Miếng Mồi - Đông Nhật Ngưu Giác Bao

Chương 98

Trước Tiếp

Chuyện cụ thể xảy ra như thế nào, phải kể từ chiều hôm kia.

Không chỉ Tô Niệm và Từ Thanh Dục đang điều tra chuyện năm xưa, mà Tô Diệp cũng đang tra, anh ấy cũng chỉ mới biết sau khi ba mình qua đời, từ chỗ Tần Thiệu Văn mới hay tin chuyện nhà họ Từ năm đó có liên quan đến nhà mình, Tần Thiệu Văn luôn miệng bảo anh ấy giao thứ đang nắm giữ ra, nhưng anh ấy thực sự không biết phải giao cái gì, vốn định hỏi Thái Vân xem bà có biết gì về chuyện này không, nhưng chưa kịp hỏi thì đã xảy ra tai nạn xe cộ.

Lần này sau khi về nước, Tô Diệp đã trực tiếp hỏi Thái Vân.

Thực ra Thái Vân cũng không biết nhiều về chuyện năm xưa,trong chuyện làm ăn, Tô Kiến Phong hầu như không bao giờ nói với bà, ông chỉ khi uống say mới nhắc lại vài câu không rõ ràng, cứ lặp đi lặp lại rằng ông có lỗi với Từ Viễn Giang, thỉnh thoảng đêm còn nằm mơ ác mộng, trong mơ toàn gọi tên Từ Viễn Giang.

Thái Vân không ngốc, kết hợp với chuyện nhà họ Từ xảy ra lúc đó, lại nhìn sự bất thường của Tô Kiến Phong trong một khoảng thời gian, hơn nữa công ty nhà họ Tô lúc bấy giờ cũng gặp khó khăn về vận hành nguồn vốn nhưng đột ngột được giải quyết nhờ sự ra tay của Tần Thiệu Văn, bà đoán chắc chắn bên trong có nội tình gì đó, bà đã thử hỏi vài lần, nhưng Tô Kiến Phong đều im lặng không nói, chỉ thở dài, điều này càng khiến bà chắc chắn về suy đoán của mình, vì thế bà không hỏi thêm nữa, nếu Tô Kiến Phong đã không muốn cho bà biết, thì bà cứ nhắm mắt làm ngơ mà giả ngốc, có những sự thật thà rằng không biết còn tốt hơn là biết.

Tuy nhiên Thái Vân biết rằng cậu em vợ của Tô Diệp là Dư Mẫn Thành chắc chắn biết điều gì đó, bởi bà từng nghe Tô Kiến Phong gọi điện cho Dư Mẫn Thành có nhắc đến tên Từ Viễn Giang, và mấy lần họ đã cãi nhau rất gay gắt.

Tô Diệp thực sự chưa bao giờ nghĩ tới việc trong chuyện này lại có liên quan đến người cậu út ăn chơi trác táng của mình, Tô Diệp muốn hẹn Dư Mẫn Thành ra ngoài, nhưng họ đã mất liên lạc từ lâu, điện thoại không gọi được, Dư Mẫn Thành đã bán sạch nhà cửa, ngày thường sống không nơi định cư, nhờ kinh nghiệm trốn nợ nhiều năm, chỉ cần ông ta không muốn lộ diện thì người bình thường rất khó tìm thấy.

Tô Diệp tìm mất mấy ngày mới thấy người, suýt chút nữa không nhận ra, chỉ mới một năm không gặp, Dư Mẫn Thành vì uống rượu quá nhiều mà cả người phù thũng, giống như một quả bóng được thổi căng, da mặt vàng vọt còn hơn cả vỏ cam, tóc tai chẳng còn lại mấy sợi, khi ông ta nhe răng cười, hàm răng đều đã bị khói thuốc ám vàng khè.

Dư Mẫn Thành gặp Tô Diệp cũng chẳng thèm hỏi han khách sáo nhiều, ông ta cũng chẳng quan tâm sức khỏe Tô Diệp thế nào, hồi phục ra sao, mà đi thẳng vào vấn đề: “Trong tay cậu có một thứ mà Tần Thiệu Văn rất muốn, cậu cá chắc Từ Thanh Dục chắc chắn cũng muốn, cháu giúp cậu liên lạc với Từ Thanh Dục đi, không giấu gì cháu, Tần Thiệu Văn đã trả cậu một cái giá trên trời, nhưng nếu Từ Thanh Dục đưa giá cao hơn, cậu cũng có thể đổi người mua.”

