Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả

Chương 112: Bảo bảo, thả lỏng

Trước Tiếp

Vinh Tranh ngồi xuống giường trước, cánh tay hơi dùng lực, kéo Vinh Nhung ngồi lên đùi mình. Anh hôn lên trán, lên mắt, lên chóp mũi của cậu, cuối cùng dừng lại trên môi.

Bình thường Vinh Nhung rất thích kiểu hôn này của anh trai, những nụ hôn rơi xuống người rất nhẹ, rất dịu dàng, như một đám mây, lại mang theo nhiệt độ và sự mềm mại riêng của đôi môi, khiến cậu dễ dàng chìm đắm. Nhưng lúc này Vinh Nhung lại cảm thấy kiểu hôn chậm rãi và dịu dàng ấy quá giày vò. Giống như uống quá nhiều trà chanh dây ngọt ngào, đột nhiên thấy không đủ k*ch th*ch.

Vinh Nhung cắn nhẹ lên môi anh trai, hai bàn tay đặt trên vai Vinh Tranh hơi dùng sức. Trong mắt Vinh Tranh thoáng qua một tia kinh ngạc nhưng vẫn phối hợp theo lực của cậu mà ngả người ra sau. Vinh Nhung đá văng dép của cả hai, nằm đè lên người anh, há miệng ngậm lấy tai anh, đầu răng khẽ nghiền lên phần thịt mềm trong miệng rồi buông ra, nheo mắt nhìn anh:

"Anh có phải nghĩ rằng dù em có đè anh xuống thì cuối cùng anh vẫn là người làm 1 đúng không? Anh phối hợp dễ dàng quá rồi đấy."

Nói xong, cậu lại không quá chắc chắn mà nhìn anh: "Anh biết 1 với 0 nghĩa là gì chứ?"

Đầu ngón tay Vinh Tranh khẽ vuốt vành tai cậu, "Biết. Nhung Nhung muốn làm 1 sao?" Một khi đã quyết định ở bên Vinh Nhung, anh đương nhiên đã tìm hiểu những kiến thức liên quan.

Vinh Nhung quay đầu, cắn nhẹ vào khe giữa ngón cái và ngón trỏ trên bàn tay đang chạm vào tai mình, "Em đâu có thiếu bộ phận nào."

Muốn sử dụng, chẳng phải là chuyện rất bình thường sao?

Vinh Tranh nhìn thẳng vào mắt cậu, xác nhận đối phương không hề nói đùa, rồi nói: "Em mở ngăn kéo đầu tiên của tủ đầu giường đi."

Vinh Nhung nhìn anh một cái. Ánh mắt Vinh Tranh dịu dàng: "Đi đi."

Vinh Nhung rời khỏi người anh. Trước khi mở ngăn kéo, cậu đã mơ hồ đoán được bên trong có gì. Khi nhìn thấy chiếc túi đóng gói quen thuộc, vành tai vẫn không khỏi nóng lên. Cậu lấy đồ bên trong ra đặt lên tủ đầu giường rồi lại nằm đè lên người anh, hôn lên môi anh: "Anh khai thật đi, trước khi tới đây anh đã có ý đồ xấu với em rồi đúng không? Cả "dụng cụ gây án" cũng mang theo luôn?"

Vinh Tranh khẽ bật cười, bóp nhẹ chóp mũi cậu, "Không phải trước khi tới đây." Anh dừng lại, ánh mắt dịu dàng nhìn thiếu niên trước mặt, "Mà là từ sớm hơn nữa."

Giữa động lòng và nảy sinh ý niệm, Vinh Tranh cũng không phân biệt được cái nào đến trước, cái nào đến sau. Anh chỉ biết rằng, một khi đã nảy sinh tình cảm, trừ khi anh chấp nhận trở thành người xa lạ với Nhung Nhung, nếu không thì thật ra chẳng còn lựa chọn nào khác.

Anh không nỡ nên chỉ có thể thuận theo tự nhiên, nghe theo trái tim mình.

Hai má Vinh Nhung nóng lên, khóe môi không kìm được cong lên: "Cứ tưởng Vinh tổng đi theo con đường thanh tâm quả dục cơ."

