Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Hầy..."
"Bớt thở dài đi. Chướng tai quá."
"Luminas dạo này cứ ngủ li bì... Không biết bị sao nữa?"
"Lại lôi cái mác con người ra than thở nữa à."
"Suỵt. Đã bảo đừng nói thế nữa mà."
Dylan hừ lạnh một tiếng, tay vẫn thoăn thoắt làm việc.
Ta đang nằm dài trên chiếc ghế sofa trong phòng làm việc của Dylan. Có lẽ vì gai mắt kẻ đang nhàn rỗi cản trở mình làm việc, những nếp nhăn trên trán hắn nãy giờ vẫn không có dấu hiệu giãn ra.
Nhưng ta mặc kệ. Lúc này, hắn là ma tộc duy nhất mà ta có thể dốc bầu tâm sự và bàn bạc về tình trạng của Luminas. Hơn nữa, hắn cũng từng có kinh nghiệm nuôi con.
Và nếu nói đúng ra, hắn còn có nhiều kinh nghiệm hơn ta.
Ừm, nhiều kinh nghiệm hơn chăng? Nhưng mà hắn nuôi con một mình cơ mà.
"Dylan này, ngươi cũng là một người cha mà. Cái cảm giác lo lắng cho con cái thì chắc chắn ngươi cũng hiểu."
"Ai là cha cơ?"
"Thì ngươi là cha chứ ai. Tính chối bỏ con mình hả?"
Hắn, kẻ từng rủ ta cùng tạo ra một đứa con nhưng bị ta từ chối phũ phàng, cuối cùng đã tự mình tạo ra một đứa trẻ. Cái việc mà hai người làm còn thấy khó, hắn lại kiên quyết làm một mình cho bằng được.
Hắn bảo vì đó là đứa trẻ sẽ trở thành người kế vị của hắn, nên không thể tùy tiện tiếp nhận ma khí của kẻ khác được. Không biết nên gọi là sự kiên trì đáng nể hay là bản tính cố chấp ngoan cố nữa, nhưng quả thật hắn là một kẻ rất đáng gờm.
Đến mức Elvin cũng phải khen ngợi sự nỗ lực của hắn cơ mà.
Một ngày nọ, khi Dylan đột ngột mang về một đứa trẻ có ngoại hình y hệt mình, cả Lâu đài Ma Vương đã được một phen chấn động. Đứa trẻ ấy mang khuôn mặt của Dylan nhưng lại có những biểu cảm vô cùng ngây thơ. Sự đối lập kỳ lạ đó càng khiến mọi người kinh ngạc hơn.
"Khi Roben ốm, ngươi cũng lo sốt vó lên còn gì! Ví dụ như thấy nó ăn ít đi, hay gặp ác mộng nên ngủ không ngon, hoặc đột nhiên ngất xỉu! Và..."
Luminas dạo này chỉ toàn ngủ. Tất cả bắt đầu từ ngày em ấy chạm vào Thánh Kiếm. Hơn nữa, em ấy còn khóc trong lúc ngủ. Ta biết em ấy là người hay mít ướt, nhưng không ngờ đến mức ngủ mà cũng khóc.
Khi em ấy tỉnh dậy, ta hỏi em ấy đã mơ thấy gì, em ấy chỉ bảo không nhớ, nhưng chẳng hiểu sao ta cứ có cảm giác em ấy đang cố lảng tránh.
"Với tư cách là một người cha sao?"
"Hả?"
"Ta quen biết ngài đâu phải ngày một ngày hai. Ta luôn nhắc ngài rồi, đừng có bận tâm vào thứ có thể nhìn thấy rõ điểm kết thúc. Đó là lý do ngay từ đầu ta đã không ưa cái tên con người đó."
Dylan luôn muốn ta đặt Ma Giới lên hàng đầu. Và bản thân hắn cũng hành xử như vậy. Vì thế, hắn luôn giữ một mối quan hệ có phần mang tính "công việc" với chính đứa con do mình tạo ra.
Vì hắn cần một người kế vị để tiếp quản vị trí sau khi hắn chết đi. Hắn đứng ở lập trường của một người thầy nghiêm khắc dạy dỗ học trò hơn là trao đi tình cảm của một người cha.
