Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Họ rời khỏi trung tâm thương mại không mấy suôn sẻ, bởi vì chạm mặt một nhóm học sinh cấp ba đang tổ chức sinh nhật cho bạn. Nói chính xác hơn, bữa tiệc sinh nhật này có lẽ sắp tan, vì trên chiếc khay đựng bánh chỉ còn lại vụn bánh và một phần kem trông như bọt xà phòng. Rõ ràng nó đã biến hóa hoàn toàn từ một vật đựng thức ăn thành kho vũ khí.
Biện Xá Xuân vốn định tránh thật xa, nhưng có lẽ cuộc trò chuyện với Văn Vu Dã vừa rồi khơi gợi ký ức tuổi trẻ, kéo theo phần hiếu động im lìm nhiều năm trỗi dậy. Tóm lại, khi bị một chàng trai đang chạy đụng phải, anh chưa kịp nghe đối phương xin lỗi, tay đã nhanh hơn não mà vươn ra, quệt ngay chỗ kem còn dính trên chiếc đĩa cậu ta đang cầm.
Chàng trai kia cũng ngớ người, không ngờ người đàn ông nước ngoài ăn mặc bảnh bao này lại có hành động trẻ con đến thế. Nhưng niềm vui nhanh chóng lấn át sự hoang mang, cậu ta nhiệt tình kéo người lạ vào cuộc chiến vui đùa của mình.
Khoảnh khắc tóc bị trét kem, Biện Xá Xuân lập tức hối hận. Anh chỉ định trêu bọn nhóc một chút, ai ngờ bị cuốn vào trận chiến, hơn nữa nhóm bạn của chàng trai kia còn vui vẻ chấp nhận sự tham gia của anh! Giới trẻ Na Uy còn hiếu khách hơn anh tưởng…
Hậu quả của việc ngứa tay là Biện Xá Xuân với mái tóc ướt nhẹp và làn da nhờn dính khiến anh ghê tởm lao nhanh về khách sạn, tiến thẳng vào phòng tắm.
Còn Văn Vu Dã chỉ đóng vai khán giả trong suốt quá trình. Hắn xách túi đồ mua sắm của Biện Xá Xuân và khoanh tay đứng nhìn từ xa. Không biết có phải vì hắn trông giống người lớn hơn Biện Xá Xuân hay không mà đám thanh thiếu niên vô tư kia chẳng đứa nào dám đụng đến hắn, khiến Biện Xá Xuân thất vọng vô cùng. Vì thế hành động trả đũa mà anh thực hiện chỉ được xem là dỗi vặt: quệt một ít kem trên tóc lên chóp mũi Văn Vu Dã. Hắn chẳng thèm né tránh, khiến anh mất hết ý chí chiến đấu, ngược lại tò mò l**m thử đầu ngón tay, và đúng như dự đoán, vị kem ngọt ngấy đến mức buồn nôn.
Ra khỏi phòng tắm, trong lúc lau tóc, anh vẫn còn ấm ức chuyện này, đang định mở WeChat mắng kẻ đứng ngoài cuộc như Văn Vu Dã hai câu cho hả giận thì cửa phòng bị gõ vang.
Biện Xá Xuân mở cửa, người vừa bị anh mắng thầm trong lòng suốt hai mươi phút đang đứng ngay ngoài, nhìn anh với ánh mắt hết sức vô tội.
Tay đang lau tóc của Biện Xá Xuân khựng lại, anh dứt khoát vắt chiếc khăn lên vai, cố ý để nước văng lên mặt Văn Vu Dã, bực bội hỏi: “Gì vậy?”
Văn Vu Dã nhắm mắt lại vì hơi nước phả vào mặt, sau đó mở ra, dường như nhờ hơi ẩm mà đôi mắt trông dịu dàng hơn: “Tôi sấy tóc giúp em nhé?”
Lời đề nghị này quả thật nằm ngoài dự đoán, khiến Biện Xá Xuân không biết phản ứng thế nào. Đôi mắt anh rà soát Văn Vu Dã từ trên xuống dưới như tia X-quang, cố gắng tìm xem yêu ma quỷ quái nào vừa nhập vào tên đầu gỗ này.
Anh vẫn im lặng, Văn Vu Dã không biết có nên hỏi lại không, chỉ đành đứng yên như vị thần giữ cửa chờ lệnh.
Biện Xá Xuân bật cười trước dáng vẻ đó của Văn Vu Dã, hơi nghiêng người để hắn vào phòng: “Sao tự dưng như được khai sáng thế này?”
Văn Vu Dã bước vào, đế giày lau đi vệt nước trên sàn nhà, giọng hắn trầm hơn: “Vậy là đêm hôm đó, em thực sự muốn tôi sấy tóc giúp à?”