Vinh Tranh phân tích rất lý trí: "Không ai khi đối diện với người mình thích mà vẫn giữ được thanh tâm quả dục, trừ khi người đó không được."

Vinh Nhung nằm trên ngực anh mà cười không ngừng. Anh trai cậu đúng là có thiên phú kể chuyện cười lạnh.

Vinh Tranh đưa tay vuốt nhẹ sau đầu cậu. Bàn tay đeo chuỗi Phật châu của Vinh Nhung lập tức nắm ngược lại tay anh. Cậu chăm chú nhìn anh, mí mắt khẽ nhướng, chậm rãi dùng đầu lưỡi hôn lên mu bàn tay, cổ tay anh, khóe môi cong lên, ánh mắt đầy ý trêu ghẹo.

Ánh mắt Vinh Tranh lập tức trở nên sâu thẳm.

Vinh Nhung học theo nhịp điệu trước đó của anh, hôn lên vầng trán nhẵn mịn, sống mũi thẳng, vòng sang hôn má, hôn tai anh rồi mới chậm rãi hôn lên môi anh.

Cậu cởi áo hoodie của mình rồi giúp anh cởi chiếc áo len cashmere mỏng. Hai người chỉ còn lại lớp áo sát người

Vinh Nhung cởi nốt lớp cuối cùng trên người mình rồi vén áo anh lên.

"Anh quay người lại đi."

Vinh Tranh nhìn cậu thật sâu rồi xoay người. Anh mặc áo ba lỗ ôm sát, tấm lưng luyện tập lâu năm hiện lên đường cong cơ bắp đẹp mắt. Vinh Nhung mê mẩn ngắm nhìn, cúi xuống hôn lên gò má anh.

"Anh làm đi."

Vinh Tranh quay lại, ánh mắt trầm sâu nhìn cậu, "Em chắc chứ?"

"Vâng."

Vinh Nhung không do dự, rời khỏi người anh rồi nằm úp xuống giường.

Cậu quá nóng vội, hoàn toàn không thể chu đáo như anh. Nếu thật sự để cậu làm chủ, rất có thể trải nghiệm của cả hai sẽ không tốt, thậm chí còn có thể bị thương.

Quan trọng nhất là, cậu không nỡ để anh bị đau.

Vinh Tranh ôm cậu từ phía sau, dịu dàng hôn lên vành tai. Cơ thể Vinh Nhung khẽ run.

"Bé ngoan, thả lỏng nào."

Vinh Nhung cắn môi, cố gắng để cơ thể cứng đờ của mình dần thả lỏng.

Vinh Tranh đưa tay lấy chiếc chai trên tủ đầu giường.

Anh đã đọc rất nhiều tài liệu, cũng tưởng tượng vô số lần trong đầu nhưng khi thật sự bắt đầu mới phát hiện còn khó hơn tưởng tượng. Bởi vì đối tượng là Nhung Nhung nên dù cẩn thận và dịu dàng đến đâu cũng không hề quá mức.

Anh hôn lên hàng mày đang nhíu chặt của cậu, liên tục dịu giọng trấn an bên tai.

. . .

"Lộp bộp — lộp bộp —"

Mưa bắt đầu đập lên cửa sổ, dần trở nên dày hơn.

Vinh Tranh dịu dàng hôn lên mái tóc hơi ướt mồ hôi trên trán Vinh Nhung. Cậu nằm trên ngực anh, hai người đan chặt mười ngón tay.

"Anh bế em đi rửa nhé?"

"Không muốn động, muốn nằm thêm một lát."

Chóp mũi Vinh Tranh khẽ cọ lên má cậu, nuông chiều đáp: "Được."

Vinh Nhung quay đầu hôn lên má anh một cái, ngáp nhẹ, mí mắt bắt đầu trĩu xuống.

"Khoan ngủ đã."

"Tại sao?"

Vinh Tranh ghé sát tai nói nhỏ một câu. Tai Vinh Nhung lập tức đỏ bừng, cuối cùng vẫn để anh bế vào phòng tắm, mở vòi sen và cẩn thận tắm rửa.

