Miếng Mồi - Đông Nhật Ngưu Giác Bao

Chương 97

Trước Tiếp

Từ Thanh Dục đã về nước, Tô Diệp cũng về nước, chỉ có Tô Niệm là không thể về, bác sĩ nói tình trạng hiện tại của cô tốt nhất không nên bay đường dài, Từ Thanh Dục để Đới Thành ở lại, còn sắp xếp thêm một tài xế, tất cả đều ở tầng dưới căn hộ của Tô Niệm để đề phòng mọi tình huống bất ngờ.

Anh nói tối đa hai tuần sẽ quay lại, hiện tại đã trôi qua hơn một tuần, dì giúp việc nhìn thấy hai hàng nụ hoa khô mà Tô Niệm bày trên bệ cửa sổ, không nhịn được cười rồi chụp một tấm ảnh gửi cho Từ Thanh Dục, anh mà còn không về thì hoa trong nhà sắp bị hái sạch mất thôi.

Tô Niệm tắm xong đi ra, thấy thông báo cuộc gọi video nhỡ, cô vừa lau tóc vừa gọi lại, video nhanh chóng được kết nối, bối cảnh phía sau anh là ở văn phòng, Tô Niệm nhìn đồng hồ rồi hỏi: “Anh vẫn chưa ăn trưa sao?”

Từ Thanh Dục nhìn cô, ánh mắt dần sẫm lại: “Lát nữa anh đi ngay.”

Áo tắm của cô buộc lỏng lẻo, theo động tác nâng lên hạ xuống của cánh tay, cảnh xuân ẩn hiện dưới lớp vải trắng tinh, mái tóc hơi ướt càng thêm đen bóng, vài lọn tóc rũ xuống chạm vào làn da trắng như tuyết, dưới ánh đèn vàng ấm áp, không gian toát lên một vẻ mờ ảo tình tứ.

Giọng Từ Thanh Dục khàn đặc: “Mặc quần áo vào đi, đừng để bị cảm lạnh.”

Tô Niệm cúi đầu nhìn áo tắm của mình, vốn định thắt chặt lại, nhưng khi tay chạm vào dây đai, lòng cô bỗng nảy ra ý định khác, cô trực tiếp cởi áo tắm ra, ném lên giường.

Bên trong cô mặc một chiếc váy ngủ hai dây bằng lụa màu sâm banh, lớp vải mềm mại dán sát vào người, phác họa nên những đường cong nhu hòa, cô cúi người ngồi xuống ghế trước bàn trang điểm, giọng điệu thản nhiên: “Lò sưởi bật rất lớn, trong phòng nóng lắm, chẳng lạnh chút nào cả.”

Hầu kết của Từ Thanh Dục khẽ chuyển động, giọng nói càng khàn hơn: “Thế cũng phải mặc thêm đồ vào, em vừa tắm xong, rất dễ bị cảm.”

“Ồ.”

Tô Niệm tỏ vẻ rất ngoan ngoãn, lại cúi người với lấy chiếc áo choàng ngủ trên giường.

“Tô Niệm.” Từ Thanh Dục nhấn mạnh giọng gọi tên cô.

Tô Niệm nghiêng đầu nhìn anh, đôi môi đỏ mọng khