Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Thái Điểu La Bặc.
Biên tập: Angel Anette.
...
CHƯƠNG 15
Bùi Hữu điền xong đơn đăng ký, nộp phí dự thi, hoàn tất một loạt thủ tục có liên quan, xem như danh chính ngôn thuận lấy được tư cách tham gia thi đấu.
"Giải đua motor lần này là do Hi-Pay tài trợ đấy." Một tay đua khác đứng xem Bùi Hữu đăng ký từ đầu đến cuối, thấy cậu là người mới tham gia lần đầu liền mở miệng nhắc nhở cậu một câu.
Trước đó Bùi Hữu cũng đã có tìm hiểu qua nhưng vẫn giữ thái độ khiêm tốn hỏi lại: "Có điểm gì đặc biệt sao ạ?"
Cậu có biết lần này là giải đua Hard Enduro (giải đua xe có địa hình khắc nghiệt) không? Đường đua có bãi đá, có rừng rậm, gần như tập trung hết mọi điểm khó nhằn nhất của đường rừng; mặt đường gập ghềnh và lầy lội, cực kỳ khó đi, thậm chí có thể gọi nó là "Địa ngục xanh" ấy."
"Đối với người mới mà nói thì quá khó rồi." Người vừa lên tiếng là một tay đua nước E, anh ta cũng đã có chút danh tiếng trên trường đua xe quốc tế, cũng không phải lần đầu tham gia Hard Enduro nên khá có kinh nghiệm.
Bùi Hữu hiểu được ý của đối phương, nhưng cậu không phải kiểu liều mạng bốc đồng giống như Cố Tri Hạo. Bản thân cậu không hề xa lạ đối với loại địa hình này, khi độ lại xe cậu cũng đã tính đến điểm này rồi.
" Vâng, em biết rồi ạ." Bùi Hữu lịch sự nói lời cảm ơn, sau đó kéo khóa áo khoác, nương theo tiếng gió rít gào, cậu cưỡi xe lao vút vào dòng người qua lại.
Động tác ấy sạch sẽ dứt khoát, vừa ngầu lại vừa mê hoặc lòng người.
Tay đua vừa nhắc nhở cậu nhìn thấy cảnh này liền giơ tay chụp một tấm ảnh bóng lưng của Bùi Hữu.
"Cậu xem giúp tôi người này có phải là 'thẳng' không?" Tay đua nước E gửi tấm ảnh này cho bạn mình.
Bạn của anh ta nhìn tấm ảnh chỉ có mỗi cái bóng lưng này liền khinh bỉ "phì" một cái: "...Tôi không phải thầy bói, cảm ơn."
"Đẹp trai cực kỳ luôn." Tay đua nước E vừa nãy không dám bắt chuyện với Bùi Hữu, bởi vì anh ta không phân biệt được đối phương có phải là trai thẳng hay không.
Bạn của anh ta gửi lại một dấu chấm hỏi: "Đến cả cậu mà cũng không nhìn ra sao?"
"Ừm." Tuy tay đua nước E khá đa tình nhưng cũng có một nguyên tắc, đó là không đụng vào trai thẳng.
Bạn anh ta nghe vậy liền trực tiếp đập tan ảo tưởng: "Vậy thì chắc chắn là thẳng rồi."
"A, thật là đáng tiếc." Tay đua nước E gõ chữ xong, lại phóng to tấm ảnh bóng lưng của Bùi Hữu nhìn thêm một lần nữa: "Nhan sắc này hợp gu tôi quá."
Hơn nữa anh ta tin rằng, đa số các "1" trong giới gay chắc chắn đều sẽ thích kiểu nam sinh vừa sạch sẽ lại đầy khí chất cao cấp như thế này.
"Thế thì cậu cứ nhìn tấm ảnh đó cho nhiều vào nhé." Thái độ của người bạn vô cùng hời hợt.
Tay đua nước E: "..." Vẫn chưa đến mức đó, anh ta chỉ là có chút cảm nắng mà thôi.
