Mười Hai Ngày Trên Bán Đảo Scandinavia

Chương 23: Wonderwall

Trước Tiếp

Hiếm có mối quan hệ nào có thể mập mờ một cách rõ ràng, nhưng Biện Xá Xuân lại cảm nhận được điều đó khi ngồi vào ghế phụ một lần nữa. Vẫn là hơi ấm điều hòa quen thuộc, vẫn là mùi nước hoa xạ hương đó, thậm chí khung cảnh ngoài cửa sổ còn na ná nhau. Thế nhưng giữa họ xuất hiện thêm một thứ gì đó. Thông thường, trạng thái này phải được miêu tả là “khó nói thành lời”, song thực chất nó lại trong suốt hơn cả bông tuyết, khiến Biện Xá Xuân cảm thấy mình có thể phân tích rành mạch thành phần của thứ tình cảm đang lơ lửng này.

Xe chạy trên đường đèo hơi xóc nảy. Tuyết trắng đọng trên cây thông bị va chạm, rơi xuống xào xạc như pháo hoa.

Trên xe đang mở một bài hát của ban nhạc Oasis. Biện Xá Xuân nghịch điện thoại, thỉnh thoảng ngâm nga theo. Sau khi bài hát kết thúc, anh mới hỏi một câu mình tò mò từ lâu bằng giọng điệu khẳng định: “Anh trộm danh sách phát nhạc của em đúng không?”

Văn Vu Dã im lặng một lát rồi thành thật trả lời: “Em đăng trên Weibo.”

“Anh còn theo dõi cả Weibo của em?” Biện Xá Xuân hơi kinh ngạc, sau khi nghĩ lại thì không quá bất ngờ. Anh lướt điện thoại, vào danh sách người theo dõi, cố gắng tìm xem Văn Vu Dã là ai trong số những ID và avatar đủ màu sắc đó.

“Không khó tìm. Trên tài khoản chính thức của đoàn kịch, bình luận của em đều được ghim lên đầu.” Văn Vu Dã nói.

Biện Xá Xuân nhớ lại, hồi đó anh từng là một blogger có tiếng. Giờ đây, chính anh nhìn lại nội dung mình đăng còn cảm thấy nhạt nhẽo. Những người còn nhớ đến anh chắc cũng đoán anh hết thời rồi.

Anh tiện tay xóa bớt một số tài khoản ảo, rồi hỏi Văn Vu Dã: “Anh có bình luận không?”

“Rất ít.”

“Tức là có.” Biện Xá Xuân thoát khỏi danh sách người theo dõi, vào khu vực bình luận của các bài viết trước, đặc biệt là bài gần nhất nói về việc anh đi du lịch.

““Tôi cũng muốn nghỉ việc”, cái này chắc chắn không phải anh.” Biện Xá Xuân hào hứng với trò chơi thám tử của mình, ““Thượng lộ bình an”, cái này à? Không đúng, IP ở Cam Túc.”

Văn Vu Dã nghe anh lầm bầm đoán mò, khóe môi khẽ cong. Chiếc xe từ từ dừng lại giữa sườn núi. Văn Vu Dã mở cửa xe, luồng gió lạnh lập tức ùa vào cắt ngang dòng suy nghĩ của Biện Xá Xuân. Anh kéo tay áo len che ngón tay, tiếp tục lướt bình luận. Lúc này, tuyết bay trên núi và thị trấn dưới chân núi đều không hấp dẫn bằng một tài khoản Weibo dùng ảnh đại diện mặc định.

“Người hỏi “Đi mấy ngày” là anh đúng không?” Biện Xá Xuân đặt nghi vấn rồi lập tức phủ định, “Không đúng, tiểu sử cá tính hoa mỹ thế này không giống phong cách anh hay dùng.”

Vào đêm ngắm cực quang, khi mới thêm WeChat của Văn Vu Dã, anh đã liếc qua tiểu sử của hắn, chỉ có hai chữ “Nghỉ phép”, chắc vài ngày nữa sẽ đổi thành “Đi làm”. Lúc đó, Biện Xá Xuân còn thầm đánh giá, quả nhiên đa phần người đẹp trai đều không thú vị, nhưng nói cách khác…

Bài viết vốn không nhiều bình luận, Biện Xá Xuân lướt đến cuối, đinh ninh là mình đã tìm ra câu trả lời, anh giơ điện thoại cho Văn Vu Dã xem, mắt sáng rực: “Có phải cái này không!”

