Nàng Công Chúa Bị Bắt Cóc Thật Kỳ Lạ!

Chương 109

Trước Tiếp

"Phải sở hữu hai nguồn sức mạnh đối nghịch nhau sao?"

"Nói đúng ra thì là vậy."

"Không, chuyện đó có thể xảy ra sao? Theo lời Cecilia thì sẽ biến thành một sinh vật kỳ dị cơ mà..."

"Ngươi thì không sao, ngươi đâu phải linh hồn của nơi này. Ngươi là một ngoại lệ. Chúc mừng nhé, được ban phước rồi đấy."

Vỗ tay cái kiểu gì mà cái mặt chẳng có vẻ gì là chúc mừng cả!

"Vậy điều cần chú ý là gì?"

"Là sự cân bằng giữa thánh lực và ma khí. Nếu thánh lực nhiều hơn, vết sẹo sẽ gặm nhấm ma khí như lúc nãy, còn nếu thánh lực thiếu hụt... linh hồn có thể bị tách rời khỏi thể xác. Người ta gọi cái đó là gì nhỉ, xuất hồn?"

Linh hồn thoát ra và nhìn xuống chính thể xác của mình sao? Nghe đến đó, mặt ta tái mét.

Tỉnh lại mà không hề hay biết mình đã ngủ suốt 100 năm, giờ lại còn có nguy cơ phải nhìn cái xác bất động của chính mình thêm lần nữa.

Hơn nữa... lúc trước lão thần linh có nói một khi đã tách ra thì không thể quay lại được. Nếu chuyện đó xảy ra...

'Mình sẽ lại phải nhìn thấy khuôn mặt đau khổ của Luminas sao...'

Ta không thể biết hết được Luminas đã ôm tâm trạng thế nào để chờ đợi ta suốt 100 năm qua. Chỉ có thể lờ mờ đoán được phần nào.

Nhưng nếu ta bị xuất hồn, lần này ta sẽ phải trực tiếp đối mặt với sự đau buồn của em ấy.

"Thế nên hãy bổ sung đầy đủ, đừng để bên nào bị thiếu hụt. Thánh lực thì vị Vua kia hoặc Cecilia có thừa, còn ma khí thì có khối ma tộc sẵn sàng dâng hiến cho ngươi mà."

Ma khí thì không sao. Nhưng thánh lực mới là vấn đề. Ở Ma Giới này, số lượng người sở hữu thánh lực chỉ đếm trên đầu ngón tay.

"Thế còn ngươi?"

"Ta á? Nhìn mà không biết sao? Niềm tin của ta vào thần linh chỉ còn bằng cái móng tay thôi. Thánh lực gần như cạn kiệt rồi."

"Ngươi đang khoe khoang đấy à..."

Dù là thiên thần và có thể sử dụng thánh lực ở một mức độ nào đó, nhưng lượng thánh lực của hắn đang ngày một vơi đi. Nên hắn không thể giúp ta được. Ta lườm cái bộ dạng đang tự mãn của hắn.

"Những ma tộc sẵn sàng cho ngươi ma khí thì nhiều nhan nhản, nên chỉ cần được cung cấp thánh lực đàng hoàng là ổn. Chắc đó là lý do thần linh hồi sinh Thánh Nữ nhỉ? Vì thánh lực thông thường sẽ làm tổn thương ngươi mà."

Ta lại còn mang cái thể chất kén cá chọn canh cả thánh lực nữa chứ. Trong lúc ta đang tự kỷ tuyệt vọng, Nix lại lên tiếng.

"Chà, nghe thì có vẻ nghiêm trọng đấy, nhưng đâu phải không có chỗ để lấy thánh lực hay ma khí đâu. Nếu Thánh Nữ không đủ... thì nhờ cái tên kia kìa. À không, khéo cậu ta lại còn cuống cuồng đòi cho ngươi nhiều hơn ấy chứ."

Nix đưa đôi mắt đầy ẩn ý liếc nhìn qua lại giữa ta và Luminas. Sau đó, như thể cảm thấy chuyện này không liên quan đến mình, hắn nhún vai rồi vẫy tay chào tạm biệt.