Một kẻ như thế, đương nhiên sẽ thấy chướng mắt khi ta dành quá nhiều sự quan tâm cho Luminas.
"Ta biết. Ta biết mà..."
Dylan tặc lưỡi. Âm thanh ngắn ngủi đó như một mũi kim sắc nhọn đâm vào tim ta. Cái tên này lúc nào cũng nhạy bén một cách đáng sợ.
Ma Giới rất quan trọng với ta. Nó giống như ngôi nhà của ta vậy. Và ta cũng có rất nhiều đứa trẻ khác phải gánh vác trách nhiệm chăm lo. Từ trước đến nay, ta luôn coi Luminas là một trong những đứa trẻ đó. Nhưng giờ thì tình huống đã khác.
"Ta biết điều gì là ưu tiên hàng đầu."
Khi đó ta cũng đã lựa chọn như vậy.
"...Ngài muốn làm gì thì làm."
"Thế chuyện của Roben thì sao?"
Không biết có phải hắn đã nhìn thấu những suy nghĩ trái ngược với lời nói của ta hay không, mà ánh mắt Dylan vẫn dán chặt vào ta. Ta muốn nhanh chóng chuyển chủ đề.
"Hồi nhỏ, ngươi cứ lôi cái cớ 'giáo dục' ra để hành hạ Roben suốt. Thằng bé không khóc vì kiệt sức bao giờ sao? Không bị ốm à? Không phản kháng lại ngươi sao?"
Vì được sinh ra với mục đích trở thành người kế vị, nên Roben đã bị áp đặt những tiêu chuẩn vô cùng khắt khe ngay từ khi còn nhỏ. Dù ma tộc trưởng thành nhanh hơn bình thường, nhưng lúc đó thằng bé mới chỉ 1 tuổi.
Khác với con người, ma tộc lớn nhanh như thổi và có thể hiểu được lời nói ngay từ khi còn ẵm ngửa. Nhưng vừa mới biết đi đã phải lao vào học khóa đào tạo người kế vị thì đúng là đòi hỏi quá đáng. Vậy mà Roben lại ngoan ngoãn chấp nhận tất cả.
Thấm thoắt mà đã 200 năm trôi qua.
Dù vậy, Roben vẫn chỉ là một đứa trẻ. Những ma tộc xung quanh ta đều lớn tuổi hơn ta rất nhiều nên họ thường rất cưng chiều Roben.
Tuy hồi nhỏ thằng bé rất hay cắn vào chân ta những lúc buồn chán.
"Con trai ta đúng là một đứa thảm hại, nhưng mong ngài đừng mang nó ra so sánh với con người."
"Chắc chỉ có ngươi mới tự chê bai đứa con do chính tay mình nuôi dạy là thảm hại thôi. Cỡ Roben là xuất sắc lắm rồi. Với lại, Luminas nhà ta thì sao chứ! Tuyệt vời lắm nhé! Mà ngay từ đầu, nếu Roben không vượt qua được ngươi thì kiểu gì ngươi cũng không bao giờ công nhận nó đâu."
"Cái ngày nó vượt qua được ta sẽ không bao giờ đến đâu."
Nghe giọng điệu quả quyết của hắn, ta không khỏi bật cười. Nhìn hai người họ, ta thấy rõ bầu không khí chuẩn mực của một cặp cha con. Ta thì không như thế. Ngay từ đầu ta đã nghĩ em ấy là con gái, và bây giờ thì...
Đúng lúc đó, nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến, cánh cửa mở ra và cậu nhóc bước vào. Roben xuất hiện trong một bộ âu phục lịch lãm như thể chuẩn bị đi dự tiệc.
"Hai ngài đang nói xấu thần sao?"
Đã lâu không gặp Roben, ta thấy có chút bồi hồi. Thằng bé lúc nào cũng bù đầu với những nhiệm vụ do Dylan giao phó.
"Lâu rồi không gặp, Roben. Cháu lớn tướng rồi này."
Ta đứng dậy, vỗ vỗ vai thằng bé. Tầm mắt giờ đã khác biệt hoàn toàn. Hình ảnh thằng bé cắn chân ta hồi nhỏ vẫn còn in đậm trong tâm trí...
