Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Anh, chúng ta qua bên kia đi."
Vinh Nhung nghe ra là giọng của Lăng Tử Việt. Cảnh đẹp thế này, cậu hoàn toàn không muốn chạm mặt cái loa hình người mang tên Lăng Tử Việt kia. Quan trọng nhất là khó lắm cậu mới dụ được anh mình đi du lịch cùng, cậu chỉ muốn tận hưởng thế giới riêng của hai người.
Vinh Nhung kéo anh trai đi về hướng ngược lại. Rừng mai ở núi Mai Lĩnh có diện tích rất lớn, sau khi cố ý tránh Lăng Tử Việt, trên núi cậu cũng không còn gặp lại đoàn người của anh ta nữa.
Mai ở núi Mai Lĩnh có rất nhiều chủng loại, trong đó mai Tố Tâm có hương thơm nồng nàn hơn mai Cung Phấn, mai Long Du hay mai Chu Sa. Mai Long Du nổi tiếng với thân cành uốn lượn kỳ lạ, nhìn rất bắt mắt. Mai Cung Phấn và mai Chu Sa thì thanh tú hơn, hương thơm cũng thanh nhã, khá nhẹ, phải ghé sát lại mới ngửi thấy. Không giống mai Tố Tâm, chỉ cần đứng giữa rừng là hương thơm đã ập vào mũi.
Trên đất có một cành mai Cung Phấn không biết vị du khách nào bẻ xuống rồi bỏ lại. Vinh Nhung nhặt cành mai ấy lên, cầm trong tay, ghé sát ngửi, tò mò không biết hương của hoa đã bị bẻ xuống có khác với hoa còn nở trên cây hay không. Có lẽ cành mai này vừa mới bị bẻ không lâu, vẫn còn tỏa ra mùi hương nhè nhẹ.
Vinh Nhung cầm trong tay, định mang về cắm bình.
Trên núi gió lớn, môi Vinh Nhung bị thổi đến khô ráp, chóp mũi và hai má cũng bị lạnh đến ửng đỏ. Vinh Tranh đeo máy ảnh trước ngực, đầu ngón tay chạm nhẹ lên má cậu, quả nhiên lạnh buốt. Vinh Tranh mở nắp bình giữ nhiệt trong tay, "Uống chút đi, làm ấm người."
"Vâng." Vinh Nhung nhận lấy, uống một ngụm, cơ thể lập tức ấm lên nhiều, rồi đưa bình đến bên môi anh trai, "Anh, anh cũng uống đi."
Vinh Tranh thuận theo tay Vinh Nhung cũng uống vài ngụm. Nước mật ong do Vinh Nhung pha có thêm chanh dây, còn chưa uống đã ngửi thấy mùi thơm nhè nhẹ của chanh dây. Rất thơm, hương chanh dây hòa với mật ong lan ra nơi đầu lưỡi.
Vinh Tranh vặn nắp bình lại, liếc thấy có cánh mai vừa rơi xuống mũ Vinh Nhung, liền giúp cậu phủi mấy cánh hoa xuống. Vinh Nhung cong môi, cười với anh, "Cảm ơn anh."
Vinh Tranh cúi xuống hôn lên môi cậu.
Môi Vinh Tranh rời khỏi môi Vinh Nhung. Vinh Nhung chủ động tiến tới, hôn lại môi anh, cơ thể cũng áp sát vào anh trai, kết quả lại đụng phải chiếc máy ảnh đang đeo trước ngực anh. Cậu khó chịu trừng chiếc máy ảnh trước ngực anh, "Máy ảnh của anh vướng quá đi."
Vinh Tranh tháo máy ảnh khỏi cổ, cầm cùng bình giữ nhiệt ở tay phải, tay phải ôm lấy eo Vinh Nhung, hơi siết lại, cơ thể hai người hoàn toàn dán sát vào nhau, "Như vậy là được rồi."
Nói xong, đôi môi lại phủ xuống.
Một cơn gió thổi qua, hoa mai trên cành rơi lả tả, đáp xuống mũ, vai và quần áo của hai người...
. . .
