Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Vinh Nhung cùng anh trai quay lại hội trường tiệc cuối năm.
Cậu không quay về bàn của ba mẹ nữa, bên đó có quá nhiều người tới chúc rượu ba cậu, phải đứng dậy đáp lễ liên tục, rất phiền.
Sau khi đi vệ sinh xong, Giản Dật còn ngồi ngốc ở bàn ba mẹ chờ Vinh Nhung quay lại. Kết quả là thấy Vinh Nhung và Vinh Tranh lần lượt ngồi xuống cái bàn ban đầu của họ.
Đứa nhỏ ngơ người. Còn, còn có thể nhảy qua nhảy lại như vậy luôn hả?
Giản Dật cũng muốn chạy qua ngồi ngay nhưng chỗ của hắn hiện tại bị Vinh Tranh ngồi mất rồi. Ly sữa dừa trong tay bỗng nhiên không còn ngon nữa.
Tôn Ỷ chê đầy mặt: "Đại Vinh, cậu ngồi bàn tụi tôi làm gì?"
Vinh Nhung cũng quay đầu tò mò nhìn anh trai.
Vinh Tranh giơ tay ra hiệu cho phục vụ mang thêm bộ bát đũa, nhìn Vinh Nhung một cái rồi nhàn nhạt nói: "Thích."
Một chữ "Thích" này rơi vào tai Vinh Nhung chẳng khác gì tỏ tình giữa chốn đông người, khóe môi cậu cong lên rõ rệt.
Tôn Ỷ khó hiểu: "Mỗi bàn đều là món giống nhau mà, sao lại đặc biệt thích bàn tụi tôi? Hay cậu giấu hàng, cho bàn cậu ăn ngon hơn?"
Câu hỏi quá nhàm chán, Vinh Tranh lười trả lời.
Tôn Văn chống cằm, cười hỏi thêm: "Tổng giám đốc Vinh là thích ngồi ở đây hay thích người nào đó đang ngồi ở đây?"
"Ồ~~~""
Vinh Tranh còn chưa đáp, Tôn Ỷ đã rùng mình: "Chị, chị đừng kể chuyện kinh dị vậy chứ."
Bàn này ít người, ngoài chị em Tôn Văn, Tôn Ỷ thì chỉ có Bay và Lamar, Giản Dật lúc nãy, cùng hai khách hàng trung niên hơi phát tướng của tập đoàn nhà họ Vinh. Cho nên Vinh Tranh mà thích bất kỳ ai ở cái bàn này thì đúng thật là chuyện kinh dị.
Tôn Văn cũng chỉ đùa, muốn xem phản ứng của Vinh Tranh. Bị em trai cắt lời rồi, cô tinh tế bỏ qua chủ đề.
Dù đùa nhưng thân phận hai anh em Vinh Tranh, Vinh Nhung quá đặc biệt, cô không dám chọc sâu.
Vinh Nhung cúi đầu nhắn tin cho anh trai: "Anh, chị Tôn Văn có phải biết chuyện của tụi mình rồi không?"
Tin nhắn vừa gửi, điện thoại trong túi Vinh Tranh lập tức rung.
Anh liếc qua, gõ: "Chắc vậy. Chị ấy rất thông minh." Nên dù cô thật sự nhìn ra điều gì cũng chẳng có gì lạ
Câu này xem như gián tiếp trả lời thắc mắc của Vinh Nhung đồng thời cũng là để trấn an cậu: người thông minh như Tôn Văn sẽ biết rõ điều gì nên nói, điều gì không. Giống như lúc nãy, khi bị Tôn Ỷ cắt ngang, bầu không khí không còn phù hợp để đùa nữa, cô lập tức dừng lại, đó chính là bằng chứng rõ ràng nhất
Vinh Nhung vốn hơi bất an. Không phải vì sợ người khác biết chuyện giữa cậu và anh trai mà sợ biết nhiều quá lại lọt vào tai ba mẹ. Đọc xong tin nhắn anh gửi, cậu thở phào, còn bắt đầu nổi hứng trêu chọc: "Anh nói vậy chẳng phải biến anh Ỷ thành đứa ngu à?"
Vinh Tranh: "Không ngu. Cũng không quá thông minh."
Vinh Nhung cắn môi suýt bật cười. Anh cậu đúng là độc miệng!
"Vinh tổng, cậu sắp bứng sạch măng trên núi rồi đó!"
