Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Thái Điểu La Bặc.
Biên tập: Angel Anette.
...
CHƯƠNG 14
"Vậy đầu tư hết một trận này, cậu còn tiền để xài không?" Cố Tri Hạo nhìn lướt qua túi áo khoác của Bùi Hữu một cái.
Bùi Hữu dựa lưng vào ghế, lật xem quyển sách về chuyên ngành cơ khí trong tay: "Hết rồi."
Trước đó khoản chi tiêu cho việc trang trí nhà và mua nội thất là hơn 1 triệu tệ. Đợi đến khi xe motor về tay, trong thẻ của Bùi Hữu ước chừng chỉ còn lại tiền học và tiền sinh hoạt của học kỳ tới thôi.
"...Vậy là áp lực lần này của cậu có hơi lớn rồi á." Cố Tri Hạo cũng không biết mình có cơ hội tham gia thi đấu nữa hay không, cậu ta suy nghĩ một lát rồi đề nghị với Bùi Hữu: "Hay là cậu cứ dùng xe của tớ trước đi?"
Như vậy cho dù có thua cũng sẽ không tốn bao nhiêu vốn liếng.
"Thi đấu chính thức thì chiếc xe đó của cậu vẫn chưa đủ chiến." Lỗ tai của Bùi Hữu không được thanh tịnh, cậu dứt khoát gấp sách lại, định mượn về xem.
Lòng hảo tâm của Cố Tri Hạo trong chớp mắt đã bị đánh tan thành từng mảnh: "Sao lại thế được?" Cậu ta đã dùng toàn bộ trang bị ở mức trung bình khá để thay cho xe rồi.
"Cũng có thể là do tớ không quen lái xe của cậu." Bùi Hữu biết cậu ta không thích nghe người khác phê bình nên cậu không nói nữa, trực tiếp cầm sách đi tới chỗ thủ thư.
Quả nhiên Cố Tri Hạo tỏ ra khá đồng tình với lời nói đó, cậu ta đi theo sau Bùi Hữu: "Cậu thấy tớ có lấy được bằng thi đấu không?" Chỉ còn mấy hôm nữa là đến ngày báo danh rồi.
"Bình thường mà nói thì không khó." Bùi Hữu làm xong thủ tục mượn sách, cầm biên lai và sách cùng rời khỏi thư viện.
Cố Tri Hạo nghe vậy thì liền lên cơn đau tim, nhưng nghĩ tới việc đối phương bởi vì đam mê xe mà chịu học cả kỹ thuật cơ khí, cậu ta lại miễn cưỡng chấp nhận kiểu "vô tình khoe khoang" này: "Nếu thật sự không được thì tớ sẽ đi cỗ vũ cho cậu."
"Cũng được." Bùi Hữu nhìn thời gian, thấy còn khoảng nửa tiếng nữa là đến giờ lên lớp buổi chiều, bèn nói với đối phương: "Tớ phải về ký túc xá một chuyến."
Cố Tri Hạo khó hiểu: "Về làm gì, lẽ nào cậu định đi ngủ trưa sao?"
Cậu ta buột miệng nói ra mà không dùng não, cho đến khi có một bạn nữ sinh đi ngang qua, Cố Tri Hạo mới sực nhớ ra một chuyện: "Dạo này có nhiều người hỏi xin phương thức liên lạc của cậu lắm luôn đó."
Cố Tri Hạo cố ý hạ thấp giọng ở câu này: "Còn có một người chơi lớn hơn cơ, nói là muốn chuyển sang khoa Kỹ thuật cơ khí để học chung với cậu luôn." Bởi vì ngành đó chẳng có mấy mống con gái, có thể "lâu ngày sinh tình" với Bùi Hữu.
"...Chuyển tới cũng vô dụng thôi." Hiện tại Bùi Hữu vẫn đang ở trạng thái không có cảm giác với cả nam lẫn nữ.
