Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả

Chương 110: Chống lưng

Trước Tiếp

#Hội thường niên Tập đoàn Vinh thị: thiếu gia thật – giả cùng xuất hiện #BÙNG NỔ

Đoạn video tại hội thường niên của Tập đoàn Vinh thị bị người ta quay lại và đăng lên mạng. Truyền thông tự do đúng là chẳng có lương tâm, vì chiêu trò và lượt xem mà tiêu đề gì cũng dám đặt. Chỉ riêng mấy chữ "thiếu gia thật – giả cùng xuất hiện" thôi cũng đủ khiến người ta lập tức phấn khích, dễ dàng thu hút mọi ánh nhìn.

Quả nhiên, đám quần chúng hóng chuyện không rõ đầu đuôi liền ùn ùn bấm vào từ khóa hot search, kéo tới xem cận cảnh "vở kịch máu chó hào môn" của năm. Chỉ trong một đêm ngắn ngủi, số lượt xem, chia sẻ, bình luận và like đã tăng lên mức đáng kinh ngạc, nhanh chóng leo hot search, sáng hôm sau còn thành công lên top 1, phía sau kèm theo một chữ "BÙNG" đỏ chót.

Mọi người bê ghế nhỏ ra, xé bịch khoai tây chiên, chuẩn bị sẵn nước ngọt có ga niềm vui của dân FA, các bên đứng đội thiếu gia thật – giả cũng lần lượt bấm vào video, hai phe đều sẵn sàng đại chiến ba trăm hiệp, xắn tay áo lên rồi mở — ? ? ? Nói đâu vở kịch máu chó hào môn của năm cơ? Sao mẹ kiếp lại thành video hài thế này? ? ! ! !

"Ha ha ha. Cứu với! Cậu ấy nhìn nghiêm túc thật sự! Mọi người có để ý không? Mỗi lần MC đọc con số khán giả may mắn, tiểu thiếu gia lại ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn chằm chằm màn hình, kết quả lần nào cũng không phải cậu ấy."

"Đúng vậy! Cậu ấy còn mím môi nữa. Tiểu thiếu gia không vui rồi. Ha ha ha ha ha. Xin lỗi, tuy trong video oán niệm của tiểu thiếu gia sắp tràn cả màn hình rồi, nhưng bây giờ tôi thật sự cười không dừng lại được. Ha ha ha!"

"Ha ha ha ha! Đúng thế! Hơn nữa còn liên tục nhìn màn hình lớn rồi lại nhìn vòng tay của mình. Ha ha ha! Tiểu thiếu gia tỉnh lại đi, cậu là điều hương sư đặc biệt được Versa mời đó! Cậu có biết nước hoa của cậu còn khó mua hơn cái tai nghe giải ba kia nhiều không hả!"

"Mấy người đúng là xấu xa! Cả MC nữa, sao lại không rút trúng số của tiểu thiếu gia chứ! Cho cậu ấy đi! Cho cậu ấy đi! Cho hết đi!"

"Tiểu thiếu gia còn muốn gì nữa? Mẹ mua cho!"

"Tỉnh táo lại đi, bảo bối! Người ta có ba mẹ và anh trai giá trị trăm triệu cưng chiều, còn bạn thì có không?"

"A a a a a! Đau tim quá, lão thiết! Đoạn cuối video, anh trai nắm tay tiểu thiếu gia, tôi mẹ nó khóc luôn được không? Hu hu hu hu, tôi cứ tưởng CP 'Tranh Nhung' mà tôi đu là BE rồi, ai ngờ lại còn phát đường nữa chứ!!!"

"Ai mà biết được mười mấy giây anh trai dắt tay tiểu thiếu gia bước xuống đó, tôi đã xem đi xem lại, lặp tới lặp lui ba bốn chục lần rồi! Hôm qua đúng là Tết lớn của mấy cô gái 'Tranh Nhung' luôn đó được không!!!"

"Âm thầm để lại một dấu chân, các cô gái "Tranh Nhung" tập hợp ở đâu vậy?"