Quản gia biệt thự gọi điện tới, hỏi có cần chuẩn bị bữa trưa sớm cho hai người không. Vinh Tranh bảo quản gia ở đầu dây bên kia chờ một lát, rồi hỏi ý kiến Vinh Nhung.
Vinh Nhung: "Bây giờ mấy giờ rồi?"
Vinh Tranh giơ tay nhìn đồng hồ đeo tay, "Gần hai giờ rưỡi rồi."
Vinh Nhung giật mình, "Muộn vậy rồi sao?"
Thời tiết trên núi thay đổi thất thường. Lúc hai người vừa lên núi trời còn nắng đẹp, bây giờ đã bắt đầu âm u. Vinh Nhung lo lát nữa có thể sẽ mưa, lại thêm việc đến giờ vẫn chưa ăn trưa, nên nói với anh trai: "Vậy mình xuống núi luôn đi."
"Vậy để quản gia bắt đầu chuẩn bị bữa trưa luôn nhé?"
"Ừ, được."
Vinh Tranh dặn dò quản gia trong điện thoại chuẩn bị bữa trưa trước, còn dựa theo sở thích của Vinh Nhung mà gọi món rồi hai người chuẩn bị xuống núi.
Tay trái Vinh Nhung cầm cành mai vừa nhặt, tay phải nắm tay anh trai, mười ngón đan vào nhau, cùng nắm tay đi xuống núi Mai Lĩnh.
"Lông mềm mềm!"
Sắp đi tới biệt thự nghỉ dưỡng, nghe thấy giọng Lăng Tử Việt, thật ra trong lòng Vinh Nhung cực kỳ không muốn quay đầu lại.
Vinh Tranh nhìn thấu suy nghĩ của cậu, "Cậu ta đã nhìn thấy chúng ta rồi, dù em giả vờ không nghe thấy, với tính cách của Tử Việt, cậu ta cũng sẽ đuổi theo." Nói thẳng ra là lúc này giả chết cũng vô dụng.
Vinh Nhung: "..."
Cậu đành dừng bước, mặt không cảm xúc quay đầu lại.
Có lẽ Lăng Tử Việt và nhóm của y cũng thấy thời tiết trên núi thay đổi nên chọn xuống núi lúc này, mới tình cờ gặp nhau ở đây. Đường xuống núi của y khác với hai người nên lúc nãy Vinh Nhung không nhìn thấy.
Lăng Tử Việt đi tới trước mặt hai anh em, trước tiên hơi lúng túng chào Vinh Tranh, còn khá lịch sự gọi một tiếng "anh Vinh Tranh". Nhưng với Vinh Nhung thì không khách sáo như vậy, "Lông mềm mềm, sao cậu lại ở đây?"
Vinh Nhung mặt lạnh: "Nghỉ dưỡng."
Không thấy người nào khác bên cạnh họ, Lăng Tử Việt kinh ngạc, "Chỉ có cậu với anh Vinh Tranh thôi sao?"
Lăng Tử Việt chưa từng đi nghỉ riêng chỉ với anh trai mình. Theo y nghĩ, nếu đi nghỉ mà còn phải đi cùng anh trai thì đúng là một cực hình tàn nhẫn. Lần trước ở đảo Sùng Lục cũng không phải đi nghỉ cùng anh trai mà vì nhà họ có bất động sản ở đó. Nghỉ hè, anh trai không yên tâm để y một mình ở Phù Thành, sợ gây chuyện nên tiện thể đưa y ra đảo khi có việc cần bàn.
Vinh Nhung vẻ mặt ghét bỏ: "Bây giờ thì không phải nữa." Vì đã có bóng đèn xuất hiện.
Ban đầu Lăng Tử Việt không hiểu câu "bây giờ thì không phải nữa" nghĩa là gì, đến khi phản ứng lại vừa định nổi cáu thì nghe thấy giọng Giản Dật.
Giản Dật chạy tới, hai tay chống đầu gối, hơi cúi người, thở có chút gấp, "Anh, Vinh Nhung, đúng là hai người thật! Lúc nãy... lúc nãy Lăng Tử Việt nói nhìn thấy hai người, em còn tưởng cậu ta nhận nhầm cơ."
