Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sau ngày hội sách kết thúc, Tô Dữu Nịnh tạm biệt với tổng biên tập rồi một mình ra ga tàu York.
Theo kế hoạch, cô sẽ đến Edinburgh trước buổi trưa, ai ngờ lúc từ trung tâm vào ga lại tốn quá nhiều thời gian để tìm đúng tuyến xe buýt, đến nơi thì chỉ kịp chuyến tàu buổi chiều.
Kéo vali lăn lóc nửa ngày, vừa mệt vừa tụt mood, tranh thủ lúc chờ tàu cô mở WeChat, đoạn chat với Trần Gia Tụng vẫn dừng ở tối qua.
Anh nói hôm nay có buổi huấn luyện, không mang theo điện thoại, nhưng cô phải báo bình an đúng giờ, xong việc anh sẽ kiểm tra từng tin.
Tô Dữu Nịnh nhìn đồng hồ, hơn một giờ chiều.
Xong đời rồi, sáng với trưa cô đều quên nhắn cho anh.
Cô thấp thỏm gửi một sticker mèo thò đầu, không ngờ giây sau đã nhận được phản hồi.
[Cậu chủ: Anh cần một lời giải thích.]
Cô vội vàng gõ: [Em tìm nhầm xe buýt, vừa rồi cứ mải chạy cho kịp đường.]
Gửi xong lại bổ sung liền hai sticker mèo nịnh nọt.
[Cậu chủ: Chưa tới Edinburgh?]
[Cậu chủ: Giờ em ở đâu.]
[Hữu Hữu may mắn: Ga tàu York.]
[Cậu chủ: Chuyến mấy giờ?]
[Hữu Hữu may mắn: Một giờ rưỡi.]
Tin nhắn này vừa gửi đi, trên đầu khung chat hiện “đang nhập…”, Tô Dữu Nịnh đoán tám phần anh đang gõ chữ mắng cô ngốc, rõ ràng York có lớn bao nhiêu đâu, vậy mà trạm xe buýt cũng tìm không xong.
Đi một mình hình như chẳng nhẹ nhàng như cô tưởng tượng, trải nghiệm khác hoàn toàn với trong nước, kỳ nghỉ mới bắt đầu, cô đã hơi muốn… về nhà.
Khóe miệng rủ xuống, trong lúc ôm điện thoại chờ tin nhắn, phía xa vừa có chuyến tàu chạy vào.
Một giờ hai mươi, cô gõ chữ gửi cho Trần Gia Tụng: Em lên tàu trước đây, lát nữa…
Chưa gõ xong đã nhận được tin nhắn anh gửi tới: [Đừng lên sớm…]
Cô khựng lại.
[Cậu chủ: Tàu ở Anh thường canh sát giờ mới đến, đừng lên nhầm.]
Tô Dữu Nịnh theo phản xạ lùi lại, vội kiểm tra hãng tàu chuyến mình đi, phát hiện hai đoàn tàu màu khác nhau, tim đập thình thịch, suýt nữa lại nhầm thật.
Cô vừa dán mắt vào bảng thông tin ga tàu, vừa so đi so lại toa tàu, quả nhiên như anh nói, tàu đến trước giờ khởi hành đúng hai phút.
Vừa đặt xong hành lý tàu đã từ từ lăn bánh, đến khi loa vang lên thông báo “tàu này đi Edinburgh…”, cô mới thở phào một hơi.
Ngồi xuống, cô gửi cho Trần Gia Tụng: [Em lên tàu rồi.]
[Cậu chủ: Bốn giờ tới?]
Cô nhìn vé xác nhận rồi trả lời anh: [Ừm.]
[Cậu chủ: Ra ga đừng vội đi ngay, dưới ga là cầu Waverley.]
[Cậu chủ: Cảnh sắc không tệ, có thể dạo một vòng.]
Khoản này cô cũng đã chuẩn bị, thậm chí còn lượm lặt từ Xiaohongshu cả đống góc chụp sống ảo, nhưng vừa hoàn hồn sau cú suýt đi nhầm tàu, chỉ cảm thấy đầu óc rã rời, chỉ muốn về khách sạn nghỉ sớm.
Cô theo thói quen gõ “1”, đến nút gửi lại nhớ ra yêu cầu của anh, bèn lẳng lặng xóa đi.
Đổi sang một sticker mèo gật đầu.