Có mấy người hóng chuyện không rõ đầu đuôi vô tình lướt qua khu bình luận, thấy một biển "ha ha ha ha ha" rầm rộ như thế, cũng dừng lại, cắn thử vài miếng dưa mới, vừa cắn một cái đã phát hiện — ngon rồi! Đúng là ngọt nước tràn trề luôn ấy chứ!

Trời ơi, đây chẳng phải là màn làm nóng cho đám cưới sao? Cái nắm tay này ngọt quá mức rồi!!! Quyết đoán mua nhà luôn trong khu bình luận!

"Ha ha ha ha nhà họ Vinh đúng là toàn cây hài! Đoạn của tiểu thiếu gia làm tôi cười muốn xỉu, có ai nói cho tôi biết không, một buổi hội thường niên cao sang của công ty niêm yết sao lại biến thành hiện trường chủ tịch bán hàng thế này?!?!"

"Ha ha ha ha! Cười không sống nổi nữa! 'Hiện trường bán hàng' đúng là quá chuẩn luôn đó, chị em! Lúc xem xong, ý nghĩ đầu tiên bật ra trong đầu tôi là: mua! Tôi mua! Giờ tôi mua còn không được à? Kết quả là... thật sự không được! Vì website chính thức bán hết sạch rồi! Phải đợi thông báo có hàng, tức muốn xỉu!"

"Tôi cũng vậy! Hoàn toàn không mua nổi luôn được không? Khó mua quá đi! Giờ cuối cùng cũng hiểu vì sao trong video lại có nhiều người ở dưới hét là không mua được rồi! Bởi vì thật sự là... hoàn toàn không mua được!!!"

"Tôi thật sự vừa mở video này ra là cười đến mức lăn lộn không tìm nổi cái đầu luôn! Trời ơi!!! Nhìn là biết ba cưng tiểu thiếu gia đến cỡ nào rồi! Hôn mà hôn tới mức mặt tiểu thiếu gia biến dạng luôn! Ha ha ha ha!"

"Ha ha ha ha ha! Tôi cũng để ý thấy! Lúc tiểu thiếu gia xuống sân khấu còn lén dùng mu bàn tay lau má nữa. Là chê nước miếng của ba à?"

"Cứu tôi với! Chị em ơi, mấy người làm tôi đang ngồi ở bàn làm việc mà cười phát ra tiếng như tiếng tạ rơi ấy, đúng lúc sếp tôi đi ngang qua luôn! A a a a a! Tôi có thể chết ngay tại chỗ!!!"

"Tôi thấy mãn nguyện ghê, cậu điều hương sư báu vật của tôi sắp được cả thế giới biết tới rồi sao? Hu hu hu hu, em trai xông lên nào!!!"

"Vậy nên có ai tốt bụng nói cho tôi biết rốt cuộc mua "Mỹ nhân say ngủ" ở đâu không? Chị dâở đâu không? Chị dâu tôi hôm qua trúng thưởng được một chai, tôi thử xịt vào một lần thôi là bị trồng cỏ (1) ngay lập tức!!! Điên cuồng muốn mua!!! Làm ơn đó, rốt cuộc mua ở đâu vậy?!"

Giữa một màn hình toàn "ha ha ha ha ha", "bị trồng cỏ rồi, xin chỗ mua", cùng với những tiếng "a a a a a" — một hiện trường đu CP quy mô lớn — lúc nào cũng sẽ có vài người, vì muốn thể hiện bản thân khác biệt, mà nhảy ra phát biểu cao kiến.

("Trồng cỏ" là một thuật ngữ lóng phổ biến trên internet.Việc chia sẻ và đề xuất những ưu điểm của một sản phẩm nào đó (như mỹ phẩm, thực phẩm hoặc lối sống) trên mạng xã hội nhằm k*ch th*ch mong muốn mua hoặc sở hữu của người khác được coi là tương đương với "hình thức quảng cáo kiểu Amway" hay "đề xuất".Đây là một hình thức tiếp thị truyền miệng xây dựng lòng tin thông qua việc chia sẻ chân thực, nhằm mục đích "gieo mầm" quyết định mua hàng của người tiêu dùng và sau đó "thu hoạch" sản phẩm. )

"Hừ. Thiếu gia giả đúng là chơi chiêu cao tay thật, một buổi hội thường niên đàng hoàng của Tập đoàn Vinh thị mà bị làm thành buổi gặp mặt riêng của cậu ta, ngay cả Chủ tịch Vinh, Tổng giám đốc Vinh và thiếu gia thật cũng đều thành vai phụ hết. Ghê thật, thiếu gia giả đúng chuẩn nam chính sảng văn luôn."