Hô hấp dần ổn định, Giản Dật đứng thẳng người, nụ cười rạng rỡ, "Trùng hợp quá! Vinh Nhung, anh, tiếp theo mọi người cùng nhau chơi nhé." Lời mời này của Giản Dật chủ yếu là dành cho Vinh Nhung, thật ra hắn không muốn chơi cùng anh trai mình lắm. TVT
Trên núi Vinh Nhung đúng là đã nghe thấy giọng Lăng Tử Việt nhưng cậu không ngờ y lại đi cùng Giản Dật. Ở khu nghỉ dưỡng mà gặp Giản Dật, Vinh Nhung gần như hình thành phản xạ có điều kiện, liền nhìn quanh một vòng, xác nhận không thấy Chu Chỉ, lúc này chân mày mới giãn ra. Không phải cậu sợ Chu Chỉ, chỉ đơn thuần là không muốn gặp người đó làm hỏng tâm trạng mà thôi.
Ánh mắt Vinh Nhung rơi lên người Giản Dật, lập tức trở nên có chút kỳ lạ, "Cậu với Lăng Tử Việt đi chơi riêng à?"
"Đúng vậy." Giản Dật gật đầu, "Còn có bạn thân từ nhỏ của tôi và một người bạn cùng phòng của bọn tôi nữa."
Vinh Nhung: "..." Nói chuyện mà không thở một hơi cho xong, cậu còn tưởng Giản Dật chỉ đi riêng với Lăng Tử Việt.
"Tiểu Dật, cậu với Lăng Tử Việt sao hai người đi nhanh thế làm—"
Giản Dật vừa dứt lời, Vinh Nhung đã nghe thấy một giọng nam xa lạ. Cậu nhìn theo hướng âm thanh, thấy phía sau Giản Dật có hai thiếu niên mà cậu chưa từng gặp đang từ con đường nhỏ trên núi chạy xuống về phía họ, chắc chính là người bạn thân từ nhỏ và bạn cùng phòng mà Giản Dật nhắc tới.
Người bạn thân từ nhỏ mà Giản Dật nói chính là Tô Văn Hạo. Trên đảo Sùng Lục, lúc Giản Dật bị bạn học bắt nạt trên du thuyền, Tô Văn Hạo đến chậm một bước, vừa hay chỉ nhìn thấy cảnh Vinh Nhung cứu Giản Dật lên bờ. Cậu ta lập tức nhận ra Vinh Nhung, mắt trợn tròn, "Ơ? Là, là cậu?!"
Chính là vị thiếu gia nhà họ Vinh, người từng cứu Tiểu Dật trên du thuyền, cũng là người bị ôm nhầm cùng Giản Dật, dạo gần đây thường xuyên xuất hiện trên hot search!
Vinh Nhung hơi bị mù mặt, lại thêm chuyện đó đã xảy ra từ rất lâu rồi nên cậu hoàn toàn không còn ấn tượng gì với Tô Văn Hạo. Cậu nghi hoặc nhìn sang Giản Dật.
Giản Dật đúng lúc lên tiếng, giới thiệu hai bên với nhau: "Anh, Vinh Nhung, để em giới thiệu nhé, đây là bạn thân từ nhỏ của em, Tô Văn Hạo, còn đây là bạn cùng phòng khác của em và Tử Việt, Chương Khắc Hàng."
Sau đó hắn quay đầu, giới thiệu Vinh Tranh và Vinh Nhung với bạn thân cùng bạn cùng phòng của mình: "Văn Hạo, Khắc Hàng. Đây là anh em, còn đây là Vinh Nhung."
Chương Khắc Hàng đã rất quen thuộc với vị thiếu gia nhà họ Vinh gần đây thường xuyên lên hot search cùng với Vinh Tranh, nhưng hắn quen biết họ không có nghĩa là họ quen biết hắn.
Dù hiện giờ Vinh Nhung không còn là thiếu gia nhà họ Vinh nữa, nhưng khí chất được nuôi dưỡng từ nhỏ trong gia đình giàu có vẫn còn đó. Còn Vinh Tranh thì càng khỏi phải nói, đúng chuẩn "tổng tài bá đạo" ngoài đời thật, từ trên xuống dưới đều toát ra khí chất tinh anh.
