Nam Chính Trong Truyện Cẩu Huyết Hắn Tự Cong

Chương 76

Trước Tiếp

Tác giả: Thái Điểu La Bặc.
Biên tập: Angel Anette.
...

CHƯƠNG 76

Thi Tĩnh Xuyên nghe Bùi Hữu nói xong, nội tâm không những không bình lặng mà ngược lại càng thêm sầu muộn. Bởi vì những sự việc bất quy tắc như thế thường tồn tại rủi ro vô cùng lớn.

Cho dù xác suất này chỉ là một phần nghìn tỷ hay thậm chí là một phần trăm tỷ tỷ, Thi Tĩnh Xuyên vẫn không thể chịu đựng được loại khả năng này. Đặc biệt là với tính cách của hắn, cảm giác mất kiểm soát vì có thể mất đi Bùi Hữu bất cứ lúc nào khiến lồng ngực hắn bức bối đến mức hít thở không thông.

"Nếu cái xác suất đó lại rơi trúng người em một lần nữa, chắc là em sẽ vui lắm đúng không?" Hắn dựa lưng vào sofa, nới lỏng hai chiếc cúc áo sơ mi.

Bùi Hữu nghe vậy thì im lặng một chốc: "Cũng không hẳn là vui." Bởi vì bây giờ ở cả hai đầu thế giới đều có những ràng buộc của cậu.

"Vậy em có tìm cách quay lại không?" Không biết tại sao, Thi Tĩnh Xuyên càng nghĩ theo hướng này lại càng cảm thấy mấy đoạn hình ảnh tiên tri kia chính là bản thân mình sau khi mất đi Bùi Hữu.

Bùi Hữu thầm nghĩ, cậu cũng phải có cái năng lực đó đã chứ. Vậy nên cậu không trả lời câu hỏi này: "Anh có muốn đi ngủ một lát không?"

Mặc dù Thi Tĩnh Xuyên không lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng với cái tính nóng nảy của đối phương, tối nay chắc hẳn là chưa hề chợp mắt.

"Sao em lại đánh trống lảng làm gì?" Lúc này Thi Tĩnh Xuyên lại giở thói cố chấp, nhất định phải đòi cho bằng được một câu trả lời.

Bùi Hữu bất lực trước chuyện này: "Em cũng đâu có quyền lựa chọn." Nếu có thể tự do đi lại, ngày đầu tiên đến thế giới này cậu đã quay về thẳng rồi, há phải đợi đến tận bây giờ sao?

"..." Lúc này Thi Tĩnh Xuyên ngay cả giận cũng giận không nổi nữa, mẹ nó thật là quá thê lương.

Bùi Hữu thấy hắn có vẻ ủ rũ, liền vươn tay ôm lấy Thi Tĩnh Xuyên, an ủi hắn: "Loại sức mạnh phi tự nhiên này rất hiếm gặp, chưa chắc chúng ta vẫn còn sống đến lúc nó xuất hiện lần nữa, huống chi lại trùng hợp rơi trúng người em."

"Anh không cần suy nghĩ quá nhiều đâu." Cậu vừa nói vừa tựa cằm lên vai Thi Tĩnh Xuyên: "Đi ngủ một lát đi được không? Em vẫn còn buồn ngủ lắm." Từ tối qua đến giờ Bùi Hữu mới ngủ được chưa đầy 4 tiếng.

"..." Thi Tĩnh Xuyên nghiêng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh, hồi lâu sau mới mở lời: "Ngoài sợi dây đeo tay, em còn mang theo thứ gì tới đây nữa không?" Hiện tại hắn không có tâm trí để ngủ, vẫn còn một số điều muốn hỏi Bùi Hữu.

"Một con dao găm." Bình thường Bùi Hữu rất trân trọng nó, ít khi mang ra ngoài.

Ánh mắt của Thi Tĩnh Xuyên vẫn không di chuyển: "Có thể đưa nó cho anh không?"