"Đúng đó, vậy mà còn có người đi đu CP giữa anh trai với thiếu gia giả nữa. Ọe~~~ ghê tởm, cướp mất mười chín năm sống sung sướng của em trai ruột người ta, giờ còn muốn làm chị dâu người ta nữa sao?"

"Không chỉ ghê tởm đâu mà là ác độc luôn ấy chứ? Chủ tịch Vinh và phu nhân Vinh có làm gì có lỗi với thiếu gia giả kia đâu, vậy mà còn đi quyến rũ anh ruột của mình, muốn khiến nhà cha mẹ nuôi tuyệt tự. Vậy mà vẫn có người đu nổi CP này! Não có vấn đề à!"

"Trời ơi! Trước tiên không nói tới việc đa số chị em chỉ đu cho vui, cũng đâu có ý để anh trai với tiểu thiếu gia thật sự ở bên nhau. Cho dù ngoài đời hai người họ có ở bên nhau thật, thì chuyện thích cũng phải là hai bên tự hút nhau chứ? Vinh Tranh người ta đường đường là "tổng tài bá đạo", nếu không thích Vinh Nhung thì Vinh Nhung có 'quyến rũ' được không? Sao cứ hễ là chuyện ôm nhầm con hay đu CP là lại phải hắt nước bẩn lên người Vinh Nhung vậy? Chỉ vì gia cảnh gốc của người ta không giàu bằng nhà họ Vinh nên con nhà nghèo làm gì cũng sai hết à?"

"Đồng ý với lầu trên. Thật sự không hiểu nổi, tại sao dưới một video vui vẻ như vậy mà cũng có người cố tình gây war? Ngoài đời sống bất mãn tới mức nào mới lên mạng nói chuyện thối như thế?"

"250250, alo, đây có phải là Bệnh viện Tâm thần Dương Bình Sơn không? Bên các người có bệnh nhân chạy ra ngoài rồi kìa! Phiền nhanh chóng đưa người của các người về đi có được không?"

"Trời đất ơi! Sống lâu đúng là cái gì cũng thấy! Vừa nãy Duyệt Kỷ chính thức công bố hợp tác với Versa, Duyệt Kỷ đã giành được quyền đại lý toàn quốc của "Mỹ nhân say ngủ" và sẽ chính thức ra mắt trong nước sau Tết Nguyên Đán. Chị em ơi!!! Sau Tết là 'Người đẹp ngủ say' có thể mua được trong nước rồi đó!!!"

Anti: ? ? ? ! !

Fan nước hoa: ? ? ! ! !

Quần chúng hóng chuyện: Hả? Đi! Xem coi!!!

Mọi người hào hứng kéo nhau lên website chính thức của Duyệt Kỷ hóng chuyện, phát hiện trang web quả nhiên đã công bố, đồng thời ghim lên đầu bài Weibo hợp tác với điều hương sư đặc biệt của Versa, Vinh Nhung!

Fan nước hoa: "? ? ? ! ! !"

"Trời ơi! Liên động trong mơ!!! Hạnh phúc đến quá bất ngờ luôn!!!"

"Song fandom cuồng hỷ! Hôm nay đúng là ngày lành! Nghĩ gì được nấy luôn rồi!"

"Tin vui chấn động toàn dân!!!"

"Tiền thưởng cuối năm của tôi đã sẵn sàng hết rồi!!!"

Sau hot search #Hội thường niên Tập đoàn Vinh thị thiếu gia thật giả cùng xuất hiện#, các hot search như #Versa & Duyệt Kỷ liên thủ mạnh mẽ#, #Thiếu gia giả nhà hào môn bị ôm nhầm Vinh Nhung#, #Điều hương sư Vinh Nhung#, #Vinh Nhung Mỹ nhân say ngủ# cũng lần lượt leo top.

"Ha ha ha ha! Không biết vì sao, nhưng sau khi thấy bài Weibo công bố chính thức này của Duyệt Kỷ, tôi có cảm giác như họ đang đứng ra chống lưng cho tiểu thiếu gia vậy!!! Sướng thật sự! Để xem mấy đứa anti còn dám DISS tiểu thiếu gia nhà mình không! Nhìn năng lực làm việc của cậu ấy đi! Đây mới đúng là dùng thực lực để nói chuyện đó!!!"

"Thật sự là quá đã luôn!!!"

"Tiểu thiếu gia xông lên!!!"

Rất nhanh đã có người hóng chuyện phát hiện: nhà sáng lập kiêm CEO của Duyệt Kỷ, Tôn Văn, đã thả like cho bình luận nói rằng "Duyệt Kỷ đang chống lưng cho Vinh Nhung".

Cả đám hóng chuyện há hốc mồm! Không... không phải chứ?! Duyệt Kỷ thật sự đang chống lưng cho tiểu thiếu gia sao?!

Còn khiến người ta sốc hơn nữa là: Giản Dật cũng đã thả like cho chính bình luận mà Tôn Văn thả like đó. ? ? ? ! ! !

"Ha ha ha! Thiếu gia thật mới là fan cứng chân chính của thiếu gia giả đó chứ? Hóng drama từ phút đầu luôn! Chỉ hỏi đám anti có bị vả mặt không, có nhảy dựng lên không thôi!!!"

"Hu hu hu hu, tôi cũng để ý thấy rồi, lúc chuyện thiếu gia thật giả vừa bị khui ra, thiếu gia thật đã phối hợp với ba quay video lên tiếng cho tiểu thiếu gia. Tất cả đều có dấu vết cả!!! Chị em ơi!!! 'Dễ dàng CP' (Chơi chữ đồng âm từ Rong/Vinh + Dật/Yi - RongYi - Đơn giản/Dễ dàng) tôi xông trước đây!!!"

"Tiểu thiếu gia là của anh trai! 'Tranh Nhung CP' khóa chết! Chìa khóa tôi ném ra ngoài cửa sổ rồi, cảm ơn!"

. . .

Một chiếc Mulsanne màu đen chạy chậm rãi trên con đường núi.

Vinh Tranh cầm lái, Vinh Nhung ngồi ghế phụ, dựa vào gối ngủ mà ngủ say sưa. Sau khi tiễn Bay và Laar ra sân bay vào sáng nay, Vinh Nhung đã báo trước với bố mẹ, nhờ hai người tiếp tục chăm sóc Bạc Hà giúp họ rồi cùng anh trai Vinh Tranh lái xe đi nghỉ dưỡng ở Dương Bình, Mai Lĩnh.

Quyết định đi nghỉ là do Vinh Nhung đưa ra tạm thời vào tối hôm qua. Sau buổi tiệc cuối năm, anh trai cậu bắt đầu nghỉ phép, sắt còn nóng thì phải rèn, ai biết được cuối năm anh còn có xã giao gì nữa không. Thế là trong đêm thu dọn sơ đồ đạc, sau khi tiễn Bay và Laar xong hai người liền thực hiện một chuyến du lịch nói đi là đi.

Vinh Nhung dậy sớm, ngồi trên xe cứ thấy buồn ngủ mãi. Xe vừa vào đường núi cậu liền ngủ thiếp đi.

Chiếc điện thoại trong túi rung liên tục, Vinh Nhung bị đánh thức. Cậu mở mắt ra trong tư thế tựa vào gối ngủ trên xe, má phải còn in vệt hồng nhàn nhạt do bị ép.

Vinh Nhung tháo chiếc gối cổ ra, đặt lên đùi rồi mở WeChat. Có khá nhiều tin nhắn do Kha Tình gửi tới, ngoài ra còn có tin nhắn từ nhóm làm bài tập của bọn họ.