Sau khi tắm xong, Vinh Tranh bế cậu trở lại phòng ngủ. Ngoài cửa sổ, gió núi rít lên, kính cửa rung nhẹ. Ký ức kiếp trước mỗi khi mưa lớn phòng lại dột vẫn in sâu trong trí nhớ Vinh Nhung, khiến mỗi lần gặp mưa to cậu đều lo lắng: "Anh, nước mưa có tràn vào không?"

Vinh Tranh đặt cậu lại lên giường, "Anh đi xem."

Vinh Nhung nằm sấp trên giường khẽ "vâng" một tiếng.

Vinh Tranh đi tới bên cửa sổ, kéo rèm sang một bên. Ngoài kia, mưa xen lẫn những bông tuyết đang rơi xuống. Phía đối diện là Mai Lĩnh, không cần lo vấn đề riêng tư, anh kéo hẳn rèm ra rồi quay lại:

"Tuyết rơi."

Vinh Nhung bật dậy khỏi giường, giọng đầy phấn khích: "Có tuyết thật à?"

Phù Thành rất hiếm khi có tuyết. Vinh Nhung từng nghe nói mùa đông ở Mai Lĩnh có tuyết nhưng không ngờ lại thật sự gặp được.

"Sao không đắp chăn?"

Vinh Tranh đi đến mép giường, quấn chăn quanh cơ thể trần của cậu. Vinh Nhung nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ: "Em đã nhiều năm rồi chưa thấy tuyết."

Vinh Tranh hơi khó hiểu: "Chẳng phải năm ngoái em còn đi trượt tuyết ở Thụy Sĩ với Hà Vũ sao?"

Chuyện Vinh Nhung đi Thụy Sĩ trượt tuyết, Vinh Tranh cũng chỉ nghe người khác kể lại. Hà Vũ và nhóm bạn luôn chơi rất rầm rộ, thường trở thành đề tài trong những buổi xã giao.

Vinh Nhung hơi sững lại. Nếu anh không nhắc cậu gần như quên mất quãng thời gian từng ăn chơi cùng nhóm Hà Vũ. Cậu cười nhẹ: "Ý em là đã nhiều năm rồi chưa thấy tuyết ở Phù Thành thôi."

Phù Thành quả thật đã nhiều năm không có tuyết. Vinh Nhung ôm anh từ phía sau, hai người cùng nhìn ra ngoài cửa sổ. Tuyết dường như rơi ngày càng dày, phủ lên tán lá thành một lớp trắng óng ánh, vô cùng đẹp.

Vinh Nhung tựa lưng vào anh trai, "Ước gì bây giờ được lên núi một chuyến." Mai Lĩnh lúc có tuyết chắc chắn sẽ mang một vẻ đẹp rất khác.

Vinh Tranh thì lý trí hơn: "Bây giờ trên núi rất nguy hiểm, hơn nữa với tình trạng hiện tại của em cũng không leo núi nổi đâu. Hôm nay cứ nghỉ ngơi trước, đợi mai tuyết ngừng, anh sẽ đưa em lên."

Vinh Nhung cũng biết rõ với tình trạng cơ thể hôm nay của mình, đừng nói leo núi, ngay cả leo cầu thang cũng khó khăn. Cậu lưu luyến nhìn tuyết rơi ngoài cửa sổ, "Lỡ mai tuyết ngừng thì sao?" Đạp tuyết ngắm mai, ngắm mai vẫn phải lúc đang có tuyết rơi mới thú vị nhất.

"Anh xem dự báo thời tiết đã."

Vinh Tranh đưa tay lấy chiếc điện thoại đặt cạnh giường, tra thời tiết ở Mai Lĩnh, "Ngày mai Mai Lĩnh vẫn còn tuyết..."

Anh còn chưa nói xong thì vai chợt nặng xuống. Anh quay đầu lại, người vừa rồi còn mải mê ngắm tuyết đã nhắm mắt ngủ mất rồi.

