Nam Chính Trong Truyện Cẩu Huyết Hắn Tự Cong

Chương 74

Trước Tiếp

Tác giả: Thái Điểu La Bặc.
Biên tập: Angel Anette.
...

CHƯƠNG 74

Ánh hoàng hôn nơi chân trời dần phai nhạt, vùng ngoại ô này hoàn toàn tách biệt với phố thị sầm uất, ngay cả làn gió thổi qua cũng dường như mang theo hơi thở dịu mát của cỏ cây.

"Đúng vậy, vẫn chưa chính thức khai công." Bùi Hữu vừa nói vừa đưa mắt nhìn mười mấy chiếc xe đang đậu chung quanh.

Trong số đó có một chiếc là của "người quen cũ", có thể tạm bỏ qua, vì đối phương luôn chỉ đậu xe ở những vị trí đó và cũng thường xuyên bám theo cậu đi khắp nơi. Vì thế cho dù chưa từng thấy được diện mạo thật của đối phương, Bùi Hữu cũng biết đó là người của Thi Tĩnh Xuyên.

Loại trừ người ấy, Bùi Hữu có thể dễ dàng tính ra lần này Thần Lãng nhìn thì có vẻ là đi một mình nhưng thực chất lại mang theo cả một đội ngũ hộ tống vô cùng hùng hậu.

Thần Lãng đương nhiên không bỏ lỡ ánh mắt đó của Bùi Hữu.

Mặc dù thành phố F an toàn hơn nhiều so với những nơi khác nhưng bởi vì lịch sử phát triển của Thần gia vốn dĩ gắn liền với máu tanh và những thương vụ vũ khí siêu lợi nhuận, vì vậy trong bao nhiêu năm qua, Thần gia nói chung hay cá nhân Thần Lãng nói riêng đều đã kết oán với không ít kẻ thù. Vì vậy bất kể ở đâu, Thần Lãng đều sẽ vô cùng thận trọng.

Tuy nhiên, lần này vì để đạt được mục đích của mình đồng thời không làm đối phương sợ hãi, Thần Lãng vẫn phá lệ giải thích một câu: "Họ chỉ đi theo bảo vệ tôi thôi." Nói cách khác, họ sẽ không làm gì Bùi Hữu.

"Ừm." Bùi Hữu thu hồi tầm mắt nhìn anh ta: "Anh đến đây có chuyện gì không?" Cậu nhớ mình và đối phương không có giao tình cá nhân gì hết.

"Đương nhiên." Thần Lãng nhìn Bùi Hữu một giây, sau đó hất cằm nói: "Vừa đi vừa nói."

Lần này hắn ta không trưng cầu ý kiến của Bùi Hữu nữa mà trực tiếp sải bước đi về phía cổng xưởng xe.

Bùi Hữu khựng lại, sau đó nhanh chóng đuổi theo: "Anh muốn nói gì?"

Cậu không phải cảm thấy chột dạ, bởi vì ban đầu cậu cũng chỉ định "đào" một mình Franz mà thôi, vả lại chính Thần Lãng là người đã từ bỏ CA trước. Nếu Thần Lãng có chạm mặt với Franz, cậu cũng không sợ.

Hạng người như Thần Lãng, ngoại trừ những người có năng lực đặc biệt xuất chúng thì hầu như không có ai lọt nổi vào trí nhớ của hắn ta. Tuy nhiên, việc đối phương ngang nhiên bước vào nhà xưởng mà chưa có lời mời của cậu vẫn khiến Bùi Hữu cảm thấy có một sự xâm phạm về mặt ranh giới.

"Cậu có vẻ không muốn tôi vào trong lắm nhỉ?" Thần Lãng theo thói quen nhìn một vòng xung quanh rồi đặt ánh mắt lên người Bùi Hữu.

Bùi Hữu đối diện với tầm mắt của hắn ta, cũng không vòng vo tam quốc: "Tôi thấy có chuyện gì thì anh cứ trực tiếp nói ở đây là được." Rõ ràng lần này hắn ta tìm tới không phải chỉ định nói chuyện gì đơn giản.

Nhưng không ngờ Thần Lãng nghe xong thì trầm tư một lát, sau đó bước tới trước mặt Bùi Hữu, trực tiếp ngả bài: "Tôi cố ý tới đây để gây khó dễ cho Thi Tĩnh Xuyên."

Chuyện đào góc tường một cách bài bản thì hắn ta không biết, cũng không có thời gian để học, nhưng Thần Lãng hiểu rõ cái tính chiếm hữu của người nhà họ Thi, cũng biết mình chỉ cần chạm vào ranh giới như thế nào là có thể gây ra tác dụng.