Tin nhắn nhóm nằm trên cùng, Vinh Nhung bèn bấm vào trước.

"@Vinh Nhung a a a a! Vinh thần ơi, cậu vậy mà lại hợp tác với Duyệt Kỷ!!! Trời ơi! Quá mơ mộng luôn! Chúc mừng! Chúc mừng!!!"

"@Vinh Nhung Vinh thần nhà tôi đúng là đỉnh của chóp!!! Vinh thần chính là thần tượng của chúng tôi, ánh sáng của khoa Điều hương, ngọn hải đăng dẫn đường cho chúng tôi tiến lên!!!"

"@Vinh Nhung cho hỏi Vinh thần, "Mỹ nhân say ngủ" khi nào thì có thể mua trong nước vậy? Xin một tin nội bộ."

"@Vinh Nhung xin tin nội bộ +1"

"Ngồi hóng tin nội bộ."

"Chiếm một chỗ!"

Vinh Nhung nhìn màn hình toàn lời tâng bốc, trong lòng hơi không thoải mái. Đám này đúng là ngày càng khoa trương.

Tối qua ở buổi tiệc cuối năm trước mặt những vị khách liên tục tới nâng ly chúc mừng, Vinh Nhung hầu như không nở nụ cười nào. Vậy mà lúc này khóe môi cậu lại khẽ cong lên.

Vinh Nhung: "Cảm ơn mọi người. Lời chúc xin nhận còn tin nội bộ thì không có."

Cậu cảm nhận rất rõ, khác với những lời chúc xã giao, miễn cưỡng, thậm chí xen lẫn chút chua chát kia thì các bạn cùng lớp thực sự đang vui mừng thay cho cậu.

Điều khiến Vinh Nhung thắc mắc là làm sao các bạn trong lớp biết được cậu hợp tác với Duyệt Kỷ? Chẳng lẽ phía chị Tôn Văn đã công bố chính thức chuyện hợp tác với Versa rồi sao?

Vinh Nhung mở khung chat với Kha Tình. Cậu đoán Kha Tình hẳn sẽ biết. Chưa kịp hỏi cậu đã tìm thấy câu trả lời trong lịch sử trò chuyện. Biết cậu không dùng Weibo, Kha Tình đã chụp màn hình bài đăng chính thức của Duyệt Kỷ gửi cho cậu. Ngoài ra còn chụp luôn bình luận của cư dân mạng nói rằng "Duyệt Kỷ đang chống lưng cho cậu" được Tôn Văn thả like và cả bình luận mà Giản Dật thả like dưới bài của Tôn Văn. Giống lần trước, lần này Kha Tình cũng gửi kèm rất nhiều ảnh chụp màn hình các bình luận Weibo bày tỏ sự yêu thích dành cho "Mỹ nhân say ngủ", cũng như dành cho chính cậu.

Trong lòng Vinh Nhung vốn vẫn có chút lo lắng, sợ chuyện của mình sẽ ảnh hưởng tới thiện cảm của người qua đường với "Mỹ nhân say ngủ", kéo theo cả Duyệt Kỷ, thậm chí là chị Tôn Văn cũng sẽ bị công kích, mắng chửi. Ở kiếp trước sau khi chuyện cậu và Giản Dật bị ôm nhầm bị truyền thông đưa tin rầm rộ, đã có rất nhiều cư dân mạng trong nước nhắn riêng cho Versa, yêu cầu nhanh chóng chấm dứt hợp đồng với cậu, thậm chí đòi gỡ "Mỹ nhân say ngủ" khỏi thị trường nước ngoài.

Nhưng lần này, mọi thứ đều đã khác.

"Mỹ nhân say ngủ" của cậu sẽ không còn bị cậu liên lụy nữa. Lần này sẽ được nhiều người yêu thích hơn.

Vinh Nhung: "Cảm ơn cậu, Kha Tình."

"A a a a! Cuối cùng cậu cũng trả lời tôi rồi đó, Vinh Nhung. TVT."

"Xin lỗi, nãy giờ tôi mới thấy tin nhắn."