Anh cúi đầu hôn nhẹ lên mắt Vinh Nhung, động tác dịu dàng đỡ cậu nằm xuống giường.

. . .

Khi Vinh Nhung tỉnh lại, ngoài cửa sổ trời đã tối.

Tuyết vẫn đang rơi, tuy cậu không nhìn thấy nhưng có thể nghe được tiếng tuyết đập vào cửa kính.

Cậu bật đèn tường đầu giường, ánh đèn ấm áp tràn khắp căn phòng, sắc vàng dịu chiếu lên hàng mày đôi mắt đẹp của Vinh Tranh. Vinh Nhung ngẩng đầu hôn lên cằm anh trai rồi lại hôn thêm lần nữa.

Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên.

Vinh Nhung giật mình, cơ thể khẽ run. Tay Vinh Tranh đang vòng qua eo cậu, cảm nhận được động tác ấy liền mở mắt: "Sao vậy?"

Vinh Nhung tưởng anh trai bị chuông điện thoại đánh thức, chỉ vào chiếc điện thoại đang reo: "Anh, điện thoại anh kêu."

Vinh Tranh không vội nghe máy, thậm chí cũng không nhìn người gọi đến, mà cúi xuống hôn lên môi Vinh Nhung, giọng hơi khàn: "Em tỉnh từ lúc nào?"

"Vừa nãy thôi." Vinh Nhung hoàn toàn không có sức chống cự với giọng nói khi vừa tỉnh ngủ của anh. Trả lời xong, cậu chủ động đưa môi tới, hôn lên môi anh một cái, ngậm lấy đầu lưỡi anh, q**n q**t tr** đ***. Sự khám phá cơ thể của tuổi trẻ luôn khiến người ta mê mẩn khó dứt. Hai người hôn nhau một lúc lại bắt đầu nảy sinh h*m m**n.

"Anh ~~~" Vinh Nhung vòng tay ôm cổ anh, l**m nhẹ môi.

Ánh mắt Vinh Tranh hơi trầm xuống. Anh tắt chuông điện thoại, để tránh bị làm phiền lần nữa còn tiện tay tắt luôn máy.

Thấy anh trai trực tiếp tắt điện thoại, Vinh Nhung giống như chú sói con vừa đạt được thứ mình thèm muốn, kích động cắn hôn tới.

"Đinh đoong — đinh đoong —"

Chuông điện thoại vừa dứt thì chuông cửa lại vang lên inh ỏi.

Vinh Nhung: "..." Toàn chuyện gì đâu không vậy?

Vinh Tranh nhíu mày, "Ai lại bấm chuông cửa nhà mình giờ này?"

"Có thể là quản gia biệt thự, anh xuống xem thử."

Anh hôn lên môi Vinh Nhung một cái, kéo chăn đắp kín cho cậu rồi mới xuống lầu.

...

Bên ngoài biệt thự, Tôn Ỷ ôm chặt Hạng Thiên: "Lạnh quá! Mẹ kiếp, trên núi này lạnh kinh khủng luôn!"

Lăng Tử Siêu cười lạnh: "Tôi đã nói mùa đông trên núi rất lạnh rồi, nhiệt độ ít nhất cũng thấp hơn trong thành phố bốn, năm độ. Ai là người nói mình chịu lạnh giỏi, ai là người nhất quyết đòi tới?"

Tôn Ỷ lập tức bật lại: "Tôi mẹ nó sao biết lúc này trên núi lại có tuyết chứ? Với lại chẳng phải cậu cũng đồng ý tới sao? Giờ đứng đó nói mát thì hay lắm à? Còn cái tên Đại Vinh chết tiệt kia nữa, không nghe điện thoại thì thôi đi, tụi mình bấm chuông lâu vậy rồi mà vẫn không ra mở cửa? Mẹ kiếp, đang tạo người à? Chết tiệt, ông đây sắp đông thành người tuyết rồi!"

Tôn Ỷ lạnh đến mức chửi tục liên tục.

