Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả

Chương 97: Vinh Nhung bị bế ngồi lên bàn làm việc

Trước Tiếp

"Vinh Nhung, có thể nói cho chúng tôi biết, khi lần đầu tiên biết về thân thế thật sự của mình, cậu đã nghĩ gì không?"

"Vinh Nhung, xin hỏi cậu nghĩ thế nào về việc bị bế nhầm?"

"Vinh Nhung, hiện giờ cư dân mạng đều nói rằng cậu đã đánh cắp cuộc sống mười chín năm vinh hoa phú quý của Nhị thiếu gia chân chính nhà họ Vinh – cũng chính là Giản Dật. Cậu nghĩ sao về ý kiến này?"

"Vinh Nhung..."

"Vinh Nhung..."

Trong tiếng gọi dồn dập của phóng viên như vang vọng không ngớt, Vinh Nhung chợt giật mình tỉnh dậy khỏi cơn mộng. Lưng đẫm một tầng mồ hôi mịn, tim đập thình thịch dữ dội, hẳn là vì cảm xúc dao động quá mạnh trong mơ.

Vinh Nhung th* d*c nhẹ, ngồi dậy, hai bàn tay siết chặt dần buông lỏng. Phòng tối mờ, bên giường không có ai, anh trai cậu đã rời giường. Vinh Nhung vén chăn, xuống giường.

Tài xế trong nhà đã đưa đến những thứ Vinh Tranh cần, hiện giờ Vinh Tranh đang ngồi trong thư phòng của phòng tổng thống, vừa xử lý công việc trên máy tính, vừa cầm điện thoại nói chuyện với bác cả Vinh Duy Dung.

Trước khi nói chuyện với bác cả, Vinh Tranh đã lần lượt nhận được cuộc gọi "quan tâm" từ cô cả Vinh Hỉ Hoa và cô út Vinh Hỉ Trân.

"Tiểu Tranh à, nhà xảy ra chuyện lớn như vậy sao con và ba con có thể giấu hết chúng ta những bậc trưởng bối kỹ đến mức giọt nước cũng không lọt? Giờ thì... xác định chắc chắn là Vinh Nhung bị bế nhầm rồi? Đứa bé được cặp vợ chồng bán hoa nuôi dưỡng mới là em ruột của con? Giám định huyết thống đều làm rồi chứ? Bác cũng không có ý gì khác, chỉ là sợ lại có hiểu lầm, nhận nhầm người, đến lúc đó lại nuôi con người khác thành quý tử. Cẩn trọng một chút vẫn là tốt hơn, con nói có đúng không?"

Từ khi Vinh Duy Thiện hoàn toàn không nể tình anh em, cũng không nghe lời khuyên của bác cả Vinh Duy Dung hay cô cả Vinh Hỉ Hoa – người ông kính trọng nhất, kiên quyết giao người em út phạm tội Vinh Duy Bình cho cảnh sát, thì Vinh Duy Dung mới nhận ra người em vốn dễ mềm lòng của mình đã thay đổi rồi.

Sau khi Vinh Duy Bình vào trại, Vinh Duy Dung cũng trầm lặng hơn hẳn, không còn hay mời cổ đông công ty đi ăn như trước, quan hệ với Vinh Duy Thiện cũng nhạt dần, có phần nản lòng, thậm chí chẳng buồn làm dáng xã giao nữa, hai bên cũng ít qua lại. Không giống trước kia, mỗi dịp lễ Tết đều gửi ít bánh trung thu, quà cáp, Vinh Duy Thiện còn hay gọi các anh chị em về nhà tụ họp cho vui.

Lần này thấy tin tức rần rần trên hot search, Vinh Duy Dung vừa giận vừa hả hê. Giận là chuyện lớn như vậy mà em trai và gia đình không hé lộ nửa lời, là sợ họ nhiều chuyện hay là không tin nổi họ? Hả hê vì hai vợ chồng kia đã nuôi con nhà người khác suốt mười chín năm, lại còn cưng chiều như bảo vật, ha ha ha, chắc giờ lòng dạ em thứ và vợ đang khó chịu lắm nhỉ.

Mà bọn họ khó chịu mới tốt, họ khổ sở thì trong lòng ông ta mới dễ chịu.

"Đa tạ bác đã quan tâm đến chuyện nhà cháu. Bác còn chuyện gì khác không?"

