Nàng Công Chúa Bị Bắt Cóc Thật Kỳ Lạ!

Chương 64

Trước Tiếp

'Cựu Ma Vương...'

Đã lâu lắm rồi ta mới lại nghe thấy danh xưng này.

Cựu Ma Vương và cũng là một con rồng sa ngã, Halstel. Là đứa con đầu tiên mà thần linh đã khẩn cầu ta cứu rỗi. Nhưng ta không thể để một kẻ rắp tâm hủy diệt thế giới tiếp tục sống. Thần linh đã lựa chọn hắn, còn ta thì chọn thế giới.

Dù không thể nhắm mắt làm ngơ trước một linh hồn đang mục rữa và bị ô uế, nhưng biết đâu thần linh sẽ tự mình chăm sóc tốt cho hắn. Người ta vẫn nói khi chết, linh hồn sẽ trở về bên vòng tay thần linh mà. Dù ta chưa chết nên chẳng biết thực hư ra sao.

Dù sao thì hắn cũng đã chết theo đúng tâm nguyện của mình, chắc hẳn hắn mãn nguyện lắm.

"Do Suhyeon!"

"Hả...?"

"Ngài có đang nghe không đấy?"

Dylan đang nhìn chằm chằm vào ta với đôi mày nhíu chặt. Ta cười xòa, đánh trống lảng cho qua chuyện.

"À, xin lỗi. Chắc tại phải thức chăm sóc Luminas nên ta hơi thiếu ngủ. Vừa gà gật một chút."

"..."

Có vẻ hắn chẳng tin lời ta. Dylan nheo mắt lườm ta.

Dylan là một trong số ít những người biết phần nào về mối quan hệ giữa ta và Halstel. Bởi vì cậu ta từng là đồng đội cùng ta kề vai sát cánh để tiêu diệt Halstel. Mặc dù thực tâm ta chẳng hề muốn lấy mạng hắn. Đây là sự thật mà cả Dylan, Renya, lẫn Rain đều biết.

Người đời vẫn đồn thổi ta và Halstel là kẻ thù không đội trời chung, nhưng sự thật thì hơi khác một chút. Hắn chỉ là một con rồng hóa điên thôi. Nói ngược lại, nếu hắn không phát điên thì mọi chuyện đã chẳng có gì đáng nói.

Đó là căn bệnh thường được gọi là "hóa cuồng". Dù hiếm gặp, nhưng ma tộc cũng có thể mắc phải. Một căn bệnh thi thoảng xuất hiện ở những giống loài sống lâu hàng kiếp nhân sinh, và gần như không có cách chữa trị.

Nyx từng bảo đó là hậu quả của việc linh hồn bị tổn thương do phải lang thang ở nhân gian quá lâu, hay đại loại thế.

Tóm lại là lúc hắn lên cơn điên cuồng phá phách thì bọn ta mới đánh nhau, còn những lúc bình thường, bọn ta vẫn sống hòa bình. 

Đa phần là ta đóng vai trò khuyên can hắn. Ta làm thế chỉ vì lời thỉnh cầu của thần linh, nhưng trong mắt người ngoài, có lẽ bọn họ tưởng ta muốn cứu rỗi hắn.

'Mà thực ra điều đó cũng không hoàn toàn sai.'

Trong số đó, Dylan là người bất mãn nhất với chuyện này. Đó là lý do cậu ta đã nhiều lần tự mình xông vào đòi giết Halstel, để rồi liên tục chuốc lấy thất bại thảm hại.

Nghĩ lại thấy bực mình thật.

Dù giờ hắn đã chết, có bực dọc thì cũng chỉ còn lại sự trống rỗng.

Trong thông tin mà con nhện truyền về, có một cái tên gợi nhớ đến kẻ đó. Rios. Nếu bên cạnh ta có Dylan, Elvin, Rain và Renya, thì bên cạnh Halstel có Rios.

Dù ta không cho rằng đó là một mối quan hệ tốt đẹp gì. Bởi cái kẻ mà Rios tôn sùng là một con rồng điên loạn đang phát bệnh, chứ không phải bản chất thực sự của Halstel.

"Ngươi còn nhớ Rios không?"

"Đương nhiên là nhớ. Kẻ mà ngài hay gọi là thằng cuồng tín ấy."

Lúc ta giết Halstel, hắn đã lồng lộn lên, một mực khăng khăng rằng thần tượng của mình không thể nào chết được. Rồi khi ta tưởng hắn đã phần nào chấp nhận sự thật Halstel đã bỏ mạng, thì hắn lại làm loạn lên, gào thét đòi hồi sinh Halstel.

Linh hồn của Halstel đã bị thanh tẩy bởi Thánh Kiếm. Làm sao mà hồi sinh cho được.

Coi như chút tình nghĩa sót lại, ban đầu ta định tha cho hắn, nhưng vì hắn cứ liên tục bày ra mấy trò ruồi bu nên cuối cùng ta đã phải hạ lệnh truy sát.

Hắn là kẻ tiêu biểu nhất mỗi khi nhắc đến Halstel, lại không thể nào khuyên can hay cảm hóa được, nên thay vì giữ lại mầm mống tai họa, tiêu diệt hắn ngay lúc đó là thượng sách.

Nghe báo cáo bảo hắn đã tự bạo, ta từng thoáng nghi ngờ liệu một kẻ như hắn có dễ dàng chọn cái chết như vậy không, nhưng rồi ta cũng cho qua. Người mà hắn tôn sùng như thần thánh đã không còn, biết đâu hắn thấy trống rỗng và chẳng thiết sống nữa thì sao.

"Tên Rios đó vốn luôn coi Halstel là thần mà. Hắn tin tưởng và mù quáng đi theo kẻ hiện hữu ngay trước mắt, thay vì một vị thần vô hình vô thanh. Rõ ràng là có khả năng cao đấy chứ?"

Với một kẻ không coi thần linh ra gì như hắn, thì việc ngụy tạo hay thao túng lời tiên tri chẳng có gì là khó khăn. Và cả cái hành động điên rồ như chặt cành Cây Thế Giới thì càng giống phong cách của hắn.

"Nhưng mà, sao Lilith biết đó là thằng cuồng... à không, là Rios? Cái tên ghi trên đây là Melan mà."

"Ngài không nhớ sao? Tên ma tộc lúc nào cũng kè kè bên cạnh hắn ấy. Ngài từng gọi hắn là 'Quả cầu lửa' đấy."

"..."

Ta cố gắng lục lọi lại trí nhớ, nhưng đáng tiếc là chẳng có một hình ảnh nào hiện ra.

"Nói chung thì, đó là Rios đúng không. Nếu là hắn thì chẳng có gì lạ."

Ta gật đầu. Dù phải cố mường tượng lại một ký ức đã quá xa xăm, nhưng may mắn là những đường nét về hắn ngày càng hiện rõ hơn.

Hắn đặc biệt quan tâm đến Thánh Kiếm. Hay nói chính xác hơn là đến thánh lực.

Dù đã sa ngã, Halstel vẫn là một con rồng. Và thần linh đã ban tặng Thánh Kiếm cho ta để tiêu diệt hắn.

Rios luôn thấy kỳ lạ khi một ma tộc như ta lại có thể sử dụng Thánh Kiếm, và việc Halstel bị thương nặng bởi thanh kiếm đó cũng khiến hắn không thể chấp nhận được.

Hắn không thể dung thứ cho sự tồn tại của một thứ có khả năng đe dọa đến vị thần của mình.

Sinh vật được xưng tụng là mạnh nhất – rồng. Hơn nữa, Halstel lại là sinh linh đầu tiên được sinh ra trên thế giới này, nên hắn phải là một sự tồn tại bất biến và vô địch.

Dĩ nhiên, trong mắt ta thì hắn chỉ là một con rồng ngốc nghếch mà thôi.

'Nghĩ kỹ lại thì, chuyện đó đúng là hơi lạ thật.'

Bản thân ta chẳng có lấy một giọt thánh lực nào nhưng lại có thể rút Thánh Kiếm ra, thậm chí phóng ra ngọn lửa xanh lam, và Halstel thì tan biến hoàn toàn trong ngọn lửa đó. Cả hai việc đều không bình thường chút nào.

Nhưng người chết thì không thể lên tiếng, Thánh Kiếm cũng không còn trong tay ta nên chẳng có cách nào để làm rõ. Đang mải suy nghĩ, ta bỗng nhớ đến Luminas, người vừa ngất xỉu vì chạm vào Thánh Kiếm.