Mang dáng vẻ của một đứa trẻ nhưng lại nói năng như một ông cụ non, ta đã từng rất lo lắng cho nó. Thế mà thoắt cái, nó đã trưởng thành thành một chàng thanh niên ưu tú thế này.
Trẻ con lớn nhanh thật, dù là con người hay ma tộc cũng vậy.
"Đã lâu không được diện kiến Ma Vương. Hồi nhỏ thần đã có nhiều hành động thất lễ, mong ngài lượng thứ."
"Không sao đâu, cũng đâu có đau. Ta mới là người phải xin lỗi. Dylan không giao cho cháu mấy nhiệm vụ quá sức chứ?"
"Đó là việc phải làm vì Ma Giới. Thần đương nhiên phải hoàn thành."
Đa phần công việc Dylan đảm nhận đều liên quan đến Ma Giới. Và đó cũng là lệnh do ta ban xuống.
Nói cách khác, những việc Roben đang làm cũng là lệnh từ vị cấp trên là ta đây.
"Nhưng cũng phải có chừng mực chứ. Nghe nói lần trước cháu còn phải thâm nhập vào cả Giáo hội à?"
"Thần vô cùng tạ tội vì không thu thập được thông tin gì quan trọng ạ."
"Đến cả cái tên kia cũng có tìm ra được gì đâu. Không sao đâu. Nếu Dylan mà ăn h**p cháu quá thì cứ bảo ta. Cánh cửa Lâu đài Ma Vương luôn rộng mở chào đón cháu."
Bắt một đứa trẻ đi làm việc quần quật thế này. Ở thế giới cũ của ta, đây là chuyện không tưởng.
"Thần không sao ạ. Thần cũng quen rồi. Hơn nữa, đó chẳng phải là cách thể hiện tình yêu thương của cha sao."
Sống mũi ta cay cay. Thấy hai người có ngoại hình giống nhau như đúc, ta từng lo tính cách của Roben cũng sẽ rập khuôn như Dylan, nhưng may thay, Roben lại lớn lên thành một đứa trẻ nhân hậu. Nó thấu hiểu và ghi nhận cả những công sức của Dylan. Dù tính nết của gã cha kia có khó ưa đến mức nào.
"Đừng có nói nhảm nữa. Báo cáo tình hình đi."
Nhìn xem. Đứa con vừa hoàn thành nhiệm vụ trở về mà chẳng thèm hỏi thăm một câu "Đi đường có mệt không", cứ thế đi thẳng vào vấn đề. May mà hắn không đến mức vô tình vô nghĩa.
"Đám con người đang bàn tán gì?"
"Ầm ĩ lắm ạ. Chuyện Dũng sĩ và Thánh Nữ ngất xỉu ngay giữa đường phố mà. Hơn nữa, có không ít giáo sĩ đã cảm nhận được ma khí của Bệ hạ."
Ánh mắt sắc lẹm của Dylan phóng thẳng vào mặt ta. Ta vội vàng đẩy Roben lên phía trước làm lá chắn.
"T-Thì tại ngươi không chịu đưa cho ta cái nhẫn xịn hơn chứ. Ai mà ngờ nó vỡ được?"
Lỗi là tại Dylan đã đưa cho ta hàng dỏm.
"Vậy nên đang có tin đồn là Dũng sĩ đã có một trận quyết chiến với Ma Vương ạ. Vì có người thấy Thánh Nữ và Dũng sĩ tất tả chạy khắp thủ đô như đang tìm kiếm ai đó."
"À, là lúc họ chơi trò rượt bắt với ta ấy mà."
"Người ta đang đồn ầm lên là Dũng sĩ và Thánh Nữ cảm nhận được ma khí của Ma Vương nên đã tìm ra và đánh bại Ngài. Nhờ thế mà bọn quý tộc đang mở tiệc ăn mừng linh đình."
Ta cũng đã nghe loáng thoáng rồi.
Trong suy nghĩ của họ, ta là một Ma Vương tàn ác đến thủ đô để gây họa, thế mà thủ đô vẫn bình yên vô sự. Hơn nữa, trước khi ta xuất hiện thì maein đã xuất hiện và bị Dũng sĩ tiêu diệt.
