Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tim đập thình thịch loạn cả lên.
Tô Dữu Nịnh đẩy đẩy vai anh, mắt lén đảo quanh bốn phía, giọng cũng nhỏ xíu: “… Anh thả em ra trước đi.”
“Tại sao.” Trần Gia Tụng lười nhác giữ lấy hai chân cô, mặt dán lên bụng mềm của cô, cố tình chơi xấu, “Có ai đâu.”
“Có mà…” Mi mắt cô run run vì căng thẳng, “Trên lầu có.”
“Cô ấy lên lấy áo cho em rồi, chưa xuống ngay đâu.”
Lời anh nói lạ thật, cứ như hai người sắp làm chuyện gì kỳ quặc vậy…
Tô Dữu Nịnh tiếp tục đẩy anh, “Dù sao thì anh thả em ra trước đã.”
Cô gấp đến ươn ướt khóe mắt, Trần Gia Tụng khựng lại, nhẹ nhàng buông cô ra, lại khẽ nhéo đầu ngón tay cô trấn an.
“Đừng khóc.” Anh hạ giọng: “Anh sai rồi, được không.”
“Không được.” Tô Dữu Nịnh lách khỏi g*** h** ch*n anh, đứng bên cạnh như một chiếc bánh gato nhỏ, đưa lưng về phía anh lẩm bẩm, “Anh rất đáng ghét.”
Trần Gia Tụng cố nhịn xúc động muốn kéo cô ôm vào lòng, đứng dậy đi ra sau lưng cô, cúi người nghiêng đầu từ một bên ghé tới: “Anh đáng ghét, nhưng em đừng giận, được không.”
Giọng nói trầm thấp của anh phả ngay bên tai cô, hơi thở ấm nóng lướt qua, Tô Dữu Nịnh lại xoay đầu sang phía khác.
Nói nhỏ: “Không được.”
Trần Gia Tụng xoay người theo cô, vẫn đứng phía sau, cúi xuống áp sát bên má cô, hỏi tiếp: “Vì sao.”
Cô không trả lời nổi, đành đẩy mặt anh ra.
Trần Gia Tụng cười nắm tay cô dắt về phía sofa: “Ngồi nghỉ chút, mưa còn lâu mới tạnh.”
“Em không ngồi…”
“Sao nữa.”
Cô kéo kéo vạt váy: “Váy hơi ngắn…”
“Ồ.” Ánh mắt Trần Gia Tụng thuận theo nhìn xuống, yết hầu lăn nhẹ: “Không phải còn mấy cái nữa à, không có cái dài hơn sao?”
Cô lẩm bẩm: “Mấy cái còn lại ngắn hơn nữa…”
Cậu chủ im lặng, mất tự nhiên nói: “À, có thể nhân viên hiểu sai ý anh.”
Anh dời mắt, đảo qua một vòng, hỏi: “Hay đi chọn thêm cái khác?”
Tô Dữu Nịnh ngẩng đầu nhìn, nói: “Thôi… cái này cũng đẹp mà.”
“Em thích?”
Cô gật đầu.
Ánh mắt Trần Gia Tụng lại dừng trên người cô, váy dây tuy cầu kỳ nhưng tinh xảo lộng lẫy, tầng tầng ren xếp chồng bung nở ở đùi, tôn đôi chân thẳng và đẹp.
Mặc dù váy cũng ổn, nhưng khuyết điểm thì rõ ràng.
Trần Gia Tụng câm nín nghĩ, cổ áo có cần khoét thấp đến vậy không? Bảo sao nãy giờ cô cứ che ngực.
Chỉ vô tình liếc một cái đã thấy làn da trắng mịn đầy đặn…
Anh khựng lại, vẻ mặt cứng đờ mà dời mắt.
Hơi nóng.
Anh không nói gì một lúc lâu, Tô Dữu Nịnh lo lắng ngẩng đầu: “Không đẹp hả?”