May mắn là em ấy đã tỉnh lại, nhưng hiện tại vẫn cứ chìm vào giấc ngủ liên miên, tỉnh rồi lại ngủ, ngủ rồi lại tỉnh. Cứ như có ai đó cố tình làm vậy, em ấy cứ ngủ thiếp đi bất chấp thời gian. Thậm chí có lúc đang nói chuyện với ta mà cũng ngủ gục được.

"Luminas... liệu có sao không đây..."

"...Tập trung vào cuộc nói chuyện đi."

Đang thảo luận những vấn đề hệ trọng mà ta lại mở miệng ra nhắc đến Luminas, gân xanh trên trán Dylan giật giật. Biết mình lỡ lời, ta vội vàng tập trung trở lại.

Đúng lúc đó, Roben đang chăm chú nhìn cái tên Melan, chợt lên tiếng:

"Đây là một ma tộc mà thần không biết."

"Tất nhiên rồi. Vì hắn xuất hiện trước khi cháu ra đời mà. Quanh khu vực Giáo hội không có động tĩnh gì đáng ngờ chứ?"

"Bên trong thì thần không rõ, nhưng bên ngoài thì không có gì bất thường ạ. Thần xin lỗi. Khả năng ngụy trang của thần vẫn chưa đủ lâu để có thể thâm nhập vào sâu bên trong Giáo hội."

"Không sao đâu. Cái đó chẳng ai làm được đâu. Chỉ có cái tên này mới là đồ kỳ dị thôi."

Ta vừa nói vừa chỉ tay vào Dylan.

Ở một quốc gia mà quyền lực của Giáo hội và Hoàng gia gần như ngang ngửa nhau, việc phớt lờ mệnh lệnh của Giáo hội là điều không thể. Cách tốt nhất là không bao giờ bén mảng đến đó, nhưng sẽ có những lúc bắt buộc phải tới.

Và Dylan có thể giấu nhẹm thân phận của mình trong vài giờ đồng hồ, dù không thể kéo dài cả ngày. Chiếc nhẫn mà cậu ta đeo cũng hoạt động theo cơ chế tương tự như chiếc nhẫn ta từng dùng để qua mặt Thánh Nữ.

Tất nhiên, áp lực vô hình tỏa ra từ Giáo hội hay những nghi thức kiểu như lễ rửa tội sẽ khiến toàn thân đau đớn như bị thiêu đốt, nhưng cậu ta có đủ ý chí để nghiến răng chịu đựng.

'Nghĩ lại thì, đúng là đáng nể thật.'

Trong khi Dylan vẫn chìm đắm trong suy nghĩ sau khi xem thông tin từ con nhện, Roben đột nhiên ngẩng lên và nói tiếp:

"Tuy không phải ở Giáo hội, nhưng trong Hoàng cung đang lan truyền một tin đồn rất kỳ lạ ạ."

"Hoàng cung?"

Nghe cụm từ không liên quan đột ngột xuất hiện, ta nghiêng đầu khó hiểu. Tin đồn kỳ lạ gì cơ?

"Nghe bảo cháu đã đến dự tiệc mừng chiến thắng của Dũng sĩ vì đánh bại ta mà. Tin đồn đó không phải kiểu bảo ta bị đánh bại là chuyện vô lý đấy chứ?"

"Không phải ạ. Nói ngắn gọn thì là tin đồn Dũng sĩ đã phát điên."

"Phát điên? Tại sao?"

Ngay lúc đó, Dylan đứng cạnh khẽ giật mình.

"Thường thì ở những bữa tiệc vinh danh, nhân vật chính phải xuất hiện để đẩy không khí lên cao trào. Thực tế thì Thánh Nữ có đến, nhưng Dũng sĩ lại không hề xuất hiện."

"À..."

"Thật sao?"

Roben bình thản trả lời câu hỏi của Dylan.

Có thể đưa ra vô vàn lý do cho việc hắn vắng mặt tại bữa tiệc, nhưng ta hoàn toàn không hiểu tại sao lại có tin đồn hắn phát điên.

"Hắn không đến dự tiệc có khi nào là vì bị mất trí nhớ không? Chẳng hiểu sao hắn lại ôm cục hận to đùng với ta như vậy."