Hạng Thiên cũng thấy lạnh nhưng bị Tôn Ỷ ôm như vậy lại ấm hơn lúc nãy không ít. Anh đút tay vào túi áo phao, nhìn cánh cửa đóng kín, đưa ra suy đoán: "Có khi đi ngâm suối nước nóng rồi, không ở trong nhà?"

Nếu đi ngâm suối nước nóng thì không nghe điện thoại, cũng chẳng ai ra mở cửa là chuyện rất bình thường.

Tôn Ỷ ngây người: "Ba đứa tụi mình không đến nỗi xui vậy chứ?"

Lăng Tử Siêu lạnh giọng: "Đừng kéo tôi với Hạng Thiên vào. Hai tụi tôi vận khí luôn tốt, chỉ có cái đồ xui xẻo là cậu thì chưa chắc."

"Đệt! Lăng Tử Siêu, cậu nói ai là đồ xui xẻo hả?!"

Tôn Ỷ buông Hạng Thiên ra, lao tới bóp cổ Lăng Tử Siêu. Ba người họ đã đứng ngoài cửa một lúc rồi, tay Tôn Ỷ lạnh cóng khiến Lăng Tử Siêu bị lạnh đến giật mình, chỉ muốn đánh người. Anh ta mạnh tay gỡ tay Tôn Ỷ đang bóp cổ mình xuống rồi nhét thẳng tay mình vào cổ áo Tôn Ỷ để sưởi ấm.

Tôn Ỷ kêu lên: "Mẹ kiếp cậu —"

Hai người cộng lại cũng đã hơn năm mươi tuổi rồi mà vẫn ấu trĩ đánh nhau loạn cả lên.

Hạng Thiên: "Đừng đánh nữa, cửa mở rồi."

Lăng Tử Siêu và Tôn Ỷ đồng loạt dừng tay, cùng lúc chen về phía cửa, kết quả là cả hai cùng chắn ngay lối vào.

Hạng Thiên từ trái sang phải đẩy hai người ra, tự mình bước vào trước.

Tôn Ỷ và Lăng Tử Siêu nhìn nhau một cái rồi ghét bỏ quay mặt đi.

"Tử Việt sao em cũng tới?"

Ngay lúc Lăng Tử Siêu theo phản xạ quay đầu nhìn ra phía sau, Tôn Ỷ đã nhanh chân chạy vào trong nhà trước.

Mặt Lăng Tử Siêu lập tức tối sầm. Chết tiệt.

Vừa bước vào nhà, hơi ấm từ điều hòa khiến ba người lập tức cảm thấy như sống lại.

"Con mẹ nó, suýt nữa tưởng chết cóng ngoài cửa rồi."

Tôn Ỷ liên tục xoa đôi tay đã lạnh cứng, trừng mắt nhìn Vinh Tranh: "Đại Vinh, sao giờ này cậu mới mở cửa?"

Lăng Tử Siêu, người vào cuối, đóng cửa lại.

Vinh Tranh chào ba người vào trong: "Sao các cậu lại tới đây?"

Thực ra cũng chẳng cần anh chào, ba người kia đã chẳng khách sáo chút nào, mỗi người chiếm một góc sofa. Tôn Ỷ ngồi sát Hạng Thiên còn Lăng Tử Siêu thì ngồi một mình trên chiếc sofa ngắn.

Trong ba người không thể trông chờ Tôn Ỷ hay Lăng Tử Siêu nghiêm túc trả lời nên chỉ có Hạng Thiên là đáp lại đàng hoàng: "A Ỷ thấy Tử Việt đăng vòng bạn bè nói hoa mai ở Mai Lĩnh nở rồi nên nghĩ bốn người mình lâu rồi chưa đi chơi cùng nhau mới hỏi trong nhóm có muốn hẹn dịp nào đi chơi không. Tử Siêu nói nghe Tử Việt bảo gặp cậu với Nhung Nhung ở Mai Lĩnh, thế là tụi tôi lái xe qua luôn."

Tôn Ỷ nhìn quanh, nghi hoặc hỏi: "Mà nói mới nhớ, tụi tôi ngồi đây nãy giờ rồi mà chưa thấy Tiểu Nhung Nhung đâu. Hai người không ở cùng à?"