“Nghĩa là anh vẫn chưa được khai sáng hoàn toàn?” Biện Xá Xuân thực sự không hiểu nổi mạch suy nghĩ của người máy này, vừa dở khóc dở cười nhìn hắn, vừa thầm thở dài. Anh nghĩ người này sao lại thích vạch trần mọi chuyện như vậy, chẳng biết ý tứ một chút nào. Điều kỳ lạ là dù hắn như thế, người ta vẫn không cảm nhận được chút gai góc sắc nhọn nào từ hắn.
Văn Vu Dã thấy Biện Xá Xuân nhìn mình thì hơi xấu hổ, ho khan một tiếng, thú nhận chuyện khai sáng này đến từ đâu: “Tôi gọi điện kể chuyện này với chị, và bị chị ấy mắng một trận.”
Biện Xá Xuân bị giọng điệu thản nhiên khi nói “bị chị ấy mắng một trận” của hắn chọc cười, cười sảng khoái một lúc lâu, rồi dùng giọng nói lười biếng, nửa đùa nửa trách mắng hắn: “Sao mà tán tỉnh người khác cũng cần chị gái dạy vậy.”
Nói thì nói vậy, nhưng khi thấy Văn Vu Dã cầm máy sấy tóc tiến lại gần, Biện Xá Xuân vẫn hơi rung động. Thật ra bây giờ nghĩ lại câu nói bóng gió đêm hôm kia, anh chỉ thấy đó là một cách tán tỉnh không cao tay, vì đối thủ không hề bắt được tín hiệu mà còn trông hơi buồn cười.
Anh không thực sự mong muốn ai đó sấy tóc cho mình, cũng cảm thấy bản thân không cần. Nhưng Văn Vu Dã sấy rất nghiêm túc, thậm chí nghiêm túc đến mức có phần chính trực. Hắn không nhân cơ hội này để tạo ra những va chạm cơ thể mờ ám hơn. Ngón tay hắn nhẹ nhàng luồn vào mái tóc ướt của anh, khi đụng phải những đoạn rối, hắn không dám làm mạnh mà tỉ mỉ gỡ từng lọn.
Tiếng máy sấy ù ù bên tai, sự ồn ào đến tột cùng này chẳng khác nào tạo ra một không gian tĩnh lặng tương đối, những âm thanh anh nghe được rất hạn chế. Tóc ướt được sấy khô không có tiếng động, khuyên tai chưa tháo bị gió nóng thổi rung lắc không có tiếng động, nước trượt khỏi tay Văn Vu Dã không có tiếng động. Những âm thanh kín đáo, thầm lặng, khó nhận ra ấy lại càng lúc càng lớn, cho đến khi trong đầu anh chỉ còn tiếng tim đập rộn ràng.
Công tắc chuyển từ “bật” sang “tắt”, khoảnh khắc thế giới đột ngột im lặng khiến Biện Xá Xuân như vừa bừng tỉnh sau một giấc mơ hỗn độn.
Anh mất tự nhiên vuốt mái tóc còn vương hơi nóng, cố gắng giữ cho giọng mình trầm ổn: “Cảm ơn.”
Máy sấy tóc được đặt về chỗ cũ. Giường lún xuống một chút, Văn Vu Dã ngồi xuống cạnh anh.
“Tôi thừa nhận tôi không giỏi nhìn sắc mặt, cũng không hiểu cách yêu đương, là một người nhàm chán.” Hắn lên tiếng, “Nhưng tôi sẽ học.”
Rõ ràng xung quanh yên tĩnh, song Biện Xá Xuân lại thấy tai mình không chịu nổi lời hắn nói, hơi ồn ào, như thể ghé sát tai anh, không đúng, như vang vọng trong đầu anh, mỗi âm tiết đều gây ra một chấn động to lớn giữa mạng lưới thần kinh.
Anh bật cười, vẻ mặt như không hề bận tâm. Khi gặp phải tình huống khó xử, anh thường có vẻ mặt như vậy, giọng điệu cũng hàm hồ: “Nói gì thế… Em có phỏng vấn anh đâu.”
Văn Vu Dã suy ngẫm một lát rồi hỏi: “Giai đoạn khảo sát chẳng phải gần giống như phỏng vấn sao?”
“Đương nhiên không phải.” Biện Xá Xuân xua tay, cơ thể như không xương tựa vào đầu giường, mái tóc được sấy khô lòa xòa che đôi mắt, khiến anh có thêm một lớp mặt nạ dũng cảm vô hình. Người anh trượt xuống, giọng nói ấp ủ một phần chân tình, “Em xin đính chính một chút, thật ra giai đoạn khảo sát mà em nói không phải để xem anh có đủ tiêu chuẩn hay không, mà là xem em có đủ yêu anh hay không.”
