Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả

Chương 99: Áy náy? Tại sao tôi phải áy náy?

Trước Tiếp
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

 "Còn không chịu xuống?"

Vinh Tranh dùng tay phải đỡ lấy mông Vinh Nhung, vỗ nhẹ một cái lên eo cậu. Dù cha họ, Vinh Duy Thiện, đang có mặt, anh cũng chẳng hề giữ khoảng cách.

Vinh Tranh vẫn giữ giọng điệu bình tĩnh như mọi khi, khiến nỗi căng thẳng trong lòng Vinh Nhung dịu xuống ngay lập tức. Cậu nhận ra mình vừa rồi quá căng thẳng rồi. Ba cậu sẽ không chỉ vì thấy cậu ôm anh trai mà liên tưởng đến điều gì đó khác, chắc chỉ là bị cậu dọa sợ thôi.

Vinh Nhung dụi mũi, tụt xuống khỏi người anh, nhìn ba mình: "Ba, sao ba lại tới đây?"

Vinh Duy Thiện vẫn còn chưa hoàn hồn, vỗ ngực một cái: "Ba đây chẳng phải... muốn cho con một bất ngờ sao?"

Mà giờ thì hay rồi, bất ngờ thì không có, ông ngược lại bị dọa cho hết hồn.

Vinh Duy Thiện đảo mắt nhìn Vinh Nhung từ đầu tới chân: "Bình thường... con vẫn hay hù anh con như vậy à?" Thật là, ông vừa nãy bị dọa sợ hết hồn. Tự dưng từ sau cánh cửa nhảy ra, còn hét to như thế, ông còn bị giật mình đến run cả người.

Vinh Nhung: "... Cũng không thường xuyên."

Vinh Duy Thiện vẫn còn sợ: "May mà vừa rồi là Tiểu Tranh đi trước, nếu đổi lại là ba, chắc bị con nhào vào thế thì ba chịu không nổi mất." Cái thân già này nhất định tan xương nát thịt. Chỉ có Tiểu Tranh là không bị đụng ngã, còn có thể đỡ được người ta vững vàng.

Lúc này thư ký gõ cửa, mang trà và bánh điểm tâm vào, cả nhóm chuyển sang phòng tiếp khách.

Vinh Nhung kéo tay anh, đi sau ba mình, nhỏ giọng hỏi: "Ba tới sao anh không nói trước với em?"

Hại cậu vừa nãy mất mặt trước mặt ba, suýt nữa còn tưởng mình với anh trai bị lộ rồi!

Vinh Tranh: "Anh có nhắn tin cho em, em tự xem điện thoại đi."

Vinh Nhung lấy điện thoại trong túi ra xem, đúng là anh đã nhắn tin cho cậu từ hơn hai mươi phút trước. Nhưng lúc ấy cậu đang gọi video với Bay và Lamar nên không nhìn thấy. Đáy mắt Vinh Nhung thoáng qua vẻ ảo não.

Vinh Tranh khẽ nhéo lòng bàn tay cậu: "Đừng lo, ba sẽ không nghĩ theo hướng đó đâu."

Vinh Nhung vừa định nói gì thì thấy ba quay đầu lại, liền vội vàng buông tay anh ra.

Ánh mắt Vinh Tranh hơi trầm xuống.

Vinh Duy Thiện cầm tách hồng trà, thổi thổi cho bớt nóng, lườm hai anh em: "Hai đứa tụm lại rì rầm gì sau lưng ba thế? Đang nói xấu ba đấy à?"

Vinh Tranh điềm nhiên: "Nếu muốn nói xấu thì nói trước mặt luôn cũng được, cần gì sau lưng?"

Chưa kịp để ông phát tác, anh lại nói: "Ba với Nhung Nhung nói chuyện đi, con còn có việc, ra ngoài chút."

Vinh Duy Thiện xua tay: "Cứ đi làm việc đi, làm việc đi."

Khi cửa văn phòng đóng lại, Vinh Tranh đi rồi, Vinh Nhung siết chặt hai tay. Lúc anh đi chẳng thèm chào cậu lấy một câu, thậm chí còn không liếc nhìn.