[Cậu chủ: Nghỉ ngơi đi.]
[Cậu chủ: Đến nơi thì nói anh.]
Cô khóa màn hình, nhìn ra ngoài cửa sổ, phong cảnh đẹp theo kiểu rất khác trong nước, ngay cả thói quen đi tàu cũng khác.
Vốn chỉ là trải nghiệm lên nhầm tàu rất thường gặp, nhưng vì đang ở nơi đất khách quê người, không có ai bầu bạn, cô chợt thấy cô đơn.
Giá như Trần Gia Tụng ở đây thì tốt biết mấy.
Cô nghĩ vậy.
Ra ga rồi men theo dốc đi xuống, chẳng mấy chốc tới cầu Waverley, khách du lịch lác đác chụp ảnh, ai nấy có vẻ đều rất vui.
Tô Dữu Nịnh tìm một góc vắng, giơ điện thoại chụp đại một tấm, gửi vào khung chat với Trần Gia Tụng báo cáo: [Em tới rồi.]
Anh trả lời rất nhanh.
[Cậu chủ: Thấy sao.]
Cô nghĩ một lúc, gõ: [Rất đẹp.]
[Cậu chủ: Ồ.]
Tô Dữu Nịnh chăm chú dán mắt vào điện thoại, như thể đợi anh trả lời tin nhắn còn quan trọng hơn cả ngắm cảnh.
Vài giây sau—
[Cậu chủ: Đẹp thế sao không chụp thêm vài tấm?]
[Cậu chủ: Nhăn mày làm gì.]
[Cậu chủ: Không vui à?]
Đầu ngón tay Tô Dữu Nịnh khựng lại, cô mất vài giây mới phản ứng, theo bản năng ngẩng đầu lên.
Không thấy bóng anh đâu, tim lại đập thình thịch. Cô buông tay khỏi cần kéo vali, quay người, ánh mắt xuyên qua dòng xe nhìn sang bên kia đường.
Edinburgh âm u, trong tầm mắt ngoài những mảng nâu xám lớn chỉ còn một điểm trắng—
Là chiếc áo khoác moto màu trắng mà Trần Gia Tụng đã rất lâu không mặc, mảng trắng lớn, vai khâu chỉ xanh lam, ngực đính logo hình mây đính đá tối màu, trầm tĩnh mà vẫn kiêu ngạo.
Anh cao, chân dài, đứng bên kia đường vẫn nổi bật hơn tất cả người qua lại, vô cùng dễ thấy.
Anh giống như trời quang duy nhất của Edinburgh lúc này.
Tô Dữu Nịnh nghi ngờ mình đang mơ, cứ thế nhìn anh trân trân.
Trần Gia Tụng kiêu ngạo nhướng mày với cô, chờ mấy giây thấy cô chưa phản ứng thì cụp mắt, bắt đầu gõ vào điện thoại.
“Tinh tinh” một tiếng.
Cô hoàn hồn, cúi đầu mở màn hình.
[Cậu chủ: Còn không qua đây.]
[Cậu chủ: Choáng váng trước sự đẹp trai của anh à?]
“…”
Nếu trời quang mà biết im lặng thì tốt.
Tâm trạng Tô Dữu Nịnh bỗng sáng sủa, ngay cả chân mày cũng giãn ra mà chính cô không hay, cách nhau không xa, cô cũng gõ bàn phím: [Anh không qua đây được à?]
[Hữu Hữu may mắn: Vali của em nặng lắm.]
Chưa tới mấy giây—
[Cậu chủ: To gan nhỉ.]
[Cậu chủ: Chuyện không báo đúng giờ anh còn chưa tính sổ.]
[Cậu chủ: Còn dám bảo anh chủ động qua?]
Cô suýt quên mất vụ này…
Tô Dữu Nịnh bắt đầu ngại ngùng, gõ chữ cũng đầy chột dạ: [Chút nữa em mời anh ăn fish & chips được không? Hoặc anh muốn ăn gì, em có thể…]
Chưa gõ xong, trước mặt bỗng bị một bóng người che khuất.
Cô theo phản xạ cất điện thoại, lùi lại.
Ngẩng lên, Trần Gia Tụng cao lớn đã đứng ngay trước mặt cô, mở miệng, giọng vô cùng không hài lòng: “Anh qua rồi đây, nghĩ xong cách dỗ anh chưa.”