Bùi Hữu lập tức hiểu ra, cậu lùi lại một bước: "...Anh làm như vậy không phải tự gây thêm rắc rối cho mình sao?" Vốn dĩ cậu vẫn đang chờ lời giải thích từ Thi Tĩnh Xuyên, hiện tại Thần Lãng lại nhúng tay vào, không khéo người phải giải thích sẽ biến thành cậu mất.

"Cũng đúng, ai bảo tôi đi nói chuyện chiếc vòng cổ cho cậu biết làm gì." Thần Lãng rất giỏi chuyện "bắt cóc đạo đức", hắn ta nhìn Bùi Hữu: "Thi Tĩnh Xuyên đang chặn đường sống của tôi, tôi tới gây một chút phiền phức cho hắn, chắc cũng không tính là quá đáng chứ?"

Thực ra chưa đến mức gọi là"đường sống", hắn ta chỉ cố ý nói quá lên để Bùi Hữu mủi lòng mà thôi.

Bùi Hữu: "..."

Mặc dù ở phương diện nào đó cậu đúng là người được hưởng lợi, nhưng truy tận gốc rễ thì vẫn là do đối phương chủ động bày trò. Thế nên cậu không chấp nhận kiểu bắt cóc đạo đức ấy: "Tôi cũng đâu có mượn anh nói cho tôi biết." Chẳng lẽ chỉ mình anh biết ăn vạ còn tôi thì không à?

"...Nhưng tôi đã nói cho cậu biết rồi." Sau khi thấy người của Thi Tĩnh Xuyên chụp một tấm ảnh, Thần Lãng cũng không làm khó Bùi Hữu nữa: "Mời tôi uống ly trà đi."

"Xem như trả phí tin tức." Hắn ta đưa ra một yêu cầu nằm trong phạm vi hợp lý, còn bổ sung thêm: "Bỏ qua mối quan hệ với Thi Tĩnh Xuyên, với giao tình của chúng ta, cùng nhau uống một ly trà chắc là được chứ?"

Giao tình của họ? Bùi Hữu dám chắc mình chẳng có giao tình gì với hắn ta cả, nhưng trước đây đúng là cậu đã từng cảm nhận được thiện ý của Thần Nghiên An và Thần Lãng. Thấy đối phương đã nói đến nước này, Bùi Hữu cũng thực sự khó mà từ chối được.

Cuối cùng cậu vẫn đưa người vào văn phòng. Chỉ có điều sự xuất hiện của Thần Lãng đã khiến cho căn phòng đang trò chuyện rôm rả bỗng chốc rơi vào im lặng.

Thần gia không giống với Thi gia, họ là một gia tộc thực sự bước ra từ máu tanh, vì vậy mặc dù Thần Lãng trông có vẻ cao quý và cô ngạo, những người có mặt ở đây vẫn cảm nhận được một luồng sát khí ẩn giấu dưới vẻ ngoài xuất chúng kia. Giang Oánh thì còn đỡ, cô đã từng trải qua áp lực kinh người từ Thi Tĩnh Xuyên nên vẫn không sao. Nhưng Franz thì cả người đang run như cầy sấy.

"Người nước D à?" Thần Lãng thực sự không có ấn tượng với Franz, hắn ta chủ yếu dựa vào ngoại hình, màu tóc và vị trí xuất hiện để phán đoán: "Có phải trước đây từng làm việc ở CA không?"

Điểm này hắn ta nhận ra thông qua ánh mắt của đối phương. Chỉ có những người quen biết và có đôi chút hiểu biết về hắn ta mới biểu lộ sự sợ hãi tự nhiên đến vậy khi nhìn thấy mình.

Franz làm gì còn sức mà trả lời, chỉ riêng việc đè xuống nỗi khiếp đảm trong lòng đã ngốn sạch ý chí của anh ta rồi.

"Phải, trước đây anh ấy đã làm việc ở CA." Bùi Hữu rót cho Thần Lãng một ly trà rồi chẳng buồn để tâm đến hắn ta nữa, quay sang sắp xếp cho mấy người kia ra chỗ khác bàn công việc.

Suốt quá trình đó, Thần Lãng vẫn ngồi bên cạnh lắng nghe. Thật lòng mà nói thì đây là một trải nghiệm rất mới mẻ. Không có lừa lọc đấu đá, không có tâng bốc xu nịnh, cũng không có một chút phòng bị nào. Hắn ta giống như một người bình thường đến không thể bình thường hơn, ngồi nghe mấy người trẻ tuổi này vẽ nên bản đồ tương lai trong sự nghiệp.