"Chắc chắn không phải vậy đâu. Ngài không thấy bộ dạng của Dũng sĩ sao."

Nghe câu đó, ta thử đặt mình vào vị trí của Dũng sĩ. Tỉnh dậy sau khi ngất xỉu, nhưng Ma Vương thì biến mất? Nếu vậy...

"...Có khi hắn tưởng mình đã thắng cũng nên... Mặc dù trước khi gục ngã hắn có lảm nhảm mấy câu kỳ lạ."

"Mấy câu kỳ lạ?"

"Hửm? À. Hắn bảo lâu rồi không gặp. Ta cũng chỉ nhìn khẩu hình miệng nên không chắc lắm... Đại loại là lâu rồi mới gặp lại mà không giết được ta thì tiếc quá. Gì đó tương tự vậy chăng? Mặc dù nghe nó hơi sai sai ngữ cảnh..."

Nhưng ta chỉ có thể suy diễn ra được chừng đó thôi.

Nghe vậy, Dylan nhăn trán vuốt cằm với vẻ mặt trầm trọng. Cậu ta đang nghĩ cái gì vậy?

"Thần đã dò hỏi những người hầu trong Hoàng cung, và có vẻ tin đồn Dũng sĩ phát điên là thật ạ."

"Cái gì. Đến mức đó thì chắc là thật rồi. Mà sao lại phát điên nhỉ. Hay là do ám thuật của ta có vấn đề?"

Ta hoàn toàn mù tịt. Dylan nhắm nghiền mắt lại rồi mở ra, nói.

"Dũng sĩ hay Thánh Nữ không quan trọng. Quan trọng là lũ ma tộc kia. Khắc ghi cái tên này vào đầu đi. Và tìm cho ra."

"Cậu định giao việc này cho Roben à?"

Dù Roben rất giỏi, nhưng đối thủ lại là một con cáo già đã sống hàng trăm năm, nguy cơ sập bẫy là rất cao. Cứ nhìn cái cách hắn dàn dựng mọi thứ tỉ mỉ thế này thì biết. Hơn nữa, Roben lại không hề biết mặt hắn.

"Một mình thằng bé thì làm sao xoay xở được. Ta cũng sẽ hỗ trợ, và sẽ cử thêm vài người đi cùng."

Nhìn bề ngoài thì tưởng hắn chỉ biết giao việc khó cho con trai, nhưng hóa ra hắn vẫn giao phó dựa trên năng lực và giới hạn của thằng bé.

"Vậy thì tốt rồi. Cháu đừng làm việc quá sức nhé."

Roben cúi chào rồi biến mất.

"Chúng ta toàn bàn chuyện công việc thôi nhỉ."

Ta còn định hỏi dạo này cháu sống thế nào, đã quen với mọi thứ chưa.

"Nó đã qua cái tuổi cần được bảo bọc rồi. Mà này, ngài định tính sao đây. Ngài định ở lại nhân giới luôn à?"

"Ừm... chắc thế? Hôm qua ta mới đi dạo được một ngày, phải đi thăm thú thêm những nơi khác chứ. Chỗ quan trọng nhất là Giáo hội thì ta còn chưa đến mà."

"Ngài vẫn khăng khăng muốn đến Giáo hội sao."

"Ta nghe nói ở đó có nơi để cầu nguyện với thần linh. Biết đâu ta lại có thể trò chuyện với lão thần đó cũng nên."

"Đó chỉ là một nơi chất đầy những bức tượng điêu khắc vô bổ thôi."

Dylan nhăn mặt nhíu mày như thể chẳng buồn nghĩ tới. Một lúc lâu sau, cậu ta thấp giọng nói.

"Đừng đến Giáo hội."

"Tại sao? Ta định dẫn Luminas đến đó mà."

"Ta bảo không đi là không đi. Ta sẽ đi thay. Và ngài mau chóng trở về Ma Giới càng sớm càng tốt đi. Cứ lảng vảng ở đây làm ta thấy nhức hết cả đầu."

Thái độ hung hăng của hắn khiến ta phải nheo mắt nghi ngờ.

"Này, ngươi nói thật đi. Ngươi đang giấu ta chuyện gì đúng không?"

Trước Tiếp