Hắn cảm thấy chuyện không ở cùng là không thể. Với tính cách của Đại Vinh nếu ở một mình cùng lắm chỉ thuê phòng suite, chứ không đời nào thuê cả căn biệt thự thế này.

Vinh Tranh: "Nhung Nhung ở trên lầu."

Thấy Hạng Thiên và Lăng Tử Siêu đều đang xoa tay vì lạnh, anh vào bếp pha một ấm trà, rót ba tách đặt trước mặt họ: "Sưởi tay đi."

Ba người tất nhiên không khách sáo.

Hạng Thiên nâng tách trà, nhẹ thổi hơi nóng; Lăng Tử Siêu thấy nóng tay nên đặt xuống bàn trà; Tôn Ỷ thì cầm chặt tách trà để sưởi ấm, tò mò hỏi: "Nhung Nhung trên lầu làm gì? Gọi em ấy xuống đi. Tử Siêu đặt một hồ tắm riêng rồi, lát nữa tụi mình đi ngâm suối nước nóng. Mà khoan... em ấy không phải dẫn cả bạn trai tới đấy chứ?"

Hạng Thiên và Lăng Tử Siêu đều không biết chuyện Vinh Nhung có bạn trai.

Hạng Thiên hơi ngạc nhiên: "Nhung Nhung có bạn trai rồi à?"

Lăng Tử Siêu cũng lộ vẻ bất ngờ.

Tôn Ỷ cười ha hả: "Thấy chưa, hai người cũng bất ngờ đúng không? Hôm qua tôi nghe xong phản ứng y chang. Nói xem có thần kỳ không, Đại Vinh cuồng em trai vậy mà lại cho Nhung Nhung yêu đương."

Lăng Tử Siêu: "Có gì mà thần kỳ? Em trai đâu phải vợ, có bạn gái hay bạn trai chẳng phải bình thường à? Nếu một ngày Lăng Tử Việt nói nó có bạn gái, tôi chỉ nhắc thằng ngốc đó nhớ dùng biện pháp an toàn thôi." Hắn không muốn còn trẻ đã phải lên chức bác.

Tôn Ỷ "xì" một tiếng: "Đại Vinh là cuồng em trai, cậu có phải đâu? Trước kia Nhung Nhung theo đuổi Chu Chỉ cậu ta phản đối dữ lắm, còn kéo tụi mình đi uống rượu giải sầu. Lần này lại chẳng có động tĩnh gì, thế còn chưa đủ lạ à?"

Trà nguội bớt, Hạng Thiên uống một ngụm: "Trước đây Đại Vinh phản đối Nhung Nhung với Chu Chỉ là vì Chu Chỉ quá tham vọng, sợ Nhung Nhung chịu thiệt, không liên quan gì tới chuyện cuồng em. Lần này chắc đối phương cũng ổn nên cậu ấy mới không phản đối. Tôi cũng không thích Chu Chỉ, người nhà họ Chu làm việc quá tàn nhẫn. Nếu Nhung Nhung ở bên hắn, cổ phần trong Vinh thị sớm muộn cũng bị nuốt mất."

Trong tay Vinh Nhung hiện có cổ phần của Vinh thị, không nhiều, chỉ 8%. Nhưng một khi kết hôn, 49% cổ phần của Vinh Duy Thiện sẽ chuyển thêm 10% cho cậu, nâng tổng lên 18%. Đây cũng là sự tính toán chu đáo của ông, lo sau này khi ông qua đời nếu Vinh Tranh lập gia đình có thể lơ là em trai; 18% cổ phần đủ để Vinh Nhung có tiếng nói riêng trong hội đồng cổ đông.

Chuyện này ngoài vợ chồng Vinh Duy Thiện, Ứng Lam và luật sư ra thì chỉ có mấy người Tôn Ỷ biết.

Tôn Ỷ: "May mà lúc quan trọng đầu óc Tiểu Nhung Nhung không úng nước, cắt đứt với Chu Chỉ."

Lăng Tử Siêu và Hạng Thiên đều đồng tình.