Vinh Duy Dung nói cả một tràng dài, Vinh Tranh chỉ một câu lạnh tanh muốn cắt đứt cuộc gọi, khiến sắc mặt ông ta sầm xuống. Không hiểu em trai ông ta dạy con kiểu gì, đứa nào cũng chẳng xem mấy bậc trưởng bối ra gì!

Nếu là thằng út nóng tính Vinh Duy Bình, chắc đã tức đến mức ném điện thoại rồi. "Đưa mặt nóng dán mông lạnh"? Xin lỗi, tôi, con thứ ba nhà họ Vinh không làm được chuyện đó đâu!

Vinh Duy Dung vẫn trầm tĩnh hơn em út, dù trong lòng đang mắng thằng cháu cả thành cái rổ, ngoài mặt vẫn ôn tồn hỏi thăm em trai và em dâu.

"Ba mẹ con giờ sao rồi? Chuyện lớn thế này, bác cũng không dám gọi thẳng cho họ, sợ làm họ buồn. Họ vẫn khỏe chứ? Con có khuyên giải được ba mẹ không? Sức khỏe ba con mấy năm nay không tốt, con phải để ý nhiều hơn nhé. Còn em con, Giản Dật đúng không? Mọi người định dẫn nó đi ăn một bữa với bác và các bậc trưởng bối với anh chị em họ hàng, để mọi người làm quen?"

Ánh mắt Vinh Tranh lạnh băng.

Nếu bác thật sự lo cho ba mẹ, sao đến một cuộc gọi hỏi han cũng không nỡ gọi? Thay vì nói sợ ba mẹ đau lòng, chẳng thà nói là gọi đến để thăm dò. Thăm dò tình trạng sức khỏe ba, thăm dò thái độ nhà họ đối với Giản Dật...

Vinh Tranh liếc thấy Vinh Nhung bước ra từ phòng ngủ chính liền quay đầu lại, ánh mắt rơi xuống đôi chân trần trắng muốt kia, khẽ nhíu mày,

"Họ vẫn khỏe. Còn chuyện ăn cơm nếu sau này có sắp xếp gì, ba mẹ con tự khắc sẽ báo cho bác và các trưởng bối khác trong nhà."

Vinh Tranh vừa ứng phó bác cả trên điện thoại, vừa ngoắc tay gọi Vinh Nhung lại.

Vinh Nhung đứng yên tại chỗ, ánh mắt mờ mịt nhìn anh trai không nhúc nhích.

Vinh Tranh hơi nghi hoặc, "Nhung Nhung?"

Vinh Nhung chớp chớp mắt như vừa nhận ra người, khẽ cười, chân trần bước đến, vòng tay ôm cổ anh, ngồi lên đùi anh.

"Ngủ nhiều quá, ngủ ngốc luôn rồi?"

Vinh Nhung bị tụt đường huyết nhẹ, lúc vừa mở cửa ra còn thấy đầu óc choáng váng, mắt cũng mờ. Khi anh trai gọi thì ban đầu thật ra cậu không nhìn rõ, sau mới nhận ra.

Không muốn để anh biết mình vừa bị tụt huyết áp, sợ anh lo lắng, Vinh Nhung dựa đầu vào cổ anh, "Em ngủ lâu lắm rồi à?"

Vinh Tranh liếc thời gian trên máy tính, "Ngủ từ gần ba rưỡi, giờ tám giờ, cũng không lâu lắm."

Chỉ mới ngủ hơn bốn tiếng.

Vinh Nhung nghi ngờ câu "không lâu lắm" của anh là mỉa mai, liền cắn vai anh một cái. Không mạnh, chỉ dùng răng cọ nhẹ.

Vinh Tranh mặc cho cậu làm. Bàn tay trái khẽ chạm mắt cá chân cậu, Vinh Nhung vốn dẫm trên thảm khách sạn nên chẳng thấy lạnh, nhưng vừa bị anh chạm vào mới thấy chân mình lạnh toát, tay anh thì quá ấm. Cậu liền co chân lại, sợ làm lạnh tay anh.

Vinh Tranh giữ lấy mắt cá chân không cho cậu động, lòng bàn tay áp vào gan bàn chân cậu, có hơi nhột quá, Vinh Nhung rúc vào lòng anh.