Anh nói: “Vô cùng bình thường.”
“À.”
“…” Yên tĩnh mấy giây, anh lại nói thêm, “Cũng không phải quá xấu, mua cũng được, nhưng bình thường đừng mặc ra ngoài.”
Cô ngơ ngác: “Không đẹp thì mua làm gì ạ? Phí lắm…”
Anh nói: “Có thể làm đồ ngủ.”
“…”
“Em mặc ở nhà.”
Ai lại mặc cái váy phức tạp thế này ở nhà chứ…
Cô nghĩ nghĩ: “Hay là vẫn…”
Chưa kịp nói xong, chị nhân viên vui vẻ từ trên lầu bước xuống, đưa cho Tô Dữu Nịnh một chiếc áo khoác mỏng, bảo cô mặc thử xem có vừa không.
Là áo len mỏng màu đen, cài lơi hai chiếc khuy trên, vừa vặn che được phần lớn vùng da đang lộ.
Cậu chủ hài lòng: “Giờ đẹp hơn nhiều.”
Chị nhân viên hiểu ánh mắt anh, hỏi: “Lấy hai món này ạ?”
Trần Gia Tụng gật đầu, nghĩ tới gì đó, lại nói: “Những cái trong phòng thử lúc nãy cũng lấy hết.”
Chị nhân viên mừng rỡ.
Tô Dữu Nịnh sững người, khẽ kéo gấu áo anh, nhỏ giọng: “Anh mua nhiều vậy làm gì, mấy cái đó bình thường cũng không tiện mặc…”
“Tiện.” Cậu ấm vô cùng hào phóng: “Cho em làm đồ ngủ.”
“…”
…
Mấy ngày sau thời tiết vẫn chẳng khá hơn, hết mưa lại âm u.
Ngày cuối cùng hai người leo lên đồi Calton, không thấy hoàng hôn đã đành, lại còn gặp đúng một trận mưa.
Tô Dữu Nịnh và Trần Gia Tụng kề vai chung một chiếc ô đứng trên đỉnh đồi, nhìn xuống dòng xe trên phố Princes, rất lâu chẳng ai nói gì.
Mưa mỗi lúc một nặng hạt, một chiếc ô che hai người dần không đủ, Trần Gia Tụng thấy cô tạm thời vẫn chưa muốn đi, anh bước ra sau lưng, đưa ô lên phía trước thêm một chút.
Cằm anh tựa trên đỉnh tóc cô, khẽ hỏi: “Không vui à?”
Cô đáp: “Không mà.”
“Thế sao lại thất thần.”
Nhiệt độ cơ thể ấm áp của Trần Gia Tụng truyền đến từ phía sau, thân hình cao lớn chặn bớt phần lớn gió lạnh thổi tới, Tô Dữu Nịnh vô thức được anh bao bọc, ấm áp lan từ đầu ngón tay.
Im lặng vài giây, cô chậm rãi nói: “Chỉ là…”
“Chuyến đi lần này khác hẳn với những gì em tưởng tượng.”
Anh uể oải: “Ví dụ?”
“Ví dụ…”
Cô đã không kịp đi khu hồ Windermere, cũng không xem được hoàng hôn, thậm chí quán bắp vai bò hầm chậm mà cô rất muốn thử cũng lỡ mất vì mưa.
“Ồ.” Nghe xong, Trần Gia Tụng nghĩ nghĩ rồi hỏi: “Thấy tiếc à?”
Cô lắc đầu: “Ban đầu em tưởng sẽ tiếc lắm, nhưng giờ nghĩ lại… hình như cũng không sao.”
Anh không hiểu: “Vì sao?”
Vì anh đã tới.
Cô nghĩ thầm.
Sự xuất hiện của anh cũng nằm ngoài dự liệu của cô.
