Nam Chính Trong Truyện Cẩu Huyết Hắn Tự Cong

Chương 75

Trước Tiếp

CHƯƠNG 75

Thi Tĩnh Xuyên làm gì còn sức để quan tâm xem mình có đang lý trí hay không, việc không liên lạc được với Bùi Hữu suốt một buổi tối đã khiến cho tâm trạng của hắn vô cùng tồi tệ.

Hắn đột nhiên rống lên một câu chỉ để trút giận, logic gần như bằng không: "Anh mới ngủ với em được bao lâu, làm sao anh biết được hả?!"

Giọng điệu táo tợn và vô cùng hằn hộc.

"..." Bùi Hữu ho nhẹ một tiếng, vươn tay kéo người vào trong: "Anh có thể chú ý một chút không?" Mặc dù bây giờ chỉ mới 4 giờ sáng, phần lớn mọi người vẫn chưa ngủ dậy, nhưng hắn lớn tiếng như vậy sẽ khó tránh khỏi làm phiền đến hàng xóm.

Thi Tĩnh Xuyên nhìn chăm chằm vào bàn tay Bùi Hữu, đôi mắt tối sầm lại: "Em với Thần Lãng là chuyện thế nào?" Tại sao khoảng cách lại gần như vậy, tại sao lại để hắn ta ở lại xưởng lâu như thế, cho đến tận bây giờ hắn vẫn chưa nhận được tin tức đối phương đã rời đi.

Vì vậy suốt dọc đường trở về, Thi Tĩnh Xuyên gần như luôn ở trong trạng thái cuồng bạo và phải kìm nén cơn ghen tuông thấu tận trời xanh.

"Chuyện gì là chuyện gì, em với anh ta chỉ là mối quan hệ bình thường và xã giao thôi." Bùi Hữu buông tay Thi Tĩnh Xuyên ra, dùng chìa khóa khóa cửa lại thật chặt.

Thi Tĩnh Xuyên hừ lạnh một tiếng: "Em tự nhìn đi." Hắn cũng không che giấu, trực tiếp ném cái máy tính bảng cho Bùi Hữu.

"..." Bùi Hữu nhìn tấm ảnh trên màn hình, nếu không phải vẫn nhớ rõ hành vi của mình, có lẽ cậu cũng phải sinh ra hoài nghi: "Cái này rõ ràng là góc chụp đánh lừa thị giác."

"Lúc đó em đứng cách anh ta ít nhất cũng phải một mét." Về điểm này, Bùi Hữu vô cùng khẳng định.

Lúc Thi Tĩnh Xuyên nhìn thấy tấm ảnh này thì đã bị cơn ghen làm mờ mắt, hoàn toàn không phân tích kỹ. Nghe cậu nói vậy, hắn mới vô cảm cầm máy tính bảng về xem lại. Nhìn từ bóng đổ và các vật tham chiếu xung quanh... mọi chuyện đúng là giống như Bùi Hữu nói.

Nhưng hắn vẫn cảm thấy giận.

"Sau này em đừng tiếp xúc với hắn ta nữa." Giọng điệu độc đoán đi kèm với nội tâm có phần phiền muộn, nhưng Thi Tĩnh Xuyên vẫn nhìn Bùi Hữu một cách nghiêm túc: "Hắn ta không có ý đồ trong sạch gì đâu."

Điểm này có thể nhìn ra từ hành động lần này của đối phương. Bởi vì trước đây Thần Lãng luôn là người đứng phía sau âm thầm dàn xếp mọi chuyện, ngoại trừ cái lần ra tay đối phó với hắn, hầu như hắn ta không bao giờ đích thân ra tay trong chuyện của các gia tộc khác. Nhưng lần này hắn ta lại đột ngột tung ra chiêu này, hơn nữa còn nán lại thành phố F lâu như vậy, thật sự rất bất thường.

"Em biết rồi." Bùi Hữu cứ ngỡ Thi Tĩnh Xuyên đang nói về việc Thần Lãng giở trò ly gián.

Thi Tĩnh Xuyên nghe vậy lại càng tức hơn: "Biết mà em còn để hắn ta ở lại xưởng lâu như vậy à?" Lúc trước hắn tới đó, ngay cả văn phòng và phòng nghỉ của Bùi Hữu còn chưa được bước chân vào xem lấy một lần.

"Lâu sao?" Bùi Hữu không nhớ rõ thời gian cụ thể nhưng tính nhẩm thời điểm hắn ta vào xưởng và lúc cậu rời đi, Thần Lãng cùng lắm cũng chỉ ở lại xưởng chưa đầy nửa tiếng đồng hồ.

Nghe đến đây, hốc mắt của Thi Tĩnh Xuyên lộ ra vài tia máu: "Bây giờ vẫn chưa thấy người ra khỏi cửa, em còn nói là không lâu sao?" Hắn nghiến răng nghiến lợi nói, rõ ràng là đang cố dằn xuống cơn thịnh nộ của mình.