Văn Vu Dã liếc qua, mỉm cười gật đầu.

“Thật sao?” Biện Xá Xuân nắm chặt điện thoại, mắt sáng lên như vừa tìm được kho báu, hào hứng nhấn vào trang cá nhân của Văn Vu Dã. Thật bất ngờ, trang cá nhân không trống trơn, nhưng đập vào mắt là một loạt thuật ngữ IT khó hiểu.

Lòng hiếu kỳ của anh lập tức tiêu tan, khẽ “chậc” một tiếng: “Nói chứ, sao anh nghiêm túc thế nhỉ…”

Anh lướt xuống. Đầu tiên là bài Văn Vu Dã chia sẻ từ một diễn đàn chuyên đề về học máy, đính kèm ảnh hắn đang phát biểu trên sân khấu. Lướt xuống là video Văn Vu Dã trượt tuyết, rồi đến bài chia sẻ về buổi biểu diễn cuối năm của công ty, hắn đệm guitar cho đồng nghiệp hát. Mấy tháng Văn Vu Dã mới đăng một bài, đều không kèm câu chữ.

Biện Xá Xuân kinh ngạc thốt lên: “Anh còn biết chơi guitar?”

“Không biết, giả vờ đấy.” Văn Vu Dã thú nhận.

“Ồ.” Biện Xá Xuân bật cười, lướt tiếp. Những bài viết hắn thích thường là nội dung phổ cập kiến thức. Anh thở dài, “Nói thật, nếu em biết anh qua Weibo thì không muốn quen anh đâu. Quá hoàn hảo, cảm giác rất xa vời.”

Vừa dứt lời, một bàn tay vươn tới che màn hình, rồi nhẹ nhàng giữ lấy điện thoại. Giọng Văn Vu Dã không hề thay đổi, nhưng Biện Xá Xuân lại nghe ra sự bất mãn: “Tôi không hoàn hảo. Hơn nữa, hiện tại tôi ở rất gần em.”

Biện Xá Xuân cứng người vì sự gần gũi của hắn. Anh nhìn mái tóc đen dính tuyết và chóp mũi hơi ửng đỏ của Văn Vu Dã. Suy nghĩ trong đầu quay cuồng, cố gắng liệt kê ra vài điểm “không hoàn hảo” của hắn, chỉ nghĩ được những chuyện như tiểu sử nhàm chán, lén đổi ảnh đại diện, hay giả vờ đánh guitar… So với những thành tựu tỏa sáng như mặt trời kia, chúng chẳng khác nào ngôi sao mờ nhạt vào ban ngày, tuy tồn tại nhưng không ai để tâm.

Nghĩ đến đó, việc Văn Vu Dã yêu thầm đúng là không thể tưởng tượng.

Ý nghĩ này xuất hiện, Biện Xá Xuân càng cảm thấy vô lý. Chuyện này chẳng khác gì Kim Thành Vũ không có ai hẹn hay Lương Triều Vỹ bị người yêu bỏ trong “Rừng rậm Trùng Khánh”. Nghi vấn biến thành bông tuyết rơi đầy trong lòng, anh buột miệng hỏi: “Sao anh lại yêu thầm em?”

Văn Vu Dã tỏ ra bối rối trước vẻ mặt khó hiểu của anh, nhưng hắn chỉ suy nghĩ một lát rồi trả lời như đang làm bài đọc hiểu: “Em có suy nghĩ riêng, rất độc đáo, có trách nhiệm, có đủ dũng khí vượt qua mọi khó khăn để thực hiện thứ mình đam mê…”

Hiếm khi Biện Xá Xuân được nghe câu trả lời chi tiết đến vậy thay vì “thích một người không cần lý do”, lại còn từ người mà theo cảm nhận của anh là ít nói. Hơn nữa, Văn Vu Dã mang dáng vẻ sẽ kể mãi không dừng, khiến anh vừa kinh ngạc vừa ngượng ngùng, vội vàng cắt lời: “Không, không, em không hỏi vì sao anh thích em, mà là vì sao anh yêu thầm. Nếu hồi đại học anh theo đuổi, nói không chừng em đã đá Sầm Chu để đồng ý rồi.”

“Em sẽ không làm vậy.” Văn Vu Dã bật cười, như thể hắn hiểu rõ anh hơn chính anh.

