Nam Chính Trong Truyện Cẩu Huyết Hắn Tự Cong

Chương 16

Trước Tiếp

Tác giả: Thái Điểu La Bặc.
Biên tập: Angel Anette.
...

CHƯƠNG 16

Đó là một người đàn ông.

Đối phương ẩn mình trong bóng tối, không nhìn rõ được diện mạo, nhưng nghe tiếng th* d*c cùng tư thế dựa vào vách tường vô cùng thảm hại kia, không khó để nhận ra trên hắn đang có vết thương không nhẹ.

Thế nhưng, Bùi Hữu hoàn toàn không có ý định giúp đỡ.

Mặc dù trong cuộc sống thường ngày người ta vẫn hay nói cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp, nhưng trong những trường hợp không mấy rõ ràng như vậy, không ai có thể chắc chắn rằng việc can thiệp vào nhân quả của người khác có mang đến hệ luỵ không tốt cho mình hay không.

Hơn nữa, bản thân Bùi Hữu vướng vào chuyện xuyên sách này đã đủ đen đủi lắm rồi. Vậy nên sau khi xác định đối phương không phải là kẻ có thể gây ra nguy hiểm cho mình, cậu liền dửng dưng thu hồi tầm mắt, chuẩn bị rời đi.

Đúng lúc này, người đàn ông vốn đang ngồi nấp trong bóng tối đột nhiên lên tiếng gọi: "Đợi một lát."

Giọng nói của đối phương trầm thấp và vô cùng bình tĩnh.

Bùi Hữu khựng lại. Sao giọng nói này lại nghe quen tai như vậy nhỉ?

Mang theo sự nghi hoặc đó, cậu thật sự đã dừng bước và xoay người nhìn về phía phát ra âm thanh.

"Xin chào, cậu có thể giúp tôi một chút được không? Tôi bị mất trí nhớ rồi." Thi Tĩnh Xuyên bước ra từ trong bóng tối, khí thế toàn thân vẫn bức người như cũ.

Bùi Hữu nhìn gương mặt không mấy xa lạ này: "Mất trí nhớ?"

Đây chẳng phải là việc mà nhóm nhân vật chính hay gặp đó sao?

"Phải." Thi Tĩnh Xuyên vẫn luôn âm thầm quan sát biểu cảm trên gương mặt Bùi Hữu từ khi cậu xuất hiện, vì vậy lúc này hắn tự nhiên sẽ không bỏ sót một tia kháng cự theo bản năng của đối phương khi nghe thấy ba chữ "mất trí nhớ" này.

Thật lòng mà nói, Bùi Hữu không hề có một xíu ấn tượng tốt đẹp nào với dàn nhân vật chính của thế giới này, bởi vì trong tương lai họ sẽ phải dây dưa với nhau đến tận 1000 chương, sống kiểu gì mà mệt mỏi vậy? Vì vậy cậu quyết định trả lời bằng phép lịch sự nhưng đầy xa cách: "Ngại quá, tôi bị dị ứng với người mất trí nhớ."

Cái lý do thoái thác này, có thể nói là đang sỉ nhục trí tuệ của người nghe.

Mặc dù vết thương trên người Thi Tĩnh Xuyên vẫn đang chảy máu, bộ não của hắn hiện tại cũng không nhớ rõ chuyện trước kia, nhưng những thứ đã thấm sâu vào xương tủy từ lâu thì không cách nào thay đổi được. Hắn nghe vậy cũng không nói gì, chỉ lẳng lặng tiến lại gần vài bước, sau đó đột nhiên rút ra một khẩu súng lạnh lẽo, dí sát vào ngực trái của Bùi Hữu: "Bây giờ còn dị ứng không?"

Tác phong của hắn cũng giống hệt như khí chất trên người hắn vậy, vừa quả quyết lại vừa bá đạo.

Sắc mặt của Bùi Hữu ngay lập tức trầm xuống: "Tôi có thể thử liên lạc với người nhà giúp anh."

Người nhà?

"Cậu quen tôi sao?" Thi Tĩnh Xuyên không những không thu tay, ngược lại còn trực tiếp gạt chốt an toàn.

Trong đầu Bùi Hữu đang tính toán xác suất mình đoạt lấy món đồ kia có thành công là bao nhiêu: "Đã từng gặp qua hai lần." Cậu vừa nói vừa ngước lên đối diện với đôi đồng tử của hắn.

