Nàng Công Chúa Bị Bắt Cóc Thật Kỳ Lạ!

Chương 105

Trước Tiếp

"Nếu chỉ định coi ta như bức bình phong thì lôi ta đến đây làm gì?"

Mọi người xung quanh đang hối hả tất bật chuẩn bị chiến đấu, còn ta thì ngồi yên chễm chệ trên ghế. Cảm giác chẳng khác nào một linh vật được mang đến chỉ để cổ vũ tinh thần.

Thấy vậy cũng chướng mắt nên ta định đứng lên kiếm việc gì đó làm, nhưng vừa mới nhúc nhích, đám ma tộc đã nhao nhao ngăn cản, bảo rằng Bệ hạ mới tỉnh lại xin đừng cử động, ngài chỉ cần ngồi yên quan sát là bọn thần đã mãn nguyện lắm rồi.

Tuy cố làm ra vẻ tự nhiên nhưng sự ưu ái quá mức của họ dành cho ta là quá rõ ràng.

Thú thật, đón nhận sự ưu ái đó khiến ta thấy không thoải mái chút nào. Dù sao thì chính việc ta ngủ một giấc 100 năm mới là nguyên nhân dẫn đến cơ sự này. Nhưng biết làm sao được, hiện tại ta chẳng giúp ích được gì.

Dylan đứng cạnh từ bao giờ đã lao vào công việc. Hắn tất bật điều động nhu yếu phẩm, nắm bắt tình hình và chỉ đạo chiến thuật đâu ra đấy.

"Ta có thể giúp gì không?"

"...Ta đã bảo ngươi cứ ngồi yên đó rồi mà."

Không cần nhìn cũng biết bộ dạng hiện tại của mình thảm hại đến mức nào. Ngày xưa ta luôn là người xông pha lên tuyến đầu, còn bây giờ chỉ có thể bất lực ngồi từ xa nhìn đám ma khí cuộn xoáy trong trận chiến ác liệt.

"Mà chiến thuật thay đổi nhiều đấy nhỉ? Ta cứ tưởng bọn mi chỉ biết hùng hục lao vào đánh tay đôi chứ."

"Cách này rất hiệu quả khi đối phó với những kẻ mất trí điên cuồng lao tới. Bọn chúng đâu có biết né tránh là gì."

Nhìn những ma tộc vốn chỉ quen lấy sức mạnh cơ bắp để giải quyết vấn đề nay lại biết cách chiến đấu có chiến thuật, ta cảm thấy khá lạ lẫm. Chắc hẳn bọn họ đã học hỏi những kiến thức quân sự của con người. Có thế thì mới biết dựng lên nhiều lớp tường thành như vậy chứ.

"Ngươi bảo con người và ma tộc đã chung sống hòa bình rồi cơ mà. Thế những con người sống ở phía bên kia chiến tuyến thì sao? Vẫn là thức ăn cho chúng à?"

Nếu giống như cuộc chiến trước kia, bọn chúng lấy việc hấp thụ linh hồn con người để gia tăng sức mạnh thì phe ta sẽ gặp bất lợi lớn. 

Đó là lý do Dylan muốn ta mau chóng lấy lại sức mạnh của Ma Vương để truyền cho mọi người. Tất nhiên, với điều kiện những lời hắn nói là sự thật.

"Không hẳn là thức ăn, nhưng vẫn đang bị bóc lột."

"Ý ngươi là sao?"

"Bọn chúng đã tìm ra cách sử dụng hiệu quả hơn. Vì thế nên các đợt tấn công cũng trở nên ác liệt hơn."

Vì trận chiến diễn ra ở bên kia tường thành nên ta không thể nhìn thấy diện mạo của kẻ thù. Nhưng ta có thể cảm nhận được luồng khí tức của chúng. Một luồng khí vẩn đục hơn cả ma khí. Trong đó dường như còn lẫn cả một chút thánh lực nhàn nhạt.

"Cuối cùng bọn chúng đã tạo ra được loại maein như ý muốn rồi sao?"

Bọn chúng đã luôn tham vọng tạo ra những maein có khả năng sử dụng thánh lực để chiếm ưu thế trên chiến trường.

"Cũng có thể hiểu là vậy. Nhưng những thứ sinh ra từ d*c v*ng đó chẳng khác nào quái thú. Giống như những con lợn rừng điên cuồng lao về phía trước, không biết đến khái niệm lùi bước. Ta còn chẳng chắc có nên gọi chúng là maein hay không nữa."

Dylan nhìn về phía chiến tuyến với ánh mắt tràn ngập sự khinh bỉ. Rốt cuộc bọn chúng gớm ghiếc đến mức nào mà lại khiến Dylan phải phản ứng thái quá như vậy?

"Trước khi lo chuyện bên kia, lo ngưng tụ ma khí phục hồi sức mạnh cho bản thân đi."

Phát hiện ta đang lơ đễnh nhìn đi nơi khác, Dylan gõ một cái nhẹ vào đầu ta. Ta ngớ người nhìn hắn.

Ngày xưa, cùng lắm hắn cũng chỉ mỉa mai bằng lời nói chứ đâu có động tay động chân thế này. Chắc chắn là hắn đang mượn cớ ta yếu đuối để tranh thủ trả đũa đây mà!

Ta xoa xoa chỗ đầu bị gõ, bắt đầu tập trung ngưng tụ ma khí.

Vì lượng ma khí ở đây dồi dào hơn hẳn Lâu đài Ma Vương nên việc hấp thụ cũng dễ dàng hơn. Nhưng cảm giác cứ như dã tràng xe cát, giống hệt việc đổ nước vào cái lu thủng đáy vậy. Chẳng thấy no nê đâu mà chỉ thấy cơn khát ngày càng thêm cồn cào.

"Cơ thể này có vấn đề thật rồi..."

Theo lẽ thường thì chuyện người chết sống lại vốn đã là một điều phi lý rồi.

Đang lúc ngẩn ngơ nhìn về phía chiến Tr**ng X* xăm, ta bỗng thấy khát nước và bụng sôi réo rắt.

"Sao tự dưng đói bụng thế nhỉ."

Ta ngả lưng ra ghế, vô tình thốt lên một câu than vãn, thế mà cả khu vực xung quanh bỗng chốc nhốn nháo hẳn lên, và rồi trước mặt ta xuất hiện một núi đồ ăn đủ loại.

"Ngài dùng tạm cái này đi ạ!"

"Này, tránh ra! Đồ của tôi ngon hơn!"

Đám ma tộc tranh nhau dâng lên vô số món đồ ăn vặt. Thấy vậy, Dylan gầm lên quát mắng: "Đang lúc dầu sôi lửa bỏng mà các ngươi còn tâm trí lo chuyện ăn uống à! Ở đây không có thời gian rảnh rỗi đâu!" rồi đuổi cổ đám ma tộc đi. Nhìn cảnh đó, ta không khỏi bật cười.

Dù đã 100 năm trôi qua, vẫn có rất nhiều người luôn yêu quý và quan tâm ta. Ta phải đền đáp lại tấm chân tình đó mới được. Không có thời gian để chán nản hay ủ rũ vì sự vô dụng của bản thân.

Đúng lúc đó, mặt đất bỗng rung chuyển dữ dội.

"Cuối cùng cũng sụp rồi sao."

Vừa dứt lời, bức tường thành kiên cố cuối cùng cũng đổ sụp.

"Ngài Dylan! Bức tường thành... đã sụp đổ rồi ạ."

"Ta thấy rồi. Mọi người đã chuẩn bị xong chưa? Cố gắng cầm cự cho đến khi viện binh đến. Ngươi, theo ta."

Dylan nắm chặt lấy cổ tay ta lôi đi.

"Vướng víu quá."

Thấy ta có vẻ muốn xông vào chiến đấu, hắn lạnh lùng chặn họng.

"Mọi người... không sao chứ?"

Tuy không cảm nhận được khí tức nào nguy hiểm, nhưng nhìn lác đác vài ma tộc bị thương, ta không khỏi lo lắng cho họ.

"Giá như sức mạnh của mình phục hồi thì còn đỡ..."

Đột nhiên, đầu ta vang lên một tiếng boong, rồi một giọng nói quen thuộc cất lên. Giọng nói mà ta không thể nào không nhận ra.

—Thế thì ngươi cứ việc xông ra đó đi. Không sao đâu, ngươi sẽ không chết nữa đâu. Ta đã sắp xếp ổn thỏa hết rồi.