Tôn Ỷ hoàn toàn không biết hai anh em kia đang móc mỉa mình, liền khó hiểu nói: ".Đại Vinh, tôi biết Nhung Nhung yêu đương nên lúc nào cũng dính điện thoại. Còn cậu từ bao giờ lại mắc cái tật vừa ăn vừa lướt điện thoại? Đừng nói cậu cũng—"
Gã chưa nói hết câu thì trên sân khấu, MC đã hào hứng cất tiếng: "Được rồi! Tiếp theo là vòng quay may mắn! Bây giờ sẽ rút ra giải ba ——"
Mọi người liền bị thu hút.
Vinh Nhung dịch đồng thời cho Bay và Lamar, hai người này lại tỏ ra cực kỳ hứng thú với trò bốc thăm.
Bàn của họ toàn người có tiền, chẳng ai thiếu mấy món quà này. Thế nên khi MC đọc số, các bàn khác đều cúi xuống xem số trên vòng tay lúc vào cửa, còn bàn họ trừ mỗi Vinh Nhung duỗi cổ, chăm chú nhìn sân khấu để còn dịch cho Bay và Lamar thì những người còn lại đều chuyên tâm ăn hoặc uống rượu.
Màn hình xoay số, ba lần hò reo vang dội khắp hội trường. Bàn họ thì ngoài Vinh Tranh ngẩng đầu nhìn người trúng giải rồi lịch sự vỗ tay, còn lại chẳng ai thèm ngẩng lên.
Tiếp theo là ba người may mắn còn lại.
MC còn chưa đếm ngược, Vinh Nhung đã ngẩng cổ chờ sẵn. Lúc đầu Vinh Tranh tưởng cậu chỉ đơn thuần tò mò, nhưng thấy cậu nhìn chằm chằm cái tai nghe bluetooth trên tay cô lễ tân, anh bật cười.
Tiếng ồn xung quanh hơi lớn, Vinh Tranh nghiêng sát tai cậu: "Thích hãng tai nghe đó à?"
Vinh Nhung mắt vẫn nhìn sân khấu: "Ừ. Đồ miễn phí mà, đương nhiên thích."
Vinh Tranh nhắc: "Là phòng tài vụ công ty chi."
Tức là tiền nhà mình.
"À ha."
Vinh Nhung cười quay đầu lại mà không biết anh trai đã ngồi sát đến mức nào, vừa quay lại đã bị môi anh khẽ chạm vào vành tai.
Tai cậu đỏ bừng, theo phản xạ nhìn anh.
Hai người im lặng nhìn nhau vài giây rồi lại cùng quay về phía trước. Tay Vinh Tranh đặt trên vai Vinh Nhung, Vinh Nhung theo thói quen tựa vào người anh. Hai người im lặng, ăn ý, cùng nhìn lên sân khấu.
. . .
Tôn Văn: "..."
Hôm nay đúng ra cô nên đeo cái kính râm bản giới hạn của mình, mắt sắp bị chói mù rồi, thật.
"0512. Xin hỏi vị khách may mắn số 0512 có đang ở đây không?" Lần đầu đọc số 0512 không ai đáp lại, nên MC lại hỏi lần nữa.
Theo quy định, nếu MC đọc ba lần mà vẫn không có khách lên nhận thưởng, suốt buổi tiệc cuối năm vị khách số 0512 vẫn không liên hệ với MC thì đến phần kết thúc, MC sẽ rút lại giải đó.
"0512? Sao nghe quen vậy ta?"
Tôn Ỷ ăn một miếng cá hồi, thuận miệng hỏi một câu.
Vinh Nhung bảo Tôn Ỷ mau nhìn số trên vòng tay của gã. Đũa trong tay Tôn Ỷ khựng lại: "Không thể chứ? Lẽ nào người may mắn số 0512 là tôi?"
Tôn Ỷ không thiếu tiền nhưng trúng thưởng thì vẫn vui. Nhưng sau khi nhìn rõ số trên vòng tay mình, nụ cười trên mặt gã sụp xuống ngay: "Tôi không phải 0512."
"Ừ. Đương nhiên không phải em, vì đó là chị."
Tôn Văn tháo vòng tay của mình xuống, đưa cho cả bàn xem.