"À? Vậy thì tôi là ai?" Thi Tĩnh Xuyên đương nhiên nhìn ra ý đồ của Bùi Hữu, nhưng hắn có đủ tự tin rằng không ai có thể đoạt được bất cứ thứ gì từ tay mình.

Bùi Hữu quả thực đã lỡ mất thời cơ tốt nhất để cướp vũ khí: "Chắc là Thi Tĩnh Xuyên."

"Đây có vẻ là một câu trả lời không quá khẳng định." Thi Tĩnh Xuyên thản nhiên trêu ghẹo một câu, sau đó dùng đôi mắt lạnh lẽo và thâm trầm kia nhìn thẳng vào Bùi Hữu: "Đưa tôi về chỗ của cậu đi."

"Còn nữa, không được phép nói chuyện này cho bất kỳ ai biết." Hắn đưa ra hai yêu cầu liên tiếp với giọng điệu vô cùng cường thế.

Bùi Hữu phiền chết đi được: "Tôi sợ anh sẽ chết trong nhà tôi mất." Nhà cậu chỉ vừa mới được trang hoàng xong thôi, chính cậu còn chưa được ở ngày nào.

"Chết không nổi đâu." Thi Tĩnh Xuyên giống như không biết đau là gì, hắn dùng bàn tay còn lại nắm lấy tay Bùi Hữu rồi ấn mạnh lên vết thương trên người mình: "Không đau gì cả."

Bùi Hữu: !

Bùi Hữu giật phắt tay lại, vẻ mặt cũng biến sắc vì ghét bỏ: "Anh đừng có động tay động chân."

Mẹ kiếp, toàn là máu.

Không biết có phải vừa bắt nạt được Bùi Hữu một vố hay không mà tâm trạng của Thi Tĩnh Xuyên lúc này bỗng dưng có phần vui vẻ: "Mau đưa tôi về đi." Hắn sợ nán lại đây lâu hơn sẽ phát sinh thêm nhiều chuyện phiền phức.

"10 triệu tệ." Bùi Hữu chẳng nể nang chút nào, vừa tìm khăn giấy ướt lau tay vừa nói ra một cái giá.

Thi Tĩnh Xuyên thản nhiên cất vũ khí trở lại vào người: "Tôi không thiếu tiền, sau này tôi sẽ đưa cho cậu."

Đương nhiên vẫn phải có điều kiện: "Cậu phải đối xử tốt với tôi một chút đấy." Hắn chỉ bị mất trí nhớ thôi, không phải là kẻ ngốc mặc cho người ta sắp đặt.

"Tôi chỉ có thể đảm bảo là anh sẽ không bị đói." Bùi Hữu dùng hết một gói khăn giấy ướt mới miễn cưỡng tẩy sạch được mùi máu tanh trên tay.

Thi Tĩnh Xuyên lướt nhìn qua những ngón tay đã khôi phục lại màu sắc trắng trẻo và sạch sẽ của cậu: "Được."

Có lời này của hắn, Bùi Hữu không nói thêm gì nữa. Đến khi đi ra khỏi đầu hẻm cậu mới dừng bước, liếc qua vết thương trên người đối phương rồi ném chiếc áo khoác đen mình đã mặc lúc nãy cho Thi Tĩnh Xuyên: "Anh che lại đi." Nếu không ra ngoài sẽ làm cho người khác hoảng sợ.

Thi Tĩnh Xuyên rất sảng khoái nhận lấy áo khoác rồi buộc ngang hông: "Đi thôi."

"Lát nữa ghé qua hiệu thuốc mua một ít thuốc." Một khi Bùi Hữu đã nhận việc thì cậu sẽ làm đến nơi đến chốn.

Thi Tĩnh Xuyên nghiêng đầu nhìn cậu một cái: "Cứ ghi nợ đi, đợi tôi khôi phục trí nhớ sẽ trả lại tiền cho cậu."

Câu nói này của hắn đã khiến Bùi Hữu sực nhớ ra một chuyện: "Lát nữa anh nhớ viết cho tôi một tờ giấy nợ." Đến lúc đó lỡ như hắn có quên, cậu cũng có bằng chứng.

"...Tôi sẽ không quỵt nợ đâu." Thi Tĩnh Xuyên nhấn mạnh một câu như vậy nhưng vẫn đồng ý với yêu cầu của Bùi Hữu: "Được, cậu nói sao thì là vậy."

Lời hứa bằng miệng dù sao cũng không mang lại cảm giác an toàn bằng giấy trắng mực đen.