“Được rồi, đúng là em sẽ không, hồi đó em còn dư thừa lương tâm.” Biện Xá Xuân tự chê bai bản thân một cách cay độc, “Cộng thêm h*m m**n thể hiện thái quá và tính sĩ diện mãnh liệt.”

“Vậy nên em mới đồng ý lời tỏ tình của Sầm Chu?”

“Chứ sao?” Biện Xá Xuân nhún vai, nhưng chiếc áo khoác dày cộp khiến hành động vốn biểu thị sự khinh thường này trông giống rụt cổ vì lạnh hơn.

Văn Vu Dã cười, rất rộng lượng bào chữa cho mối tình đầu của mình năm mười tám tuổi: “Đừng kết luận vội vàng như thế. Lúc được tỏ tình trông em rất vui. Có thể khi đó em thật lòng thích cậu ta, chỉ là bây giờ hết tình cảm thôi.”

“Không phải.” Biện Xá Xuân mỉm cười nhìn thẳng vào mắt hắn. Gió núi khiến mái tóc rối tung, trong khoảnh khắc ấy, dáng vẻ anh như cực quang đang nhảy múa, giọng nói nhuốm ý cười lại ẩn chứa cái giá lạnh của gió, “Một khoảnh khắc rung động không thể gọi là tình yêu, cùng lắm chỉ là ảo giác nhiệt thành.”

Người làm việc với chữ nghĩa nhiều đôi khi nói chuyện hơi sách vở, nói thẳng ra là làm màu. Biện Xá Xuân nói xong thì xấu hổ, nhưng lời đã ra khỏi miệng, anh chỉ có thể nói tiếp: “Khi còn trẻ, khó tránh khỏi việc mê tín.”

Văn Vu Dã suy nghĩ nghiêm túc rồi lắc đầu: “Với tôi, không phải như vậy.”

Hiếm hoi Văn Vu Dã phản bác, Biện Xá Xuân nhướng mày: “Sao cơ? Chẳng lẽ anh là kiểu yêu từ cái nhìn đầu tiên?”

“Không hẳn…” Văn Vu Dã như đang hồi tưởng điều gì đó, “Ý tôi là đó không phải ảo giác.”

Biện Xá Xuân vừa tò mò vừa căng thẳng, anh biết Văn Vu Dã đang nói về chuyện yêu thầm của mình: “Thế là gì?”

Văn Vu Dã không trả lời ngay. Hắn hít sâu, có lẽ đang sắp xếp ngôn từ, vì suy nghĩ nên ánh mắt hướng lên trên như đang ngắm tuyết rơi. Biện Xá Xuân nhìn lồng ngực đối phương phập phồng, như thể cảm nhận được cơn đau buốt giá khi luồng gió lạnh hít vào phổi.

Vài giây sau, Văn Vu Dã quay mặt lại, nhìn Biện Xá Xuân: “Là linh cảm.”

Biện Xá Xuân sững sờ, nội tâm chấn động. Gió đột nhiên thổi mạnh, cổ áo khoác bay phần phật, hai chân anh loạng choạng, Văn Vu Dã giữ lấy vai anh. Trong tiếng gió rít, tuyết cuộn xoáy được ánh sáng trên bầu trời chiếu rọi biến thành trong suốt. Sức mạnh của con người trở nên yếu ớt thảm hại, nhưng có một thứ gì đó vừa hư ảo vừa kiên định như ngọn núi mang đến cho anh một… linh cảm.

Anh dựng cổ áo lên che nửa khuôn mặt, ghé sát tai Văn Vu Dã hỏi: “Trên xe anh còn rượu không?”

Văn Vu Dã gật đầu, quay lại mở cốp xe. Gió dần dịu lại, nhưng khi hắn cúi người lấy rượu, chiếc mũ vẫn bị thổi căng phồng. Hắn cầm chai rượu, đứng thẳng, lắc mái tóc rối dính tuyết.

Biện Xá Xuân đứng chờ Văn Vu Dã quay lại, vươn tay nhận chai rượu, xoay một vòng trên tay để xem hướng dẫn. Toàn là tiếng Na Uy, anh không hiểu, thứ duy nhất đọc được là nồng độ cồn “2.4%vol”. Anh thở dài, mang tinh thần có còn hơn không mở nắp chai, hương trái cây tươi mát xộc vào mũi trước cả mùi cồn.

