Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Biện Xá Xuân không ngủ được bao lâu, chưa nghe hết một album, cảnh vật ngoài cửa sổ dường như như vẫn chẳng có gì thay đổi.
Chiếc áo khoác phủ trên người anh trượt xuống. Văn Vu Dã liếc sang: “Dậy rồi à?”
“Bình thường ngủ không sâu, nói thật là tôi thấy mình chưa điều chỉnh được tình trạng lệch múi giờ, giấc ngủ mấy hôm nay vẫn rối loạn.” Biện Xá Xuân quay đầu nhìn Văn Vu Dã. Tư thế lái xe chuẩn mực như sách giáo khoa của hắn dần lơi lỏng, một tay đặt hờ trên vô lăng, ngón tay thỉnh thoảng gõ nhẹ theo tiếng trống của bản nhạc trong xe, lâu lâu lại xoa bóp vai trái.
Biện Xá Xuân quen với động tác này. Khi anh ngồi lì cả ngày viết kịch bản, vai anh không chịu nổi, cũng xoa như thế, thực tế chẳng có ích gì.
“Cổ vai anh không thoải mái à?” Biện Xá Xuân thuận miệng hỏi.
Văn Vu Dã đáp bâng quơ: “Bệnh nghề nghiệp.”
“À, lập trình viên.” Biện Xá Xuân gật đầu, nhớ lại thành tích huy hoàng mà Tưởng Diễm Huy từng kể về Văn Vu Dã, “Anh đang làm ở công ty lớn phải không?”
“Sáng Giới.” Văn Vu Dã trả lời ngắn gọn, không đính chính sự khác biệt giữa kỹ sư phần mềm và lập trình viên. Có vẻ như trên cương vị một tài xế, hắn là kiểu người không thích trò chuyện với khách hàng.
Thế nhưng câu trả lời ngắn gọn này lại khiến đầu óc Biện Xá Xuân nảy ra vô số liên tưởng. Chiếc túi sưởi trong túi áo chưa bật, nhưng lúc này lại trở nên nóng bỏng.
Anh lấy thứ nóng rẫy in logo Sáng Giới trong túi ra, ngập ngừng hỏi: “Cái này là của anh à?”
Văn Vu Dã nhìn thứ trong tay Biện Xá Xuân, khẽ khựng lại, mắt hướng về phía trước nhìn đường, không tiếp lời.
Dưới góc nhìn của Biện Xá Xuân, anh cảm thấy lúc này trên đầu Văn Vu Dã có một vòng tròn nhỏ màu xám đang quay không ngừng. Khung cảnh này khiến anh hơi buồn cười. Sau đó, vòng tròn nhỏ dường như lóe lên, câu trả lời của Văn Vu Dã được tải xuống.
Hắn đáp: “Ừ.”
Không biết chữ “Ừ” này đã chạm vào huyệt cười nào của Biện Xá Xuân khiến anh bật cười, hai vai rung rung.
Văn Vu Dã không hiểu sao anh lại cười, song vẫn không nhịn được mà cười theo: “Sao thế?”
Biện Xá Xuân nghiêng người, quay đầu nhìn hắn, nụ cười vẫn vương trên môi. Trong xe không bật đèn, cả người anh chìm trong bóng tối, nhưng gương mặt vẫn tươi tắn nhờ nụ cười, giọng nói trong trẻo như tuyết: “Đến Chat GPT còn biết cách trả lời hơn anh đấy.”
Văn Vu Dã với khả năng xã giao chưa được hoàn thiện cố gắng né tránh ánh nhìn của Biện Xá Xuân: “Tôi nhận ra cậu trên boong tàu, cậu mặc ít quá.”
Tốc độ bổ sung thông tin của hắn rất nhanh, như thể đang cố gắng tìm từ để tránh bị AI thay thế. Biện Xá Xuân vẫn lắc đầu, liên tục thở dài: “Anh vi phạm nghiêm trọng nguyên tắc đầu tiên của Nguyên tắc hội thoại trong Ngôn ngữ học, đó là nguyên tắc về lượng. Hồi đi học anh giải đề có hay bị than phiền là “nhảy bước” không?”