Vinh Duy Dung bị lạnh nhạt triệt để dĩ nhiên bất mãn vô cùng. Thằng cháu này càng ngày càng không xem ông ta ra gì! Nhưng đồng thời cũng thấy khó hiểu: rõ ràng trong tuyên bố nhà họ Vinh nói Nhung Nhung đã dọn ra ngoài, sao vẫn còn ở bên Tiểu Tranh? Là Vinh Duy Thiện cho cậu căn hộ riêng, hôm nay xảy ra chuyện lớn nên Vinh Tranh mới đến đó? Hay là Vinh Nhung vẫn còn ở nhà họ Vinh, cái tuyên bố chỉ là trò bịp?

Vinh Duy Dung cười hỏi: "Vinh Nhung cũng ở đó à?"

Vinh Tranh nhàn nhạt "ừ" một tiếng.

Vinh Duy Dung: "Ha. Hai anh em các con... ồ không đúng. Giờ Vinh Nhung không còn là em con nữa, cậu ấy là con trai của cặp vợ chồng bán hoa, chẳng liên quan gì đến nhà họ Vinh. Hai đứa cứ tiếp..."

"Tu — tu —"

Nghe tiếng bận trong điện thoại, Vinh Duy Dung sửng sốt mấy giây. Bị cúp máy rồi? Ông ta mặt mày tối sầm, thằng cháu này đúng là càng ngày càng hỗn!

Vinh Duy Dung giận đến mức suýt chút ném điện thoại.

Nhưng lại hợt nhớ ra từ nhỏ Vinh Tranh đã rất cưng chiều Vinh Nhung. Nhưng giờ hóa ra là con giả. Con thật đã trở về, cái "giả" kia chắc chẳng ai cần nữa.

Tên "giả" đó đã tự dọn ra ngoài, không chịu quay về bên cha mẹ ruột rõ ràng là đang giận dỗi

Cứ giận đi, cứ làm loạn lên đi.

Càng loạn càng tốt, tốt nhất khiến cả nhà không yên, để Vinh Tranh cũng chẳng còn tâm trí lo việc công ty.

Vinh Duy Dung không nhịn được bật cười.

. . .

Phải nói, Vinh Duy Dung đã hiểu lầm thật rồi.

Điện thoại không phải bị Vinh Tranh cố ý cúp mà do vô tình chạm phải.

Vinh Nhung nghịch áo len của anh, nghiêng đầu: "Anh, của em sao không thành công?"

Vinh Tranh hơi mất tập trung: "Cái gì?"

Vinh Nhung dùng ngón trỏ chỉ dưới xương quai xanh anh: "Dấu hôn! Em vừa hôn lâu như vậy, sao chỗ này của anh... chẳng có vết gì hết?"

Vừa hôn kỹ như vậy mà chỗ đó của anh chẳng đỏ tí nào, trong khi sáng nay soi gương thì trên người cậu vết nào vết nấy rõ mồn một.

Vinh Tranh: "..."

Chính vì bị Vinh Nhung hôn mà phân tâm, ngón tay cái lướt qua màn hình mới lỡ tay cúp máy bác cả. Không gọi lại cũng chẳng cần giải thích, đã cúp thì thôi.

Lúc ngủ Vinh Nhung đã cởi áo hoodie, giờ chỉ mặc chiếc áo dài tay cổ rộng, nghiêng người là vết hôn trên xương quai xanh lộ ra rõ ràng.

Vinh Tranh ánh mắt tối đi, "Muốn biết à?"

Vinh Nhung gật đầu không do dự, "Muốn."

Dứt lời đã bị anh bế lên, đặt ngồi trên bàn làm việc.

Vinh Nhung chân dài nhưng ngồi bàn vẫn không chạm đất, khiến cậu hơi căng thẳng.

Cậu vô thức nắm lấy cổ áo anh, "Anh?"

"Ừ."

Vinh Tranh đáp nhẹ, cúi đầu, môi chạm lên vết cũ, tái hiện cảnh ban nãy.

Vinh Nhung tay vẫn bám chặt cổ áo anh, tay còn lại len vào tóc anh, tai đỏ rực.

Cuối cùng cậu cũng hiểu mấy dấu đó từ đâu mà ra: không chỉ cần dùng sức mà còn phải đủ lâu...

Vinh Nhung cắn tai anh một cái, ánh mắt sáng rỡ, "Anh, cho em thử lại lần nữa nha?" Như một con hồ ly nhỏ vừa học được chiêu mới, háo hức muốn thể hiện.