"May mà có ngươi."

"Không có chi."

Nhờ có hắn mà ta mới biết chính xác tình trạng của mình. Đang định nói lời cảm ơn rồi tiễn hắn đi, ta chợt nhớ ra một chuyện đã quên béng mất bèn túm lấy vạt áo hắn.

"Gì nữa? Vẫn còn chuyện à?"

"Ta thì xong rồi, thế còn Luminas?"

"Hả?"

"Luminas không có dấu hiệu gì bất thường sao?"

Suýt nữa thì quên mất. Tại chuyện của ta quá sốc mà. Mắt Nix đảo một vòng rồi dừng lại ở Luminas.

"Ờ... ừm... Chắc là không sao đâu? Suốt 100 năm qua cũng không có vấn đề gì lớn mà."

Câu nói ấp úng, thiếu dứt khoát đó lại càng k*ch th*ch sự nghi ngờ của ta.

"Thì ta mới hỏi cái 'vấn đề' đó là gì..."

Ngay khi ta định bảo hắn giải thích rõ ràng thì Nix đã nhanh chóng chuồn khỏi phòng.

"Tên đó cố tình đúng không?"

Ánh mắt ta tự nhiên chuyển sang Luminas. Không lẽ em ấy đã thông đồng dặn hắn không được nói cho ta biết sao?

Nhưng nhìn khuôn mặt nhăn nhó đầy vẻ lo âu của em ấy, ta không tài nào nổi cáu được. Sự bất an của em ấy lộ rõ đến mức đó cơ mà. Đôi môi bị cắn chặt đến mức đỏ bừng. Đây là thói quen mà ngày xưa em ấy không hề có.

"Luminas, đừng cắn môi nữa."

"A..."

Có vẻ em ấy cắn trong vô thức nên khi bị ta nhắc mới giật mình ngơ ngác. Sao mọi chuyện lại thành ra thế này. Ta chỉ cảm thấy vô cùng có lỗi với em ấy.

"Ta lại làm phiền em rồi. Ta cũng đâu muốn quay lại với cái cơ thể tàn tạ thế này..."

"Với em, ngài quay lại đã là một niềm hạnh phúc rồi. Nhưng mà... việc Ma Vương trở lại vị trí cũ có vẻ hơi khó khăn rồi..."

Luminas lẩm bẩm với vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng. Ta nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đó của em ấy.

Mọi người có vẻ đều mong ta trở lại ngôi vị Ma Vương, nhưng chuyện đó là không thể.

Nghe Nix nói thì thể xác và linh hồn ta hiện tại đang trong tình trạng rất bất ổn. Ta thế này mà làm Ma Vương sao? Nếu không có người kế vị thì không nói, nhưng Ma Giới hiện tại đã có Luminas - người đã dẫn dắt vùng đất này suốt 100 năm qua dưới tư cách một vị Vua. Và em ấy đã trở thành một đấng quân vương trưởng thành chững chạc.

Ở một Ma Giới nơi con lai giữa người và ma tộc, cũng như ma tộc sinh sống như hiện nay, chẳng phải Luminas phù hợp với ngai vàng hơn ta sao?

Lúc đầu, thấy Luminas làm Vua, ta đã rất đau lòng vì nghĩ rằng sự vắng mặt của mình đã trút lên vai em ấy quá nhiều gánh nặng. Sự hoán đổi vị trí này cũng khiến ta thấy ngượng ngùng, nên ta đã muốn lấy lại sức mạnh cũ để khẳng định lại sự tồn tại của mình.

Đó là lý do ta đi theo Dylan. Nhưng đó chỉ là lòng tham của ta thôi. Ở ngay đây đang có một người phù hợp làm Ma Vương hơn ta nhiều.

'Thường thì ngai vị Ma Vương chỉ được chuyển giao bằng cái chết... Nhưng Lilith cũng từng nhường ngôi cho ta, vậy thì ta cũng có thể nhường ngôi cho Luminas chứ nhỉ?'