'Bảo là sẽ liên lạc lại sau, mà giờ mới vác mặt ra nói cái câu đó à? Ta cũng chẳng có ý định chết thêm lần nào nữa đâu nhé! Mà ông sắp xếp cái gì cơ!?'

—Chuẩn bị đưa mọi thứ trở về đúng quỹ đạo ban đầu. Tất cả mọi người.

'Trở về?'

—Thế giới này hiện tại đang gặp nguy hiểm.

Sau câu nói đó, lão ta lại im bặt. Lại bỏ đi sau khi để lại một tràng những lời nói khó hiểu khiến đầu óc ta thêm rối tung. Quả nhiên là cái lão chỉ thích nói chuyện khi mình muốn.

"...Chậc. Tại ngươi lề mề nên mới trễ thế này đấy. Cứ trốn kỹ ở phía sau đi. Dù tốn chút thời gian, nhưng bọn họ sẽ dọn dẹp sạch sẽ thôi. Lũ này cũng chẳng nguy hiểm gì mấy."

Chưa kịp tìm chỗ nấp, từ đằng sau bức tường thành đổ nát, những tên ma tộc phe địch đã xuất hiện. Nhưng đúng như lời Dylan nói, nhìn ngoại hình quái đản của chúng, ta không chắc có nên gọi chúng là ma tộc hay không.

Dù có là ma tộc đi chăng nữa thì cũng không thể có cái cơ thể gớm ghiếc thế này được.

Bởi ma tộc được sinh ra dựa trên hình mẫu của các sinh vật và vật thể tồn tại trên thế giới này cơ mà.

"Này... cái thứ kia là gì vậy...?"

"Đó, ta đã bảo chúng chẳng khác gì quái thú mà. Là sản phẩm của mấy cuộc thí nghiệm rác rưởi đấy."

Chúng không giống một cá thể riêng biệt, mà giống như một sinh vật đột biến được dung hợp từ nhiều bộ phận của các ma tộc khác nhau. Có con mang vô số khuôn mặt gớm ghiếc như ác linh, có con lại mọc ra hàng tá đôi cánh, tay chân thì tua tủa những gai nhọn hoắt.

Một hình thù gớm ghiếc đến mức ta không dám tin đó là một sinh vật sống.

"Kẻ nào lại làm ra cái trò vô nhân đạo này..."

"Là tác phẩm của cái gã điên cuồng với mấy cuộc thí nghiệm quái đản chứ ai. Từng đòi cấy thánh lực cho ma tộc, giờ lại khao khát tạo ra một ma tộc bất tử. Trong quá trình đó, hắn đã dùng không biết bao nhiêu con người làm vật thí nghiệm. Và kết quả là sự ra đời của một giống loài hoàn toàn mới, vừa giống ma tộc, lại vừa không phải."

Ta không thốt nên lời. Đúng như Dylan nói, không thể gọi những sinh vật đó là ma tộc được.

Trước đây hắn cũng từng làm mấy trò thí nghiệm điên rồ rồi. Và giờ hắn đã thực sự gây ra một thảm họa.

"Bất tử thì có gì tốt đẹp cơ chứ."

"Là do lòng tham sống sợ chết thôi. Ban đầu, mục tiêu của hắn là trái tim của tên con người đó. Hắn cứ như một đứa trẻ ghen tị và uất ức khi kẻ khác lại là người có được sức mạnh đó chứ không phải mình."

Luminas đã nuốt trái tim rồng, nhờ vậy em ấy mới có thể sống suốt 100 năm qua. Tất nhiên lý do em ấy làm vậy là để chờ đợi ta...

Nhưng đối với Halstel – kẻ luôn thèm khát sự bất tử – đó hẳn là một điều đáng ghen tị đến phát điên.

"Ngươi từng gặp Halstel chưa?"

"Hồi đầu hắn cũng hay ló mặt ra chiến trường. Nhưng dạo gần đây thì bặt tăm. Lần cuối ta thấy hắn, trông hắn đã già đi rất nhiều. Dù sao thì đối với tiêu chuẩn của con người, cơ thể sẽ thay đổi theo từng năm mà."

Halstel đang ngày một già đi. Liệu cái chết của hắn có chấm dứt hoàn toàn cuộc chiến này không?