Trên sân khấu, MC lại hỏi lần nữa xem khách số 0512 có mặt không. Vinh Nhung lập tức giơ tay. Sau khi thu hút được sự chú ý của MC, cậu thúc Tôn Văn: "Chị Tôn Văn, chị không lên sao?"
Tôn Văn sai Tôn Ỷ: "Em lên thay chị."
Tôn Ỷ ấm ức: "Sao lại là em?"
Tôn Văn lười nhác: "Sao nhiều lời quá. Đi không?"
Tôn Ỷ từ nhỏ lớn lên dưới uy lực của chị cả, đương nhiên không dám chống lại. Không cam lòng nhưng vẫn cầm vòng tay của chị lên sân khấu nhận thưởng. Lên đến nơi rồi, gã mới biết lý do chị mình không chịu tự đi. Từ lúc gã rời chỗ, bước lên sân khấu rồi bước xuống, điện thoại chụp hình hướng thẳng vào mặt gã không ngừng, có người còn đưa điện thoại sát luôn, dí vào để chụp.
Nhận thưởng xong, Tôn Ỷ trở lại, phàn nàn với Vinh Tranh: "Nhân viên công ty các cậu bình thường thích đu idol lắm hả?" Nhìn cái cảnh ai cũng giơ điện thoại quay clip chuyên nghiệp thế này, đúng là đỉnh thật!
"Sở thích cá nhân của nhân viên thì tôi không rõ."
Câu trả lời nghiêm túc quá mức, Tôn Ỷ "xì" một tiếng. Gã đưa phần thưởng cho chị mình, Tôn Văn nhận lấy rồi hai tay trao cho Vinh Nhung, mỉm cười duyên dáng: "Chúc mừng năm mới."
Vinh Nhung hơi trợn mắt, đáy mắt đầy bất ngờ: "Tặng cho em ạ?"
Tôn Văn mỉm cười: "Ừ. Chia cho em chút vận may của chị. Chúc em may mắn."
Câu này của Tôn Văn rõ ràng có hàm ý.
Con đường đồng tính vốn khó đi, huống chi là quan hệ như Vinh Tranh và Vinh Nhung, riêng cửa ải gia đình đã đủ gian nan.
Vinh Nhung nghe ra ý chưa nói hết của chị. Anh trai nói đúng, chị Tôn Văn thật sự là một phụ nữ rất thông minh, không chỉ vậy còn rất dịu dàng... Cậu nhận quà, chân thành nói: "Cảm ơn chị Tôn Văn."
Tôn Ỷ chết sững: "??? Chị à, rốt cuộc ai mới là em ruột của chị?" Bảo gã chạy việc hộ một vòng, xong quay sang tặng quà cho Vinh Nhung?
Tôn Văn cong môi đỏ: "Nếu em mà dễ thương được bằng một nửa Nhung Nhung, chị cũng sẽ 'thương' em đàng hoàng đó... em trai thân yêu."
Cô cố ý nhấn mạnh chữ "thương".
Tôn Ỷ nghe xong câu "em trai thân yêu", da gà rớt đầy đất.
Tiệc cuối năm qua nửa, MC tuyên bố rút thăm giải nhì.
"Rucas, mau, nhanh giúp tôi xác nhận xem số MC đọc có phải số của tôi không?"
Dù Bay đã kiểm tra nhiều lần, đúng là số của anh, nhưng anh vẫn sợ hiểu sai quy tắc nên nhờ Vinh Nhung xác nhận lại.
Hửm?
Vinh Nhung nghĩ bụng: Không thể trùng hợp vậy chứ, chị Tôn Văn vừa nhận giải ba, giờ bàn họ lại có người trúng giải nhì?
Cậu cầm vòng tay của Bay và Lamar xem một lượt, số trên vòng tay của Bay nổi bật: 0366.
"Chúc mừng anh, Bay! Mau lên nhận giải đi."
"Ôi Chúa ơi! Tôi không thể tin được! Ngoài lần hồi tiểu học trúng một chai nước ngọt, tôi chưa từng trúng gì nữa!"
Bay xúc động đến mức lấy tay che miệng.
Vinh Nhung cười: "Vậy thì chúc mừng anh phá kỷ lục thời nhỏ rồi."
"Cảm ơn cậu cưng à."
Bay kích động nhưng cũng lo lắng vì anh không biết tiếng Trung, sợ làm sai quy trình rồi mất mặt. Vì vậy anh hỏi Vinh Nhung có thể đi cùng lên sân khấu không.