Anh nhấp một ngụm, mỉm cười, nhìn dòng chữ nước ngoài trên chai: “Cái này là nước ngọt mà!”

Thùng bia trái cây này là bạn tặng, Văn Vu Dã chưa uống. Nghe vậy, hắn cũng cười, nói khẽ: “Uống tạm vậy.”

“Cũng được, khá ngon.” Biện Xá Xuân chép miệng, cố gắng phân biệt vị chua chua ngọt ngọt của trái cây, rồi định nghĩa lại chai rượu trong tay, “Nước có ga vị đào.”

Anh cầm chai nước có ga vị đào 2.4 độ cùng Văn Vu Dã bước chậm dọc theo đường đèo. Giày giẫm lên tuyết vang lên tiếng cộp cộp. Càng đi, anh càng cảm thấy nơi này giống tận cùng thế giới, có lẽ “trông hết nẻo đường chân trời” cũng chỉ đến mức này.

Cổ áo dựng đứng bị hơi thở của anh làm ẩm ướt, anh kéo khóa xuống một chút, đột nhiên cất tiếng: “Trước đây anh từng nói em bói Tarot cho anh?”

“Ừ.”

“Nói thật, muốn nhớ lại thì em chịu thôi.” Biện Xá Xuân cười, “Nhưng em có thể đoán.”

Thật ra Văn Vu Dã không quá bận tâm chuyện anh có nhớ hay không, trước đó chỉ trêu anh cho vui, nhưng nghe vậy vẫn phối hợp: “Em đoán đi.”

“Anh từng làm nhân viên hậu cần cho đoàn kịch của em không chỉ một lần đúng không?”

Văn Vu Dã cười: “Không chỉ làm nhân viên hậu cần.”

“Thế thì còn điều khiển trung tâm, hậu đài chỉ có vài vị trí đó thôi.” Biện Xá Xuân nhẩm tính sơ trong lòng rồi suy luận, “Hồi đó đoàn kịch không thiếu người, những hoạt động lớn cần tuyển thêm tình nguyện viên cũng không nhiều… À, anh từng nhắc đến rồi, Cúp Thanh Thao?”

Văn Vu Dã không ngờ anh đoán ra nhanh như vậy, song nghĩ lại, hẳn là anh cũng hoài niệm sân khấu đó nhất, “Đúng vậy.”

Có được thời gian và sự kiện, Biện Xá Xuân cúi đầu suy nghĩ miên man. Nếu không phải vì lạnh, giờ này chắc chắn anh đã giơ tay lên cắn móng rồi.

Hồi đó bận tối mắt tối mũi, chuyện tình cảm và học hành đều phải nhường chỗ cho kịch nói, thời gian đâu mà đi bói toán cho người ta? Hơn nữa, lúc đó anh hoàn toàn không quen Văn Vu Dã.

Chuyện này không thể xảy ra trong thời gian diễn ra Cúp Thanh Thao, vậy chỉ có thể là sau khi kết thúc. Lời Văn Vu Dã nói trên xe lửa là “buổi liên hoan nhóm sau Cúp Thanh Thao”, vậy thì đúng rồi. Thói quen của đoàn kịch là tổ chức tiệc chúc mừng trước rồi mới đi karaoke, thức trắng đêm không về ký túc xá, anh được mời rất nhiều rượu, rất nhiều rượu…

Một khoảng trống nho nhỏ sâu trong trong ký ức bị lục lọi, giống như một điểm cháy sáng trên cuộn phim dài phủ đầy bụi.

Đó là khoảng thời gian ngắn ngủi trong cuộc đời ma men của anh, chỉ vài tiếng đồng hồ.

Anh thầm chửi thề một tiếng.

“Là tiệc chúc mừng hả?” Anh quay sang hỏi Văn Vu Dã, thầm cầu nguyện câu trả lời là không đúng.

“Đúng.”

Biện Xá Xuân tuyệt vọng nhắm mắt: “Hôm đó em say không nhớ gì cả.”

“À.” Giọng Văn Vu Dã bình thản, nghe không có vẻ bất ngờ, chỉ có phần tiếc nuối và trêu chọc một chút, “Tôi cứ tưởng em ngàn chén không say.”