Chương Khắc Hàng cũng không dám tùy tiện bắt chuyện, cùng với Tô Văn Hạo đứng nghiêm chỉnh chào Vinh Tranh: "Chào anh."
Sau đó mới chào Vinh Nhung.
Lúc này Vinh Nhung mới nhớ ra, khi còn ở trên xe, Giản Dật đúng là từng mời cậu có muốn cùng tới Mai Lĩnh chơi không. Nhưng cậu cứ tưởng Giản Dật đã đến Mai Lĩnh từ sớm rồi. Có lẽ do ảnh hưởng của những tin tức gần đây về chuyện hai người bị ôm nhầm nên kế hoạch đi chơi mới bị dời tới tận bây giờ.
Vốn dĩ lần này cậu chỉ định đi Mai Lĩnh riêng với anh trai, không ngờ trùng hợp thế nào lại vẫn gặp Giản Dật và bạn học của hắn.
Quản gia gọi điện tới, báo rằng bữa trưa đã chuẩn bị xong.
Vinh Tranh hỏi mấy thiếu niên trước mặt đã ăn trưa chưa, có muốn cùng dùng bữa không.
"Không cần đâu anh. Bọn em về tự gọi gì đó ăn là được." Giản Dật vội vàng từ chối một cách lịch sự. Hắn vừa nhìn thấy anh trai là đã căng thẳng, nếu còn ngồi chung bàn ăn nữa thì chắc chắn sẽ căng thẳng đến co thắt dạ dày, còn ăn uống gì nổi, thật đấy!
Lăng Tử Việt cố gắng gật đầu sao cho không quá lộ liễu. Đúng vậy, y hoàn toàn không muốn ăn cùng bất kỳ ai mang danh "anh trai"! Sinh vật đáng sợ nhất trên thế giới này chính là "anh trai"!
Chương Khắc Hàng và Tô Văn Hạo thì hoàn toàn không dám lên tiếng. Đại lão mời họ ăn cơm, họ dám từ chối sao? Không dám! Nhưng nghe Giản Dật từ chối, ngoài mặt hai người không biểu lộ gì, trong lòng thì đã bắn pháo hoa tưng bừng, Tiểu Dật làm tốt lắm! Từ chối là đúng rồi.
Vinh Tranh cũng chỉ lịch sự hỏi một câu cho phải phép, thấy Lăng Tử Việt và Giản Dật đã có kế hoạch khác thì không miễn cưỡng nữa. Anh gật đầu với bốn người, "Vậy các cậu chơi vui."
"Anh, anh với Vinh Nhung cũng vậy nhé, hai người cũng chơi vui nha."
Giản Dật vẫy tay, ba thiếu niên bên cạnh cũng vội vàng vẫy tay theo.
Tô Văn Hạo hạ tay xuống, chợt chú ý đến hai bàn tay đan chặt của Vinh Tranh và Vinh Nhung. Cậu ngẩng đầu, lại nhìn thấy hai người đội cùng một kiểu mũ. Cậu gãi đầu, trong mắt thoáng hiện vẻ mơ hồ.
Cậu chạm nhẹ vào Giản Dật, "Tiểu Dật, cậu có thấy anh cậu với Vinh Nhung hai người họ hình như có gì đó là lạ không?"
Giản Dật đang bàn với Lăng Tử Việt và Chương Khắc Hàng xem trưa ăn gì, nên không nghe thấy lời bạn mình vừa nói, quay đầu lại hỏi: "Văn Hạo, cậu vừa nói gì?"
"Tớ nói... ơ, tớ vừa định nói gì nhỉ?" Tô Văn Hạo buồn bực vô cùng, mới có chút xíu mà đã quên mất rồi!
"Không nhớ ra thì thôi. Văn Hạo, Tử Việt với Khắc Hàng nói muốn thử món đặc sản ở đây, tiệc mai hoa, còn cậu thì sao? Cậu muốn ăn gì?"
