Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả

Chương 98: Môi hai người đều có chút tê dại

Trước Tiếp

Vinh Nhung chưa từng chơi Weibo nên đương nhiên cũng chưa bao giờ thấy qua cảnh tượng "hoành tráng" như việc dưới phần bình luận có cả loạt người đồng loạt gọi "chồng ơi".

Cậu chỉ vừa thấy mấy cư dân mạng thi nhau gọi anh trai là chồng, trong lòng liền như bị nhét đầy lát chanh, hơi chua chua.

Cái cách xưng hô đó hoàn toàn là do Vinh Nhung vô thức buột miệng thốt ra.

Nói ra rồi thì hối hận ngay lập tức, mà quan trọng là anh trai còn đáp lại nữa, khiến cho... trông cứ như lúc nãy cậu thật sự đang gọi anh trai là "chồng" vậy.

Vinh Nhung nhét điện thoại lại vào tay anh, má đỏ bừng, trừng mắt nhìn anh trai: "Anh chiếm hời của em! Tự anh nhìn phần bình luận đi!"

Vinh Tranh treo khăn lên cổ, nhận lại điện thoại, có vẻ cũng không ngờ dưới bài đăng Weibo của mình lại có phong cách như vậy, đáy mắt thoáng qua một tia kinh ngạc.

Vinh Tranh trả lời bình luận đầu tiên "Chồng ơi, xin cho em một cơ hội đi": "Xin lỗi, tôi đã có người yêu ổn định."

Lúc gõ chữ, Vinh Tranh cũng không tránh mặt Vinh Nhung, cậu nhìn thấy toàn bộ. Nói là không vui thì là giả, nhưng so với vui thì cậu lại càng lo lắng hơn: "Anh, anh trả lời như vậy, ngày mai dân mạng có lan truyền rằng tổng giám đốc Vinh Tranh của tập đoàn Vinh thị có người yêu rồi không?"

Nhà họ hiện tại đang rất nổi tiếng, Vinh Nhung lo rằng ngày mai chuyện anh trai có người yêu sẽ leo lên hot search.

Vinh Nhung cắn môi, ngước mắt lên, bàn bạc với anh trai: "Anh, hay là anh xóa bình luận đó đi. Nếu ba mẹ mà biết thì..."

Vinh Tranh đặt ngón trỏ lên môi Vinh Nhung, đôi mắt đen nhìn cậu chăm chú: "Không xóa. Yên tâm đi, bình luận mà anh trả lời không có độ hot, anh cũng không phải người của công chúng, chuyện tình cảm riêng tư của anh sẽ không thu hút sự chú ý quá lớn đâu."

Hơn nữa, ba vừa đăng đoạn video đó, độ hot sẽ tiếp tục xoay quanh mối quan hệ giữa Vinh Nhung và nhà họ Vinh, sẽ không có ai rảnh rỗi đến mức đi chú ý đến chuyện tình cảm riêng của anh.

Vinh Nhung gạt tay anh trai ra, "Anh, nhỡ đâu..."

Vinh Tranh lập tức hôn cậu, lòng bàn tay nhẹ nhàng xoa nơi eo cậu để trấn an, đầu lưỡi khéo léo len vào khoang miệng đang khẽ hé mở.

Môi Vinh Nhung bị anh m*t chặt, căn bản không nói nổi câu nào.

"Ưm!"

Cậu phản đối bằng cách đập một cái vào eo anh trai, như thế này là phạm quy rồi!

Vinh Tranh đã đánh răng, hơi thở mang theo mùi bạc hà tươi mát, ngay cả nụ hôn cũng phảng phất vị bạc hà ngọt ngào. Vinh Nhung bị nụ hôn ấy dẫn dắt, giống như một bé hồ ly vừa nếm thử loại trái cây vị mới, không nhịn được muốn nếm thêm lần nữa.

Mà Vinh Tranh, tất nhiên sẽ chiều chuộng hồ ly nhỏ tham lam ấy.

Rất lâu sau, Vinh Tranh mới rời môi khỏi Vinh Nhung, hơi thở nóng bỏng phả lên má cậu, giọng anh dịu dàng: "Bé cưng, đừng lo, đã có anh đây."