Vinh Tranh ngước mắt lên, đáy mắt sâu thẳm.

Cuối cùng cũng không từ chối.

Vinh Nhung lúc này mới phát hiện tư thế ngồi khiến cậu bị động, không tiện ra tay, "Anh cúi thấp xuống một chút được không?"

Vinh Tranh liếc cậu, làm theo, hơi cúi người.

Vinh Nhung liền vạch cổ áo anh ra, vừa nhớ lại anh đã làm thế nào, vừa thực hành. Chỉ là lúc hôn cậu không tập trung nổi, cứ hôn hôn lại nhìn xem có để lại dấu gì không, cứ lơ là, rõ là còn chưa tự tin với kỹ năng mới của mình.

Vinh Tranh cứ để mặc cậu luyện tập, cũng chẳng giục.

. . .

Điện thoại của Vinh Tranh đặt trên bàn reo lên.

Vinh Nhung đang trong lúc cao hứng, liếc mắt thấy người gọi đến hiện trên màn hình, tim bất giác khẽ hoảng, vội vàng chỉnh lại cổ áo cho anh trai, "Anh, là mẹ, anh nghe đi."

"Không vội."

Vinh Tranh trước tiên bế Vinh Nhung từ trên bàn xuống bằng tư thế công chúa, bế cậu – chân trần – ngồi lên ghế sofa trong phòng khách rồi vào phòng ngủ lấy dép cho cậu mang vào. Sau đó anh mới vào thư phòng, cầm điện thoại quay lại phòng khách, ngồi xuống cạnh Vinh Nhung, ung dung nhận cuộc gọi video từ mẹ Ứng Lam.

Ứng Lam gọi video đến là để hỏi thăm tình hình của Vinh Nhung. Vừa kết nối đã thấy con trai út, còn chưa kịp nói gì đã cười, "Nhung Nhung tỉnh rồi à? Ngủ ngon không con?"

Khoảng bảy giờ Ứng Lam đã gọi đến nhưng lúc đó Vinh Nhung còn đang ngủ, là Vinh Tranh nghe máy.

Từ lúc tỉnh đến giờ Vinh Nhung vẫn chưa ăn tối. Trong lúc cậu đang video với mẹ, Vinh Tranh gọi cho lễ tân nhờ mang một phần cơm Trung lên.

Nghe mẹ hỏi han ân cần, lòng Vinh Nhung càng nặng trĩu. Sau này nếu ba mẹ biết mối quan hệ giữa cậu và anh trai, sẽ phản ứng ra sao...

Cậu mỉm cười, "Vâng, con vừa tỉnh, ngủ rất ngon. Ba mẹ không cần lo cho con đâu. Ba đâu rồi ạ? Sao không thấy?"

"Tiểu Dật đang ở trên lầu dạy ba con chơi Weibo..."

Ứng Lam nói nửa chừng thì vô thức dừng lại. Bà lo rằng chồng mình chỉ trong thời gian ngắn đã thân thiết với Giản Dật khiến Nhung Nhung không vui.

Vinh Nhung tự nhiên tiếp lời, cười hỏi: "Giản Dật đang dạy ba chơi Weibo à? Con cũng chưa chơi bao giờ."

Thấy con trai út trên mặt không có gì khó chịu, giọng điệu cũng chẳng khác ngày thường, Ứng Lam hơi yên tâm. Nhưng Nhung Nhung vốn là đứa hay suy nghĩ, lại không chịu nói thật với bà và Duy Thiện, chuyện gì cũng giấu trong lòng.

Thế nên bà không tiếp tục xoáy sâu vào chủ đề này, chỉ cười đáp: "Không phải, Weibo ba con biết dùng. Chỉ là mấy thứ chỉnh sửa video ba con chưa quen thôi."

Ứng Lam tự nhiên đổi đề tài: "Giờ này rồi, con với anh con ăn tối chưa đấy?"

Việc Duy Thiện lần này xử lý chuyện Vinh Nhung lên hot search nhanh gọn như vậy là vì sau khi hỏi phòng PR xong, ông quyết đoán làm theo đề xuất của họ. Bản thân ông vốn rất ít chơi Weibo.

Ông có tài khoản Weibo cá nhân, còn được chứng nhận V lớn do thư ký đăng ký từ sớm. Nhưng lập rồi thì để đấy, bình thường cần đăng gì thì bảo thư ký làm. Như lần này, tuyên bố cũng là do phòng PR soạn,rồi đăng lên Weibo chính thức của công ty. Về khoản chỉnh video, ông càng không biết.