Vinh Nhung hơi do dự rồi đồng ý.
Tôn Ỷ khó hiểu: "Hôm nay bàn mình ăn phải gì mà may mắn như vậy? Các bàn khác chắc nghĩ có nội tình?"
Tôn Văn liếc gã một cái: "Nếu có nội tình chẳng phải nên để chúng ta trúng thẳng giải nhất luôn à?"
Tôn Ỷ: "Ồ, cũng đúng."
Vinh Nhung đi cùng Bay lên sân khấu. Dưới sân, không ít người nhận ra cậu, tiếng vỗ tay và reo hò còn lớn hơn cả các khách trúng thưởng trước.
Bay nhận giải xong mới nhận ra, giải nhì lại là "Mỹ nhân say ngủ". Vinh Nhung cũng nhận ra bao bì, đáy mắt hiện chút kinh ngạc.
Khi "Mỹ nhân say ngủ" chưa mở bán, ba cậu từng nói với anh trai: đến lúc mở bán, có thể lấy "Mỹ nhân say ngủ" làm quà xổ số trong tiệc cuối năm để tăng độ nhận biết trong nước. Khi đó cậu nghĩ chỉ là lời nói đùa... không ngờ họ thật sự làm vậy.
"Mỹ nhân say ngủ" không chỉ có ý nghĩa lớn với Vinh Nhung, người điều chế nó, mà đối với Bay và Lamar cũng vậy. Có thể trong một thời gian dài cả hai khó mà dàn dựng được một buổi ra mắt thành công như thế này nữa.
"Xin hai vị dừng chân. Hai vị ——"
Vinh Nhung đang theo Bay xuống sân khấu thì bị MC gọi lại: "Hai vị, chủ tịch của chúng ta có lời muốn nói."
Cậu dịch cho Bay nghe, cả hai lễ phép ở lại.
"Sau đây, xin mời chủ tịch Vinh!"
Trong tiếng vỗ tay nồng nhiệt, Vinh Duy Thiện tươi cười bước lên.
Ông nhận micro từ MC: "Giải nhì hôm nay là một chai nước hoa. Tên của nó là "Mỹ nhân say ngủ". Người tạo ra nó chính là con trai út của tôi
"Nhung Nhung, lại đây với ba nào."
Vinh Duy Thiện mỉm cười vẫy tay. Lúc này trong lòng Vinh Nhung chỉ muốn từ chối. Nhưng không thể làm ba mất mặt, cậu đành giải thích với Bay rồi chậm rãi bước tới.
Vinh Duy Thiện vốn định khoác vai con, nhưng thấy con trai cao quá nên đổi sang khoác tay. Rồi ông bỗng quên lời: "Ba vừa nói tới đâu rồi nhỉ?"
MC cười nhắc: "Ngài nói đây là tác phẩm của thiếu gia."
"À đúng rồi. Nước hoa này là tác phẩm đầu tay của Nhung Nhung. Các vị trúng giải nhì nếu dùng mà thích thì giới thiệu cho bạn bè người thân nhé. Nếu thích nữa thì hãy lên website chính thức của Versa để mua! Xin mọi người ủng hộ Nhung Nhung nhà tôi, cảm ơn mọi người!"
Một buổi tiệc cuối năm của tập đoàn lớn lại biến thành buổi livestream bán hàng. Hơn nữa còn là chủ tịch tự mình bán, mà còn là bán hàng của một thương hiệu quốc tế. Nhân viên và khách mời đều không thể tưởng tượng nổi.
Những fan nước hoa từng tranh nhau mua hàng liền hét lên dưới sân:
"Không mua được!!!"
"Không mua được!!"
"Căn bản là không mua được!!!"
"Đúng rồi đó, căn bản không mua được!"
Rồi một giọng cực lớn vang lên: "Rất là tức!!!"
Giọng gào đến vỡ luôn.
"Hahahahaha!"
Mọi người bên dưới cười ầm lên.
Vinh Nhung đứng trên sân khấu cảm nhận đầy đủ thế nào là xấu hổ đến chết. Cậu vừa định hỏi ba khi nào thì xuống, thì đột nhiên mặt bị hai bàn tay ba chộp lấy: "Con trai, ba yêu con! Ba mãi mãi tự hào về con!!!"
Vinh Duy Thiện hôn chụt một cái thật mạnh lên mặt cậu.