"Không sao! Không sao! Vinh Nhung, cậu có biết chính xác thời gian 'Mỹ nhân say ngủ' lên kệ không? Đến lúc đó tôi muốn kêu gọi bảy dì tám mợ cùng nhau đi bao nguyên cửa hàng luôn đó!!!"

Vinh Nhung: "..."

Bao nguyên cửa hàng... cậu chắc chứ?

Vinh Nhung còn chưa kịp trả lời, bên kia Kha Tình đã gửi thêm tin nhắn mới:
"À đúng rồi, Vinh Nhung, cậu trả lời mọi người trong nhóm đi. Ai cũng muốn biết, ờm... cậu có giá ưu đãi nội bộ của Duyệt Kỷ không. Tôi... tôi cũng muốn biết nữa..."

Vinh Nhung: "..." ???

Vinh Nhung lại mở nhóm chat ra. Cậu phát hiện chỉ trong lúc cậu nói chuyện với Kha Tình, trong nhóm đã nhảy thêm mấy chục tin nhắn. Đám này đúng là quá biết nói chuyện. Hóa ra ban đầu mọi người không tin là cậu thật sự không có tin nội bộ rồi dần dần chủ đề bị lái sang hướng khác.

"Giao nộp thời gian lên kệ của "Mỹ nhân say ngủ', đảm bảo không giết!"

"Không thì xin giá nội bộ cho người nhà cũng được!!!"

"Cái này được nè!!!"

"Cái này được nè!!!"

"Cái này được nè!!!"

. . .

"Ở trên xe đừng nhìn điện thoại lâu quá, dễ chóng mặt."

"Vâng."

Vinh Nhung: "Để lát nữa tôi hỏi chị Tôn Văn hoặc anh Ỷ vậy. Chắc không khó đâu."

Gửi xong tin nhắn cuối cùng này vào nhóm, Vinh Nhung liền ngoan ngoãn cất điện thoại đi.

Quá ngoan, Vinh Tranh không nhịn được, đưa tay xoa xoa mái tóc cậu, rồi tiếp tục tập trung lái xe.

Chiếc xe tiếp tục men theo con đường núi quanh co, uốn lượn đi lên.

Đi ngang qua một rừng mơ, Vinh Nhung ngửi thấy mùi hương hoa mơ mát lạnh, thấm vào mũi. Từng mảng, từng mảng hoa mơ nở rộ, đỏ trắng xen kẽ; ở phía xa còn có hoa lạp mai màu vàng điểm xuyết, đẹp đến mức khiến người ta không rời mắt. Nếu không phải cây cối ven đường đã úa vàng, cỏ cây tiêu điều, chỉ riêng rừng mơ này thôi cũng đủ khiến người ta lầm tưởng đã là tháng tư nhân gian.

Có lẽ anh cậu đã bật chế độ lấy gió ngoài, mùi hương lạnh của hoa mơ vương vấn nơi chóp mũi.

Mắt Vinh Nhung dần mở to, cậu không chớp mắt nhìn ra ngoài cửa sổ:
"Đẹp quá"

Vinh Nhung liếc nhìn thời gian hành trình trên bản đồ dẫn đường trong xe, tầm ba mươi phút nữa là sẽ tới khu nghỉ dưỡng.

Hơi thở ấm phả lên cửa kính, tạo thành một lớp sương mờ trắng xóa. Vinh Nhung đưa tay lau đi, rồi ghé mặt lại gần hơn

Thấy hành động trẻ con ấy của cậu, ánh mắt Vinh Tranh dịu hẳn xuống.

Vinh Nhung áp sát bên cửa sổ. Kiếp trước, thời điểm cậu đến Mai Lĩnh không đúng. Quá sớm, rất nhiều cây mơ trong rừng còn chưa nở hoa, nhìn từ xa hoàn toàn không hùng vĩ như cảnh tượng trước mắt. Khi đó cậu lái xe một mình, đi đường núi không dám phân tâm, dù có chạy ngang qua rừng mơ bạt ngàn cũng chỉ kịp liếc nhanh một cái rồi lại tập trung lái xe.