Duy Thiện và vợ là Ứng Lam chiều nay đã xem tuyên bố mà Vinh Tranh đăng.

Tuyên bố đó hiện đang nằm trên hot search.

Nội dung bài viết của Vinh Tranh rõ ràng, từ ngữ điềm đạm. Không có phần nào cảm xúc thái quá hay kích động, anh chỉ đơn giản chia sẻ góc nhìn của mình, kể với công chúng rằng trong mắt anh, Vinh Nhung là người như thế nào.

Bài viết ảnh hưởng rất lớn đến dư luận. Trước đó, cư dân mạng đều nhất loạt chê Vinh Nhung ham giàu ghét nghèo, không có số làm thiếu gia mà cứ bày vẻ thiếu gia. Nhưng giờ dần dần xuất hiện một luồng ý kiến khác —

"Giám đốc Vinh đã nói rõ rồi. Dù thế nào đi nữa, Vinh Nhung vẫn là một phần của gia đình. Vậy thì mấy người cho rằng Vinh Nhung chuyển ra ngoài ở là 'lùi một bước để tiến ba bước', mục tiêu cuối cùng là quay lại nhà họ Vinh có thấy xấu hổ không?"

"Ừm... Sau khi đọc xong tuyên bố, tôi cũng đột nhiên cảm thấy Vinh Nhung không có ý xem thường ba mẹ ruột. Trong bài viết, giám đốc Vinh có nhắc tới, hôm Vinh Nhung dọn ra ngoài không mang theo gì cả, chưa nói đến thẻ ngân hàng mà ngay cả quà sinh nhật giám đốc Vinh, phu nhân Vinh tặng hay quần áo ở nhà họ Vinh cũng không mang đi. Rõ ràng là không muốn lợi dụng nhà họ Vinh. Nhìn thế nào cũng không giống kiểu người ham hưởng thụ. Vậy nên có lẽ trong video đó, lời của Vinh Nhung chỉ là lời thật lòng, cậu ấy cảm thấy không thể hòa nhập vào cuộc sống của ba mẹ ruột nên mới chọn sống một mình?"

"Wtf! Cô gái này nói đúng quá! Tôi cũng thấy giải thích vậy là hợp lý nhất. Nếu tôi nhớ không nhầm bây giờ Vinh Nhung là chuyên gia điều hương được mời của Versa đúng không? Tôi có người thân làm ở trụ sở Versa, bảo nghề điều hương ở đó hot lắm. Mức lương khởi điểm cũng phải bảy con số. Dù không bằng nhà họ Vinh nhưng cũng đâu đến mức nghèo. Vậy nên chắc không phải vì khinh ba mẹ ruột mà không về đâu. Có khả năng là vì biết mình bị trao nhầm, vẫn chưa xây dựng được tình cảm với họ nên không muốn về sống cùng. Chuyện này tôi hóng đã, không chọn phe"

"Hóng thôi không chọn phe 1."

"Hóng thôi không chọn phe 10086."

"..."

Vinh Duy Thiện thấy chỉ với một bài Weibo của con trai cả mà dư luận đã chuyển hướng có lợi cho Vinh Nhung rõ rệt, trong lòng cũng thấy ngứa ngáy. Cái hiệu quả này còn tốt hơn cả bỏ tiền thuê công ty truyền thông hạ nhiệt hot search. Ông cũng muốn đăng một bài trên Weibo cá nhân như thế. Nhưng nhất thời lại không biết phải viết thế nào mới đạt hiệu quả như con trai cả. Thế là nghe nói Giản Dật có nhiều fan Weibo, có kinh nghiệm vận hành tài khoản liền gọi Giản Dật vào thư phòng, bàn xem nên đăng gì cho tốt.

Giản Dật là blogger video, chủ yếu đăng mấy video giới thiệu hoa mới trong tiệm hoa nhà mình cùng các video liên quan đến hoa tươi, tinh dầu. Vì thỉnh thoảng hắn cũng xuất hiện trong video, chất lượng lại cao nên lượng fan trên Weibo không ít.

Vinh Duy Thiện muốn tự quay video, nhờ Giản Dật chỉnh sửa giúp.