Cố Tri Hạo quen Bùi Hữu lâu như vậy đương nhiên cũng hiểu rõ tình tính của cậu, dù sao thời gian của đối phương đều dùng để kiếm tiền và học tập. Vì vậy nếu không có sự cho phép của Bùi Hữu, cậu ta sẽ không đưa số điện thoại của cậu cho bất kỳ ai.
Nhưng sáng nay đã xảy ra trường hợp ngoài ý muốn, hay nói đúng hơn là Cố Tri Hạo bị dính phải "mỹ nhân kế" của người ta, cậu ta không cẩn thận đã lỡ nói ra lộ trình chạy bộ của Bùi Hữu.
"Mấy ngày này cậu đổi chỗ chạy bộ đi." Cố Tri Hạo vừa chột dạ vừa đưa ra lời khuyên một cách ẩn ý.
Bùi Hữu vừa nhìn biểu cảm của cậu ta là biết ngay đã xảy ra chuyện gì: "Biết rồi." Không tức giận, cũng không trách móc.
Cố Tri Hạo thở phào một hơi, đồng thời cũng không nhịn được mà than vãn với Bùi Hữu: "Đáng lý ra hôm nay tớ vui lắm luôn ý." Bởi vì cô gái mà cậu ta thích đã tỏ tình với cậu ta.
"Nhưng không ngờ đối phương bởi vì muốn giúp nhỏ bạn thân nên mới làm như vậy." Cố Tri Hạo nói đến đây liền cảm thấy tủi thân muốn chết: "Cô ấy rõ ràng biết tớ thích cô ấy, vậy mà còn đến lừa tớ." Thật quá đáng mà.
Bùi Hữu cũng là một kẻ ngây thơ trong chuyện tình cảm, cậu không biết nên an ủi đối phương như thế nào: "Hay là tớ mời cậu đi uống trà sữa nhé?"
"..." Mặc dù Cố Tri Hạo cảm thấy một ly trà sữa chẳng thể chữa lành cho mình nhưng vẫn cùng Bùi Hữu đi đến tiệm trà sữa, lúc ra về còn hùng hồn tuyên bố một câu: "Sau này tớ cũng sẽ giống như cậu, đoạn tình tuyệt ái."
Bùi Hữu cảm thấy mình cần phải đính chính lại một chút: "Cậu hiểu lầm rồi, tớ không có đoạn tình tuyệt ái." Cậu chỉ chưa gặp được người khiến mình rung động mà thôi.
"Tớ không quan tâm, tóm lại là tớ muốn đoạn tình tuyệt ái." Cố Tri Hạo ngẩng cao đầu, từng chữ nói ra đều chứa đầy quyết tâm rất lớn.
Bùi Hữu biết đối phương đại khái chỉ là đang nói cho sướng miệng, nhưng lúc này cậu vẫn nghiêm túc phối hợp một chút: "Được, vậy thì đoạn đi."
Đoạn nhạc đệm nhỏ này đừng nói đến người ngoài, ngay cả Cố Tri Hạo cũng chỉ mấy ngày sau là quên sạch. Đợi đến khi Bùi Hữu rước được con motor mới về rồi hăng hái lượn một vòng, cậu ta lại bật chế độ lải nhải bên tai cậu: "Sau này tớ cũng phải ngầu như cậu để cho mấy nhỏ con gái gãy hết."
Đây chính là cái gọi là "đoạn tình tuyệt ái" của cậu ta đấy.
Bùi Hữu nghe như không nghe, sau khi chạy thử một vòng, cậu liền vạch ra một phương án nâng cấp xe theo sát với quy tắc thi đấu. Từ tay lái cho đến bánh răng mô tô, gần như những chỗ có thể nâng cấp thì đều được độ lại, phát huy tối đa tốc độ và tính an toàn.
"Cậu lái thử xem." Bùi Hữu cảm thấy chỉ có thực sự trải nghiệm mới thấy được sự khác biệt giữa xe với xe.