“Em cũng nghĩ vậy.” Biện Xá Xuân nhếch môi tự giễu. Ký ức hoàn toàn trống rỗng, anh chợt cảm nhận được nỗi sợ hãi của con người trước một điều chưa biết. Anh ngập ngừng, cuối cùng vẫn hỏi: “Em chỉ tiện tay bói cho anh một quẻ Tarot thôi đúng không? Không nói gì quá đáng chứ?”

“Không.”

“Thế thì tốt…”

“Em nói em là duyên phận của tôi.”

“Cái gì?” Biện Xá Xuân sặc bia, bọt khí chua chát khiến cổ họng đau rát, vài giọt b*n r* ngoài làm ướt vạt áo trước. Văn Vu Dã phản ứng rất nhanh, đưa khăn giấy cho anh, Biện Xá Xuân ngẩng đầu lên thì thấy hắn đang cười.

Anh lập tức hiểu ra: “Anh lừa em đúng không.”

Văn Vu Dã lấy bình giữ nhiệt trong túi đưa cho anh, không khẳng định cũng không phủ định: “Cũng không hẳn.”

Biện Xá Xuân nhận lấy bình, uống hai ngụm không chạm môi, không nói gì nữa. Anh đoán ra phía sau “không hẳn” là gì: Hẳn là anh bói tình duyên cho Văn Vu Dã và trùng hợp sự chỉ dẫn của lá bài Tarot rất giống anh.

Nếu đúng là như vậy, Biện Xá Xuân không biết nên kinh ngạc trước tài năng bói bài Tarot của mình hay là khâm phục sự tin tưởng của Văn Vu Dã đối với một tay mơ như anh.

“Vậy… không còn gì khác nữa sao?”

“Tôi hỏi em khi nào chúng ta gặp lại, em rút được lá The Chariot xuôi.” Văn Vu Dã nói. Một điều thiếu căn cứ khoa học được thốt ra từ miệng hắn thực sự hơi ngược đời. Trên thực tế, đúng là Văn Vu Dã mù tịt mấy chuyện này, chỉ là thuộc lòng tất cả những lời Biện Xá Xuân nói đêm hôm đó.

Biện Xá Xuân kinh ngạc cảm thán: “Bói chuẩn thế cơ à?”

Văn Vu Dã cười: “Em thừa nhận?”

“Cái…” Biện Xá Xuân sửng sốt, mới nhận ra hắn đang nói đến chuyện tình duyên, cảm thấy hơi buồn cười, “Anh đúng là…”

“Em nói với tôi.” Văn Vu Dã nói từng chữ một, “Núi sông có ngày gặp lại.”

“…”

Biện Xá Xuân nhất thời không nói nên lời.

Đỉnh núi hiểm trở, sông nước đóng băng, màn đêm sắp buông xuống, không trung một màu xanh thẳm, họ đứng giữa không gian đó giống như đang ở giữa một vùng biển lạnh lẽo và mênh mông.

Một màu xanh tĩnh lặng và sâu thẳm. Những năm tháng đó của Văn Vu Dã có phải cũng mang màu sắc này không?

Biện Xá Xuân uống hết ngụm bia cuối cùng, hỏi: “Còn gì nữa không? Về những lần anh tiếp xúc với em.”

“Hôm đó ở trên xe, tôi ngồi trước em.”

Biện Xá Xuân thoáng kinh ngạc, rồi hỏi tiếp: “Còn nữa không?”

“Tôi nhờ người đưa thuốc cho em.” Văn Vu Dã đáp, giọng điệu không hề có ý kể công.

“À, chuyện này em nhớ.” Biện Xá Xuân gật đầu trầm ngâm, mỉm cười, “Em còn đoán là ai mãi.”

Anh đợi một lúc, không thấy Văn Vu Dã nói tiếp, cảm thấy khó tin: “Chúng ta thật sự chỉ gặp nhau vài lần đó thôi sao?”

“Không chỉ thế.” Văn Vu Dã nói, “Nhưng những lần còn lại chỉ có tôi nhìn thấy em.”

Ở căng tin, trong hội trường, trên hành lang tòa giảng dạy.

Biện Xá Xuân thất thần một lúc, trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Anh đặt tay lên vai Văn Vu Dã, bật cười, giọng khẽ khàng: “Chỉ có ngần ấy lần chạm mặt, sao anh lại…”

Văn Vu Dã biết anh muốn hỏi gì, suy nghĩ một lát rồi cười: “Có lẽ linh cảm quá mạnh mẽ.”

Trước Tiếp