Dư Mẫn Thành thực chất muốn bán cho Từ Thanh Dục hơn, hiện giờ Tần Thiệu Văn thực tế chẳng còn bao nhiêu tiền, ngoài mặt thì hứa hẹn rất tốt nhưng thực chất chỉ đang trì hoãn với ông ta, đừng tưởng ông ta không biết mấy kẻ bám đuôi ông ta là làm gì, chúng chỉ muốn lục soát ra thứ đó từ chỗ ông ta mà thôi.

Ông ta đã rình rập dưới tòa nhà Viễn Giang một thời gian dài nhưng không gặp được Từ Thanh Dục, sau này mới biết anh đã ra nước ngoài, ông ta đang rầu rĩ không biết liên lạc với Từ Thanh Dục thế nào thì Tô Diệp đến thật đúng lúc.

Tô Diệp biết người cậu này của mình có thể nghiện nói dối ở những phương diện khác, nhưng một khi liên quan đến tiền bạc thì sẽ cực kỳ nghiêm túc, khi Tô Diệp tìm đến Từ Thanh Dục, anh không hề ngạc nhiên, bởi anh luôn cho người giám sát Dư Mẫn Thành, dù không biết hai người đã bàn bạc những gì, nhưng anh biết họ đã gặp nhau.

Dư Mẫn Thành ấn định địa điểm gặp mặt tại một căn nhà cũ nát ở ngoại ô, Thái Vân cũng kiên quyết đòi đi theo, chuyện này đã ám ảnh bà nhiều năm, cũng là chuyện bà luôn không muốn đối mặt, đến nước này bà cũng muốn có một câu trả lời.

Cơ thể Dư Mẫn Thành đã nát vì rượu, nhưng đầu óc thì chưa hỏng hoàn toàn, ông ta đưa cho Từ Thanh Dục xem một đoạn video rất mờ, video quay trong một phòng bao, ban đầu là Tần Thiệu Văn và Tô Kiến Phong đang uống rượu, sau đó Từ Viễn Giang đến, đoạn video đến đây thì bị cắt đứt.

Dư Mẫn Thành nhe hàm răng vàng khè nhìn Từ Thanh Dục: “Đây chỉ là một phần của video thôi, đoạn phim này được quay vào đêm ba của cậu qua đời, cậu chắc chắn cũng muốn biết trước khi chết ba mình đã trải qua những gì, tôi phải nói với sếp Từ rằng, nội dung phía sau còn đặc sắc lắm.”

Vẻ mặt Từ Thanh Dục u ám, cũng không nói nhảm, trực tiếp hỏi: “Ông muốn bao nhiêu tiền?”

Dư Mẫn Thành cười hì hì xòe ra chín ngón tay: “Con số này, không nhiều chứ?”

Tô Diệp còn chưa kịp mở miệng, Thái Vân đã mắng thẳng thừng: “Tôi thấy ông là điên rồi.”

Dư Mẫn Thành bị mắng cũng không giận: “Đoạn video hoàn chỉnh này, cộng với thứ trong tay tôi, đủ để tống Tần Thiệu Văn vào tù, nửa đời sau chắc chắn không ra nổi, thế nên tôi ra giá chín chữ số, đối với sếp Từ giàu nứt đố đổ vách mà nói thì thật sự không cao đâu.”

Từ Thanh Dục cười như không cười nhìn Dư Mẫn Thành: “Thực sự không cao. Nếu video là thật, tôi có thể trả gấp đôi con số ông muốn, thậm chí nhiều hơn cũng được.”

Tô Diệp ngăn Từ Thanh Dục lại, ông cậu này của anh ấy thấy tiền là sẽ phát điên thật đấy, anh mà nói nhiều hơn là ông ta sẽ hét giá trên trời ngay.

Từ Thanh Dục bảo Tô Diệp không cần vội, anh hỏi Dư Mẫn Thành: “Hẳn là ông Dư đây đã xem video hoàn chỉnh rồi nên mới có tự tin thương lượng giá cả với tôi.”

Dư Mẫn Thành đảo mắt rồi đáp: “Đúng thế.”

Từ Thanh Dục hỏi tiếp: “Vậy trong đoạn video đó, có quay cảnh tôi đi vào phòng bao không?”

Dư Mẫn Thành không do dự đáp: “Có.”