Còn kiếp này dường như mọi thứ đều vừa khéo. Thời điểm họ đến vừa khéo, hoa mơ nở vừa khéo. Cậu cũng không còn là một mình nữa, cậu ngồi trên xe của anh trai, họ sắp lên núi nghỉ dưỡng. "Mỹ nhân say ngủ" của cậu sau Tết sẽ có thể gặp mọi người...

Vinh Nhung ngắm cảnh ngoài cửa sổ thêm một lúc nữa rồi mới thu hồi ánh nhìn.

Bỗng nhớ ra anh trai đã lái xe liên tục hơn ba tiếng, còn chưa tính quãng đường đi sân bay lúc trước, cậu nói: "Anh, anh mệt rồi đúng không? Hay là anh tấp xe vào lề để em lái cho?"

"Không mệt, sắp tới rồi."

Lái xe lâu như vậy sao có thể không mệt được. Nhưng dừng xe trên đường núi dù chỉ tấp vào lề cũng tiềm ẩn nguy hiểm. Vinh Nhung nghĩ một chút rồi nói: "Vậy lúc về để em lái."

"Ừ."

. . .

Vinh Tranh đặt trước một căn biệt thự nghỉ dưỡng suối nước nóng trên đỉnh Mai Lĩnh.

Vinh Nhung muốn lên núi ngắm hoa mơ trước, Vinh Tranh liền dặn quản gia biệt thự đi theo phía sau mang hành lý của hai người vào trước. Anh tự mình cầm máy ảnh cùng với bình giữ nhiệt mà Vinh Nhung hay mang theo bên người, chuẩn bị dẫn cậu lên núi thưởng hoa. Du khách bình thường còn phải lái xe lên thêm một đoạn rồi đi bộ hơn ba mươi phút nữa mới vào được Mai Lĩnh.

Căn biệt thự Vinh Tranh đặt có rừng mơ ngay phía sau núi, đi bộ mười mấy phút là có thể ngắm hoa.

"Xin chào, phiền chờ một chút."

Vinh Nhung chợt nhớ ra mình quên lấy đồ gì đó, liền đuổi theo quản gia.

"Được rồi, cảm ơn."

Lấy thứ mình cần từ túi hành lý xong, Vinh Nhung chạy trở lại bên anh trai.

Một chiếc mũ len được đội lên đầu Vinh Tranh.

Cậu cũng đội cho mình một chiếc, của anh là màu mocha, của cậu là xanh lam nhạt.

Bên trong mũ len có lót lông, thiết kế viền gập che tai, đội lên rất ấm.

Vinh Nhung khoác tay anh trai: "Xong rồi, vậy là không sợ lạnh nữa! Đi thôi — ưm!"

Thiếu niên bị gió thổi khiến hai má ửng hồng, môi đỏ rực, đôi mắt sáng long lanh, ý cười nơi đáy mắt còn say lòng hơn cả hoa mơ.

Vinh Tranh nghiêng đầu, khẽ hôn lên môi Vinh Nhung. Ban đầu Vinh Nhung ngơ ngác chớp mắt nhưng chỉ một lát sau đã nhắm mắt lại. Quản gia đã vào trong biệt thự, nơi này sẽ không có ai nhìn thấy họ.

Vinh Tranh chuyển chiếc bình giữ nhiệt từ tay trái sang tay phải, tay trái anh giữ lấy sau đầu Vinh Nhung, đầu lưỡi trượt vào đôi môi mềm mại của thiếu niên, môi cọ môi, lưỡi quấn lưỡi khiến đôi môi vốn đã đỏ của cậu lại càng thêm mê người. Sau lưng hai người là biển hoa mơ hồng rực trải dài khắp Mai Lĩnh.

"Anh, mình lên núi trước đi."

Vinh Nhung thở nhẹ, đẩy anh trai ra. Hôn nữa là chân cậu mềm nhũn mất, còn lên núi kiểu gì?

Ánh mắt Vinh Tranh trầm xuống, anh "ừ" một tiếng, hôn nhẹ lên đôi môi đã đỏ sẫm của cậu rồi nắm tay cậu, cùng nhau lên núi.