“Tôi ít khi dạy người ta giải đề.” Văn Vu Dã nói thật, “Nhưng hồi mới học lập trình, tôi không thích viết chú thích, từng bị thầy mắng.”
“Ôi.” Biện Xá Xuân chống cằm nhìn hắn, “Trước đây tôi cứ nghĩ những bậc kỳ tài với kiến thức uyên bác như anh đều thuộc kiểu “gặp người nói tiếng người, gặp ma nói tiếng ma” chứ.”
“Họ biết.” Văn Vu Dã nói, “Tôi thì không.”
“Không phải, họ là ai?” Biện Xá Xuân vừa cười vừa nhích lại gần ghế lái, “Sao anh lại “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn” thế?”
Văn Vu Dã cười: “Tôi còn chẳng biết nguyên tắc hội thoại trong ngôn ngữ học là gì nữa.”
“Anh không cần phải kiệt xuất đến mức đó đâu!” Biện Xá Xuân rất muốn vỗ vai hắn một cái, nhưng vì đối phương đang lái xe nên đành ngoan ngoãn ngồi yên, thở dài, “Thôi không sao, tính cách anh như thế cũng thú vị.”
“Không phải cậu bảo tôi còn kém cả ChatGPT à?”
“Giọng anh hay hơn.” Biện Xá Xuân vừa nói vừa làm như có lệ giơ ngón cái, “Tuy giọng nam của GPT cũng hay, nhưng anh vẫn hơn một bậc.”
Chỉ thắng AI ở giọng nói, Văn Vu Dã cảm thấy mình tốt nhất vẫn không nên nói thì hơn.
Biện Xá Xuân mở điện thoại lướt mạng xã hội một lúc. Tưởng Diễm Huy đăng một bức ảnh, bóng hai cô gái in trên nền tuyết dưới ánh hoàng hôn, tóc và vạt áo bay lên tạo một góc rất đẹp, kèm theo một câu tiếng Pháp khó hiểu. Anh bấm like, trên màn hình nhảy ra một tin nhắn. Biện Xá Xuân chuyển sang giao diện trò chuyện với một người bạn khác.
“Năm hai đại học nợ 648 tệ còn chưa trả: Cậu đi Bắc Âu với chị Huy à?”
Biện Xá Xuân bấm bàn phím, tiếng gõ kêu lạch cạch.
“goodbyeSpring: Ghen tị?”
Đối phương gửi liền năm sticker bực bội.
“Năm hai đại học nợ 648 tệ còn chưa trả: Thôi đừng nói nữa, năm nay phòng tôi phải tăng ca đến Giao thừa, còn phải trực đêm, hy vọng được thưởng Tết nhiều chút.”
“goodbyeSpring: Thảm thế à? Bây giờ tôi còn không có công ăn việc làm, nghe vậy cậu có thấy đỡ hơn tí nào không.”
“Năm hai đại học nợ 648 tệ còn chưa trả: Đỡ hơn cái quái gì. Cả đám bạn chẳng đứa nào khá khẩm, muốn nhờ vả cũng không tìm thấy ai, tụ họp với nhau cứ như Hội nghị thường niên của Cái Bang vậy.”
Biện Xá Xuân gõ một tràng “haha”. Khung thoại im lặng một lúc, đối phương lại gửi thêm một câu.
“Năm hai đại học nợ 648 tệ còn chưa trả: À mà tôi có một người bạn từ bé khá thân, học trường mình. Hình như giờ cũng đang du lịch Na Uy.”
Một dự cảm khó tả dâng lên trong lòng, Biện Xá Xuân vô tình liếc nhìn ghế lái, rồi gõ chữ: “Ai thế?”
“Năm hai đại học nợ 648 tệ còn chưa trả: Cậu không quen đâu, khoa Công nghệ Phần mềm.”
Biện Xá Xuân gõ lạch cạch, rồi dừng lại, vẫn cúi đầu và hỏi: “Văn Vu Dã, là những chữ nào?”