Chắc là giận rồi. Rõ ràng vừa nãy còn an ủi cậu vậy mà cậu lại hất tay anh ra. Vinh Nhung cắn môi, cậu đâu cố ý, chỉ là... phản xạ có điều kiện

Trà vừa pha xong vẫn còn nóng, Vinh Duy Thiện đặt ly lên bàn trà: "Mẹ con còn lo lắm, sợ con đi làm với anh con thấy ngột ngạt, lại sợ con có gì cũng giấu trong lòng, chẳng chịu nói với ba mẹ. Bà ấy đặc biệt bảo ba sang xem tình hình của con. Ba tiện đường đi nhờ xe của chú Tôn nhà bên, vậy thì tránh bị phóng viên bám theo. Mà ba thấy... con cũng biết tự tìm niềm vui mà, chắc không đến mức buồn chán quá đâu ha."

Vinh Nhung lúc này có chút đói, lấy một chiếc bánh quy trên bàn nhai một miếng, ngồi xuống ghế: "Giờ vẫn còn phóng viên với truyền thông bám theo ba mẹ à?"

Vinh Duy Thiện thản nhiên: "Ba hỏi tài xế, ông ấy bảo mấy bữa nay bên ngoài khu nhà yên ắng hơn rồi. Nhưng vẫn còn vài người làm truyền thông cá nhân, với mấy người livestream... Con biết mà, vì lượt xem ấy. Họ cầm thiết bị phát trực tiếp suốt ngày lảng vảng ngoài khu nhà. Xe nhà mình có cái nào cũng bị họ soi ra hết. Nếu ba ngồi xe nhà đi ra ngoài là họ lại chụp lia lịa, có người còn bám theo. Đúng là vì chút lưu lượng mà chẳng cần mạng sống. Vậy nên vì an toàn, ba mới ngồi ké xe của chú Tôn đến công ty."

Cả nhà cùng ra ngoài thì quá gây chú ý, nên cuối cùng chỉ có một mình ông đến.

Vinh Nhung mím môi: "Là tại con liên lụy ba mẹ."

Nếu không có chuyện của Phùng Thần Tường, mọi chuyện đã chẳng ầm ĩ như thế, ba mẹ cũng không bị làm phiền.

"Người một nhà cả, nói gì mà liên lụy với không liên lụy."

Vinh Nhung nhìn cha rất lâu, đột nhiên trong lòng dâng lên một cảm xúc mãnh liệt. Cậu nghĩ, hay là nhân lúc này nói thật luôn cho rồi. Nói với ba rằng, vừa nãy không phải đang đùa giỡn với anh, mà là cậu với anh đang quen nhau.

"Ba, con..."

Điện thoại của Vinh Duy Thiện vang lên, ông nói với con: "Đợi chút, ba nghe điện thoại đã, chắc là mẹ con."

Vừa rút điện thoại ra, đúng thật là Ứng Lam gọi video đến. Vinh Duy Thiện nhận cuộc gọi: "À, Nhung Nhung đang ở với anh đây."

Ông quay camera về phía Vinh Nhung, đúng lúc cậu đang ăn bánh quy, chưa nuốt xong, khó mở miệng nói chuyện nên chỉ vẫy tay chào qua camera. Ứng Lam cười: "Đang ăn đấy à?"

Vinh Nhung nuốt xong mới gật đầu: "Vâng, ăn bánh quy." Cậu cầm một miếng bánh quy việt quất trên bàn giơ lên cho mẹ xem.

"Vậy ăn từ từ nhé, mẹ chỉ muốn xem ba con đến chưa."

Ứng Lam nói chuyện thêm vài câu rồi tắt máy, Vinh Duy Thiện chẳng xen được lời nào. Ông thở dài: "Chắc mẹ con chán ba rồi đấy. Vừa thấy mặt Nhung Nhung là nói chuyện quên luôn ông rồi cúp luôn.

Vinh Nhung lại lấy thêm một cái bánh: "rắc" một tiếng, cắn một miếng: "Đúng ha. Người ta bảo bảy năm là ngứa mà. Ba với mẹ cưới nhau mấy lần bảy năm rồi nhỉ? Mẹ thấy chán cũng là bình thường."

Vinh Duy Thiện trừng mắt: "Cái thằng nhóc này, muốn bị đánh à?"

Ông giơ tay làm động tác đánh, Vinh Nhung cũng phối hợp né rất nhanh.