Đi nhanh ghê… Tô Dữu Nịnh nuốt nước bọt: “M–mời… mời anh ăn…”
“Dám nói cơm Tây là anh đặt vé bay về nước liền.”
“…” Ngậm miệng.
Nhưng còn gì ăn được đâu…
Cô nghĩ nghĩ rồi hỏi: “Gần đây có quán Trung nào không? Hay là mình…”
“Ngoài ăn ra.” Sự nhẫn nại của cậu chủ sắp cạn, “Không nghĩ được cách nào khác để dỗ anh à?”
Tô Dữu Nịnh nhỏ giọng nói: “Nghĩ ra rồi…”
Trần Gia Tụng yên lặng chờ cô nói.
Cô bối rối cào cào mép điện thoại: “Nhưng ở đây đông người quá.”
“Ồ.” Trần Gia Tụng suy đoán dựa trên vành tai phiếm hồng của cô, khóe môi nhếch lên: “Vậy là muốn hôn anh nhưng ngại?”
“…?”
Tô Dữu Nịnh không tin nổi nhìn anh, phủ nhận rất nhanh: “Đ…đương nhiên không phải!”
“Vậy là gì.” Từ Thiên Đường rơi xuống Địa Ngục chỉ trong một giây, sắc mặt cậu chủ rất kém, “Dỗ anh thì liên quan gì đông người.”
Cô nói: “Em chỉ muốn… ôm anh một cái…”
“Cũng không phải chưa từng ôm.” Trần Gia Tụng hết sức quen thuộc lại vô cùng tự nhiên dang hai tay ra, thậm chí còn phối hợp nghiêng người về phía cô: “Ôm đi. Nhưng cái này không tính là dỗ anh đâu, em nghĩ thêm cái khác đi.”
“Ồ.” Tô Dữu Nịnh mặc kệ kiểu “vừa muốn cái này vừa muốn cái kia” của anh, ngoan ngoãn bước tới ôm eo anh, má tựa vào ngực anh rồi mới nhớ ra hỏi: “Sao anh lại tới vậy?”
Trần Gia Tụng cúi người, lòng bàn tay đặt ở gáy cô khẽ ấn, làm bộ lạnh lùng: “Em nói xem.”
“Ồ.”
“Ồ cái gì.”
“Em biết rồi.”
“Biết gì.”
Cô ngập ngừng một nhịp, vòng tay siết chặt sau lưng anh, không trả lời thẳng mà nói: “Anh tới, em vui lắm.”
“Ồ.” Cậu chủ vênh váo nói, “Muốn gặp anh thế cơ à.”
Cô cười: “Đúng vậy đó.”
Anh cũng cười: “Sao hôm nay không miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo nữa?”
Cô vùi sâu hơn vào lòng anh, nhỏ giọng nói: “Vì rất nhớ anh.”
…
Cuối cùng cậu chủ vẫn từ chối mọi lời mời ăn đồ Tây của cô, dưới sự kiên trì của anh, hai người quay về chỗ ở trước, là khách sạn anh đặt giúp cô vài hôm trước.
Tô Dữu Nịnh theo anh vào phòng, thấy chiếc vali mở toang vứt bừa trên sàn phòng khách, trong lòng đại khái đoán được.
“Anh muốn ở chung với em hả?” Cô nhỏ giọng.
“Chứ không thì sao?” Trần Gia Tụng cởi áo khoác ném lên sofa, quay lại nhìn cô từ trên xuống: “Muốn qua cầu rút ván cho anh ra đường ngủ à?”
“Không có không có.” Tô Dữu Nịnh vội vàng phủ nhận, “Em tưởng anh sẽ đặt thêm một phòng.”
“Hết phòng rồi.” Trần Gia Tụng không cần nghĩ: “Dạo này đông khách.”
Rõ ràng sảnh khách sạn hiện thị còn rất nhiều phòng…
Tô Dữu Nịnh mấp máy môi, chạm phải ánh mắt cảnh cáo của anh liền đổi giọng: “À à, đúng rồi.”
Lúc này cậu chủ mới hài lòng.
“Đói chưa?” Anh hỏi.
Cô lắc đầu: “Tạm ổn.”
“Tối nay dẫn em đi ăn cơm.” Trần Gia Tụng tiện tay lấy hai bộ đồ từ vali, vừa đi về phía nhà tắm ngoài phòng khách vừa nói: “Anh tắm cái đã.”