“Hạc minh cửu cao, thanh văn vu dã.”(1)
(1)
“Ồ, tên hay.” Biện Xá Xuân khen ngợi, “Thế sao không lấy một nửa thôi, đặt tên là “Văn Vu Thiên”?”(2)
(2)
Văn Vu Dã ngẩn ngơ, suy nghĩ một lát mới đáp: “Hình như… tử vi không hợp.”
Biện Xá Xuân cười khẽ, tiện tay gõ thẳng câu gốc trong Kinh Thi vào khung thoại rồi xóa phần đầu đi. Lúc chuẩn bị gửi, anh ngập ngừng, gõ lại “Văn Vu Dã” từng chữ một, để bộ gõ làm quen với tên của người bạn mới này.
“goodbyeSpring: Văn Vu Dã à?”
“Năm hai đại học nợ 648 tệ còn chưa trả: !!!”
Lúc này Biện Xá Xuân cũng muốn gửi một tràng cảm thán cho ai đó.
Anh thầm thở dài, trùng hợp quá mức rồi.
“Năm hai đại học nợ 648 tệ còn chưa trả: Hai người quen nhau từ bao giờ thế?”
“goodbyeSpring: Gặp nhau lúc đi du lịch… Thần kỳ lắm, về tôi kể cho. Bây giờ tôi cảm giác như đang đóng Chương trình Truman vậy.”
Anh thầm suy ngẫm chuyện này một lúc, càng nghĩ càng thấy kỳ lạ. Văn Vu Dã là bạn từ bé của bạn cùng lớp đại học của anh, đồng thời là đàn anh cùng trường khác khoa. Đáng lẽ phải có chút giao du nào đó, nhưng thực tế mỗi tầng quan hệ đều bị ngăn cách, đến tên còn chẳng biết, dù có chạm mặt bao nhiêu lần vẫn là “Dẫu có gặp nhau thì cũng như người xa lạ”. Vậy mà sau bao năm tốt nghiệp, lại đi chung một chuyến tàu, ngồi chung một chiếc xe ở nơi đất khách quê người. Nghĩ thế nào đều cảm thấy tiểu thuyết còn không dám viết ra sự trùng hợp đến mức này.
Biện Xá Xuân dứt khoát hỏi thẳng chính chủ: “Anh là bạn của Thời Trác à?”
Văn Vu Dã không hề bất ngờ: “Đúng vậy.”
Biện Xá Xuân nhíu mày: “Anh biết tôi vì cậu ta?”
“Không hoàn toàn.” Văn Vu Dã trả lời trôi chảy, “Tôi nhớ cậu vì màn biểu diễn tài năng dành cho tân sinh viên, còn nhớ tên khoa của cậu là nhờ cậu ta.”
Câu nói này khiến Biện Xá Xuân nảy sinh cảm giác được cưng mà sợ, cũng không còn cảm thấy mình đang trong Chương trình Truman nữa, vui vẻ gọi: “GPT ơi.”
Văn Vu Dã im lặng hai giây, có lẽ đang cân nhắc xem có phải Biện Xá Xuân gọi mình hay không, sau khi phản ứng lại cũng không tranh cãi: “… Có.”
“Tán gẫu thêm một lát đi.” Biện Xá Xuân nói.
Câu trả lời của Văn Vu Dã không ngoài dự đoán: “Tán gẫu chuyện gì?”
Thực ra Biện Xá Xuân có rất nhiều điều muốn hỏi, nhưng lời đến miệng lại rẽ sang hướng khác: “Anh có gì muốn hỏi tôi không?”
Nói xong, anh chờ Văn Vu Dã gợi chuyện. Chờ đến mức sốt ruột mới nhận được một câu hỏi ngoài dự tính: “Tại sao cậu lại muốn ngắm cực quang?”
“Có cơ hội thì hầu hết mọi người đều muốn thử, dù sao chưa thấy bao giờ.” Biện Xá Xuân trả lời ba phải.
“Cậu nói cậu đã ở Oslo hai ngày.” Văn Vu Dã nói, “Rất ít khách du lịch đến Bắc Âu lại dừng chân ở Oslo lâu như vậy. Tôi đoán cậu vẫn luôn chờ cực quang.”