Hai cha con cười đùa một hồi, Vinh Duy Thiện liếc sang: "Ở khách sạn với anh con quen chưa? Có gì không thoải mái không?"

Vinh Nhung chậm lại tốc độ ăn bánh: "Không có, đều ổn cả."

l**m vụn bánh dính ở môi, đúng là rất ổn, giống như đang sống chung với anh vậy. Nếu mãi mãi như thế thì tốt quá...

Thư ký chuẩn bị rất chu đáo, trà cho ba còn trà sữa cho cậu. Vinh Nhung vừa ăn bánh xong thấy khát, bưng ly trà sữa lên.

Trà sữa mới pha nên còn rất nóng, cậu bị bỏng lưỡi, vội đặt xuống bàn.

Vinh Duy Thiện giật mình: "Không sao chứ? Con không thấy trên mặt còn đang bốc hơi à?"

Vinh Nhung: "..."

Không để ý.

"Nhìn cũng lanh lẹ đấy, nhưng thật sự là..."

Vinh Duy Thiện bất đắc dĩ: "Há miệng ra, để ba xem, lưỡi có bị phồng không?"

Vinh Nhung: "..."

Ba đang dỗ con nít đấy à?

Cậu lắc đầu: "Không sao ạ, chỉ bị nóng một chút."

Thấy con vẫn nói chuyện bình thường, ông mới yên tâm: "Lần sau cẩn thận hơn."

"Vâng."

Vinh Duy Thiện: "À đúng rồi, Nhung Nhung, lúc nãy... trước khi mẹ con gọi video, hình như con định nói gì với ba?"

Vinh Nhung cúi mắt: "Không có gì đâu ạ."

Có những chuyện là như vậy, lúc ấy đã dồn hết can đảm, chỉ cần lỡ mất thời cơ, thì cả sự dũng cảm ấy cũng biến mất. Đành đợi dịp khác rồi nói thẳng với ba mẹ vậy.

"Nhung Nhung à, cái này..."

Vinh Nhung ngẩng đầu, chờ lời tiếp theo của ba.

Vinh Duy Thiện ấp úng: "Cha mẹ ruột của con... gọi điện cho ba với mẹ con rồi."

Haizz, làm người đứng giữa đúng là khó thật.

Vinh Duy Thiện cũng sợ lời nói của mình sẽ khiến Vinh Nhung khó chịu, nên luôn cẩn trọng lựa chọn từ ngữ: "Hôm đó vừa thấy hai đứa lên hot search, ba với mẹ con đã nhận được điện thoại của họ rồi. Trong điện thoại, giọng hai người nghe rất hoảng hốt. Mà cũng dễ hiểu thôi, đúng không? Người bình thường như mình, chuyện riêng tư gia đình mà bỗng dưng bị lôi ra giữa ánh đèn công chúng, chịu sự soi mói trước nay chưa từng có, thật sự cũng ảnh hưởng đến cuộc sống của họ. Hơn nữa lần đó là do họ tới trường tìm con nên mới khiến con bị người ta chụp hình lại. Trong lòng họ thấy rất áy náy. Họ muốn xin cách liên lạc với con nhưng ba với mẹ con không có sự đồng ý của con, cũng không tiện đưa."

"Mấy hôm nay, họ gọi điện liên tục để hỏi thăm tình hình của con. Hôm đó trong điện thoại, ba còn loáng thoáng nghe thấy mẹ ruột con khóc. Vì chuyện này mà hai người họ mấy hôm rồi ngủ cũng không ngon. Ngoài việc bị ký giả, phóng viên gọi tới quấy rầy, còn có người mò đến tận cửa tiệm định phỏng vấn. Không chỉ ảnh hưởng việc kinh doanh mà ban đêm còn có người cầm đèn pin rọi thẳng vào phòng. Nghe mà ba thấy khó chịu trong lòng lắm. Chuyện này xảy ra, chắc chắn họ là người hối hận và day dứt nhiều nhất. Ai mà ngờ lần đầu tới trường tìm con lại xảy ra chuyện như vậy. Gần đây cuộc sống của họ cũng chẳng dễ dàng gì. Dù bị làm phiền liên tục, cha mẹ ruột con cũng chưa từng nhận lời bất kỳ cuộc phỏng vấn nào, luôn giữ kín thông tin của con với Tiểu Dật. Họ và ba mẹ đều có cùng suy nghĩ. Ba cũng không bắt con phải làm gì cả, chỉ là muốn kể cho con biết tình hình thôi."