Phòng suite anh đặt này rất lớn, trong ngoài đều có nhà vệ sinh, Tô Dữu Nịnh nhìn anh rẽ vào, im lặng vài giây rồi cũng vào tắm trước.
Mặc dù cả ngày chẳng làm gì ngoài bắt xe mà vẫn thấy mệt rã.
Tắm rửa thư thái xong đi ra, Trần Gia Tụng đã chỉnh tề, đang tựa vào sofa phòng khách nghịch điện thoại.
Tô Dữu Nịnh vừa định về phòng thay đồ đi ra ngoài thì sau lưng vang lên một tiếng “meo” rất khẽ.
Cô khựng lại, quay người hỏi: “Mochi?”
Trần Gia Tụng nhướng mày với cô.
Mắt Tô Dữu Nịnh sáng lên, đi tới ngồi bên cạnh anh, đầu khẽ nghiêng về phía anh.
“Gì vậy?” Giọng cũng nhẹ hẳn.
Một tay Trần Gia Tụng gác lên lưng ghế sau lưng cô, tay kia đưa điện thoại qua.
Lúc này Tô Dữu Nịnh mới thấy đó là video trực tiếp.
Cô quay đầu nhìn anh, anh vừa điều khiển hướng camera vừa nói: “Trước khi đi anh lắp đấy, sợ em không yên tâm.”
Qua màn hình, Tô Dữu Nịnh nhìn thấy Mochi đang lười biếng cuộn tròn trên sofa l**m lông, thi thoảng dừng lại, đôi mắt tròn xoe lại nhìn về phía ống kính.
“Thế nào?” Trần Gia Tụng đắc ý khoe, “Anh huấn luyện cũng ổn chứ?”
Tô Dữu Nịnh gật đầu: “Mochi thông minh ghê.”
“Thông minh gì mà thông minh.” Anh lại không vui, rõ ràng là anh dạy tốt, “Một con mèo ngốc.”
“Anh đừng nói mèo như vậy.” Tô Dữu Nịnh chọc nhẹ vào chân anh, ra hiệu anh nói nhỏ, “Mochi nghe thấy thì sao.”
Trần Gia Tụng ấn giữ nút nói chuyện trên màn hình, hừ một tiếng: “Bây giờ nó mới nghe thấy.”
“À.” Thấy anh đưa điện thoại lại gần hơn, Tô Dữu Nịnh lập tức hiểu ý, dịu giọng gọi vào màn hình: “Mochi?”
Bên kia màn hình, chú mèo đang ngáp một cái bỗng khựng lại, mở tròn mắt suy nghĩ mấy giây, rồi lững thững bò về phía ống kính.
Sau khi áp sát camera, nó nghiêm túc đánh hơi, không ngửi được mùi của Tô Dữu Nịnh, lại dùng móng nhỏ gõ gõ vào ống kính.
Tô Dữu Nịnh bị độ đáng yêu của mèo làm tan chảy, không nhịn được gọi tiếp: “Mochi, là chị đây.”
Mochi nhận ra giọng cô, “meo” một tiếng mềm ơi là mềm.
Rồi còn dụi dụi vào ống kính.
Trần Gia Tụng nhìn một người một mèo đối diện qua màn hình, khóe môi từ từ nhếch lên, nói với Tô Dữu Nịnh: “Thấy chưa, mèo nhớ em kìa.”
Cô không kìm được đưa ngón trỏ chạm chạm vào màn hình, như thể đang xoa đầu Mochi, rồi khẽ gật.
“Em biết mà.”
“Ừ.” Cậu chủ thu điện thoại về, hỏi: “Còn biết gì nữa không?”
Tô Dữu Nịnh thuận theo tay anh xoay người lại, ngửa mặt nhìn anh, chớp chớp mắt: “Còn gì nữa?”
Trần Gia Tụng nâng tay khẽ giữ cằm cô, giọng dữ dằn: “Về sau không được đi lâu như thế.”
Ngừng một nhịp, anh lại nhéo nhéo má đang phồng của cô, hạ giọng: “Vì người cũng nhớ em.”
===============
Tác giả có lời muốn nói:
Cậu chủ: Bay hơn chục tiếng mệt muốn chết, nhưng đổi lại được bà xã ôm một cái, đáng! 😎