"..." Bùi Hữu thấy hắn mất bình tĩnh như vậy, dứt khoát vào phòng lấy điện thoại ra gọi một cuộc cho anh bảo vệ nhà xưởng trước mặt Thi Tĩnh Xuyên.

"Thần Lãng rời đi lúc mấy giờ?" Cậu đi thẳng vào vấn đề.

Mặc dù bị đánh thức lúc sáng sớm nhưng giọng của bảo vệ vẫn rất thanh tỉnh: "8:05 phút tối qua." Chính xác đến từng phút.

"Được rồi, làm phiền anh quá." Bùi Hữu cảm ơn đối phương một tiếng, quay lại nhìn sang người đàn ông đối diện: "Anh nghe chưa?" Cậu đã nói là không lâu rồi mà.

Thi Tĩnh Xuyên: "..." Hắn không tin người của mình lại lơ là nhiệm vụ. "Vậy là sao?" Hắn hiếm khi rơi vào trầm tư.

Đến lúc này, Bùi Hữu cũng đại khái biết mình đã bị "gài" một ván rồi, nhưng cậu vẫn nói thật: "Anh ta ra về bằng cửa sau."

"..." Sắc mặt của Thi Tĩnh Xuyên lúc này muốn có bao nhiêu khó coi thì có bấy nhiêu khó coi.

Bùi Hữu cũng không thèm quan tâm, cậu không làm chuyện gì đáng phải chột dạ. Vì thế cậu không cho Thi Tĩnh Xuyên có thời gian giảm sốc, trực tiếp bắt đầu màn thẩm vấn: "Bây giờ đến lượt anh giải thích với em rồi chứ?"

Bùi Hữu sẽ không nghe tin đồn thất thiệt, cậu muốn nghe chính miệng Thi Tĩnh Xuyên nói ra.

Nghe vậy, nhuệ khí trên người Thi Tĩnh Xuyên liền giảm đi thấy rõ: "Em muốn nghe gì?" Hắn không chắc Thần Lãng đã kể cho Bùi Hữu bao nhiêu nên mới dùng cách hỏi - đáp để xem mình có thể giấu bớt được một chút nội dung nào hay không.

"Đầu tiên là thời điểm chiếc vòng cổ xảy ra dị tượng." Bùi Hữu chỉ cần đối chiếu với Thi Tĩnh Xuyên, những thứ khác cậu có thể tự suy ngẫm: "Thứ hai là những hình ảnh tương lai đó. Còn nữa, chuyện cô gái kia là như thế nào?"

Điểm cuối cùng là điều mà Bùi Hữu để tâm nhất. Nếu không phải đã từng thấy đối phương dùng việc mất trí nhớ để chứng minh tâm ý của mình, Bùi Hữu nhất định sẽ không yêu đương với hắn. Một nam chính trong truyện cẩu huyết, một người định sẵn sẽ có "nữ chính", cho dù Bùi Hữu có cảm tình đặc biệt với đối phương đến đâu thì cậu cũng sẽ không bước vào mối quan hệ vượt mức tình bạn khi chưa chắc chắn được điều gì. Vì vậy, những câu hỏi này hiện tại rất quan trọng với cậu.

Nghe xong mấy câu hỏi này, Thi Tĩnh Xuyên liền hung hăng giày xéo Thần Lãng một vạn lần trong lòng. Nhưng dù có phẫn nộ đến đâu, lúc này hắn vẫn phải giải quyết vấn đề trước mắt.

"Thời điểm vòng cổ xảy ra dị tượng là vào ngày 8 tháng 1." Thi Tĩnh Xuyên biết lúc này có che giấu cũng vô ích, hắn vừa khai thật vừa quan sát sắc mặt của Bùi Hữu.

Bùi Hữu nghe, ra lệnh: "Tiếp tục."

"..." Đây là lần đầu tiên Thi Tĩnh Xuyên cảm nhận được uy thế đến từ Bùi Hữu. "Tổng cộng chỉ có ba đoạn hình ảnh." Hắn không đích thân nhìn thấy, đều là nghe người khác mô tả lại.

"Hình ảnh thứ nhất là anh đang tra hỏi một cô gái." Nói đến đây, Thi Tĩnh Xuyên còn giải thích thêm một câu: "Lúc trước anh đến thành phố F cũng là vì địa điểm trong lời mô tả của người đó là một nơi bí mật, anh xây nơi đó dùng để trị những kẻ cứng đầu."

"Cho nên cô gái trong lời tiên tri đó tuyệt đối không có quan hệ mật thiết gì với anh cả." Hắn hiểu rõ bản thân mình: "Xác suất cao là cô ta có thù với anh." Và mối thù này còn không hề nhỏ.

Bùi Hữu gật đầu: "Còn gì nữa?" Mặc dù đôi lúc cậu sẽ bị định kiến về cốt truyện làm ảnh hưởng đến cái nhìn về Thi Tĩnh Xuyên, nhưng trong những tình huống mấu chốt, cậu vẫn tin vào mắt nhìn của mình hơn.