"Đơn giản là vì tôi không tin tưởng cái trí nhớ của anh cho lắm." Dù sao thì trong nguyên tác, sau này khi nam chính nhớ lại mọi chuyện thì sẽ quên đi khoảng thời gian hắn bị mất trí nhớ này. Bùi Hữu mua thuốc xong liền tiện tay vào cửa hàng văn phòng phẩm bên cạnh mua giấy bút và mực in dấu vân tay, sau đó mới đưa Thi Tĩnh Xuyên về nhà mới.

Thi Tĩnh Xuyên bước vào nhà, điều đầu tiên hắn làm là cởi áo khoác buộc ngang hông ra rồi quẳng sang một bên: "Hình như cậu có định kiến với tôi lắm thì phải?" Trực giác của hắn mách bảo, chưa từng có ai khinh rẻ hắn như thế này.

"Tôi chỉ nói đúng sự thật thôi." Bùi Hữu đi tới bồn rửa mặt, dùng nước sạch rửa tay thêm lần nữa.

Thi Tĩnh Xuyên ở phía sau tiếp tục cởi bỏ áo vest và áo sơ mi, xách túi thuốc ngồi xuống ghế sofa: "Chắc là tôi bị đập trúng đầu nên mới bị như vậy." Hắn vừa tự xử lý vết thương vừa nói chuyện với Bùi Hữu.

"Ừm." Bùi Hữu lau khô tay quay trở lại, thấy người kia đã một mình xử lý vết thương xong xuôi: "Anh rất quen thuộc làm những chuyện này sao?" Cứ như đã ăn sâu vào trong trí nhớ và cơ bắp vậy.

"Chắc là do tôi thường xuyên bị thương." Giọng điệu của Thi Tĩnh Xuyên không một tia gợn sóng, giống như đang kể lại một chuyện rất đỗi bình thường.

Bùi Hữu nghe vậy thì im lặng một chút: "Anh thật sự không muốn liên lạc với ai sao?" Mặc dù cậu không biết tình hình nội bộ của Thi gia ra sao nhưng với sự hiểu biết của cậu về các đại gia tộc, Thi Tĩnh Xuyên rơi vào hoàn cảnh thê thảm như vậy chắc hẳn là bị người thân cận phản bội. Nhưng với tư cách là người nắm quyền của Thi gia, cho dù có gặp phải chuyện ngoài ý muốn thì nhất định cũng sẽ để lại đường lui cho mình, vì vậy cậu mới hỏi đối phương thêm lần nữa.

"Không cần." Thi Tĩnh Xuyên xử lý xong vết thương cũng không vội cài nút áo lại: "Cậu có quần áo để thay không?" Bộ đồ trên người hắn hiển nhiên là không mặc được nữa rồi.

Bùi Hữu vẫn chưa chuyển nhà, lấy đâu ra quần áo: "Tối nay anh chịu khó một chút đi, ngày mai tôi mang qua cho anh 2 bộ."

"Mang qua?" Lúc này Thi Tĩnh Xuyên mới quan sát kỹ căn nhà: "Cậu không ở đây sao?"

Bùi Hữu "ừm" một tiếng, sau đó đẩy giấy bút và mực in tới trước mặt hắn: "Anh viết giấy nợ trước đi."

"..." Thi Tĩnh Xuyên cầm bút nhưng không viết: "Căn nhà này của cậu chắc là vừa mới sửa xong thôi đúng không?"

Bùi Hữu lập tức hiểu được ý của đối phương: "Nếu anh sợ nóng thì có thể mở cửa sổ ra mà ngủ." Dù sao cậu cũng chỉ có mỗi căn nhà này, chỉ có thể để Thi Tĩnh Xuyên ở đây thôi.

"... Thế mà cậu cũng mặt dày đòi tôi 10 triệu tệ cho được." Thi Tĩnh Xuyên không phải tiếc tiền, hắn chỉ cảm thấy mức đãi ngộ này còn tệ hơn vợ thằng Đậu nữa.

Bùi Hữu nhìn hắn, rất nghiêm túc nói ra một cậu: "Bởi vì tôi đã can thiệp vào nhân quả của anh."

Thực ra trước đây cậu không tin vào mấy chuyện tâm linh này, nhưng sau khi trải qua việc xuyên sách, Bùi Hữu cảm thấy mình vẫn nên giữ một chút lòng kính sợ.

"Mê tín." Thi Tĩnh Xuyên ngoài miệng nói vậy nhưng vẫn cúi đầu bắt đầu viết giấy nợ: "Cậu tên gì?"

"Bùi Hữu."

Trước Tiếp