Wow – Anh nói xong còn tự cảm thán trong lòng – Làm gì có ai bàn đến chuyện tình yêu thẳng thắn như thế chứ, sức ảnh hưởng của Văn Vu Dã đúng là đáng kinh ngạc!
Đối tượng mà anh vừa lên án trong lòng cũng sững sờ, không ngờ Biện Xá Xuân lại nói ra câu đó, cả người lộ rõ vẻ bối rối hiếm thấy.
Biện Xá Xuân như thể thấy được dáng vẻ bản thân bị những lời thẳng thắn của Văn Vu Dã làm cho choáng váng, anh cười thầm. Có lẽ sự chân thành là một loại vũ khí đích thực, chỉ cần bày tỏ là đủ khiến đối phương hoang mang.
Với điều kiện là đối phương cũng có.
Biện Xá Xuân từng nói lời yêu thương, từng nói lời dối trá, từng nói lời dối trá mang vỏ bọc yêu thương, nhưng đây là lần đầu tiên anh nghiêm túc nói từ “yêu” với một người, mặc dù không phải là một câu khẳng định, nhưng là lần đầu tiên sau hơn hai mươi năm. Thậm chí anh không hề cảm thấy bồi hồi xúc động như mình tưởng, cũng không phải trong một dịp đặc biệt nào, anh chỉ đang tựa vào đầu giường, mái tóc dài khô ráo xõa tung, rất ấm áp, hơn nữa khiến anh buồn ngủ.
Việc buồn ngủ trong một đêm tâm sự chân thành như thế này hình như hơi phá hỏng bầu không khí, nhưng anh nghĩ Văn Vu Dã sẽ tha thứ cho mình. Dù sao người ta tắm xong dễ buồn ngủ, hơn nữa, tóc anh hiếm khi được khô ráo, có thể tha hồ úp mặt vào gối. Buồn ngủ quá, hay là dừng màn thổ lộ, nói lời chúc ngủ ngon trước nhỉ?
Giọng anh nhuốm đầy vẻ buồn ngủ, nghe như một thứ gì đó tương tự tình yêu, khiến người ta lười biếng, khiến người ta trẻ con, khiến người ta lơ mơ nhưng vẫn thấy an tâm:
“Em thấy sự xuất hiện của tình yêu không lấy điều kiện khách quan của cả hai bên làm tiền đề. Tóm lại, anh không cần phải thay đổi bản thân vì em, hay làm những điều anh không am hiểu, bản thân anh đã rất tốt rồi.”
Anh vẫn chưa nói hết câu, vẫn chưa đưa ra câu trả lời. Sự xuất hiện của tình yêu lấy gì làm tiền đề? Trước đây Văn Vu Dã chưa từng suy nghĩ về vấn đề này, hiện giờ cũng không nghĩ ra, bởi vì tình yêu của hắn lấy Biện Xá Xuân làm tiền đề, nhưng hắn không hiểu cách diễn đạt tình yêu bằng đôi mắt và lời nói của Biện Xá Xuân.
Ngón tay Văn Vu Dã khẽ gấp lại, dường như lòng bàn tay vẫn còn vương vấn cảm giác chạm vào mái tóc dài. Ý định truy hỏi chỉ thoáng qua trong lòng rồi bị đôi mắt nháy liên tục của Biện Xá Xuân dập tắt. Hắn khẽ cười, đứng dậy, đến gần cửa mới quay đầu: “Tôi muốn đính chính một điểm.”
“Hửm?” Biện Xá Xuân nhắm mắt, nghe vậy thì mở một mắt, hờ hững hướng về phía Văn Vu Dã chứ không nhìn hắn.
Văn Vu Dã: “Tôi đối xử tốt với em không phải để em thích tôi, mà là vì muốn em vui vẻ.”
Biện Xá Xuân nghe rõ câu này, ánh mắt nửa tỉnh nửa mê chợt lóe lên một chút hoang mang không biết phải làm sao, suýt nữa ngừng thở.
Anh sai rồi, người bình thường thẳng thắn cũng không đáng sợ bằng Văn Vu Dã!
Anh nghĩ mãi vẫn không biết nên đáp lại thế nào, bèn với máy sấy tóc, “tách” một tiếng bật lên, cố tình vờ như không nghe thấy: “Anh nói gì cơ?”
Văn Vu Dã chỉ cười, nhẹ nhàng vuốt lọn tóc bay trước mặt, rồi quay người bước đi. Tiếng đóng cửa rất nhẹ, khiến câu tình tứ quý giá của Văn Vu Dã trở thành ký ức cuối cùng trước khi Biện Xá Xuân tiến vào giấc ngủ, cứ văng vẳng mãi trong giấc mơ, giống như tiếng hát suốt đêm trong tác phẩm “Biên Thành”.