Mặc dù đã nghe lọt tai lời nói của Bùi Hữu nhưng hắn vẫn không kiềm chế được mà muốn "vơ vét" hết đồ đạc trên người cậu về phía mình. Lỡ như... có chuyện gì xảy ra thật thì sao? Thế nên chộp được cơ hội là phải vơ vét chút đỉnh, dù sao hắn cũng chưa từng đòi đồ vật từ Bùi Hữu bao giờ.

Bùi Hữu nghe vậy liền ngước lên đối diện với hắn: "Anh có dùng đến thứ ấy đâu." Cậu nhớ đối phương ra ngoài toàn mang theo "hàng nóng" thôi mà.

"Em lo anh dùng hay không làm gì." Thi Tĩnh Xuyên nhắc nhở Bùi Hữu: "Em vẫn chưa tặng cho anh món quà nào đâu đấy."

Bùi Hữu: "..." Hình như đúng là chưa tặng thật.

Vì vậy cậu thực sự khó mà từ chối yêu cầu này của hắn: "Anh muốn lấy thật à?" Nếu là nửa tháng trước, Bùi Hữu chắc chắn sẽ không nỡ.

"Ừm, muốn." Thi Tĩnh Xuyên nhìn Bùi Hữu nói.

Bùi Hữu biết đối phương lúc này rất thiếu cảm giác an toàn, nên dù biết Thi Tĩnh Xuyên đang tính toán điều gì, cậu vẫn đứng dậy lấy con dao găm mang tới: "Cho anh đấy."

"Cảm ơn." Tâm trạng Thi Tĩnh Xuyên tốt hơn đôi chút.

Bùi Hữu thấy hắn cuối cùng cũng chịu yên ổn, liền chào một tiếng: "Vậy em đi ngủ tiếp nha?"

"Được." Lúc này toàn bộ tâm trí của Thi Tĩnh Xuyên đều dồn vào con dao găm.

Bùi Hữu cũng không làm phiền đối phương nghiên cứu, trực tiếp về phòng. Chỉ là cậu vừa ngủ chưa được bao lâu, vừa mới bắt đầu lim dim thì đã cảm thấy vòng eo bị siết nhẹ, tiếp đó là những nụ hôn dày đặc bên tai và cổ...

"Thi Tĩnh Xuyên." Bùi Hữu không mở mắt nhưng vẫn bịt lại đôi môi đối phương một cách chính xác: "Lát nữa em còn phải tới trường." Ý bảo hắn đừng quấy rầy mình đi ngủ.

"Không thể xin nghỉ sao?" Thi Tĩnh Xuyên ôm chặt eo Bùi Hữu.

Bùi Hữu không do dự nói: "Không thể." Đương nhiên, nếu là chuyện công việc kiếm được cả bộn tiền thì cậu có thể xin nghỉ. Nhưng nếu là chuyện mây mưa thì thôi đi.

"..." Thi Tĩnh Xuyên cũng biết rõ bản tính của Bùi Hữu, thấy cậu không đồng ý cũng không ép buộc nữa.

Thế nhưng hắn vẫn không tài nào ngủ được, dù đang ở bên cạnh Bùi Hữu và đang ôm lấy cậu, Thi Tĩnh Xuyên vẫn có một nỗi bất an không nói nên lời, cứ như thể Bùi Hữu sẽ biến mất bất cứ lúc nào. Vì vậy suốt một tiếng đồng hồ sau đó, tuy hắn không làm phiền Bùi Hữu nhưng đôi mắt cũng không khép lại một giây nào, hắn cứ thế nhìn chăm chằm vào góc nghiêng của cậu cho đến khi điện thoại vang lên tiếng báo tin nhắn, hắn mới sực tỉnh đôi chút mà buông tay.

Tin nhắn là do chú Kỷ gửi tới: "Gia chủ, chúng ta có tiếp tục thâu tóm Đới gia không?" Lần này Thi Tĩnh Xuyên rời đi đột ngột nên chú Kỷ không kịp theo hắn về.

"Thu, không chỉ Đới gia mà cũng phải dám sát động tĩnh ở các nước khác." Thi Tĩnh Xuyên muốn thông qua quyền lực để ép chết Thần Lãng.