Dù vậy, vào giải đấu chính thức cuối tháng này, anh ta vẫn dự định tìm cơ hội để thử một chút.
Riêng về người đang bị anh ta nhớ thương, lúc này đã trở về trường học.
"Cậu đăng ký xong chưa?" Cố Tri Hạo ở trong ký túc xá của Bùi Hữu nghịch điện thoại hồi lâu mới đợi được cậu quay về.
Bùi Hữu đặt mũ bảo hiểm và chìa khóa xe xuống: "Xong rồi."
"Vậy khi nào cậu đi khảo sát đường đua?" Cố Tri Hạo lại muốn đi theo rồi.
Bùi Hữu nói thật lòng, không phải xem thường cậu ta: "Tớ sợ cậu sẽ phải thở oxy mất." Bởi vì loại hình thi đấu này yêu cầu tay đua phải đi bộ để khảo sát đường.
"Không có đâu, thể lực của tớ tốt lắm mà." Cố Tri Hạo buông điện thoại, chạy lại năn nỉ ỉ ôi: "Cho tớ đi cùng cậu đi mà, tớ có thể giúp cậu mang ba lô."
Bùi Hữu nghe thấy lời này, thật sự đã bật cười thành tiếng: "Tớ không tin."
"..." Cố Tri Hạo bị khinh thường nên có chút không phục: "Vậy chúng ta tìm lúc nào đó so tài đi?"
"So cái gì?" Bùi Hữu cầm cái ly của mình lên định đi lấy nước.
Ngày thường Cố Tri Hạo có chơi bóng rổ, chạy hì hục cả buổi chiều cũng không thấy mệt, cậu ta suy nghĩ một lát rồi đề nghị: "Chúng ta thi chạy bộ đi."
"Chạy đường dài." Cậu ta còn nhấn mạnh thêm.
Bùi Hữu không thành vấn đề, dù sao ngày nào cậu cũng chạy: "Khi nào?"
"Thứ 7 này đi." Cố Tri Hạo ưu tiên cân nhắc đến ngày nghỉ, bởi vì thời gian sẽ dư dả hơn một chút.
Bùi Hữu không có ý kiến: "Được thôi."
Thế là vào buổi chiều hai ngày sau, Cố Tri Hạo đã gửi cho Bùi Hữu một bản đồ lộ trình: "Tập trung ở gần nhà mới của cậu nhé."
Lần này vì để chứng minh năng lực của bản thân, cậu ta đã chịu khó lập ra cả một trận chạy Full Marathon, tức là 42 km.
"Cậu chắc chưa?" Bình thường Bùi Hữu rèn luyện cùng lắm cũng chỉ chạy Half Marathon (21km) thôi.
Cố Tri Hạo quả quyết khẳng định: "Bây giờ tớ bắt taxi qua đây." Hiện tại cậu ta vẫn còn ở nhà.
"Cậu đợi tớ một lát." Hôm nay Bùi Hữu lại nhận thêm một buổi làm người mẫu ảnh, hiện giờ vẫn chưa xong việc, ước chừng còn phải nửa tiếng nữa mới kết thúc.
Cố Tri Hạo không vội: "Tớ đợi cậu."
"Được." Sau khi chính thức nhập học, Bùi Hữu ít khi làm việc ở đội đua xe vì không có đủ thời gian, vậy nên dạo này cậu lại làm thêm mấy công việc vặt vãnh để kiếm tiền.
"Ngày mai còn một buổi chụp hình nữa, em có nhận không?" Hôm nay quản lý có công việc ở gần đây nên cô tranh thủ ghé vào xem một chút.
Bùi Hữu vẫn phải chụp thêm 2 bộ đồ nữa: "Đương nhiên là nhận ạ." Hiện tại tài sản trong người cậu chỉ còn lại chưa tới 5 vạn, không làm việc thì làm sao mà sống.
"Vậy được." Quản lý cũng cảm thấy buồn cười: "Lúc đó chị sẽ bảo bên kia liên lạc với em."