Dylan bảo sự tồn tại của ta giúp ma tộc mạnh lên, nhưng ta đâu nhất thiết phải ngồi trên ngai vàng thì mới làm được điều đó.

Hắn bảo các đồng đội từng sát cánh cùng ta trong chiến tranh đều đã trở nên mạnh mẽ hơn.

'Vậy thì ta đâu nhất thiết phải làm Ma Vương?'

Nghĩ vậy, ta bèn lên tiếng.

"Luminas này, em làm Ma Vương thì sao? Sẽ không có gì thay đổi đâu. Chỉ là đổi danh xưng từ 'Bệ hạ' sang 'Ma Vương' thôi."

"Em không thể làm Ma Vương được. Em không có ma khí."

Chuyện đó thì ta cũng biết. Nhưng làm Ma Vương bắt buộc phải có ma khí sao? Halstel cũng chẳng có ma khí mà vẫn làm Ma Vương ngon lành đấy thôi. Nhờ vào sức mạnh áp đảo của hắn.

"Không được. Ma Vương là ngài."

"Là em cũng được mà. Việc ta làm Ma Vương đã là chuyện của 100 năm trước rồi. Dylan bảo vì thiếu ta nên Ma Giới mới suy yếu, nhưng chỉ vì lý do đó thì không nhất thiết bắt ta phải lên làm Ma Vương. Hơn nữa, giờ bảo những người đang quy phục em chuyển sang phục tùng ta, liệu họ có nghe theo không?"

Luminas cau mặt lại. Đó là biểu cảm mỗi khi em ấy không vừa ý chuyện gì. Đôi môi mím chặt, lông mày nhíu lại.

"Ngài nghĩ lý do em chờ đợi Ma Vương là gì?"

Luminas nở một nụ cười đầy ma mị rồi tiến sát lại gần. Em ấy chống hai tay xuống giường chặn hai bên, khiến ta vốn đang ngồi ở mép giường hoàn toàn không còn đường lui.

Mái tóc vàng rực rỡ của Luminas mượt mà rủ xuống từ bờ vai rộng lớn, cọ vào người ta nhồn nhột. Ta bất giác nói lắp bắp.

"Đ-Để gặp ta chứ còn gì nữa...?"

"Vâng, ngài nói đúng. Em rất muốn gặp ngài."

Luminas ngày càng ghé sát khiến ta thấy ngột ngạt, ta bèn đưa tay đẩy ngực em ấy ra, nhưng em ấy lập tức nắm lấy tay ta rồi áp lên má mình.

"Em khao khát hơi ấm quen thuộc này chạm vào em, khao khát được phản chiếu hình bóng mình trong đôi mắt ấm áp của ngài."

Nói rồi em ấy cọ nhẹ má vào tay ta, khẽ nhướng mắt lên nhìn ta. Ta không tài nào rời mắt khỏi ánh nhìn ấy được.

Một ánh mắt chứa chan sự bi thương và tình yêu sâu đậm đến mức không thể nào đong đếm được. Và rồi, vô số những lời nói tuôn trào trong lúc mất kiểm soát cảm xúc của em ấy chợt xẹt qua tâm trí ta.

"Nhưng còn một lý do khác nữa. Ước mơ từ rất lâu của em là được trở thành cô dâu của Ma Vương."

"C-Cô dâu á?"

"Vâng."

Em ấy nở một nụ cười tươi tắn, ngọt ngào như trái cây mọng nước mà đáp lại. Ta không ngờ đến giờ em ấy vẫn còn vương vấn cái từ "cô dâu" đó.

"Chúng ta từng là người yêu mà. Người yêu em đột ngột qua đời khiến em chưa kịp ân ái, chưa kịp hứa hẹn tương lai gì cả. Ngài có biết chuyện đó khiến em... uất hận đến mức nào không."

"L-Luminas. Khoan đã...!"

Cơ thể em ấy ngày càng áp sát vào ta. Thà em ấy cứ thế lao vào ôm chầm lấy ta thì ta đã không căng thẳng đến mức này. Đằng này, em ấy cứ chầm chậm tiến tới hệt như một con thú dữ đang rình rập con mồi.

"Thế nên em đã rất hối hận. Hối hận vì tại sao mình không triệt để chiếm đoạt ngài. Đã có hẳn 10 năm bên nhau, cớ sao em lại chỉ hài lòng với vai trò một đứa trẻ ngoan ngoãn, một người tình bé nhỏ cơ chứ. Đáng lẽ em phải trói chặt ngài lại, không cho ngài có cơ hội rời bỏ em, em đã hối hận như thế đấy."

"C-Cái đó là do hoàn cảnh bất khả kháng mà...!"

Như thể không muốn nghe ta giải thích, em ấy cắn mạnh một cái vào ngón tay ta. Đồng tử của em ấy lại một lần nữa thu hẹp lại thành một đường sọc dọc. Có vẻ đôi mắt em ấy sẽ biến đổi mỗi khi không kiểm soát được cảm xúc.

"Ngài định quay lưng lại với em sao? Giao ngai vị Ma Vương cho một kẻ đã đếm từng ngày ròng rã suốt 100 năm chỉ để được làm cô dâu của ngài, ngài sao có thể thốt ra những lời tàn nhẫn đó chứ?"

Đôi mắt đỏ ngầu vằn tia máu trông thật đáng thương nhưng cũng sục sôi một thứ d*c v*ng kỳ lạ. Lời nói đã trực trào nơi cổ họng ta nhưng không tài nào thốt ra được.

"Dù là ngày xưa hay bây giờ, em vẫn luôn là cô dâu của ngài."

Ta muốn nói rằng chẳng có cô dâu bình thường nào lại nhìn chú rể bằng cái ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống như thế, nhưng đã quá muộn. Như thể không thể kìm nén thêm được nữa, em ấy lao vào cắn lấy môi ta. Ý nghĩ phải thuyết phục em ấy trong ta lập tức vỡ vụn.

Đối với em ấy, đây là nụ hôn sau 100 năm ròng rã.

Hai chóp mũi chạm vào nhau, đôi môi gắn chặt không một kẽ hở. Chiếc lưỡi của em ấy thô bạo cạy mở môi ta ra. Cứ như thể em ấy không thể chờ đợi thêm một giây nào nữa để ta tự hé mở.

Chạm phải ánh mắt của Luminas, toàn thân ta nóng bừng lên như đang đứng trước mặt trời. Một ánh mắt chứa chan d*c v*ng bộc lộ một cách trắng trợn. 

Nghĩ rằng cứ thế này thì không ổn, ta cố gắng chống cự bằng cách dùng lưỡi đẩy kẻ xâm nhập ra ngoài, nhưng kết quả lại thành ra hai chiếc lưỡi quấn chặt lấy nhau.

Hơi thở ngày một cạn kiệt, ta nuốt nước bọt cái ực, bàn tay chỉ còn biết bấu chặt lấy vai em ấy như muốn van nài xin tha. 

Một lúc sau, khi dường như đã thỏa mãn việc ngấu nghiến môi ta, em ấy mới chịu buông ra, nhưng rồi lại chuyển sang dùng răng cắn nhẹ, nhấm nháp lấy bờ môi ta.

Chỉ cảm nhận hơi nóng ran phát ra cũng đủ biết. Môi ta chắc chắn đã sưng tấy lên, ai nhìn vào cũng biết tỏng là vừa mới hôn nhau xong.

Nụ hôn dồn dập, mãnh liệt khiến ta thở hồng hộc, trước mắt mờ đi. Qua tầm nhìn đang chao đảo, ta thấy con thú dữ vừa rình rập con mồi lúc nãy giờ đang l**m môi thỏa mãn như vừa ăn no, rồi nó cụp mắt xuống, trở lại với dáng vẻ dịu dàng, ngoan ngoãn.

"Em nhất định sẽ trở thành cô dâu của ngài."

Trước Tiếp