Ban đầu hắn ta chỉ nghe cho vui, chủ yếu là cảm nhận bầu không khí lúc này. Nhưng càng nghe lại càng cảm thấy bất ngờ, đặc biệt là một số quan điểm của Bùi Hữu cực kỳ có tính tiên phong và độc đáo. Thế nên dần dần, ánh mắt của hắn ta bắt đầu tập trung vào cậu. Lần này không liên quan đến ngoại hình và cũng không mang theo ý dò xét, hắn ta chỉ cảm thấy con người này rất ưu tú. Phải, thật sự rất ưu tú.

Đang lúc cảm thán như vậy trong lòng, một vệ sĩ được anh ta để lại ngoài xưởng bỗng nhiên bước vào với vẻ mặt nghiêm nghị: "Gia chủ..." Anh ta nhỏ giọng báo cáo vài chuyện bên tai Thần Lãng.

Nghe xong, biểu cảm của Thần Lãng không rõ là vui hay buồn, hắn ta nhìn về phía Bùi Hữu mấy giây, sau đó vờ hỏi: "Bùi Hữu, ở đây có cửa sau không?" Mặc dù cảm thấy Bùi Hữu rất ưu tú, hắn ta vẫn không nhịn được mà muốn "hố" cậu một phen.

"Có." Bùi Hữu chỉ mong hắn ta đi cho nhanh nên cậu trả lời rất sảng khoái: "Xuống lầu đi về hướng Bắc, ở đó có một cánh cửa."

Thần Lãng nghe vậy thì nhìn Bùi Hữu lần cuối, sau đó không nói một lời dẫn theo người của mình rời đi.

Lúc này tâm trạng của Franz mới thực sự thả lỏng: "Những điều ngài vừa nói, chắc là phải đợi nhóm của Karl tới mới xác định có thực hiện được hay không." Bởi vì trình độ của anh ta đúng là vẫn còn chưa tới mức độ ấy.

"Tôi biết rồi." Hôm nay Bùi Hữu chỉ muốn nói về định hướng trong tương lai thôi.

Riêng về phần Giang Oánh, sau khi nghe xong bản quy hoạch này của cậu, cô càng thêm kiên định với ý tưởng tự khởi nghiệp của mình: "Chị muốn mua miếng đất bên kia." Cô đi cùng Bùi Hữu ra khỏi văn phòng, chỉ vào một bãi đất trống bên phía tay trái.

"Có ai bán không chị?" Bây giờ Bùi Hữu không thiếu tiền, cậu cũng muốn tậu thêm đất để làm các khu thương mại phụ trợ.

Giang Oánh đã có tìm hiểu từ trước rồi: "Có, nhưng giá cao hơn miếng đất này của em."

"...Chuyện đó bình thường thôi." Lúc đó nhờ vào đủ loại nhân duyên nên Bùi Hữu mới mua được với cái giá hời ấy.

Giang Oánh thì lại càng không quan tâm đến giá cả, nhưng cô vẫn bàn bạc với Bùi Hữu một chút: "Em thấy chị có thể ép giá được bao nhiêu?" Lần này cô đã quyết định sẽ hợp tác với Bùi Hữu.

"Chị cứ mặc cả theo giá sàn của thị trường là được." Bùi Hữu vừa đi vừa nói, nhanh chóng bước đến cửa xe.

Giang Oánh gật đầu: "Được." Hai người bàn bạc thêm một số chi tiết trên đường đi rồi ai về nhà nấy.

Cuộc sống một mình, ngoại trừ việc về nhà đèn không sáng, không có ai trò chuyện thì thực ra cũng không có gì khác biệt. Hơn nữa Bùi Hữu đang ở vào giai đoạn then chốt của sự nghiệp, có rất nhiều việc chờ cậu lên kế hoạch và sắp xếp, vậy nên trong lúc Thi Tĩnh Xuyên không có ở nhà, cậu vẫn bận rộn đến khuya mới ngủ.

Chính vì thế lúc hơn 4 giờ sáng hôm sau, khi chuông cửa vang lên "đinh đoong đinh đoong", Bùi Hữu vẫn không thể mở mắt nổi. Nhưng tiếng chuông cứ liên tục vang lên không ngớt, Bùi Hữu bị làm phiền đến mức phải lồm cồm bò dậy khỏi giường.

"Anh... Không phải anh nói là sẽ về muộn hơn sao?" Cậu mở ra cánh cửa được khóa kỹ, có hơi bất ngờ nhìn người đứng bên ngoài.

Thi Tĩnh Xuyên tức đến mức phổi sắp sửa nổ tung: "Tại sao anh gọi điện thoại cho em không được?!" Ngoại trừ mấy tiếng trên máy bay, hắn đã gọi không dưới 20 cuộc điện thoại cho Bùi Hữu mà đối phương vẫn không bắt máy.

"...Em chỉnh chế độ tĩnh âm để đi ngủ, anh quên rồi sao?" Bùi Hữu xưa nay vẫn giữ thói quen này.

Trước Tiếp