Vinh Nhung tất nhiên không biết vì mình mà ba và Giản Dật phải "vắt óc đến hói đầu".

Cậu liếc thấy anh trai gọi điện xong quay lại liền nhích người nhường chỗ. Vinh Tranh ngồi xuống bên cạnh, nghe mẹ hỏi liền thay cậu trả lời: "Nhung Nhung vừa tỉnh, em ấy chưa ăn gì. Con đã gọi một phần cơm tối, lát nữa lễ tân sẽ mang lên."

Ứng Lam hơi bất ngờ: "Giờ này mới tỉnh sao? Tối nay còn ngủ được không?"

. . .

Ngủ không được.

Vinh Nhung ăn tối xong bữa cơm do anh gọi, đợi Vinh Tranh xử lý xong công việc thì lại quấn lấy anh đòi xem phim. Gần nửa đêm, đã gần mười hai giờ vậy mà vẫn chẳng thấy buồn ngủ chút nào.

Vinh Tranh vào phòng tắm rửa mặt.

Vinh Nhung buồn chán, tựa vào giường nghịch điện thoại. Ban đầu định vào ứng dụng chính thức của Versa để xem "Mỹ nhân say ngủ" có còn hàng không.

Trước đây dòng này luôn trong tình trạng "hết hàng" khi mua qua kênh quốc tế. Ngay cả Vinh Nhung cũng chưa có chai nào, cậu muốn mua một chai làm kỷ niệm.

Không cẩn thận bấm nhầm sang biểu tượng con mắt to bên cạnh.

Vinh Nhung: "..." Biểu tượng này không lạ, nhưng cậu chưa từng tải app đó.

Định thoát ra thì phát hiện tài khoản Weibo đã đăng nhập sẵn – chính là tài khoản của Vinh Tranh.

Thấy hai chữ "Vinh Tranh", khóe môi Vinh Nhung không kìm được cong lên, liền tò mò bấm vào trang cá nhân của anh.

Weibo ghim đầu chính là tuyên bố mà Vinh Tranh đăng hồi chiều.

Ngón tay Vinh Nhung siết chặt điện thoại, từng chữ từng câu trong bài viết đều được cậu đọc kỹ từ đầu đến cuối.

"Đinh đông ——"

Weibo vang lên tiếng nhắc "đặc biệt quan tâm".

Còn chưa hiểu là gì, tay cậu vô tình vuốt làm mới trang, thế là thấy ngay video mà ba mình vừa đăng lên Weibo.

Vinh Nhung ngạc nhiên, bình thường ba đâu có chơi video. Là... do Giản Dật dạy sao?

Cậu mở video ——

"Chào mọi người, tôi là Vinh Duy Thiện."

Trong video, ba đang ngồi trên ghế sofa, tay đặt ngay ngắn trên đầu gối, dáng vẻ nghiêm túc, qua màn hình cũng thấy ông hơi căng thẳng.

Có lẽ lần đầu quay video nên thấy lúng túng, ông quay sang hỏi Giản Dật đang cầm máy: "Giới thiệu với mọi người vậy có ổn không? Ba nói tự nhiên chứ?"

"Ba rất tự nhiên!"

Trong video còn có thể thấy một ngón tay cái giơ lên.

Vinh Nhung: "..."

"Ba cứ tiếp tục đi."

"Ba nói tới đâu rồi nhỉ?"

"Ba mới giới thiệu về mình."

"À, đúng rồi. Chào mọi người, tôi là Vinh Duy Thiện. Tôi là ba của Nhung Nhung, cũng là ba của Tiểu Dật. Tôi biết vì chuyện của hai đứa mà mọi người rất quan tâm đến gia đình chúng tôi. Như Tiểu Tranh nói, vợ chồng tôi rất cảm ơn sự quan tâm của mọi người nhưng cũng mong rằng, đừng làm phiền đến cuộc sống của hai đứa. Nhung Nhung và Tiểu Dật đều là những đứa trẻ tốt. Video này là do Tiểu Dật giúp tôi quay. Tôi nói xong rồi. Con có gì muốn nói thêm không?"