Vinh Nhung: "..."
Dưới sân, Vinh Tranh sững một giây rồi bất đắc dĩ cười lắc đầu.
Dưới khán đài vỗ tay như bão: "Chủ tịch uy vũ!!!"
"Chủ tịch uy vũ!!"
Ứng Lam và Giản Dật là hai người vỗ tay nhiệt tình nhất, vỗ đến mức lòng bàn tay cũng đỏ.
Màn tỏ tình đột ngột của Vinh Duy Thiện đẩy không khí lên đến đỉnh điểm. Có thể nói phần rút thăm lần này đã kéo hiệu quả quảng bá "Mỹ nhân say ngủ" lên mức tối đa.
Trong tiếng vỗ tay và reo hò, Vinh Nhung bị ba nắm tay dắt xuống sân khấu. Bay không hiểu tiếng Trung nhưng nhìn phản ứng của mọi người cũng đoán được đại khái, anh mỉm cười đi theo hai cha con.
Sau màn vừa bán hàng vừa tỏ tình này, không ai còn nghi ngờ vị trí của cậu tiểu thiếu gia bị ôm nhầm năm xưa trong nhà họ Vinh nữa.
. . .
Vinh Nhung quay lại chỗ ngồi, những cậu ấm cô chiêu đến chào hỏi cậu và các bậc tiền bối trong giới làm ăn bắt đầu xuất hiện ngày càng nhiều.
Chỉ cần là nơi xã giao thì chính là chốn danh lợi.
Thấy một cậu ấm đến mời rượu vừa bị Vinh Tranh khéo léo đuổi đi, Tôn Ỷ khẽ cười: "Đám người này đúng là thú vị thật."
Tiểu Nhung Nhung ngồi ở bàn này nãy giờ mà họ chẳng thấy bóng dáng đâu, vậy mà giờ từng người từng người lại tự mình chạy đến.
Vinh Nhung bình tĩnh nói: "Quan hệ xã hội bất cứ lúc nào cũng là một loại tài nguyên. Một cậu thiếu gia giả nhận nhầm nhà giàu đương nhiên không đáng để chào hỏi hay kính rượu." Nhưng nếu cậu thiếu gia giả ấy được xem như con ruột mà đối xử thì lại là một cảnh tượng khác hẳn. Trải qua hai đời, sự lạnh nóng của lòng người, Vinh Nhung sớm nhìn thấu từ lâu.
Tôn Ỷ chịu không nổi: "Chết tiệt, em mới bây lớn? Đừng để Đại Vinh làm hư được không? Nói chuyện đừng già đời như vậy, phải có sức sống với sự tươi trẻ của tụi mình chứ, OK?"
Tôn Văn liếc gã một cái: "Em cũng nói được lời này." Chiếm tiện nghi quá.
"Hừm hừm, chẳng lẽ em không trẻ sao? Em còn nhỏ hơn chị tận..."
Nhận ra chủ đề này quá nguy hiểm, Tôn Ỷ lập tức im miệng.
Tôn Văn cười như hoa nở, liếc gã đầy quyến rũ: "Hửm? Nói tiếp đi, sao không nói nữa?"
Lần này, cuối cùng não Tôn Ỷ cũng chạy nhanh hơn miệng, giữ lại được cái mạng nhỏ.
Vinh Tranh: "Cho dù em không lớn lên trong nhà chúng ta, em vẫn sẽ đi đến được vị trí hôm nay, sẽ được rất nhiều người biết tới, thích em." Anh đưa tay nắm lấy bàn tay đang đặt dưới bàn của Vinh Nhung.
Vinh Nhung cũng nắm lại, mỉm cười: "Anh, anh nói nếu chúng ta không lớn lên cùng nhau từ nhỏ có phải là sẽ không có cơ hội quen biết không?"
Tổng giám đốc của tập đoàn Vinh Thị và con trai một ông chủ tiệm hoa, khả năng hai đường đời giao nhau gần như bằng không.
"Nhưng... cũng chưa chắc. Có lẽ lúc đó em đã là một người điều hương có chút danh tiếng, vậy thì biết đâu sẽ gặp nhau ở một buổi tiệc làm ăn nào đó."