Nhắc tới đồ ăn là Tô Văn Hạo lập tức hứng khởi, quên sạch tia nghi hoặc vừa nảy lên trong đầu, "Tiệc mai hoa? Nghe sang xịn đó. Có đắt lắm không?" Dù sao cũng là sinh viên, điều quan tâm nhất chắc chắn vẫn là chi phí.
Giản Dật cũng không chắc lắm, "Chắc là không đắt đâu? Tử Việt nói cậu ấy từng ăn rồi, vị rất ngon, mà cũng không quá đắt."
Tô Văn Hạo ghé sát tai Giản Dật, cố gắng không để Lăng Tử Việt nghe thấy, "Tiểu Dật, cậu quên rồi à? Lần trước bọn mình đi chơi dù lượn, chơi một lần 500 tệ, Lăng Tử Việt cũng nói không đắt. Còn lần trước nữa, Lăng Tử Việt mời bọn mình đi trang trại ngựa, cưỡi ngựa dạo một vòng trên núi, đi về hết 800, Lăng Tử Việt cũng nói không đắt. Còn lần trước trước nữa..."
Không thể lúc nào đi chơi cùng Lăng Tử Việt cũng để y trả tiền nên bọn họ thường chia đều. Kết quả là cứ mỗi lần đi chơi cùng Lăng Tử Việt xong, tháng tiếp theo bọn họ đều phải sống nhờ mì gói.
Giản Dật thì chưa thảm đến mức phải ăn mì gói qua ngày, vì cậu còn có tiền lì xì làm quỹ dự phòng khẩn cấp. Nhưng mỗi lần đi chơi với Tử Việt xong, "kho nhỏ" của hắn bị hao hụt nghiêm trọng là sự thật không thể chối cãi, đến giờ vẫn chưa hồi phục lại được.
Giản Dật: "..."
Lát nữa hắn nhất định phải hỏi cho rõ!
Lăng Tử Việt liếc thấy Tô Văn Hạo và Giản Dật đứng sát nhau, mặt lập tức dài ra. Nếu là trước đây, chắc chắn y đã không kiềm được mà nổi nóng tại chỗ, y ghét tất cả những ai lại gần Giản Dật! Nhưng lời Vinh Nhung nói trước đó y vẫn còn nhớ, không ai thích ở cạnh một tên thần kinh nên cho dù trong lòng chua xót đến mức sắp tự làm mình nghẹn chết, y cũng chỉ trừng mắt nhìn hai người đang đứng sát nhau, giọng thô lỗ hỏi: "Giản Dật, Tô Văn Hạo, hai người đang nói chuyện gì bí mật thế? Tôi cũng muốn nghe!"
Tô Văn Hạo: "..."
Giản Dật: "..."
Tên này còn có thể trẻ con hơn nữa không?
. . .
Vinh Nhung và Vinh Tranh trở về biệt thự, quản gia đã đứng đợi sẵn ngoài cửa, chu đáo nhận lấy máy ảnh và bình giữ nhiệt từ tay Vinh Tranh, đồng thời hỏi hai người có cần dẫn đi tham quan và làm quen với căn biệt thự nghỉ dưỡng này không.
Vinh Tranh hỏi ý Vinh Nhung, Vinh Nhung quyết định vẫn nên tham quan một vòng để làm quen với môi trường.
Hai người theo quản gia vào phòng khách. Không thấy bình hoa trên bàn trà, Vinh Nhung hỏi: "Xin hỏi ở đây có bình hoa không?"
"Có, xin chờ một chút."
Vì nơi này dựa lưng vào Mai Lĩnh, du khách thường hái hoa mai trên núi mang về cắm nên trong biệt thự luôn chuẩn bị sẵn vài chiếc bình hoa. Quản gia mang tới một chiếc bình kiểu Nhật, rất hợp với cành mai Cung Phấn.
Quản gia lịch sự hỏi: "Vinh tiểu tiên sinh, có cần tôi giúp không?"
"Không cần, tôi tự làm được."
"Vâng."
Vinh Nhung muốn cắm hoa trước, "Anh, anh cứ tiếp tục tham quan đi, em đi cắm hoa đã."