Cùng anh đi bảo tàng, phòng tranh, vào lâu đài, dạo phố Victoria… tuy toàn là những kế hoạch phát sinh đột xuất, nhưng chính cái không sắp đặt ấy lại như thêm rất nhiều bất ngờ.
Có anh ở đây, cô rất yên tâm, đi đâu cũng không thấy sợ.
“Không vì sao cả…” Cô nói lấp lửng.
Quay người lại đối mặt anh mới phát hiện vai phải anh đã ướt sũng.
Cô khựng lại, bổ sung: “Bởi vì cảnh nắng đẹp thì gặp nhiều rồi, còn mưa thì hiếm. Bọn mình xem như đã thấy một khung cảnh quý hiếm, đúng không?”
Cậu chủ hừ một tiếng: “Cũng… tạm quý hiếm.”
“…” Tô Dữu Nịnh bĩu môi: “Anh đúng là làm mất hứng.”
“Cũng chẳng quá đẹp.”
“…” Cô không muốn để ý tới anh nữa.
Trần Gia Tụng cười nhéo má cô, nói: “Nhưng mà đây là lần đầu hai đứa mình đi chơi riêng với nhau, hình như cũng rất không tệ?”
Cô cũng học theo: “Tạm… không tệ thôi.”
Lời vừa dứt, một cơn gió tạt qua, mưa hắt vào trong ô, cả hai đều ướt thêm.
Tô Dữu Nịnh rùng mình một cái.
Anh lập tức cáu: “Bảo mang áo khoác theo từ trước rồi, giờ thấy lạnh chưa.”
Cô yếu ớt phủ nhận: “…Vẫn ổn.”
Trần Gia Tụng một tay cầm ô, một tay kéo khóa áo khoác: “Ôm một cái cho ấm nhé?”
Cô nói: “Không cần…”
Từ chối vô hiệu, giây sau anh rộng mở áo khoác, vòng tay từ sau lưng kéo cô vào trong lòng.
Ra lệnh: “Ôm cho chặt.”
Ấm áp lan ra, Tô Dữu Nịnh chỉ đành khe khẽ: “Ồ.”
Yên tĩnh ôm được mấy giây, gió càng lúc càng lớn, cô thu người trong ngực anh, hỏi: “Mình về nhanh nhé?”
“Được.” Anh đáp, nhưng vẫn chưa nhúc nhích.
Tô Dữu Nịnh ngẩng đầu nhìn anh.
Anh hạ mắt: “Lần sau vẫn sẽ cùng anh ra biển chứ?”
Cô nghĩ một lát, gật đầu: “Sẽ.”
…
Hôm về nước rơi đúng thứ Bảy, sau khi xuống máy bay, Trương Nhiễm đến đón hai người, xe vừa ra khỏi sân bay Phố Đông anh ấy đã chịu hết nổi: “Không phải chứ, sao hai người có thể lén tôi đi nước ngoài chơi? Còn là bạn không đấy?”
Trần Gia Tụng nhắm mắt tựa lưng hàng ghế sau, không giải thích mà hỏi vặn: “Không phải, hài lòng chưa?”
Trương Nhiễm: “…”
Tô Dữu Nịnh chọc chọc vào chân anh, ra hiệu đừng nói nữa, rồi giải thích: “Tớ đi công tác, còn A Tụng anh ấy…” Cô khựng lại, nói lấp lửng, “Anh ấy đến Anh có việc…”
“À à à.” Trương Nhiễm tin cô tuyệt đối, nghĩ một chút rồi hỏi: “Vậy tức là hai người không hẹn nhau, mà tình cờ gặp ở Anh?”
Nói thế cũng đúng.
Tô Dữu Nịnh gật đầu: “Ừm.”
“Thế thì tôi yên tâm.” Trương Nhiễm nói, “Nếu hai người dám lén tôi đi chơi riêng, tôi tuyệt giao ba tiếng.”