"Bắt chúng ta phải dọn dẹp cái mớ rác rưởi yếu ớt mất trí này, cảm giác chẳng khác gì bị coi là lao công dọn rác, khó chịu thật."

Khuôn mặt Dylan nhăn nhúm lại vì tức giận.

"Đừng để thua lũ rác rưởi mất trí này! Xếp đội hình!"

Đội quân ma tộc dường như đã quá quen với những trận chiến thế này. Bọn họ nhanh chóng triển khai đội hình và lao vào đối đầu với kẻ địch.

Bỏ mặc ta ở lại phía sau, Dylan cũng xông vào vòng chiến. Trước khi đi, hắn không quên dặn đi dặn lại ta tuyệt đối không được di chuyển.

"Trời ạ, trong tình cảnh hỗn loạn thế này thì làm sao có thể tĩnh tâm mà ngưng tụ ma khí được chứ. Thà bắt đại một tên rồi hút cạn ma khí của nó còn nhanh hơn. Biết thế mình đã mang theo Ma Kiếm."

Tiếc nuối đôi tay trống không, ta cứ nắm vào rồi lại duỗi ra. Đột nhiên, từ phía sau truyền đến một tiếng động khả nghi. 

Quay lưng lại, một con quái vật kỳ dị đang há hốc cái miệng rộng hoác, gầm gừ những âm thanh rùng rợn và lao thẳng về phía ta.

Có vẻ nó không cố tình nhắm vào ta, mà chỉ là tình cờ bắt gặp thôi. Đang đứng đơ người nhìn con quái vật chảy dãi ròng ròng tiến lại gần, bỗng nhiên Cerberus từ trong bóng tối lao ra, nhe nanh ngoạm chặt lấy nó.

"Cerberus!"

Máu đen đặc quánh như hắc ín phun ra thành tia. Con quái vật khổng lồ đổ gục xuống đất, không còn chút sức sống.

Cerberus ngoạm lấy con quái vật... à không, cái xác ma tộc đó, hiên ngang mang đến đặt trước mặt ta. Rồi nó vẫy đuôi tít mù chờ được khen ngợi.

"Giỏi lắm, Cero nhà ta còn đáng tin cậy hơn cái tên Dylan nhiều."

Ta đưa tay xoa xoa cái đầu khổng lồ của Cerberus. Dylan – kẻ đã lôi ta đến đây – hoàn toàn chẳng thèm để ý gì đến ta.

Ngay cả khi ta gặp nguy hiểm, hắn cũng chỉ ngoái lại nhìn một cái rồi thôi.

Lúc nãy, khi con ma tộc đó há to cái mồm rộng hoác, ta đã tưởng mình sắp bị nó nuốt chửng rồi chứ. Tất nhiên, chắc chắn Dylan biết Cerberus đang ở bên cạnh bảo vệ nên ta sẽ an toàn.

Ta dùng chân khều khều cái xác đang nằm im bất động. Cerberus thấy vậy liền dùng miệng kéo áo ta lại, ý bảo đừng đụng vào thứ bẩn thỉu đó.

"Đứa nào lại nghĩ ra cái ý tưởng tạo ra thứ sinh vật gớm ghiếc này không biết. Khoan đã... sinh vật kỳ dị...?"

Lão thần linh vừa nói gì với ta nhỉ.

Lão ta lúc nào cũng nói mấy lời bí hiểm khó hiểu, nhưng nếu chịu khó phân tích, có khi lại tìm ra được thông tin quý giá. Dù sao lão cũng là thần linh của thế giới này mà. Và rồi, những lời lão nói lúc nãy bỗng vụt qua tâm trí ta.

"...À mà không phải. Chắc là mình nhầm thôi."

Lão từng đưa ra lời tiên tri vô thưởng vô phạt rồi còn gì. Tất nhiên, lời tiên tri đó là dành riêng cho đứa con đầu lòng của lão.

"Đúng là tên thần linh thích làm theo ý mình."

Đang mải càu nhàu về lão thần linh, đột nhiên Cerberus lại đứng chắn trước mặt ta. Thêm một con quái vật dị hợm nữa xuất hiện.

Và ngay khoảnh khắc đó, một người nào đó từ xa lao đến, ôm chầm lấy ta vào lòng, đồng thời vung một nhát kiếm kết liễu luôn con ma tộc đang định lao tới.

Trước Tiếp