. . .

So với Vinh Nhung, Vinh Tranh hiểu rõ tâm lý cư dân mạng ăn dưa hơn nhiều.

Lượng fan trên Weibo của Vinh Tranh đúng là tăng rất nhanh, nhưng mới chỉ sáu con số, độ hot vẫn có giới hạn. Bình thường anh cũng không dựa vào tin đồn hay scandal để nổi tiếng, trong nhận thức chung của công chúng, một tổng giám đốc nhà tài phiệt như anh, vừa giàu vừa đẹp trai, có người yêu ổn định là chuyện rất bình thường, không có mới là lạ.

Vì vậy, cho dù fan được anh trả lời hóa thân thành gà thét, liên tục để lại mấy cái "a a a a a", phần bình luận cũng chỉ tò mò "chị dâu" là ai. Nhưng tất cả cũng chỉ dừng lại ở phạm vi thảo luận nhỏ. Đời tư của một tổng giám đốc vừa đẹp vừa giàu vẫn không so được với độ hot của chuyện "cậu ấm thật sự bị tráo đổi suốt mười chín năm".

Ngược lại, đoạn video do Vinh Duy Thiện quay, biên tập và đăng lên nhờ Giản Dật, lại lọt top hot search vào ngày hôm sau.

"Ha ha ha ha! Cứu với! Trước khi bấm vào tôi thật sự không nghĩ đoạn video này lại hài như vậy! Chủ tịch Vinh là chủ tịch của công ty niêm yết mà! Ngài còn chuyện gì chưa từng thấy? Sao quay video mà còn phải nắm chặt ống quần vì hồi hộp vậy chứ?"

"WTF! Chị gái không nói thì tôi còn chưa để ý, tôi xem lại một lần nữa, chủ tịch Vinh thật sự đang hồi hộp níu quần. Ha ha ha! Vậy rốt cuộc thân phận thật sự của chủ tịch và cậu ấm nhà họ là diễn viên hài à?"

"Ha ha ha! 'Chúc mừng năm mới sớm' là sao vậy trời?"

"A A A! Thì ra cậu ấm thật sự lại đẹp trai đến thế sao?"

"Nói thật nhé, cậu ấm thật sự khí chất tuyệt vời! Chẳng lẽ đây là khí chất nhà hào môn?"

"Ừm... cũng không cần thổi lên thế. Cậu ấy có được khí chất như hiện tại, chắc chắn có liên quan đến sự dạy dỗ của cha mẹ nuôi. Tôi cảm thấy, ngoại trừ điều kiện vật chất có chênh lệch, thì chưa chắc cậu ấm thật đã sống tệ hơn cậu ấm giả đâu. Mạng xã hội đúng là đang quá ác ý với cậu ấm giả rồi."

"Ai ác ý với cậu ta chứ? Không phải chính cậu ta khinh thường cha mẹ ruột trước sao?"

"Đúng vậy. Hơn nữa dù nhà họ Giản có giàu đến mấy, so với nhà họ Vinh vẫn là một trời một vực, ai chiếm lời nhiều nhất chẳng phải là cậu ấm giả à? Trên mạng còn nói cậu ta trẻ vậy đã là điều chế viên độc quyền của Versa. Ha, mọi người có biết học phí ngành điều chế nước hoa mỗi năm đắt cỡ nào không? Nếu không phải lớn lên ở nhà họ Vinh, cậu ta có thể đạt được thành tựu như bây giờ à? Thế nên đừng có mà đồng cảm với cậu ta. Người thực sự thiệt thòi là cậu ấm thật sự, bị cướp mất cuộc đời con trai nhà hào môn suốt mười chín năm."

. . .