“…”
Tô Dữu Nịnh len lén nhìn Trần Gia Tụng, nghĩ thầm bọn họ vừa mới quyết định sẽ đi biển chỉ có hai người…
Đang tính có nên báo Trương Nhiễm hay không, đã nghe Trần Gia Tụng nhàn nhạt hỏi: “Ba tiếng?”
Trương Nhiễm hừ: “Sợ rồi chứ gì.”
Cậu chủ cười: “ Có bản lĩnh thì ba tháng.”
Trương Nhiễm: “…”
Anh khinh thường nói: “Thiếu một ngày tôi cũng khinh.”
Trương Nhiễm khựng lại, chậm tiêu hiểu ra: “Khoan đã… Hai người thật sự tính lén tôi đi chơi hả?”
Tô Dữu Nịnh cúi đầu không dám lên tiếng.
Trần Gia Tụng điềm nhiên: “Thì sao. Cậu đi chơi với bạn gái cậu không được à? Sao cứ phải dính lấy bọn tôi.”
Lời vừa dứt, trong xe rơi vào im lặng.
Không biết qua bao lâu, cho tới khi xe dừng đèn đỏ, Trương Nhiễm mới buồn bã nói: “Tôi lại thất tình rồi.”
Trần Gia Tụng: “…”
Tô Dữu Nịnh: “…”
Nửa giờ sau.
Ba người ngồi trong quán tôm hùm đất quen thuộc, trên bàn bày bảy tám chai bia.
Trần Gia Tụng khoanh tay ngả lưng vào ghế, nhức đầu liếc người đối diện, ra lệnh: “Uống nhanh, uống xong giải tán, mệt.”
Trương Nhiễm nói: “Đại ca, làm ơn có chút đồng cảm được không, tôi thất tình mà.”
Cậu chủ hừ lạnh: “Không có, ngày đầu tiên cậu biết à?”
Trương Nhiễm: “…”
Thấy anh em không dựa được, Trương Nhiễm tự mở một chai, ngửa cổ tu nửa chai.
Hai người từ lúc ngồi xuống đã không ưa nhau, cãi liên miên, Tô Dữu Nịnh không biết khuyên sao, đành kéo gấu áo Trần Gia Tụng, nhỏ giọng nhắc: “Anh nhường cậu ấy chút đi.”
Cậu chủ khó chịu: “Tại sao.”
“Cậu ấy thất tình.”
“Thất tình?” Trần Gia Tụng cười lạnh, câu nào câu nấy đâm trúng tim: “Cậu ta mà có tí não thì đã không bị cùng một người đá mấy chục lần.”
Tô Dữu Nịnh: “…”
Không nhắc thì thôi, nhắc tới Trương Nhiễm càng buồn: “Tôi biết làm sao, tôi theo cô ấy từ năm mười chín tuổi…” Nói xong mắt đã ngân ngấn, “Phụ nữ thật vô tình.”
Tô Dữu Nịnh: “…”
Thôi vậy, có vẻ cô im lặng vẫn tốt hơn.
Thấy chẳng giúp được gì, Tô Dữu Nịnh đành lẳng lặng bóc tôm.
Chưa chạm vào đã bị Trần Gia Tụng nắm cổ tay: “Đói hả?”
Cô gật đầu.
“Ừ.” Cậu ấm tự đeo găng, vừa lựa tôm vừa sắp xếp: “Anh bóc. Em ăn cánh gà đi.”
Tô Dữu Nịnh ngoan ngoãn làm theo.
Đối diện nhất thời im lặng ăn, Trương Nhiễm tự mình nốc xong một chai, lại nhớ chuyện buồn: “Chuyến du lịch sau tốt nghiệp cấp ba ấy, rõ ràng là cô ấy chủ động hôn tôi trước, vậy mà yêu chưa được hai tháng đã bảo chán rồi, thế chẳng phải là phụ bạc vô tình à?”