Chú Kỷ đọc được dòng chữ này liền lỡ miệng hỏi thêm một câu: "Phải thu hết sao ạ?" Dù sao tổng số lượng nguyên liệu cộng lại trên toàn cầu cũng là một con số khổng lồ.

"Ừm." Thi Tĩnh Xuyên lạnh lùng gõ chữ.

Chú Kỷ đã hiểu: "Vâng, thưa Gia chủ."

Vốn dĩ Thi gia không có hứng thú với miếng bánh này, nhưng hành động lần này của Thần Lãng thực sự đã chạm vào vảy ngược của Thi Tĩnh Xuyên.

...

Trong khi đó, Thần Lãng vừa quay về nước M dường như cũng đã lường trước được điều này, hắn ta cũng đồng thời truyền đạt mệnh lệnh tương tự cho cấp dưới.

Thế là những ngày tiếp theo, Thi gia và Thần gia lại mở ra một vòng tranh đấu mới. Lần đấu đá này kịch liệt hơn hẳn những lần trước. Đôi bên đều thể hiện rõ quan điểm "thương trường như chiến trường". Nhà họ Thi lợi hại nhưng Thần Lãng cũng không phải hạng xoàng, vì vậy tuy kết quả Thi gia chiếm phần thắng nhưng cũng không thể tiến hành thâu tóm triệt để.

Điều này khiến Thi Tĩnh Xuyên có hơi bực dọc. Tuy nhiên cứ nghĩ đến việc Thần Lãng phải tổn thương tài nguyên chỉ để giành được 4/10 nguồn nguyên liệu kia, cần đến nửa năm mới phục hồi lại được, hắn cũng cảm thấy hả dạ hơn đôi chút.

Vì vậy đến thứ 6 khi Bùi Hữu trở về, cậu rõ ràng cảm nhận được tâm trạng của Thi Tĩnh Xuyên có vẻ tốt hơn mấy ngày trước.

"Ngày mai em có bận việc gì không?" Thi Tĩnh Xuyên gắp một miếng thức ăn bỏ vào chén của Bùi Hữu.

Bùi Hữu cũng không khách sáo, cậu ăn hết chỗ thức ăn mà đối phương gắp cho: "Sáng mai em phải đưa Cố Tri Hạo tới Bảo Luân một chuyến."

"..." Hiện tại Thi Tĩnh Xuyên cứ nghe đến sản nghiệp dưới trướng Thần gia là lại nổi cáu: "Không đi không được sao?" Hắn gần như lên tiếng theo bản năng.

Bùi Hữu ngẩng lên nhìn hắn: "Em đã hẹn từ trước rồi." Hơn nữa lúc đó Thi Tĩnh Xuyên cũng đã biết chuyện này.

"Cho dù anh có ghen thì em cũng đi ư?" Khi Thi Tĩnh Xuyên thốt ra câu này, không hiểu sao hắn lại cảm thấy mình giống như vật cản trên con đường sự nghiệp của cậu, rõ ràng biết đối phương đã có kế hoạch mà vẫn không nhịn được muốn phá đám. Trạng thái này đúng là khiến người ta phải thở dài.

Bùi Hữu không biết hắn ghen tuông cái gì: "Anh quản lý đội đua có vợ rồi mà."

"...Anh đang nói Thần Lãng." Thi Tĩnh Xuyên cũng đâu có bị thần kinh mà ai cũng ghen cho được.

Bùi Hữu cảm thấy điều này càng không cần thiết: "Anh ta cố ý gài chúng ta thôi, thế mà anh cũng trúng kế cho được." Cậu vừa nói vừa nhìn qua Thi Tĩnh Xuyên, giống như đang hỏi đối phương chắc không đến mức ngay cả điểm này cũng không nhìn ra đó chứ?

"..." Thi Tĩnh Xuyên bị cậu liếc như vậy, bỗng nhiên nhớ về những ngày đầu tiên của mình, cái thời kỳ hai người nói chuyện theo kiểu "ông nói gà bà nói vịt".

Tốt lắm, Bùi Hữu lại không hiểu ý của hắn rồi.

Trước Tiếp