"Tôi là sinh viên Đại học Phù, cũng học ngành điều chế. Nói thật thì học phí ngành chúng tôi đúng là hơi cao hơn ngành khác nhưng cũng không đến mức nhà bình thường không kham nổi. Nếu nhà có tiệm hoa mà làm ăn ổn định thì hoàn toàn đủ khả năng. Hơn nữa Vinh Nhung thật sự có năng khiếu rất cao về điều chế nước hoa. Nói thế này đi, năng lực chuyên ngành của cậu ấy ở trường tụi tôi là một mình một ngựa. Tôi nghĩ, dù có lớn lên bên cạnh cha mẹ ruột, với tài năng của cậu ấy, chắc chắn cũng sẽ tỏa sáng rực rỡ thôi. Đó chỉ là sớm hay muộn mà thôi. Các bạn thử tra xem số lượng điều chế viên đặc biệt được Versa tuyển dụng toàn cầu là bao nhiêu là sẽ biết vị trí này trâu bò cỡ nào!"

"Nói cậu ấm giả cướp mất cuộc đời của cậu ấm thật... mười chín năm trước, hai người họ đều chỉ là trẻ sơ sinh thôi mà. Cậu ấm thật đáng thương thì đúng, nhưng cậu ấm giả sai ở đâu? Trong chuyện bị trao nhầm này, cả hai đứa trẻ và cả hai gia đình đều là người bị hại. Đây là một chuyện cực kỳ đau lòng và bất hạnh. Mong mọi người nhìn nhận sự việc một cách lý trí và khách quan hơn."

"Bình luận trên chắc là seeding do thiếu gia giả thuê tới chứ gì? Còn bày đặt làm người khách quan. Nói đi, cậu ấm giả này đúng là cao tay thật. Từ anh trai, cha nuôi đều lên tiếng giúp cậu ta, đến cả cậu ấm thật cũng cùng quay video với cậu ta. Trong chuyện này, cậu ấm giả hoàn toàn không xuất hiện. Ha ha ha, thủ đoạn này ai thấy mà không khen là cao tay chứ?"

"Mấy người hóng drama có thể hóng cho đàng hoàng được không? Tổng giám đốc Vinh chẳng phải nói rồi à? Vinh Nhung bình thường không chơi Weibo, trong điện thoại cậu ấy cũng không có app Weibo. Một người không chơi Weibo thì lên tiếng kiểu gì?"

"Cười chết. Chính cậu ta không chơi, chẳng lẽ người bên cạnh không ai nói cho cậu ta biết chuyện đang xảy ra trên Weibo à? Vậy thì chúc mấy người đang bênh cậu ta, sau này cũng gặp phải chuyện con ruột bị trao nhầm như vậy, xem thử có còn lý trí nổi không!"

Phải nói rằng, bình luận này đúng là chạm trúng vấn đề rồi.

Dù là Vinh Duy Thiện hay Ứng Lam, mỗi khi gọi video với Vinh Nhung đều không nhắc đến mấy lời trên mạng.

Cư dân mạng càng thảo luận sôi nổi về chuyện hai cậu thiếu gia bị tráo đổi cuộc đời, thì người ở trung tâm của cuộc tranh luận, Vinh Nhung, lại chẳng bị ảnh hưởng mấy.

Hai ngày ở khách sạn, Vinh Nhung chỉ ở lì trong phòng với anh trai không đi đâu cả, ba bữa đều gọi phục vụ phòng. Sau lần vô tình mở Weibo hôm đó, cậu không đăng nhập lại nữa. Người khác nhìn nhận cậu thế nào cậu hoàn toàn không quan tâm.

Vinh Duy Thiện, Ứng Lam, kể cả Giản Dật khi gọi video với cậu cũng cố ý né tránh mấy lời trên mạng, còn Vinh Tranh lại càng không nhắc tới nên hai ngày cuối tuần của Vinh Nhung có thể nói là vô cùng yên bình.

Vinh Tranh ở khách sạn với Vinh Nhung hai ngày, đến thứ Hai phải đến công ty họp cổ đông, anh không yên tâm để cậu ở một mình ở khách sạn, hỏi cậu có muốn đi cùng anh không.

Khi Vinh Tranh đang rửa mặt, qua gương nhìn thấy Vinh Nhung như con gấu koala dán chặt sau lưng mình, anh nói: "Em có thể ở trong văn phòng của anh, nếu thấy chán thì qua phòng nghỉ. Trong đó vẫn còn nước hoa, tinh dầu và sáp thơm mà A Ỷ tặng anh trước kia. Em có thể chơi với mấy thứ đó."