"Vâng."
Bùi Hữu chụp xong hai bộ đồ cuối cùng, sau đó cầm lấy 5 vạn tệ tiền tươi, cưỡi xe đến chỗ nhà mới.
15 phút sau.
Cậu dừng xe, hỏi Cố Tri Hạo đang ngồi bên cạnh: "Cậu đợi lâu chưa?"
"Khoảng nửa tiếng rồi." Cố Tri Hạo ăn mặc rất chuyên nghiệp, nhưng cũng mang theo rất nhiều thứ vô dụng.
Bùi Hữu nhìn cái bình nước lớn treo trên cổ Cố Tri Hạo mà cứ thấy như cậu ta đang đùa: "Cậu định đeo theo cái thứ này để chạy bộ thiệt hả?" Nhìn dung tích, ước chừng cái bình này cũng phải nặng tới 2kg.
"Thiệt chứ sao." Cố Tri Hạo tháo một bên tai nghe ra, tràn đầy tự tin nói: "Triển thôi?"
Bùi Hữu cởi áo khoác ra, chỉ mặc một chiếc áo ngắn tay: "Tới đi."
Chạy bộ 42 km đối với nhiều người mà nói có lẽ là một thử thách khó khăn nhưng Bùi Hữu đã từng trải qua khoá huấn luyện chuyên nghiệp khi còn ở thế giới cũ, cộng thêm tố chất cơ thể vô cùng hoàn mỹ và sự rèn luyện kỷ luật sau khi đến thế giới này, kết quả là cậu không hề gặp phải trở ngại nào, tốc độ vẫn luôn duy trì ở mức độ ổn định.
"Chết mất, sao tớ cảm thấy như mình sắp không xong rồi." Cố Tri Hạo vô cùng gian nan vượt qua được giai đoạn đầu, chưa th* d*c được bao nhiêu thì đã cảm thấy toàn thân đau nhức.
Bùi Hữu nghe thấy tiếng động từ trong tai nghe, lập tức hiểu ra cái lời hẹn so tài của cậu ta đến đây là coi như bỏ: "Nếu cậu mệt quá thì về nghỉ đi."
"Thế còn cậu?" Cố Tri Hạo thở hổn hển như sắp "đăng xuất" đến nơi.
Bùi Hữu làm việc gì cũng không bao giờ bỏ dở giữa chừng: "Lát nữa tớ mới về." Cậu đã chạy được xấp xỉ một nửa lộ trình rồi.
"..." Đúng là cảm thấy mất mặt thật nhưng Cố Tri Hạo thật sự không kiên trì nổi nữa: "Vậy tớ về thật nhé?" Cậu ta lết thêm một đoạn nữa, cuối cùng vẫn chọn giữ lại mạng sống cho chắc ăn.
"Ừm." Bùi Hữu trả lời xong liền tháo tai nghe xuống.
Thông thường mà nói, chạy xong toàn bộ lộ trình 42 km trong vòng 5 tiếng đã là rất tốt, nhưng tốc độ của Bùi Hữu vẫn luôn đều đặn, khoảng 3 tiếng đồng hồ sau cậu đã quay trở lại điểm đậu xe motor.
Lúc này cũng đã hơn 8 giờ, bầu trời tối đen. Cơ thể của Bùi Hữu chỉ hơi thiếu nước nhưng không cảm thấy mệt.
Cậu cầm lấy đồ đạc của mình, mua một chai nước ở cửa hàng nhỏ bên cạnh để uống, sau đó chuẩn bị ghé qua nhà mới tắm rửa một cái.
Sau mấy tiếng đồng hồ chạy bộ, cậu lười biếng nên chọn đi đường tắt, lúc đi xuyên qua một con hẻm không mấy sáng sủa, Bùi Hữu đột nhiên ngửi thấy một mùi máu tanh nồng nặc trong làn gió vừa thổi qua.
Bước chân của Bùi Hữu hơi chậm lại, cậu nhìn về ngược phía hướng gió...