Biện Xá Xuân không phủ nhận.
“Chỉ vì chưa thấy bao giờ thôi sao?” Văn Vu Dã nói, giọng điệu như thể thật sự thắc mắc, “Chi phí cho cơ hội này rất cao, trong khi nó không quá mới lạ.”
“Anh có đọc tiểu thuyết mạng không?” Biện Xá Xuân đột ngột hỏi một câu không liên quan.
Văn Vu Dã ngây người, đáp không hay đọc.
“Tôi thường thấy nam chính trong tiểu thuyết thất tình hay sa cơ lỡ vận sẽ đến Bắc Âu giải sầu, đến Bắc Âu thì nhất định phải ngắm cực quang.” Giọng Biện Xá Xuân mang theo ý cười, “Tôi rất muốn biết tại sao, nên mới quyết định tự mình trải nghiệm.”
Văn Vu Dã cười: “Hợp lý, thực tiễn là tiêu chuẩn duy nhất để kiểm nghiệm chân lý. Giờ cậu có câu trả lời chưa?”
“Anh đã dẫn tôi đi gặp được đâu mà đòi câu trả lời?” Biện Xá Xuân trả lời đúng lý hợp tình, cười rất lưu manh. Từ trước đến giờ anh làm quen với người khác rất nhanh, anh cho rằng phần lớn là nhờ khả năng nói đùa và chọc ghẹo người khác của mình, quá khách sáo thì khó làm bạn.
Văn Vu Dã cười, không nói gì thêm.
Biện Xá Xuân được đà lấn tới: “Phải là loại như trong tiểu thuyết đấy, cả bầu trời xanh biếc, Ngân Hà và cực quang giao thoa, có thể gột rửa tâm hồn, khiến người ta giác ngộ cuộc đời.”
Văn Vu Dã ôn tồn ngắt lời: “Tán gẫu xong chưa?”
Biện Xá Xuân bật cười, nghiêng người về phía Văn Vu Dã: “Thêm một lát nữa. Tại sao anh lại làm hướng dẫn viên? Khinh thường việc săn cực quang vẫn dẫn người ta đi săn?”
“Tôi không hề khinh thường…” Văn Vu Dã định giải thích, nhưng lại cảm thấy Biện Xá Xuân chỉ đang trêu đùa, nên dứt khoát không tự bào chữa, chỉ đáp, “Tôi không phải thợ săn chuyên nghiệp. Tôi từng theo đội xe, dẫn người đi cắm trại, xuống biển, tất cả chỉ là công việc bán thời gian. Trước khi đầu quân cho Sáng Giới, ngành nghề của chúng tôi làm việc từ xa vẫn có thể kiếm được tiền, nên tôi mới chính thức làm hướng dẫn viên một thời gian, kinh nghiệm chỉ ở mức bình thường. Lần này tôi nghỉ phép đến đây chơi, vốn không định nhận việc, đưa cậu đi chỉ là tình cờ. Về việc đến Stockholm, tôi đã hỏi ý kiến ông chủ và đội trưởng cũ rồi.”
Có lẽ đây là lời dài nhất Văn Vu Dã nói kể từ khi gặp mặt, lại còn rất trôi chảy, chỉ bằng vài câu rành rọt đã kể hết sự nghiệp của mình. Biện Xá Xuân nghe mà ngây người, lại giở giọng trêu chọc: “Thật thà quá… Thế mà lúc đầu hỏi tôi lại tỏ vẻ nguy hiểm vậy.”
“Làm cái nghề này mà, ai chẳng biết ra vẻ.” Văn Vu Dã cười, câu tiếp theo lại pha chút bối rối, “Thật ra có săn được cực quang hay không chủ yếu vẫn là nhờ vào may mắn.”
Biện Xá Xuân nhìn hắn, im lặng một lát rồi cười: “Được thôi. Vậy tại sao anh lại kéo tôi lên xe? Nghỉ phép mà đi làm không thấy mệt à.”
Văn Vu Dã không trả lời ngay, uống một ngụm nước, giọng nói nhẹ nhàng: “Vì tôi là người tốt.”