Hôm qua Vinh Nhung ngủ muộn, sáng nay đồng hồ sinh học lại dậy sớm, giờ thì buồn ngủ đến mức mắt không mở nổi, vừa ngáp vừa nói: "Muốn đi cùng anh."

Vinh Tranh kéo cậu ra trước mặt mình, "Em chắc chứ? Nếu muốn đi cùng anh thì phải đánh răng rửa mặt ngay bây giờ." Sáng nay có cuộc họp cổ đông, anh không thể đến muộn được.

Vinh Nhung không mở mắt, há miệng ra, "Anh đánh răng cho em."

Vinh Tranh véo má cậu một cái, "Dày."

Vinh Nhung hừ một tiếng, nhắm mắt áp mặt vào má anh trai. Những buổi sáng như thế này, có thể vừa mở mắt ra là thấy anh trai đang rửa mặt trong nhà vệ sinh luôn khiến cậu có cảm giác như hai người đã sống chung rất lâu rồi.

Má hơi ngứa, Vinh Tranh nâng mặt Vinh Nhung lên, tay kia đỡ cằm cậu, nhìn một chút, "Em nên cạo râu rồi đấy?"

Hửm?

Vinh Nhung mở mắt, nhìn mình trong gương, đúng là dưới cằm đã lún phún râu xanh rồi.

. . .

Tiếng dao cạo râu điện vang lên trong phòng tắm.

Một tay Vinh Tranh nâng cằm Vinh Nhung, tay kia cầm dao cạo râu điện, ánh mắt chăm chú, động tác trầm ổn.

Vinh Nhung không chớp mắt nhìn chằm chằm anh trai mình.

Vinh Tranh hơi nhướng mắt: "Bé cưng, em cứ nhìn chằm chằm như vậy, khuôn mặt này của em sẽ bị thương."

Vinh Nhung chớp chớp mắt, ngạc nhiên hỏi: "Em nhìn anh như vậy, anh sẽ ngại à?"

Không phải ngại, mà là không thể giữ lòng bình tĩnh.

"Xong rồi." Vinh Tranh tắt dao cạo râu.

Sự chú ý của Vinh Nhung thành công bị chuyển hướng, cậu quay mặt về phía gương, ánh mắt rơi xuống cằm mình, quả nhiên râu đã được cạo sạch sẽ.

"Cảm ơn anh."

Vinh Nhung lúc này đã đánh răng xong, là anh trai giúp cậu đánh. Cậu nghiêng người lại gần, hôn một cái lên má anh.

Vinh Tranh vòng tay ôm lấy người sáng sớm đã khiến người khác lòng không yên này, giữ lấy cằm cậu, môi phủ lên. Đầu lưỡi đẩy mở đôi môi Vinh Nhung, m*t sâu, dây dưa quấn quýt.

Môi hai người đều hơi tê Vinh Tranh mới chịu buông cậu ra. Vinh Nhung tựa vào vai anh, môi hồng đỏ rực.

. . .

Vinh Tranh không đỗ xe ở bãi ngoài trời của công ty mà đi thẳng vào gara ngầm. Gara này chỉ dành cho nhân viên tập đoàn Vinh thị, xe ngoài không đăng ký thì không vào được.

Gara có thang máy riêng cho anh đi thẳng đến văn phòng tổng giám đốc.

Vinh Tranh đưa người vào văn phòng, kéo rèm ba khung cửa kính xuống, ngăn hết mọi ánh nhìn dò xét và hiếu kỳ.

Hôm nay Vinh Tranh đến công ty hơi muộn, Lưu Hạnh đã đợi sẵn ngoài văn phòng, cuộc họp sắp bắt đầu.

Anh nói với Vinh Nhung: "Anh sắp họp, chắc khoảng một tiếng nữa sẽ quay lại. Em muốn ăn gì hoặc uống gì cứ nói với thư ký Lương ở quầy lễ tân."

Vinh Nhung tháo ba lô xuống, đặt lên sofa tiếp khách, gật đầu: "Em biết rồi."