Vinh Tranh đáp một tiếng.
"Xin mời đi theo tôi."
Quản gia dẫn Vinh Tranh lên lầu. Sau khi hỏi vị trí phòng vệ sinh, Vinh Nhung mang bình hoa vào đó, đổ nước vào rồi cắm cành mai Cung Phấn nhặt trên núi vào bình, đặt lên bàn trà phòng khách, khiến không gian thêm vài phần sắc xuân.
Sau khi tham quan xong biệt thự, Vinh Tranh cùng quản gia xuống lầu. Nhân viên trực ca bước tới thông báo bữa trưa đã chuẩn bị xong. Quản gia quay sang nói với hai người: "Vinh tiên sinh, Vinh tiểu tiên sinh, bữa trưa của hai vị đã sẵn sàng, xin mời theo tôi."
Hai người theo quản gia đến phòng ăn. Đây là khu bếp bán mở. Khi họ vừa tới, đầu bếp và hai nhân viên phục vụ đã đứng chờ sẵn. Vừa thấy hai người, cả ba đồng loạt cúi người chào: "Vinh tiên sinh, Vinh tiểu tiên sinh, chào buổi trưa."
Vinh Nhung: "..."
Dịch vụ này nhiệt tình quá mức rồi, ai không biết còn tưởng đang quay video phong cách quê mùa.
Vinh Tranh dường như cũng không ngờ khu nghỉ dưỡng này phục vụ theo kiểu đó, anh nói với quản gia: "Mọi người lui xuống trước đi, nếu có việc khác tôi sẽ gọi."
Quản gia hơi bất ngờ, xác nhận lại: "Ý của Vinh tiên sinh là không cần chúng tôi phục vụ hai vị dùng bữa sao?"
Không trách quản gia ngạc nhiên, khách ở căn biệt thự này thường đều yêu cầu phục vụ tận nơi, vì giá phòng không hề rẻ nên khách thường muốn tận dụng tối đa dịch vụ để cảm thấy số tiền năm chữ số mình bỏ ra là xứng đáng.
Vinh Tranh: "Không cần."
"Vâng."
Quản gia dẫn đầu bếp và hai nhân viên rời đi.
Quản gia vừa đi, Vinh Nhung lập tức hỏi: "Anh, căn biệt thự này anh đặt hết bao nhiêu tiền vậy?"
"Không đắt."
Vinh Tranh nói ra một con số, Vinh Nhung lập tức trợn tròn mắt, "Một nơi hẻo lánh thế này mà ở một đêm tận 18888 tệ?! Anh bị người ta chém rồi à?"
Mai Lĩnh tuy là khu thắng cảnh nhưng dù sao cũng ở trên núi, thậm chí nếu không phải mùa ngắm mai thì khách cũng không nhiều, sao lại có thể còn đắt hơn cả khách sạn năm sao!
Vinh Tranh: "Ở đây tính riêng tư tốt hơn." Bỏ ra số tiền năm chữ số để đổi lấy sự riêng tư tuyệt đối, anh thấy vẫn rất đáng.
Vinh Nhung đau lòng đến mức không nói nên lời.
Vinh Tranh lấy bát, xới cơm cho Vinh Nhung, "Ăn trước đi, lúc trên núi chẳng phải em nói đói rồi sao?"
Vinh Nhung đột nhiên hỏi: "Anh, bữa ăn này đã bao gồm trong tiền phòng chưa, hay tính riêng?"
Vinh Tranh: "..."
. . .
"Hức ——"
"Hức ——"
Không biết là bị giá phòng trên trời k*ch th*ch, hay vì biết bữa trưa cũng không nằm trong tiền phòng mà phải trả riêng nên buồn bực, tóm lại thì nhóc Vinh mê tiền. Nhung sau khi ăn xong cứ nấc mãi. Hai người thử đủ cách, uống nước, nín thở, há miệng để không khí vào, đủ kiểu đều thử hết vẫn không khỏi.
Vinh Tranh lên mạng tìm cách trị nấc nhanh, nghe nói ngậm kẹo có thể hữu ích nên lên lầu lấy kẹo bạc hà.