Cố Tri Hạo đã muốn thử từ lâu rồi, nghe Bùi Hữu vừa lên tiếng là cậu ta liền đội mũ bảo hiểm nhảy tót lên xe: "Ngầu xỉu luôn bây ơi."
Hình dáng xe xuất chúng, vừa tao nhã lại vừa phong trần, đặc biệt là cái cảm giác cuồng bạo sau khi khởi động xe, Cố Tri Hạo cảm thấy không có một đứa con trai nào có thể chống cự được.
"Tớ đi đây." Máu nóng sôi trào, Cố Tri Hạo hạ kính mũ bảo hiểm xuống rồi lao vút đi trong tầm mắt của Bùi Hữu.
Nhẹ, nhanh, ổn định —
Ngay cả những đoạn đường cực kỳ khó đi, khi lái xe không giảm tốc độ mà vẫn cảm thấy vô cùng vững chắc.
Cố Tri Hạo lái hết vòng này qua vòng khác, đúng là có hơi không nỡ xuống xe, nhưng rốt cuộc cậu ta vẫn biết điểm dừng, chơi một mạch gần 10 vòng liền mang theo tâm trạng sảng khoái vòng trở lại.
"Cậu nói xem chiếc xe kia của tớ có thể cải tiến thành như thế này không?" Cậu ta lưu luyến tháo mũ bảo hiểm xuống.
"Không sửa được đâu." Bùi Hữu vừa nói vừa ném cho cậu ta một gói khăn giấy ướt: "Lau sạch mũ bảo hiểm đi."
Cố Tri Hạo: "..." Cái bệnh sạch sẽ chết tiệt này.
"Sau này ai mà làm bạn gái cậu chắc sẽ thảm lắm." Cậu ta lải nhải nhận lấy khăn giấy ướt, lau sạch từ trong ra ngoài mũ bảo hiểm, vừa lau còn vừa cố ý nói với Bùi Hữu: "Không ai chịu nỗi tính cậu đâu, ai mà chịu nỗi chứ..."
Bùi Hữu mặc kệ Cố Tri Hạo muốn nói gì thì nói, cậu đợi đối phương lau sạch mũ bảo hiểm rồi mới đưa tay ra nhận: "Cậu lấy được bằng thi đấu chưa?" Bản thân cậu đã chuẩn bị đi báo danh luôn rồi.
Cố Tri Hạo vốn dĩ đang huyên thuyên cái miệng, nghe thấy lời này thì lập tức im bặt: "Chưa."
Sự thật là cậu ta cũng nản lắm rồi. Rõ ràng bản thân học cái gì cũng nhanh, không ngờ đến môn thể thao mà mình yêu thích nhất thì đến cái bằng cũng thi không được.
"Vậy tớ tự đi báo danh đây." Lần này ngoài việc thỏa mãn cơn nghiện xe, mục đích thật sự của Bùi Hữu là muốn giành được giải thưởng 1 triệu tệ đó.
Cố Tri Hạo nghe vậy, vừa tiếc nuối vừa đau lòng vì sự không may mắn của bản thân: "Nhất định cậu phải thắng đó nha." Ít nhất khi Bùi Hữu thắng, cậu ta còn có thể được hưởng ké một chút cảm giác vinh quang.
"Chắc chắn rồi." Bùi Hữu đeo găng tay, đội mũ bảo hiểm, sau đó vẫy tay với Cố Tri Hạo: "Tớ đi trước đây, lát gặp lại ở trường."
Bóng lưng rời đi tự do tự tại của Bùi Hữu thu hút ánh mắt của những người xung quanh. Cố Tri Hạo không biết phải miêu tả thế nào, tóm lại là khoảnh khắc này cậu ta cảm thấy không chỉ có các bạn nữ mà ngay cả các bạn nam đi ngang qua, họ đều nhìn Bùi Hữu bằng ánh mắt sáng lấp lánh.
Rất tự hào. Vì mình có được một người bạn như thế.