Vinh Tranh hôn lên trán cậu: "Anh sẽ cố quay lại sớm."

Vinh Nhung cười: "Không cần đâu. Anh cứ bận việc của anh đi. Em mang theo nhật ký tay rồi, lát nữa cũng bận. Dù anh có rảnh đến sớm em chưa chắc có thời gian rảnh mà."

Mỗi người tự lo việc của mình, không làm chậm trễ nhau.

Ba lô và nhật ký tay của Vinh Nhung là do tài xế của Vinh Tranh mang từ chỗ ở của cậu đến từ hôm qua.

Vinh Tranh nhìn cậu thật sâu rồi mới rời đi.

Ra khỏi văn phòng, đầu tiên anh dặn Lưu Hạnh và thư ký lễ tân Lương Duyệt Duyệt: nếu có khách thì mời vào phòng tiếp khách. Ý ngầm là không được đưa người vào văn phòng. Giống như lần trước Vinh Nhung đến, anh dặn kỹ thư ký Lương: bất kể Vinh Nhung muốn gì, hãy cố gắng đáp ứng.

. . .

Vinh Tranh cùng trợ lý Lưu Hạnh đi họp.

Thư ký lễ tân Lương Duyệt Duyệt nhìn cánh cửa phòng đóng chặt, cảm thán: "Tổng giám đốc và nhị thiếu tình cảm thật sự rất tốt. Xảy ra chuyện lớn vậy mà thái độ của tổng giám đốc đối với nhị thiếu vẫn không thay đổi."

Vẫn giống như trước đây, thật tốt.

Lần trước nhị thiếu đến văn phòng tổng giám đốc, bọn họ còn từng "chèo thuyền" couple loạn luân giữa tổng giám đốc và nhị thiếu. Giờ thì hai người không còn quan hệ máu mủ nữa, vậy mà mọi người lại có cảm giác như thất tình, đau lòng vô cùng.

Mười chín năm sống cùng một mái nhà rồi phát hiện mình là đứa trẻ bị trao nhầm. Nếu là cô chắc chắn cũng khó mà chấp nhận việc về sống với cha mẹ ruột, những người hoàn toàn xa lạ.

Thư ký Phương Tầm và thư ký truyền thông La Na im lặng gật đầu.

Đúng vậy, vào lúc này mà tổng giám đốc Vinh vẫn có thể hòa thuận vớNnhị thiếu như trước, không bị ảnh hưởng bởi chuyện ôm nhầm, thì quả thực không gì tốt hơn nữa.

. . .

Vinh Nhung liên tục theo anh trai đi làm suốt mấy ngày liền.

Độ nóng trên mạng dần dần hạ xuống. Internet là vậy, dù tin tức có chấn động hay độ hot có cao đến đâu, theo thời gian cũng sẽ nguội dần, công chúng sẽ nhanh chóng bị những tiêu điểm mới thu hút, sẽ không mãi mãi tập trung vào một chuyện.

Thời gian này, Vinh Nhung vẫn tạm thời ở khách sạn cùng anh trai, chưa chuyển về căn nhà thuê của mình. Nếu cậu chuyển về, có lẽ việc gặp anh trai sẽ không còn thuận tiện như bây giờ. Vinh Duy Thiện và Ứng Lam cũng không yên tâm lắm, cảm thấy dù độ hot đã lắng xuống nhưng không loại trừ có truyền thông xấu vẫn rình rập gần nơi ở của cậu để bám theo tin tức, tốt hơn là đợi thêm một thời gian nữa rồi hãy về.

Vinh Nhung đương nhiên rất vui khi có thể ngày ngày ở bên anh trai, mà Vinh Tranh cũng có cùng tâm lý như vậy nên hai người đều không ai nhắc đến chuyện chuyển về.

Dĩ nhiên, để tránh tai tiếng, ngày tài xế mang giấy tờ tùy thân của Vinh Nhung đến, Vinh Tranh đã thuê riêng một phòng khác cho em trai. Chỉ là Vinh Nhung thường lén lút chui vào phòng của anh trai từ sáng sớm, tối lại quấn lấy anh ngủ chung, khiến cho căn phòng kia chẳng khác nào chỉ để trưng bày.