Chuyện Chu Chỉ lên nắm quyền, số phận của những người thừa kế khác nhà họ Chu trong giới ai cũng nghe qua. Nói Chu đại tự nguyện rút khỏi Chu Hằng Quốc Tế, Chu nhị thật sự chỉ là tự sát bất thành, Chu tam chỉ đơn giản bị đưa ra nước ngoài, ai tin nổi?

"Không nhắc tên họ Chu nữa." Tôn Ỷ quay sang hỏi Vinh Tranh: "Đại Vinh, hôm nay Nhung Nhung thật sự đi cùng bạn trai à?"

Vinh Tranh: "Ừ."

Cả ba người trong phòng khách đồng loạt im lặng.

Tôn Ỷ: "Cậu còn đi theo cả buổi hẹn hò của người ta luôn à? Mặt dày thật đấy."

Vinh Tranh: "..."

Hạng Thiên ôn hòa nói: "Bạn trai cậu ấy chắc tầm tuổi Nhung Nhung nhỉ? Hay cậu lên hỏi xem lát nữa hai người họ có đi ngâm suối nước nóng cùng tụi mình không? Mọi người làm quen luôn—"

Chưa nói hết câu, Vinh Tranh đã đứng dậy khỏi sofa, bước nhanh lên lầu.

Hạng Thiên khó hiểu, Tôn Ỷ và Lăng Tử Siêu cũng thấy lạ. Trong bốn người, Đại Vinh luôn là người điềm tĩnh nhất, chưa từng thấy anh vội vàng vì chuyện gì.

Ba người ăn ý nhìn theo bóng anh.

Vinh Tranh nhanh chóng bước lên cầu thang, vừa tới lối rẽ tầng hai thì gặp Vinh Nhung đang xuống lầu.

"Sao em xuống rồi?"

Vinh Nhung ôm eo anh trai, cắn nhẹ lên môi anh: "Anh, em đói quá. Sao anh đi lâu vậy." Điện thoại anh lại không mang theo nên cậu chỉ đành tự xuống, mất cả buổi mới xuống được.

Vinh Tranh hôn lên trán cậu: "Xin lỗi. Muốn ăn gì?"

"Quản gia biệt thự tối nay có món nào đề xuất không?" Mấy món trưa giới thiệu đều khá ngon. Chỉ là tiền phòng đã đắt vậy rồi mà ăn uống còn tính riêng, đúng là quá đáng, chẳng đáng tiền chút nào!

Nghĩ vậy, Vinh Nhung vội bổ sung: "Đừng quá đắt nhé, không được quá bốn chữ số. Tốt nhất dưới năm trăm?"

Nếu đi du lịch một mình, ba bốn trăm cậu cũng thấy đắt rồi. Nhưng cũng không thể để anh trai, một tổng giám đốc đi chơi mà phải tiết kiệm theo mình. Hai người ăn một bữa khoảng năm trăm thì vẫn chấp nhận được, hơn nữa thì không cần thiết.

"Được, anh gọi hỏi thử. Em có mang điện thoại anh ra không?"

"Không phải lúc nãy quản gia bấm chuông cửa à? Người ta đi rồi?"

Vinh Tranh: "..."

Thấy anh không nói, biểu cảm còn hơi kỳ lạ, Vinh Nhung khó hiểu: "Sao vậy?"

Một tiếng chuông điện thoại xa lạ vang lên trong biệt thự.

Vinh Nhung lần theo tiếng chuông, nhìn xuống qua lan can tầng hai —

Là điện thoại của Lăng Tử Siêu đang reo.

Lăng Tử Siêu vốn còn đang do dự không biết nên nghe hay tắt luôn, ánh mắt lại chạm phải Vinh Nhung trên lầu. Đôi mắt xinh đẹp của cậu chậm rãi mở to, đầy vẻ kinh ngạc.

Lăng Tử Siêu: "..."

Rất tốt, không phải chỉ có ba người họ bị dọa là được.

Cuộc gọi này đến thật không đúng lúc, mà người gọi càng không đúng lúc hơn.