Chỉ là ở thế giới song song ấy với thuộc tính cuồng công việc của anh trai, tám phần là sẽ không yêu cậu. Kiếp này cậu chiếm được lợi của thân phận "em trai". Ban đầu anh không thích nhưng lại không nỡ làm cậu buồn, còn cậu thì vin lấy thân phận em trai cứ bám lấy anh không buông, mới bị cậu tấn công.
Tôn Ỷ thấy giả thuyết của Vinh Nhung thú vị liền góp chuyện đầy hăng say: "Rồi hai người vừa gặp mặt đã có cảm giác thân quen! Thế là quyết định kết bái thành anh em khác họ!"
Vinh Nhung: "..."
Vinh Tranh: "..."
Xin câm miệng.
. . .
Tiệc cuối năm đến hồi kết, cuối cùng cũng đến lúc công bố giải nhất.
Vinh Tranh: "Giờ có thể nói cho anh biết giải nhất là gì chưa?" Anh cần chuẩn bị tâm lý.
Vinh Nhung vẫn không nói: "Lát nữa anh sẽ biết thôi."
Vinh Tranh: "..."
"Vâng, tiếp theo, trước khi bốc thăm, tôi xin hé lộ một chút. Giải nhất hôm nay vô cùng đặc biệt. Cụ thể đặc biệt thế nào chúng ta tạm thời giữ bí mật, đợi bốc thăm xong sẽ công bố! Được rồi, bây giờ vào phần quay số!"
Màn hình lớn lăn số, cuối cùng dừng lại ở 0069.
"0069! Xin chúc mừng vị khách may mắn 0069! Xin một tràng pháo tay mời 0069 lên sân khấu!"
Trong ánh mắt tò mò của mọi người, tại bàn chính, Giản Dật phấn khích giơ tay, mặt đỏ bừng, bước lên sân khấu.
MC cuối cùng công bố giải nhất ——
"Giải nhất là: Vị khách may mắn này, cũng chính là bạn nhỏ đây có thể đưa ra bất kỳ yêu cầu nào đối với Tổng giám đốc Vinh Tranh của chúng ta! Vinh tổng không được phép từ chối! Bao gồm cả việc yêu cầu anh ấy đọc mật khẩu ngân hàng nha! Nhưng! Nhưng mà cho dù Vinh tổng có đọc thì mọi người cũng đừng nghĩ đến chuyện đi trộm tài khoản nhé, phạm pháp đó nhé cả nhà mình ơi!"
Bên dưới liền bật cười ầm ĩ, không khí náo nhiệt cực độ. Nhất là người trúng giải nhất lại trúng đúng lúc như vậy, lại còn là Giản Dật, càng khiến mọi người hóng hơn nữa xem vị thiếu gia thật này sẽ đưa ra yêu cầu gì với anh của mình.
Trên sân khấu, nụ cười bên môi Giản Dật hoàn toàn đông cứng. ???!!! Giải ba là tai nghe bluetooth, giải nhì là "Mỹ nhân say ngủ", thế mà giải nhất... tại sao lại biến thành cái yêu cầu kỳ lạ gì!!!
Hắn muốn tai nghe, muốn nước hoa cơ mà aaaa! Có thể đổi giải nhất thành giải nhì được không, không thì đổi giải ba cũng được mà!!
Nhưng dưới ánh mắt của hàng trăm người, Giản Dật tuyệt đối không dám hỏi. Mặt mũi ỉu xìu, tâm trạng từ kích động vui mừng rơi thẳng xuống vực thẳm.
MC nhiệt tình mời Vinh Tranh lên sân khấu.
Vinh Nhung gửi cho anh một cái hôn gió, bị khá nhiều người nhìn thấy khiến đám đông lại cười ầm lên.
Vinh Tranh chỉnh lại tay áo và cổ áo rồi đứng dậy.
"Vinh tổng! Vinh tổng! Vinh tổng!"
Trong tiếng hô đều tăm tắp của nhân viên, Vinh Tranh bước lên sân khấu. MC chào hỏi anh xong thì đưa micro cho Giản Dật: "Xin chào, xin hỏi bạn tên gì?"
Có vẻ dạo này bận quá chẳng có thời gian hóng chuyện nên MC thậm chí không nhận ra hắn. Anh làm theo đúng tác phong chuyên nghiệp, mời Giản Dật tự giới thiệu với mọi người.
Giản Dật chỉ cần chạm mắt với Vinh Tranh đã căng thẳng đến run người: "Giản, Giản Dật."