Thứ Sáu, Vinh Nhung chính thức nhận được tin nhắn thông báo từ phía cảnh sát về việc khởi tố vụ án, Vinh Tranh đi cùng cậu đến đồn cảnh sát để lấy "Thông báo khởi tố".

Xét thấy việc lan truyền video chỉ gây ảnh hưởng đến đời sống và xâm phạm danh dự của Vinh Nhung nhưng chưa gây hậu quả nghiêm trọng, theo pháp luật, Phùng Thần Tường chưa chắc sẽ bị kết án tù, cùng lắm là bị tạm giam hành chính vài ngày. Nhưng với Vinh Nhung như thế là đủ rồi. Trong lý lịch của Phùng Thần Tường sẽ mãi tồn tại vết nhơ này, cậu ta phải trả giá cho những gì đã làm.

Vì gần cuối năm lịch trình của Vinh Tranh dày đặc, thường là vừa họp xong về lại văn phòng, thư ký đã gõ cửa báo có khách.

Mỗi lần có khách, Vinh Nhung không đợi anh trai lên tiếng, tự động đi vào phòng nghỉ, tuyệt đối không gây thêm phiền toái. Điều này dẫn đến việc dù hai người ở cùng một văn phòng cũng ít có cơ hội trò chuyện.

Thế nên các lãnh đạo cấp cao của Tập đoàn Vinh thị nhận ra, dạo này tâm trạng của tổng giám đốc không được tốt. Cái gọi là không tốt, không biểu hiện rõ trên gương mặt, chỉ là trước đây khi nghe báo cáo, Tổng giám đốc còn gật đầu hoặc dùng ánh mắt thể hiện sự công nhận nhưng gần đây thì luôn giữ gương mặt vô cảm nghe hết cả buổi, khiến ai phát biểu cũng nơm nớp lo sợ, sợ mình nhớ sai hoặc nói sai điều gì.

Tuy vậy, mọi người phần nào cũng hiểu được tâm trạng không tốt của Vinh Tranh, dù gì nhà xảy ra chuyện lớn như thế... Đổi lại là họ, chắc đã không còn tâm trí đến công ty làm việc rồi.

Vinh Nhung thì chẳng biết gì về việc các lãnh đạo cấp cao gần đây luôn lo lắng sợ sệt.

Chủ đề cho mùi nước hoa mới của cậu đã có chút manh mối, chỉ là ở phần lựa chọn hương đầu vẫn chưa có cảm giác đúng. Giờ không giống trước kia, cậu không còn phòng thí nghiệm riêng, việc tự tay điều chế không tiện lắm. Công thức vẫn phải tự tay pha mới biết có đạt được mùi hương lý tưởng hay không.

Dạo gần đây sổ tay của Vinh Nhung ngoài các thông số công thức, còn ghi đầy các con số và khoản tiền. Cậu muốn sắm một bộ thiết bị thử nghiệm đơn giản, đang tính xem sau khi mua xong thì tiền trong tay có thể duy trì được bao lâu nữa.

Vì không có thiết bị tiện dụng, tiến độ nước hoa mới của Vinh Nhung hơi chậm nhưng bên Versa lại truyền đến một tin tốt.

Bay đã liên hệ với cậu, nói là có người trong nước muốn thương lượng về quyền đại lý "Mỹ nhân say ngủ". Anh ta vLamar sẽ đến Phù Thành một chuyến để bàn bạc cụ thể. Bởi vì phía đại lý tiềm năng kia đã hẹn gặp ở Phù Thành.

"Thật sao? Khi nào các anh đến?"

Dạo gần đây Vinh Nhung ngày nào cũng theo dõi tình hình tiêu thụ của "Mỹ nhân say ngủ", cậu cũng nghe từ miệng Bay rằng với một người mới như cậu, thành tích này quả thực rất ấn tượng.

Cũng từng nghĩ đến khả năng này sẽ thu hút đại lý nước hoa trong nước, nhưng nghĩ thì nghĩ, cậu vẫn cảm thấy khả năng rất thấp.