Đối với những nhà điều hương như Vinh Nhung, ngoài việc hằng ngày tiếp xúc với đủ loại hương liệu hóa học nhân tạo thì việc đi thực địa trong tự nhiên cũng là điều không thể thiếu. Họ cần để khứu giác làm quen và ghi nhớ đủ loại mùi hương trong tự nhiên. Kiếp trước, ngoài những môn thể thao mạo hiểm mà mình yêu thích và vùi đầu trong phòng thí nghiệm, phần lớn thời gian Vinh Nhung đều lái xe khắp nơi để lấy cảm hứng. Từ khi sống lại đến nay, ngoài lần tham quan khu vườn trong mơ của Versa ở Paris, cậu gần như không có nhiều thời gian hòa mình vào thiên nhiên.

Lúc nãy, ngay trong sân của biệt thự nghỉ dưỡng, Vinh Nhung và anh trai đã ngửi thấy mùi hoa mơ thoang thoảng; đến chân núi, hương thơm lại càng đậm hơn.

Lên núi rồi, Vinh Nhung vô thức buông tay anh trai ra, không kịp chờ đợi mà chạy lên phía trước.

"Chậm thôi, cẩn thận trượt chân."

Buổi sáng trên núi có sương, cành lá lại rậm rạp, lá rơi trên bậc đá rất có thể chưa được nắng hong khô, giẫm lên rất dễ trượt.

"Ồ."

Vinh Nhung "ồ" một tiếng, chậm lại, nhưng chỉ mấy giây sau lại bắt đầu chạy tiếp.

"Anh ơi! Mau qua đây! Cây mơ này nở hết rồi! Đẹp lắm!"

Vinh Nhung quay người lại, phấn khích vẫy tay về phía anh trai. Đứa trẻ này cũng bị dồn nén quá lâu rồi, ngoài lần nghỉ hè đi du lịch ở đảo Sùng Lục cùng anh trai, suốt thời gian qua gần như chưa được thư giãn chút nào.

Vinh Nhung đứng dưới một cây mơ to khỏe, gió thổi qua, hoa mơ rơi như tuyết lả tả bay xuống.

Vinh Tranh nâng máy ảnh trong tay, bấm nút chụp.

"Anh! Mau lên đây đi! Ở đây thơm lắm!"

"Ừ."

Vinh Tranh đáp một tiếng, bước từng bậc đá lên, đi tới dưới gốc cây mơ nơi Vinh Nhung đứng.

Sau đó suốt chặng đường, Vinh Tranh luôn nắm tay Vinh Nhung để tránh cậu chạy lung tung. Ở trên núi mà trẹo chân thì không phải chuyện đùa.

Mỗi khi đi tới dưới một cây mơ khiến mình hứng thú, Vinh Nhung lại cúi đầu ngắm hoa thật kỹ, còn đưa chóp mũi lại gần để ngửi.

Vinh Nhung ngắm hoa mơ, Vinh Tranh ngắm thiếu niên đứng dưới tán mơ, bấm máy chụp liên tục. Vinh Nhung phát hiện anh trai đang chụp mình, sau khi chắc chắn anh đã chụp xong, cậu sẽ chạy tới trước mặt anh để hôn anh.

Hai người vừa đi vừa dừng, thỉnh thoảng Vinh Nhung lấy điện thoại ra chụp ảnh chung, Vinh Tranh đều phối hợp.

Mùa đông là mùa cao điểm du lịch ở Mai Lĩnh, du khách không ít. Chỉ là trên núi mơ cây cối thành rừng, giữa các du khách không dễ nhìn thấy nhau, thỉnh thoảng mới nghe được tiếng nói vọng lại.

"A! A a a! Cảnh ở đây đẹp quá đi! Cảnh đẹp thế này mà bên cạnh tôi sao toàn là đàn ông thô kệch vậy! Một cô gái dễ thương cũng không có!"

"Chậc. Còn phải hỏi à? Tất nhiên là vì cậu xấu rồi."

Vinh Nhung: "..."

Ha, cái giọng điệu này, cái âm thanh này đúng là quen không chỉ một chút đâu. 

Trước Tiếp