Sau đó, người ta phát hiện Dũng sĩ và Thánh Nữ ngất xỉu giữa đường, nhưng vì thủ đô không có thiệt hại gì nên họ đinh ninh rằng Dũng sĩ đã bảo vệ thủ đô khỏi sự tấn công của Ma Vương. Bọn họ cho rằng Dũng sĩ đã ra tay ngăn chặn cuộc tấn công của ta ngay từ trong trứng nước.
"Nhưng Dũng sĩ và Thánh Nữ đâu có nhớ gì về ta? Ta đã xóa ký ức của họ rồi mà."
"Đúng vậy. Dũng sĩ và Thánh Nữ đều bảo không nhớ gì. Nhưng mọi chứng cứ tại hiện trường đều chỉ ra điều đó. Và phải có tin Dũng sĩ đánh bại Ma Vương thì lòng dân mới yên ổn được. Các cuộc tiến công vào Ma Giới không mấy suôn sẻ, mà maein thì cứ xuất hiện liên tục. Hơn nữa, những kẻ được phái đến Ma Giới mấy ai được sống sót trở về, nên chắc chắn sẽ có nhiều lời ra tiếng vào."
"Ha, làm gì có chuyện Ma Vương lại bại dưới tay đám con người đó. Nếu có chuyện đó thật, chính tay ta đã kết liễu Ngài ấy rồi."
"Cha đừng dối lòng nữa. Con thừa biết cha quan tâm Bệ hạ nhiều đến nhường nào."
Ta nhìn Roben đang gật gù mỉm cười mà không khỏi ấm lòng. Dylan thì cười khẩy một tiếng chê bai.
Ta cũng không đồng tình với lời của hắn. Nếu ta thực sự bị con người đánh bại, hắn sẽ không đời nào chịu ngồi yên nhìn nỗi nhục nhã của Ma Vương mà chắc chắn sẽ xới tung cả cái thủ đô này lên.
"Vậy nên cháu mới đi dự tiệc à?"
"Đó là buổi tiệc mừng chiến thắng của Dũng sĩ mà. Cha không đi thì thần phải đi chứ. Bọn họ đâu biết trong số khách mời lại có một ma tộc đang trà trộn."
Roben nhếch mép cười đầy ẩn ý. À, nụ cười lúc này thì giống hệt Dylan rồi đấy.
"Bọn con người thì tính sau đi. Còn động tĩnh nào khác không? Chắc hẳn không chỉ có con người mới cảm nhận được sự hiện diện của ta. Về tung tích của bọn tạo ra maein thì sao?"
"Về chuyện đó, thần có việc cần báo cáo. Ngài Lilith đã bí mật gửi một bức thư ạ."
Vừa dứt lời, một con nhện bò ra từ túi áo ngực của Roben.
"C-Cháu giấu nó trong người nãy giờ luôn á?"
"Vâng."
Giấu kỹ ghê.
Con nhện thoăn thoắt bò lên bàn làm việc, giơ cao hai chân trước như muốn mọi người chú ý. Sau đó, nó phun tơ kết thành những chữ cái.
Nội dung bức thư là những gì Lilith đã điều tra được. Nói chính xác hơn, đây là thành quả hợp tác giữa Lilith và Cleat.
Mà này, Cleat bảo sẽ đích thân hành động sao? Có hơi bất ngờ đấy. Ông ta luôn giữ thái độ trung lập, kiểu như lùi lại một bước để quan sát cục diện.
Vốn dĩ, Hội Đồng Trưởng Lão không thích việc tự mình ra mặt. Nếu những kẻ có quyền có thế mà lại ôm dã tâm rồi quay sang phe địch thì sẽ rất rắc rối.
Hơn nữa, trong số họ có không ít kẻ từng thuộc phe cứng rắn, những kẻ đã sống qua cái thời đại mà kẻ mạnh tước đoạt mạng sống của kẻ yếu là một điều hiển nhiên.
Đó là lý do ta mới giao cho Lilith việc điều tra xem có kẻ phản bội nào không.
Thế nhưng, bất ngờ thay, kẻ phản bội lại không phải là các trưởng lão, mà là con của họ.
Thậm chí, trước cả khi Lilith điều tra ra, vị trưởng lão đó đã tự mình tố cáo tội lỗi của con trai mình. Điều đó quả thực nằm ngoài dự đoán của ta.
"Tàn dư của cựu Ma Vương sao."
Dylan khẽ lẩm bẩm.