Là người mới, độ nổi tiếng của cậu chắc chắn không thể so với các chuyên gia điều hương nổi tiếng. Dù "Mỹ nhân say ngủ" bán chạy ở nước ngoài nhưng trong nước chưa hề quảng bá gì, trong tình hình như vậy, hiếm có đại lý nào dám liều lĩnh nhận quyền phân phối.

Không ngờ, không chỉ có người có ý định mà rõ ràng đã tiến đến giai đoạn đàm phán, nếu không Lamar và Bay tuyệt đối sẽ không đích thân đến trong nước một chuyến.

Trong video, đôi mắt xanh thẫm của Bay chớp chớp: "Rucas yêu quý, thực ra tôi và Lamar đã ở phòng chờ hạng thương gia sân bay rồi. Đợi đến khi máy bay cất cánh... để tôi tính thử, chắc khoảng 16 tiếng nữa, chúng ta sẽ gặp nhau nhỉ?"

Gương mặt tròn trịa của Lamar cũng chui vào khung hình, anh vẫy tay với Vinh Nhung đang sững sờ trong video: "Hello! Đúng vậy, Rucas. Nếu không có gì bất ngờ, khoảng 16 tiếng nữa chúng ta sẽ gặp nhau đó. Cậu có phải đang mong chờ được gặp tôi lắm đúng không?"

"Cái gì mà mong chờ gặp anh? Anh quen Rucas lắm chắc? Nói thật đi, một ông chú có ba đứa con như anh có gì mà người ta mong chờ? Rucas, cậu chắc chắn là đang mong gặp một người quyến rũ như tôi, chứ không phải ông già Laar kia, đúng không nào?"

Tim Vinh Nhung đập loạn. Cậu cố gắng giữ cho giọng nói mình nghe bình tĩnh, không giống một kẻ nhà quê lần đầu thấy chuyện lớn mà hét ầm lên. Hai tay đang đặt trên đầu gối siết chặt: "Lúc đó tôi sẽ ra sân bay đón hai người."

Dù Vinh Nhung cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng Bay vẫn nhìn ra sự kích động của cậu nhóc này. Tên Rucas này, chẳng lẽ không thể giống những cậu bé bình thường, nghe tin vui thì hét lên sung sướng một tiếng sao?

Anh ta cười với ống kính: "Dĩ nhiên là cậu phải ra sân bay đón chúng tôi! Chúng tôi vất vả bay từ Paris đến đây là vì thương lượng chuyện đại lý trong nước của cậu đấy nhé!"

Khóe môi Vinh Nhung cũng bất giác cong lên, "Gửi thông tin chuyến bay của hai người cho tôi."

Bay gửi thông tin chuyến bay của anh và Lamar vào điện thoại của Vinh Nhung.

. . .

"Biết rồi, khi nào xác định được thời gian thì gửi vào email cho tôi. Hôm đó anh sắp xếp lại lịch trình của tôi, tôi sẽ đến đúng giờ..."

Trong phòng nghỉ, Vinh Nhung nghe thấy tiếng anh trai đang nói chuyện với trợ lý Lưu Hạnh, ánh mắt cậu thoáng hiện lên tia tinh nghịch.

Cuộc trò chuyện kéo dài một lúc, văn phòng bên ngoài lại trở nên yên tĩnh. Vinh Nhung đoán rằng Lưu Hạnh chắc đã rời đi và anh trai cậu sắp vào trong.

Vinh Nhung đóng sổ tay lại, lặng lẽ trốn sau cửa phòng nghỉ.

Quả nhiên, không lâu sau, cửa phòng nghỉ được đẩy ra.

"Anh!"

Vinh Nhung vui mừng ôm chặt người vừa đẩy cửa bước vào.

Hai chân cậu quặp lấy eo anh trai, hai tay ôm cổ anh. Nhưng anh trai cậu lại không như thường lệ bế cậu đi vào phòng nghỉ.

Vinh Nhung nhạy bén nhận ra điều gì đó không ổn. Như có linh cảm, cậu từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt đối diện với ánh mắt kinh ngạc của ba mình phía sau lưng anh trai.

Tim Vinh Nhung thót lại, đập thình thịch.

Trước Tiếp