"Hình ảnh thứ hai là anh đang uống rượu giải sầu." Thi Tĩnh Xuyên không muốn nói việc này xảy ra với mình là hy hữu đến mức nào, nhưng hắn chắc chắn mình không phải là hạng người đó. Ít nhất trong hơn 30 năm qua, hắn chưa từng mất kiểm soát như vậy.

"Hơn nữa theo như lời của nhân chứng, trong hình ảnh đó nhìn anh rất đau buồn." Thi Tĩnh Xuyên nói đến đây thì đột nhiên khựng lại, ánh mắt mà hắn nhìn Bùi Hữu cũng liền thay đổi: "Trên thế giới này người có thể khiến anh đau buồn đến thế, em đoán xem đó là ai?"

Đây là điều mà hắn chợt nghĩ ra. Đúng vậy, chỉ có thể là Bùi Hữu mà thôi.

"...Vậy hình ảnh thứ ba là gì?" Bùi Hữu tạm thời không đưa ra ý kiến.

Vẻ mặt của Thi Tĩnh Xuyên lúc này như bị phủ một lớp sương mù u ám: "Hình ảnh thứ ba không có chủ đề, chỉ là một khung hình rất ngắn ngủi."

"Là gì?" Bùi Hữu nhìn hắn.

Thi Tĩnh Xuyên cũng không né tránh ánh mắt của cậu: "Hình như là... anh phát điên rồi."

Điểm cuối cùng này đương nhiên không phải do người đứng đầu thành phố F trực tiếp truyền đạt, nhưng dù đối phương đã lựa lời nói uyển chuyển ra sao, Thi Tĩnh Xuyên vẫn tìm thấy được một phần sự thật trong đó. Nếu không đoán sai, việc hắn phát điên dường như còn ảnh hưởng trực tiếp đến môi trường sống của mọi người. Đây cũng là lý do tại sao người đứng đầu thành phố F lại tìm mọi cách để liên lạc với hắn. Bởi vì trong một số chuyện, chỉ khi nào liên quan trực tiếp đến lợi ích của bản thân thì người ta mới đặc biệt lo lắng thôi.

"..." Bùi Hữu tổng hợp lại tất cả nội dung từ đầu đến cuối, cũng đã có một suy đoán trong lòng. Những đoạn hình ảnh mà Thi Tĩnh Xuyên vừa nói có khả năng chính là các tình tiết trong quyển tiểu thuyết. Lúc trước cậu đã từng nghe người dẫn đường nói qua một câu, vị nam chính này là người đã hành hạ nữ chính suốt hơn 1000 chương.

Cậu suy nghĩ một chút, đưa ra một giả thuyết cho Thi Tĩnh Xuyên: "Nếu anh bị mất trí nhớ, trong trường hợp nào thì anh sẽ đi theo người khác?"

"Trong trường hợp đó là em." Thi Tĩnh Xuyên cảm thấy không còn gì để nói, hắn đã làm thực nghiệm rồi.

Bùi Hữu mặt không cảm xúc: "Ngoại trừ cái đó."

"..." Thi Tĩnh Xuyên cảm thấy chỉ có duy nhất trường hợp đó, vì bất kể có mất trí nhớ hay không, bản thân hắn luôn có sự cảnh giác bẩm sinh với thế giới bên ngoài, làm sao có chuyện đi theo người lạ. Nhưng Bùi Hữu đã hỏi vậy, hắn vẫn suy nghĩ một cách kỹ lưỡng: "Trừ phi anh không hề bị mất trí nhớ. Hoặc là ngay từ đầu anh đã có mục đích khác."

Bùi Hữu nghe vậy thì đại khái đã hiểu được căn nguyên của quyển truyện cẩu huyết kia là gì rồi, lúc này ánh mắt cậu nhìn Thi Tĩnh Xuyên cũng dịu đi đôi chút: "Câu hỏi cuối cùng, tại sao anh lại giấu em?" Thậm chí còn phong tỏa tin tức nữa.

"...Anh không muốn em biến mất." Lần này Thi Tĩnh Xuyên ngay cả sợi dây cũng không đeo trên tay, chính là để đề phòng Bùi Hữu.

Bùi Hữu cảm thấy hắn đúng là "lo bò trắng răng": "Anh nghĩ chuyện đó có xác suất cao lắm sao?"

"Lúc trước chiếc vòng cổ đó đâu có ở trên người em." Hơn nữa Bùi Hữu còn nói cho hắn biết: "Cái vòng tay này em đã đeo hơn 20 năm rồi, chưa bao giờ xảy ra dị tượng gì hết." Bao gồm cả lần cậu xuyên không qua đây cũng là chuyện xảy ra hết sức đột ngột, không có dấu hiệu báo trước nào cả.

Trước Tiếp