Video hơi rung lên, gương mặt trắng trẻo, tuấn tú của Giản Dật hiện ra, "Chào mọi người, tôi là Giản Dật. Nói nhỏ một bí mật nhé: tôi lớn hơn Vinh Nhung một ngày, vậy nên tôi là anh trai nhỏ của Vinh Nhung. Vinh Nhung là em út nhà chúng tôi. Hề hề! Với tôi, ba mẹ mãi mãi là ba mẹ của tôi, chỉ là giờ tôi có thêm một ba mẹ yêu thương tôi, một anh trai, và thêm một đứa em. Tết sắp đến rồi, mọi người đừng ăn dưa nhiều quá, đau bụng đấy. Nhân tiện, tôi với ba xin chúc mọi người năm mới hạnh phúc, gia đình yên ấm!"

"Con chúc Tết sớm quá rồi đấy?"

"Thì con đâu nghĩ ra được lời kết nào khác..."

Video kết thúc tại đó.

Vinh Nhung: "..."

Chỉ biết nể phục.

Dù vậy, cậu cũng hiểu được tấm lòng của ba và Giản Dật. Bất kể thế nào, tấm lòng đó cậu ghi nhớ rồi.

Cậu nhấn nút "thích" bài đăng của ba mình.

Ngay sau đó nhận được tin nhắn riêng, là từ ba. Vinh Nhung mở ra xem.

Vinh Duy Thiện: "Tiểu Tranh à, đừng chỉ nhấn thích, ít nhất cũng chia sẻ lại đi! Con nhìn xem, bài trước con đăng lên còn lên hot search đó! Mau chia sẻ giúp ba, để ba hưởng ké tí độ hot. Ba cũng muốn lên hot search!"

Vinh Nhung: "..."

Đúng lúc Vinh Tranh từ phòng tắm bước ra.

Vinh Nhung cầm điện thoại, "Ba nói muốn ké độ hot của anh, anh cho ké không?"

Vinh Tranh đang lau tóc, ngồi xuống mép giường, cầm lấy điện thoại, nhìn tin nhắn là hiểu ngay, "Ba cũng chỉ muốn dư luận bớt chỉ trích em thôi."

Anh tiện tay chia sẻ lại.

"Nhưng em thấy ba có ké thì cũng vô ích. Mới có chưa tới 300 người theo dõi."

Thảm hại thật sự.

Vinh Tranh nghĩ lại, "Trước khi lên hot search, tài khoản Weibo của anh hình như chỉ có vài chục người theo dõi."

Vinh Nhung: "?!"

Xạo, ai mà tin?

Vinh Nhung cầm điện thoại của anh trai qua xem thử.

Quả nhiên, lượng theo dõi Weibo của Vinh Tranh bây giờ đã không còn là hai chữ số nữa, sắp vượt qua trăm nghìn rồi, tăng fan nhanh đến chóng mặt.

"Nói chính xác thì, là anh ké độ hot của em." Nếu không thì bài Weibo kia cũng chẳng thể nhận được nhiều sự chú ý như vậy.

Vinh Nhung: "..."

Cậu chẳng hề muốn kiểu nổi tiếng này chút nào.

Vừa định trả điện thoại lại cho anh, ngón tay lại lỡ chạm vào phần bình luận ——

"Á á á á! Chồng thật sự dịu dàng quá trời ơi!!!"

"Không ngờ lại có ngày mình phát cuồng vì một chú lớn tuổi! Hu hu hu! Mình vừa đi 'khai quật' lại video phỏng vấn cũ của Vinh tổng, cái hôm Vinh Nhung xuất viện, Vinh tổng che chắn không cho truyền thông tiếp cận em trai, trời ơi, đúng kiểu bùng nổ hormone luôn! Khí chất phải 2m8 ấy! Chồng ơi, cho em một cơ hội đi? Tiền nong không quan trọng, quan trọng là đẹp trai á á á á!"

"Chồng ơi, xin cho cơ hội với!!"

Vinh Nhung: "... Chồng ơi?"

Động tác lau tóc của Vinh Tranh khựng lại, "Ừm?"

Tác giả có lời muốn nói:

Vinh Nhung: "!!!

Lỗ rồi!!!"

Vinh Tranh hôn nhẹ lên trán Nhung Nhung, "Không lỗ đâu."

--------------------- 

Từ đợt lễ đến giờ noti wattpad mình nhiều quá, mình cũng không có thời gian check noti nên nhờ các đại ka thấy đủ 100 vote tag mình vô up liền nhé iu iu 

p/s: Không có thời gian check noti nhưng vẫn đọc được cmt qua mail nha trùi, nhớ cẩn thận tay xinh nhé :))))))))))))) 

Trước Tiếp