Từ Thanh Dục lại hỏi: “Vậy tôi có thể hỏi ông Dư một chút, lúc đó ba của tôi có thắt cà vạt không, hay là không thắt?”

Đôi mắt đang đảo quanh của Dư Mẫn Thành bỗng khựng lại.

Từ Thanh Dục cười: “Chọn một trong hai, đáp án chắc không khó chọn đâu nhỉ.”

Dư Mẫn Thành cứng cổ đáp: “Video tôi đã xem lâu rồi, tôi không nhớ rõ.”

“Không sao, ông Dư có thể xem lại video một lần nữa, tôi lúc nào cũng sẵn sàng chờ đáp án của ông, chỉ cần ông nói đúng, chứng minh được tính chân thực của video, tôi sẽ lập tức cho bộ phận tài chính sắp xếp tiền, oong Dư cứ nói một con số, tôi chắc chắn không mặc cả.”

Giọng Dư Mẫn Thành bắt đầu gấp gáp: “Không được, video hoàn chỉnh tôi không mang theo bên người, giờ không xem được, giao dịch chỉ giới hạn trong ngày hôm nay thôi, nếu cậu không mua thì tôi bán cho Tần Thiệu Văn.”

Từ Thanh Dục nhìn đồng hồ: “Giờ này ông quay về, xem qua video một cái chắc vẫn kịp đấy.”

Dư Mẫn Thành định lực kém, bắt đầu hoảng loạn.

Đến lúc này Tô Diệp đã hiểu ra, hoặc là người cậu này không có video hoàn chỉnh, hoặc là video này là giả.

Tô Diệp nói với Từ Thanh Dục: “Chúng ta đi thôi, tôi là người hiểu cậu mình nhất, ông ấy đang cầm cái video giả để lừa người chơi đấy.”

Thái Vân cũng phụ họa: “Thời buổi này, đừng nói là video giả, đến con người còn làm giả ra được nữa là.”

Ba người xoay người định đi, Dư Mẫn Thành cuống quá, buột miệng nói ra một câu: “Chính mắt tôi đã thấy, Tần Thiệu Văn đã lấy thuốc của ba cậu.”

Từ Thanh Dục đột nhiên dừng bước, quay đầu nhìn Dư Mẫn Thành.

Chỉ thấy Dư Mẫn Thành vớ lấy một thanh sắt bên cạnh lao tới, ông ta nhắm vào Từ Thanh Dục mà đánh, nhưng chân bước không vững nên thanh sắt bị lệch hướng, đánh về phía Thái Vân, Tô Diệp che chắn cho Thái Vân, nhưng với cái cơ thể yếu ớt như thủy tinh của Tô Diệp, bị đánh một phát có khi lại phải nằm liệt nửa năm, Từ Thanh Dục không hề suy nghĩ liền che cho Tô Diệp, sau đó tung một cước đá văng Dư Mẫn Thành, nhưng vẫn muộn một bước, đầu anh bị đập trúng, rách một đường máu.

Lý do Dư Mẫn Thành yêu cầu gặp mặt trực tiếp, là vì ông ta đang làm ăn với cả hai bên, ông ta đã nhận một phần tiền của Tần Thiệu Văn, vụ làm ăn hôm nay nếu không thành, dù không g**t ch*t được Từ Thanh Dục thì ông ta cũng phải khiến anh tàn phế một nửa.

Dư Mẫn Thành đang định bỏ chạy thì bị Thôi Lộ lao vào khống chế, Thái Vân nhìn thấy Từ Thanh Dục máu chảy đầy đầu, bao nhiêu suy nghĩ tiêu cực ập đến, huyết áp tăng cao, chưa kịp nói câu nào đã ngã gục xuống đất.

Tô Niệm nghe xong lời Tô Diệp kể, tim đập thình thịch liên hồi, trong cái rủi có cái may, cả hai người đều không gặp vấn đề gì quá lớn, nếu không… cô không dám nghĩ tiếp nữa.

Từ Thanh Dục ôm cô vào lòng, vỗ nhẹ vào lưng cô để trấn an: “Không sao, giờ mọi chuyện đều ổn cả rồi.”

Tô Niệm hoảng hốt là vì lo lắng, chứ cô không phải người sợ hãi trước sự việc, mỗi khi gặp chuyện lớn, dù trong lòng có hoảng loạn đến đâu cô cũng có thể ép mình phải bình tĩnh lại, nếu không thì trước đây một mình cô cũng chẳng thể gồng gánh nổi bao nhiêu chuyện của nhà họ Tô.