Vinh Duy Thiện nắm tay Vinh Nhung, vỗ nhẹ lên mu bàn tay cậu: "Ba có thể cảm nhận được, cha mẹ ruột con vẫn thật lòng quan tâm con. Mấy lời khác ba không nói thêm. Khó nói lắm, vì tụi ba đâu phải là con, không biết con thật sự nghĩ gì, cũng chẳng cảm nhận được hết nỗi lòng con. Ba chỉ muốn con biết chuyện này. Còn có muốn liên lạc với họ hay không, cứ để con tự quyết. Con cũng đừng cảm thấy áp lực quá."

. . .

Khi Vinh Tranh xử lý xong công việc quay về văn phòng, thì ba anh – Vinh Duy Thiện – đã rời đi rồi.

Vinh Nhung đang nằm ngủ trên ghế sofa, chưa cả tháo giày, cũng không đắp chăn, chỉ kê đầu lên gối tựa mà ngủ thiếp đi. Vinh Tranh lấy một tấm chăn mỏng, cúi người đắp cho cậu.

Ba anh sẽ không bao giờ đi mà không chào một tiếng, chắc là có việc đột xuất. Vinh Tranh mở điện thoại kiểm tra, quả nhiên có một tin nhắn từ ba gửi đến

"Tiểu Tranh, chú Tôn làm xong việc nên ba đi nhờ xe về cùng chú ấy luôn. Hôm nay ba đã nói với Nhung Nhung chuyện mấy hôm nay ba mẹ ruột của nó gọi điện cho ba với mẹ con, hỏi thăm tình hình của nó. Ba cũng không biết việc làm này có đúng không. Làm cha mẹ, ai cũng khó khăn cả. Chú Giản với dì Nguyễn vì chuyện này mà buôn bán cũng bị ảnh hưởng, mấy hôm rồi không đêm nào ngủ yên, dì Nguyễn còn bị rụng tóc rất nhiều nữa.

Người ta nức nở xin ba giúp họ gặp con một lần. Tính Nhung Nhung ra sao con cũng biết, nếu ba thực sự làm vậy, nó tuy không nói gì nhưng trong lòng sẽ xa cách ba. Nên ba đành cắn răng từ chối. Nhưng cũng không thể cứ khoanh tay đứng nhìn mãi. Haiz, hồi ba khởi nghiệp cũng chưa từng mệt đầu như bây giờ, chuyện này còn nhức đầu hơn cả kinh doanh.

À đúng rồi, lúc nãy Nhung Nhung uống trà sữa bị bỏng lưỡi. Ba bảo nó cho xem mà nó không chịu, cứ nói không sao. Con nhớ để ý giúp ba nhé."

Vinh Tranh nhắn lại: "Con biết rồi."

Vinh Duy Thiện nhìn tin nhắn: "..."

Viết cho nó một tràng dài mà nó chỉ đáp lại ba chữ? Không lẽ sau này yêu đương cũng lạnh nhạt vậy sao? Con gái nhắn tin cả đoạn dài nó cũng chỉ trả lời cụt lủn như thế?

Nghĩ đến đây, ông nhớ lại lần trước nghe Nhung Nhung kể Tiểu Tranh đi ăn với một cô gái, cả ông và Ứng Lam đều tưởng con trai có bạn gái, ai ngờ sau hỏi ra mới biết là đang bàn công việc với cấp dưới nữ trong công ty, Nhung Nhung hiểu lầm mà thôi.

Sắp 30 tuổi đầu rồi, thế mà chưa dẫn bạn gái nào về ra mắt...

"Ông Vinh, sao thế?"

Từ hàng ghế sau, Tôn Bác Dương nghe bạn già thở dài liền quan tâm hỏi. Không phải nói đứa con trai út của ông ấy đang rất ổn sao?

Vinh Duy Thiện quay đầu lại hỏi: "Ông Tôn à, tôi nhớ cháu gái ông cuối năm nay từ nước ngoài về đúng không?"

Tôn Bác Dương gật đầu, cười hỏi: "Đúng vậy. Sao thế? Ông muốn làm mối cho nó à?"

