã hiểu lý do rồi.
Hơn nữa, kinh nghiệm tự mình sửa soạn bấy lâu nay đâu thể vứt đi đâu được, bộ trang phục này vô cùng hợp với cậu nhóc.
Trước đây ta cứ nghĩ em ấy chỉ hợp với đồ màu pastel, ai ngờ những gam màu trầm cũng cực kỳ ăn nhập. Trông khuôn mặt em ấy còn bừng sáng hơn nữa.
Nhận ra ta đang nhìn chằm chằm vào mình, Luminas mỉm cười rạng rỡ và hỏi:
"Trông em đẹp không ạ?"