Anh cầm kẹo xuống, Vinh Nhung đang ngồi trên sofa cầm điện thoại, ngẩng đầu lên: "Anh, hức—— hay thử hôn —— hức, thử xem? Trên mạng nói, có — hức —— thể có tác dụng."
Cứ nấc mãi thật sự quá khó chịu, nói cũng không nói trọn câu được.
Vinh Tranh bóc kẹo, "...Còn ăn kẹo không?"
"Thử ăn kẹo trước, hức —— xem có — hức ——"
Nấc liên tục khiến nói chuyện quá mệt, Vinh Nhung buồn bực im miệng. Đầu lưỡi cậu cuốn lấy viên kẹo từ đầu ngón tay anh trai. Nếu ăn kẹo không hiệu quả thì thử hôn sau vậy. Nhưng vẫn nấc, Vinh Nhung sắp phát điên rồi.
"Chết tiệt, thật là ——" .
Vinh Nhung tức đến mức buột miệng chửi thề, giây sau cằm cậu bị giữ lại, môi bị phủ kín. Hôn vốn chẳng có tác dụng, Vinh Nhung vẫn nấc nhưng Vinh Tranh không buông ra. Đầu lưỡi anh tách môi cậu, nếm được vị ngọt của kẹo bạc hà trong miệng cậu. Vinh Nhung nghịch ngợm đẩy viên kẹo sang cho anh, Vinh Tranh không từ chối, không hề ghét bỏ, dùng đầu lưỡi cuốn lấy, nếm xong lại đưa trở về miệng Vinh Nhung.
Vinh Nhung chơi đến nghiện, lại đẩy kẹo sang cho anh, lần nào Vinh Tranh cũng nhận. Không biết từ lúc nào cơn nấc đã dừng nhưng cả hai đều không có ý định kết thúc nụ hôn. Viên kẹo bạc hà qua lại giữa hai người, dần dần nhỏ lại.
Vinh Nhung lại đẩy kẹo sang, ngồi lên đùi anh trai, hung hăng m*t lấy đầu lưỡi Vinh Tranh, tay cũng không an phận luồn vào trong áo anh.
Hơi thở Vinh Nhung bỗng trở nên nặng nề, nghe thấy tiếng thở trầm thấp của anh trai, cậu càng hưng phấn. Cậu cởi áo mình trước, ném lên sofa rồi kéo khóa áo anh trai xuống, hôn càng lúc càng sâu. Không biết từ lúc nào cả hai cùng ngã xuống sofa.
Vinh Tranh vỗ nhẹ vào eo cậu, "Lên lầu."
Trong mắt Vinh Nhung thoáng hiện vẻ mờ mịt. Vinh Tranh h*n l*n ch*p m** cậu, kéo cậu đứng dậy, hai người cùng lên lầu.
Phòng ngủ và khu vườn dưới lầu cùng phong cách thiết kế cổ điển, chiếc giường gỗ đỏ chạm khắc lớn đến mức nằm bốn năm người cũng dư sức.
Như nhận ra chuyện có thể xảy ra tiếp theo, tim Vinh Nhung đập nhanh, lòng bàn tay hơi đổ mồ hôi, yết hầu vì căng thẳng mà khẽ chuyển động. Lúc này cậu mới thật sự hiểu câu nói trước đó của anh trai, "ở đây tính riêng tư rất tốt" rốt cuộc có ý nghĩa gì.
Vinh Tranh bất ngờ phát hiện lòng bàn tay ẩm ướt của cậu, anh nắm lấy tay cậu, hôn lên lòng bàn tay ướt ấy, cúi mắt nhìn thiếu niên, "Sợ à?"
Lòng bàn tay hơi ngứa, hàng mi Vinh Nhung khẽ run. Câu hỏi này trước đây anh trai cũng từng hỏi cậu. Giống như lần trước, Vinh Nhung lắc đầu, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Vinh Tranh, "Em không sợ."
Trong mắt Vinh Tranh, sắc đen đậm đặc cuộn trào, anh cúi đầu hôn lên mắt Vinh Nhung.
Anh nắm tay cậu, dẫn cậu đến bên giường.