Ánh mắt Vinh Duy Thiện sáng lên: "Ông thấy... con trai tôi thế nào?"

Tôn Bác Dương: "..."

Ông đang nói đùa à?

Một tổng giám đốc của công ty niêm yết đàng hoàng, lại còn phải nhờ mai mối sao?

. . .

Mà Vinh Tranh, nhân vật đang bị cha "quan tâm" cả đời tư hôn nhân thì không hề hay biết gì.

Cuối năm, công việc bận rộn, hôm nay anh đã họp liên tiếp ba bốn cuộc họp lớn nhỏ, vẫn còn hàng tá việc phải xử lý. Thấy Vinh Nhung ngủ rất say, ngay cả khi anh vào phòng, cúi người đắp chăn cũng không bị đánh thức nên anh cũng không nỡ gọi dậy. Chỉ nhẹ nhàng chạm ngón tay lên má cậu, cúi người đặt một nụ hôn nhẹ lên trán.

Tiếng gõ bàn phím lách cách vang lên khiến Vinh Nhung tỉnh dậy. Cậu ngồi dậy, chiếc chăn mỏng trượt xuống thắt lưng. Cậu cúi đầu nhìn tấm chăn, ngón tay khẽ siết lại.

Tiếng bàn phím vẫn tiếp tục vang lên, chứng tỏ anh trai vẫn đang làm việc nên Vinh Nhung không quấy rầy. Cậu gấp gọn chăn, đặt sang một bên, đặt chân xuống tấm thảm, lúc này mới nhận ra giày của mình đã được tháo ra từ lúc nào, giờ đang được đặt gọn gàng cạnh sofa.

Không cần đoán cũng biết là do anh trai tháo hộ.

Vinh Nhung xỏ giày, đi vào nhà vệ sinh rửa mặt, tỉnh táo hơn nhiều.

Lúc đi ra, cậu theo thói quen nhìn về phía bàn làm việc của Vinh Tranh nhưng lại không thấy anh đâu. Vẻ mặt cậu có chút bất ngờ, anh đi rồi sao?

Vừa mới tỉnh dậy đã không thấy anh, Vinh Nhung không thể không nghĩ theo hướng tiêu cực: có phải anh cố tình tránh mặt cậu không?

Áo vest của anh trai vẫn còn treo trên ghế, chứng tỏ người vẫn còn trong công ty. Vinh Nhung bước lại gần, cầm lấy chiếc áo khoác ấy, nhẹ nhàng vùi mặt vào đó, hít sâu mùi tuyết tùng và bách xạ vẫn còn vương trên vải áo.

Vinh Nhung đắm chìm trong hương thơm còn vương trên áo khoác của anh trai, đến mức không nhận ra tiếng bước chân đang tiến lại gần.

Thắt lưng bị một cánh tay ôm lấy, đầu ngón tay Vinh Nhung bất giác siết chặt chiếc áo. Bên tai vang lên một tiếng thở dài khe khẽ.

Cơ thể bị xoay người lại, cằm bị nâng lên, môi bị hôn. Vinh Nhung siết chặt chiếc áo trong tay, nhắm mắt lại. Môi bị tách ra, vừa lúc cậu theo phản xạ đáp lại thì đầu lưỡi đối phương lại đột ngột rút lui.

Vinh Nhung mở mắt ra, trong ánh mắt mang theo chút mơ mịt.

"Nghe ba nói em bị bỏng lưỡi? Cho anh xem."

"Không sao."

Nói rồi, Vinh Nhung rướn người lên chủ động hôn anh. Dù tính cách cậu vốn không vội vã nhưng mỗi lần hôn lại luôn rất mãnh liệt, đầu lưỡi cuốn lấy lưỡi anh, động tác gần như hung hăng. Chẳng giống đang hôn, mà như đang "đánh nhau bằng lưỡi".

Nếu để Vinh Nhung tiếp tục chiếm thế chủ động, môi anh lại sẽ bị cắn đến rách mất. Thở dài một tiếng trong lòng, Vinh Tranh đành giành lại quyền chủ động, dẫn dắt nụ hôn, làm chậm lại tiết tấu, để hai người cùng tận hưởng nụ hôn ấy.

Chiếc áo khoác trong tay Vinh Nhung bị anh lấy đi, đặt lên ghế. Không còn lớp áo ngăn cách, hai cơ thể áp sát vào nhau.