"Mày muốn rủ Nhung Nhung đi ngâm suối nước nóng thì tự gọi cho cậu ấy đi, gọi cho anh làm gì?"

Giọng Lăng Tử Việt bên kia điện thoại gào lên: "Ai nói tôi muốn đi ngâm suối nước nóng với Lông mềm mềm chứ? Tôi chỉ tiện thể, tiện thể hỏi thôi, được chưa!"

Lăng Tử Siêu: "Tự gọi hỏi đi."

Nói xong liền dứt khoát cúp máy.

Vinh Tranh ôm Vinh Nhung xuống lầu.

Lăng Tử Siêu lập tức sang ngồi chung với Hạng Thiên và Tôn Ỷ, nhường chiếc sofa dài cho hai người họ.

Vinh Tranh lấy một chiếc gối ôm đặt sau lưng Vinh Nhung rồi mới ngồi sát bên cậu.

Vinh Nhung cố ép mình giữ bình tĩnh.

Chết mất, xấu hổ quá.

Hạng Thiên nhìn Vinh Tranh rồi lại nhìn Vinh Nhung, là người đầu tiên phá vỡ im lặng: "Ba người tụi tôi có phải đến không đúng lúc không?"

Vinh Tranh: "Rõ ràng là vậy."

Hạng Thiên do dự hỏi: "Vậy tụi tôi cần đi luôn bây giờ không?"

Vinh Tranh nghiêm túc nói: "Tôi tưởng lúc nãy các cậu đã biết điều mà rời đi rồi."

"Đệt."

Tôn Ỷ, từ nãy đến giờ vẫn đang sốc, bật ra một câu chửi.

Lăng Tử Siêu nhíu mày, huých khuỷu tay gã: "A Ỷ."

Hạng Thiên cũng ra hiệu bằng ánh mắt nhưng Tôn Ỷ hoàn toàn không nhận ra, hoặc có nhận ra cũng mặc kệ. Gã chỉ muốn hỏi cho rõ ràng. Nhìn Vinh Nhung, gã nói: "Vậy cái người em nói là bạn trai chính là Đại Vinh à? Hai người, hai người chẳng phải là anh em sao? Với lại Đại Vinh, trước đây cậu thích con gái mà? Hồi đại học cậu từng nói rất ngưỡng mộ một bạn nữ trong lớp đúng không? Sao giờ lại thành đồng tính rồi?"

"A Ỷ, đừng nói nữa."

Lăng Tử Siêu và Hạng Thiên kéo Tôn Ỷ lại, bắt đầu hối hận vì lúc nãy không rời đi sớm. Hai người họ cũng không ngờ phản ứng của Tôn Ỷ lại lớn như vậy.

Tôn Ỷ hất tay hai người ra, nhìn chằm chằm Vinh Tranh: "Cậu trả lời tôi đi. Tôi muốn nghe sự thật!"

Trong lòng Tôn Ỷ đầy những nghi vấn không thể hiểu nổi nhưng vẫn còn giữ lại vài phần lý trí, biết có những lời không thể hỏi quá thẳng, quá tr*n tr**, chắc chắn sẽ làm tổn thương người khác. Gã cũng khá quý Nhung Nhung, không muốn nói lời quá nặng.

Gã chỉ muốn biết rõ ràng mà thôi.

Tác giả có lời muốn nói: Thực ra ấy mà, kiểu như Tôn Ỷ — cậu ấy không phải là kỳ thị đồng tính, chỉ là không thể hiểu nổi vì sao Đại Vinh lại cong, hơn nữa còn thích chính em trai mình. Chuyện này đối với cậu ấy là một cú sốc rất lớn. Tử Siêu và Hạng Thiên cũng vậy, chỉ là họ không hướng ngoại như Tôn Ỷ nên những nghi vấn đều giấu trong lòng thôi.

Không sao đâu, nói rõ ra rồi thì mọi chuyện sẽ ổn thôi.

---------------

Lâu rồi nên mình cũng quên xưng hô tùm lum, chỗ nhớ chỗ không để sửa :))) Chúc mọi người năm mới vui vẻ nhé

Trước Tiếp