“Có bệnh à.” Biện Xá Xuân cười, cuối cùng không nhịn được vỗ một cái vào cánh tay không cầm vô lăng của hắn. Ngón tay trượt xuống theo lớp áo khoác gió, phát ra tiếng xột xoạt như tín hiệu đài phát thanh bị nhiễu, quẩn quanh chút ẩm ướt của sương tuyết, “Anh càng nói càng không giống người tốt.”
Văn Vu Dã không giống người tốt mỉm cười, không nói thêm gì, nghiêm túc nhìn đường. Biện Xá Xuân cũng không hỏi thêm, mặc dù từ khoảnh khắc lướt qua trên boong tàu, chiếc túi sưởi lặng lẽ xuất hiện, cuộc gặp gỡ tình cờ trước đơn vị du lịch cho đến mối liên hệ mơ hồ của họ, từng chuyện đều có vẻ kỳ lạ, nhưng anh lười suy nghĩ quá nhiều, hay nói cách khác, sự trùng hợp kỳ lạ này chính là điều anh mong chờ khi vượt vạn dặm đường xa. Anh lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, những tảng đá tối màu và lớp tuyết trắng chồng chất trên núi suýt nữa khiến anh ngủ thiếp đi.
Một lúc sau, Văn Vu Dã đột nhiên hỏi: “Cậu thất tình à?”
“Hả?” Cơn buồn ngủ do núi tuyết trắng xóa của Biện Xá Xuân tan biến ngay tức khắc. Anh bật dậy rồi bị dây an toàn kéo lại, mắt nhìn thẳng Văn Vu Dã, nghẹn họng một lúc mới thốt lên, “Sao anh lại hỏi thế?”
“Chẳng phải cậu nói hay sao.” Văn Vu Dã bình tĩnh nhìn Biện Xá Xuân, như thể không thấy câu hỏi của mình có gì bất hợp lý, “Nam chính trong tiểu thuyết đến Bắc Âu đều vì thất tình hoặc sa cơ lỡ vận? Trông cậu không giống người sa cơ lỡ vận.”
“Thế tôi trông giống người thất tình sao?” Biện Xá Xuân bị chọc cười, như ngầm thừa nhận thân phận nam chính tiểu thuyết, “Chúc mừng anh đoán đúng một nửa, tôi thực sự sa cơ, rất sa cơ.”
Văn Vu Dã liếc chiếc áo khoác đắt tiền của Biện Xá Xuân, muốn nói lại thôi.
“Đây là lúc tôi ăn mặc giống người nhất trong tháng này rồi đấy.” Biện Xá Xuân vỗ vạt áo khoác hàng nhái mua mấy năm trước với thái độ gần như trìu mến, “Tôi mới nghỉ việc tháng trước, giờ là một kẻ thất nghiệp.”
Văn Vu Dã khựng lại, rồi đáp một tiếng.
Thực ra không hẳn là thất nghiệp – Biện Xá Xuân tự phản bác trong lòng – Biên kịch tự do không có gì đáng xấu hổ.
“Tôi tưởng cậu sẽ làm đạo diễn hoặc biên kịch.” Văn Vu Dã nói.
Biện Xá Xuân nhìn hắn, im lặng một lúc. Anh nhớ lại thời sinh viên của mình, đúng là tương đối nổi bật. Anh là trưởng đoàn kịch của khoa, từng sáng tác mấy vở kịch, tự làm đạo diễn và diễn viên. Trong đó có một vở kịch xuất sắc khiến hội trường chật kín người, lượt xem trên các nền tảng trực tuyến rất khả quan.
Rõ ràng thời gian trôi qua chưa được bao nhiêu năm, nhưng hiện tại nghĩ lại, ngoài vài câu thoại luyện đến khàn cả giọng, vài cảnh quay cực kỳ rực rỡ thì mọi thứ đã trở nên mơ hồ. Những mảnh vụn ký ức còn sót lại tựa như kịch bản của người khác.
Bầu không khí trong xe chợt im lặng, trở về với sự yên tĩnh vô biên mà nó quen thuộc nhất.