Vinh Tranh lúc nãy chỉ vào nhà vệ sinh bên trong phòng nghỉ. Khi quay lại vừa đúng lúc thấy Vinh Nhung ôm áo khoác của mình vùi mặt vào. Anh siết nhẹ cánh tay ôm lấy eo cậu, kiểm soát tốt lực đạo, không làm cậu đau.

Hơi thở của hai người dần hòa làm một, cơ thể Vinh Nhung càng sát gần anh hơn, tay nắm lấy tay anh, môi chạm sát tai anh, khẽ cong môi thì thầm điều gì đó.

Ánh mắt Vinh Tranh lập tức tối lại.

. . .

Vinh Tranh đang lau tay bằng khăn giấy, còn Vinh Nhung thì bị anh nắm lấy cổ tay. Cậu nhìn anh đầy khó hiểu.

Đôi mắt Vinh Tranh tối sẫm: "Vào phòng nghỉ."

Vinh Nhung thoáng sững sờ, tim lệch một nhịp: "Anh..."

Vinh Tranh nhìn cậu: "Sợ à?"

Vinh Nhung đỏ cả vành tai, nhưng vẫn lắc đầu: "Không sợ."

Vì là anh trai, nên không thấy sợ.

Vinh Tranh nghe ra ý cậu, liền hôn nhẹ lên trán cậu để khen thưởng, sau đó bế bổng cậu lên.

Cơ thể bất ngờ bị nhấc khỏi mặt đất, Vinh Nhung theo phản xạ vòng tay ôm lấy cổ anh, vẫn không khỏi lo lắng: "Anh... lỡ có người tìm anh thì sao?"

Vinh Tranh: "Tan làm lâu rồi, sẽ không có ai đến đâu."

Ánh mắt Vinh Nhung khẽ dao động. Tan làm rồi sao? Cậu ngủ lâu đến vậy à?

Cậu được anh bế vào phòng nghỉ, nhẹ nhàng đặt lên giường. Lần trước khi cậu say rượu chỉ nhớ mang máng vài hình ảnh rời rạc trong phòng tắm. Lần này thì hoàn toàn tỉnh táo, có thể thấy một mặt khác rất khác của anh trai. Tuy không thực sự làm đến cùng, nhưng rõ ràng... chân vẫn đau.

Vinh Tranh đi lấy một chiếc khăn ấm, lau người cho cậu. Cơ thể Vinh Nhung khẽ run.

Vinh Tranh ngẩng lên: "Đau à?"

"Một chút."

Vinh Tranh lập tức dịu lại động tác.

Vinh Nhung nắm lấy một ngón tay của anh, cụp mắt xuống. Bàn tay anh rất đẹp, khớp xương rõ ràng, ngón tay thon dài: "Em tưởng anh vẫn còn giận em..."

Vinh Tranh chăm chú lau người cho cậu: "Không đến mức đó."

Vinh Nhung hừ một tiếng, không khách sáo vạch trần anh: "Lúc anh đi, không thèm nói câu nào, liếc nhìn em cũng không". Vậy mà không phải giận à? Vậy thì cái gì mới là giận?

Vinh Tranh không trả lời, chỉ đứng dậy mang khăn đi. Khi quay lại, anh ngồi bên giường: "Lúc đó đúng là có giận một chút."

Ánh mắt Vinh Nhung chợt lóe lên, không ngờ anh lại chịu thẳng thắn thừa nhận. Cậu kéo tay anh, nhìn anh chăm chú: "Em xin lỗi. Lúc đó... em hơi hoảng. Sẽ không như vậy nữa."

Đặt mình vào vị trí của anh mà nghĩ, nếu một ngày nào đó anh đẩy tay cậu ra, chắc cậu cũng sẽ rất đau lòng, thậm chí phản ứng còn gay gắt hơn. Tính anh vốn đã là người nhẫn nại lắm rồi.

Vinh Tranh giơ tay xoa nhẹ lên đầu cậu.

Vinh Nhung biết anh thật sự không giận mình nữa rồi. Cậu mỉm cười với anh.

Nụ cười rất ngoan, rất ngọt.