MC hứng khởi hỏi: "Rồi, chúc mừng cậu đã giành giải nhất của năm nay! Giờ này chắc cậu đang xúc động lắm đúng không?"
Giản Dật khô khốc đáp: "... Ừm, xúc động." QAQ Hắn muốn tai nghe Bluetooth của hắn mà! Nước hoa của hắn! Không thì cho hắn một chiếc xe đồ chơi điều khiển từ xa cũng được màaaa!
"Được rồi, vậy xin hỏi, cậu có yêu cầu gì muốn đưa ra với Vinh tổng không?"
"Ờm... Tôi muốn hỏi... tôi có thể nhường giải thưởng cho em trai tôi được không?"
MC không ngờ lại có người bỏ giải nhất. Người đối diện là Tổng giám đốc của Tập đoàn Vinh thị, lẽ nào vị Giản tiên sinh này không có bất kỳ yêu cầu nào? Không muốn xin một suất thực tập? Hay một phần thưởng vật chất nào đó?
MC xác nhận lại: "Ngài Giản, cậu chắc chắn muốn chuyển quyền nhận thưởng cho em trai mình à?"
Thường thì trúng thưởng là của người trúng. Dù giải nhất lần này hơi đặc biệt nhưng vẫn có thể chuyển nhượng. Nhìn cậu ngồi cùng Chủ tịch Vinh và phu nhân có lẽ là người nhà họ Vinh. Người nhà họ Vinh thì đúng là chẳng thiếu suất thực tập hay quà cáp gì. Nghĩ vậy cũng dễ hiểu.
Nghe thấy có hy vọng, Giản Dật lập tức gật đầu mạnh: "Đúng vậy!"
"Được, vậy xin xác nhận: em trai cậu có mặt hôm nay không?"
"Có. Em ấy đang ở đây."
"Vậy mời cậu gọi em trai lên sân khấu."
Giản Dật quay về hướng Vinh Nhung: "Vinh Nhung, mau lên đây nha!"
Vinh Nhung: "..."
MC: "??!!"
Lúc trước đi kính rượu ba, ba cậu lỡ miệng nói hớ. Thân phận của anh trai bày ra trước mắt nên Vinh Nhung chẳng lo anh sẽ bị yêu cầu quá đáng gì. Cậu hoàn toàn đứng xem náo nhiệt, thậm chí bật sẵn chế độ quay phim, chỉ chờ Giản Dật bắt anh trai hít đất hay nhảy vũ đạo girlgroup.
Vạn vạn không nghĩ tới, cậu sẽ bị CUE.
Giản Dật gọi rồi, Vinh Nhung đành phải bước lên sân khấu.
Vừa lên, Giản Dật liền chạy trốn như thỏ hoảng.
Vinh Nhung từng bước tới đứng cạnh anh trai.
Cậu nhận micro từ nhân viên: "Bất kỳ yêu cầu nào cũng được, Vinh tổng không được từ chối đúng không?" Cuối câu cậu hơi nhướng giọng, chữ "Vinh tổng" đầy ý trêu chọc.
MC vốn định phỏng vấn đôi câu như khi nãy, ai ngờ cậu thiếu gia này tự nói luôn, MC chẳng còn việc gì để làm, đành ngoan ngoãn đứng qua một bên.
Vinh Tranh: "Ừ."
Vinh Nhung đưa tay ra sau, lòng bàn tay phải ngửa lên, làm động tác mời chuẩn mực: "Vậy thì... mời Vinh tổng tặng chính mình cho em."
Nhân viên Vinh thị bên dưới hò hét ầm trời, thầm nghĩ chỉ có thiếu gia này mới dám trêu tổng giám đốc của họ như thế. Các khách mời hiếm khi thấy Vinh Tranh bị chọc quê, ai nấy đều mang vẻ mặt xem kịch vui.
Vinh Tranh nắm tay Vinh Nhung bước xuống sân khấu, mọi người đồng loạt vỗ tay như sấm.
Dưới sân khấu, chỉ có rất ít người biết, đó chẳng qua là tình cảm thận trọng và thích thầm mà thiếu niên đã giấu quá lâu, nhân cơ hội này, muốn đường đường chính chính nắm tay người mình yêu một lần trước mặt tất cả mọi người.
----------------------
Tôn Ỷ:
Khổ thân hết chị chửi chị đánh đến bạn chửi =)))))))))))))))