Cô hỏi: “Dư Mẫn Thành đâu?”

Tô Diệp đáp: “Anh đã tìm người canh chừng ông ta rồi.”

Tô Diệp vốn định báo cảnh sát, nhưng Từ Thanh Dục nói vào lúc này tốt nhất đừng đánh cỏ động rắn.

Tô Niệm hỏi Từ Thanh Dục: “Video là thật phải không?”

Từ Thanh Dục đáp: “Chắc là thật, anh không bao giờ quên được dáng vẻ của ba anh ngày hôm đó, nhưng dù có video hoàn chỉnh thì chắc cũng không nằm trong tay Dư Mẫn Thành.”

Tô Niệm lại hỏi: “Câu ông ta nói Tần Thiệu Văn lấy thuốc nghĩa là sao?”

Giọng Từ Thanh Dục trầm xuống: “Ba của anh có bệnh tim, ông ấy biết rõ tình trạng sức khỏe của mình nên không bao giờ quên mang theo thuốc, và lần nào trước khi ra khỏi nhà mẹ anh cũng dặn dò kỹ lưỡng. Nhưng ngày hôm đó ba anh đột phát bệnh tim không cứu được là vì trên người ông ấy không có thuốc, anh vẫn luôn nghi ngờ nhưng không tìm thấy bất kỳ bằng chứng nào, nên cũng chỉ có thể dừng lại ở mức nghi ngờ mà thôi.”

Tô Niệm nắm ngược lại tay anh, muốn truyền chút hơi ấm cho anh, tay anh bây giờ lạnh ngắt như băng.

Cô nhìn về phía Tô Diệp, Tô Diệp là người tiếp xúc với người cậu này nhiều nhất, chắc hẳn là người hiểu rõ tính khí và điểm yếu của ông ta nhất, hiện giờ lối thoát duy nhất của họ chính là Dư Mẫn Thành, ông ta có vẻ biết khá nhiều chuyện.

Tô Diệp hiểu ý cô: “Lát nữa anh sẽ đi nói chuyện với ông ấy một lần nữa.”

Lúc đầu Dư Mẫn Thành nhất quyết không hé răng nửa lời, mãi đến khi Tô Diệp đưa ra tấm ảnh chụp chung của ông bà ngoại đã quá cố, đừng nhìn Dư Mẫn Thành sống bê tha như vậy, nhưng thực chất ông ta lại là một người con cực kỳ hiếu thảo.

Dư Mẫn Thành nhìn thấy ảnh của cha mẹ già, không kìm nén được mà khóc nức nở, ông ta để cuộc sống của mình trở nên thế này trong lòng cũng chẳng dễ chịu gì, nhưng khả năng tự chủ của ông ta quá kém, tối thì nghĩ phải cai bài bạc, nhưng sáng hôm sau người ta vừa gọi vào sòng là ông ta lại ngứa tay không nhịn được.

Dù sao bao nhiêu năm qua, ông ta cứ sống vất vưởng qua ngày, được ngày nào hay ngày nấy, ngay cả mộ cha mẹ cũng không dám đến thắp hương vì sợ không còn mặt mũi nào nhìn họ.

Hồi trước không biết vì sao bỗng nhiên lương tâm trỗi dậy, nghĩ rằng dù không dám đi tế bái cha mẹ thì cũng nên đi viếng người chị ruột của mình, nhờ chị ở dưới suối vàng nhắn giùm cha mẹ vài câu, chính điều đó đã giúp ông ta tình cờ phát hiện ra thứ mà anh rể cũ giấu trước mộ của chị mình. Ông ta chỉ có thể nói ý tưởng của người anh rể cũ đó thật tài tình, ai mà ngờ được ông lại giấu một thứ quan trọng như vậy ở đó, khó trách Tần Thiệu Văn tìm mãi không ra.

Dư Mẫn Thành tuy nhìn ảnh cha mẹ thì nhất thời cảm xúc khó kiềm chế, nhưng đầu óc vẫn không bị loạn, ông ta biết cái gì nên nói, cái gì không.

Ông ta lấy điện thoại của mình từ chỗ Tô Diệp, đăng nhập vào hòm thư, tìm ra vài tấm ảnh rồi đưa cho Tô Diệp.

Đó là một bức thư do chính tay Tô Kiến Phong viết để lại.

Trước Tiếp