Vinh Tranh như bị mê hoặc, cúi đầu hôn lên bờ môi mềm mại ấy. Vinh Nhung mắt khẽ chớp, khóe môi mang theo ý cười, chủ động áp sát, hai người trao nhau một nụ hôn tự nhiên và dịu dàng.

Ngày hôm sau.

Sân bay Phù Thành.

Vinh Nhung đứng chờ ở cửa ra, mắt chăm chú nhìn về phía cổng.

Giữa đám đông khách quốc nội tóc đen da vàng, hai người nước ngoài tóc vàng mắt xanh, vóc dáng cao lớn vô cùng nổi bật.

Cùng lúc Vinh Nhung nhìn thấy Bay và Lamar thì họ cũng thấy cậu.

Cậu không hề biết, trong mắt người khác, chính mình với gương mặt xinh đẹp, dáng người cao gầy trong chiếc áo măng tô dài mới là người bắt mắt nhất giữa đám đông.

Bay vẫy tay thật vui vẻ với cậu, Vinh Nhung cũng giơ tay đáp lại.

"Hi! Rucas!"

Vừa gặp, Bay đã ôm chặt cậu một cái.

"Rucas, xin lỗi nha, máy bay bọn tôi bị trễ. Cậu đợi lâu chưa?"

Lamar một tay kéo hành lý, quan tâm hỏi.

Vinh Nhung gật đầu: "Cũng khá lâu."

Ba người họ từng làm việc chung tại Paris, hợp tác lâu dài nên rất ăn ý. Sự thẳng thắn ấy khiến Bay và Lamar bật cười.

Bay đánh giá cậu từ trên xuống dưới: "Này Rucas, dạo này cậu đang yêu à?"

Vinh Nhung hơi ngẩn ra. Bay có radar cảm ứng tình yêu à?

Đôi mắt Bay sáng rỡ: "Tôi đoán trúng rồi đúng không? Cậu đang yêu phải không? Người yêu cậu là Arthur à?"

Vinh Nhung: "Tôi đã đặt khách sạn trước cho hai người rồi, đi thôi."

Lamar đứng bên cạnh nghe mà chẳng hiểu gì: "Này, hai người đang nói cái gì vậy? Rucas đang yêu hả? Arthur? Ai là Arthur?"

Bay cười gian: "Không nói cho anh biết đâu."

Sự úp mở của Bay khiến Lamar lập tức phản đối: "Này, Bay..."

Chiếc xe hai khoang của Vinh Nhung rõ ràng không đủ tiện để đón cả hai người. Vì thế, cậu mượn xe của anh trai. Hôm nay, Vinh Tranh đã để tài xế đưa mình đi làm.

Bay và Lamar mỗi người tự mang hành lý bỏ vào cốp sau.

Lamar ngồi ở hàng ghế sau, còn Bay thì mở cửa ghế phụ định ngồi cạnh Rucas. Thế là Lamar lập tức phản đối, phàn nàn rằng Bay vừa thấy Rucas đã vứt luôn người bạn đồng hành lâu năm sang một bên.

Hai người lên xe là bắt đầu cãi vã ồn ào. Bay cài dây an toàn xong không thấy Vinh Nhung lên xe, liền nghiêng người hỏi: "Rucas? Cậu sao vậy?"

Vinh Nhung thu ánh nhìn từ xa lại: "Không có gì."

Cậu cúi người chui vào xe.

Từ sau lần bị chụp lén ở trường, Vinh Nhung trở nên nhạy cảm với các thiết bị như máy quay hay điện thoại. Vừa rồi cậu liếc thấy có người đang giơ điện thoại về phía mình, nhưng nhìn kỹ lại thì đối phương chỉ đang chụp ảnh bạn, chẳng qua đứng đúng hướng nhìn của cậu.

Có lẽ là mình suy nghĩ quá rồi. Cậu cũng không phải người nổi tiếng, độ hot đã nguội dần, chắc sẽ không ai nhàn rỗi đến mức chụp lén mình nữa đâu.

Khách sạn mà cậu và anh trai đang ở là khách sạn năm sao, cả môi trường lẫn dịch vụ đều rất tốt. Vì vậy, Vinh Nhung cũng đặt phòng cho Bay và Lamar ở cùng khách sạn đó.

Tại quầy lễ tân, Vinh Nhung làm thủ tục nhận phòng cho họ.