“…”
Trần Gia Tụng đang bóc tôm khựng tay, vừa cạn lời vừa bực bội.
Cạn lời vì không hiểu nổi người sao lại có trải nghiệm giống nhau đến thế.
Bực bội vì ghen tỵ muốn chết, dựa vào đâu Trương Nhiễm còn được yêu tận hai tháng?
Cậu chủ sa sầm mặt, định mở miệng mắng, cuối cùng chỉ đồng cảm một câu: “Đúng.”
Tô Dữu Nịnh lặng lẽ cúi thấp đầu hơn.
“Đúng không.” Trương Nhiễm khó khăn lắm mới nhận được chút an ủi, lại tiếp tục nói, “Sau đó chia chia hợp hợp mấy năm cũng thôi đi, ít ra cô ấy chưa nói câu nào quá quắt. Nhưng cậu biết lần chia tay cách đây hai hôm, cô ấy nói gì với tôi không?”
Trần Gia Tụng phụ họa: “Nói gì.”
Trương Nhiễm suýt khóc: “Cô ấy bảo đàn ông thì chơi đùa là được rồi, chứ yêu đương thật ra chả có gì thú vị. Mẹ nó, thân nhiệt ba mươi bảy độ sao nói ra câu lạnh lùng đến thế, tim tôi tan nát thật.”
Trần Gia Tụng: “…”
Tô Dữu Nịnh: “…”
Cậu chủ bẻ vỏ tôm “rắc rắc”, nghe càng thấy phiền, dứt khoát mở luôn một chai bia, bực bội nói: “Thấy cậu tội, tôi uống với cậu chút.”
Trương Nhiễm cảm động: “Anh em tốt.”
Chai bia vừa đưa lên, Tô Dữu Nịnh đã kéo kéo tay áo anh, lo lắng: “Anh uống xong có khó chịu không?”
Trần Gia Tụng cụp mắt nhìn cô một cái: “Không.” Nói xong ngửa cổ tu mấy ngụm, rồi hỏi, “Lát nữa em sẽ trông anh chứ?”
Cô gật đầu.
Không uống thì thôi, đã uống là hơi khó dừng, Trương Nhiễm vừa ôm tim vỡ vừa lôi Trần Gia Tụng cụng ly ầm ầm, bia trên bàn uống hết lại gọi thêm mấy chai lẻ tẻ.
Đến khi không biết là chai thứ bao nhiêu cạn nốt, hai người mới dừng.
Trương Nhiễm đã chếnh choáng, không nói nữa, chỉ ngồi đó lặng lẽ đau lòng.
Trần Gia Tụng tựa lưng vào ghế, từ từ thở ra một hơi.
Tô Dữu Nịnh rón rén lại gần, quan tâm: “Anh còn ổn chứ?”
Anh không đáp.
Đối diện, Trương Nhiễm vẫn líu lưỡi lặp đi lặp lại: “Chơi đùa thôi, ha ha, chơi đùa…”
Trần Gia Tụng dừng mấy giây, chậm rãi quay đầu, mí mắt mỏng khép xuống, ánh mắt không rõ ý vị nhìn chằm chằm vào cô.
Cô sững người, lại ghé gần hơn: “Anh muốn nói gì với em à?”
Anh nghĩ nghĩ, gật đầu.
Quán tôm hùm nhiều người ồn ào, Tô Dữu Nịnh sợ nghe không rõ, bèn nghiêng đầu lại sát, vành tai gần môi anh.
“Em…” Trần Gia Tụng uống rượu rồi, giọng trầm đi, cũng nhẹ hơn.
Cô hỏi: “Sao vậy.”
Giây sau, anh hạ vai, trán tựa lên vai cô, giọng khàn khàn trầm thấp.
“Bao giờ thì em cũng ‘chơi đùa’ với anh?”
=============
Tác giả có lời muốn nói:
Cậu chủ: Gấp gấp gấp gấp gấp gấp.