"Đi thôi, Bay, Lamar, tôi đưa hai người lên nghỉ ngơi trước."

Cậu nhận thẻ phòng từ nhân viên.

Bay phấn khích nói: "Tuyệt quá! Cuối cùng cũng được nghỉ rồi. Rucas, hứa với tôi đi, nhất định phải kể hết cho tôi nghe chuyện cậu với Arthur!"

Vinh Nhung: "..." Đừng mơ.

Lamar: "Này, hai cậu bé, nói cho tôi biết đi, Arthur là nhân vật lớn nào thế?"

Bất ngờ, cửa khách sạn vang lên tiếng ồn ào.

Lúc này, Vinh Nhung hoàn toàn không ý thức được sự náo động ấy liên quan đến mình, chỉ nghĩ rằng có minh tinh nào đó đang check-in và fan đuổi theo đến tận khách sạn.

Cậu đưa thẻ phòng và giấy tờ lại cho Bay và Lamar, chuẩn bị dẫn họ lên thang máy.

Nhưng đường đi bị chặn lại. Mấy micro đồng loạt đưa tới trước mặt Vinh Nhung, có người giơ máy livestream quay thẳng vào mặt cậu, đèn flash nháy liên hồi.

"Vinh Nhung, xin chào, cậu có thể chia sẻ cảm giác đầu tiên khi biết mình không phải con ruột của nhà họ Vinh không?"

"Vinh Nhung, cậu nghĩ sao khi cư dân mạng cho rằng cậu đã cướp mất cuộc sống nhung lụa đáng ra thuộc về Giản Dật? Chính cậu có nghĩ như vậy không?"

"Vinh Nhung, xin hỏi vì lý do gì cậu không muốn quay lại bên cha mẹ ruột?"

Phóng viên và truyền thông kéo đến quá nhiều, Bay và Lamar không hiểu tiếng Trung, trên mặt hiện rõ vẻ bối rối.

Rucas là siêu sao ở đất nước này sao? Không thì...sao lại có nhiều người vây quanh phỏng vấn đến thế?

Hai người họ lúc này cũng không tiện đi lên trước, đành đứng đợi ở một bên.

"Vinh Nhung, xin hãy trả lời câu hỏi của chúng tôi được không? Cậu có cảm thấy áy náy với cha mẹ nuôi và với Giản Dật không?"

"Vinh Nhung, cậu thật sự định rời khỏi nhà họ Vinh sao? Hay đây chỉ là một nước cờ lùi để tiến?"

"Vinh Nhung, có thể chia sẻ dự định của cậu sau khi rời khỏi nhà họ Vinh không?"

Trong khoảnh khắc mơ hồ ấy, Vinh Nhung như bị kéo về kiếp trước, lúc cùng Giản Trác Châu và Nguyễn Ngọc Mạn rời bệnh viện, bị báo chí truyền thông vây kín như nước thủy triều.

Chỉ là, cậu đã không còn là thiếu niên vừa biết được sự thật về thân thế, vừa xuất viện, tức giận đến run rẩy mà môi trắng bệch, không nói nên lời như kiếp trước nữa.

Giọng Vinh Nhung lạnh lẽo vang lên: "Áy náy? Tại sao tôi phải áy náy?"

Hiện trường im lặng trong thoáng chốc.

"Tôi không cảm thấy mình có lỗi gì với Giản Dật, cũng không nghĩ bản thân phải chịu trách nhiệm cho sự nhầm lẫn cách đây mười chín năm. Trong chuyện bị trao nhầm con, tôi không làm sai điều gì. Tôi không cần, và cũng sẽ không xin lỗi bất kỳ ai."

Khóe môi Vinh Nhung nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, ánh mắt lạnh băng quét qua đám phóng viên, truyền thông: "Còn về chuyện tôi vì sao không về Giản gia, sau này có còn liên lạc với ba mẹ ruột không, tương lai định làm gì... thì liên quan gì đến các người? Tôi có nghĩa vụ phải báo cáo với bất kỳ ai trong các người sao?"

Tác giả có lời muốn nói: WULI Nhung Nhung vừa mới thức dậy rồi!!!!" 

----------------------

Zai 27 tuổi lần đầu biết iu:

Đợi để up mà mãi ko ai cho up =))))))) Thôi cho mn thiếu 7 vote lần này kk

Trước Tiếp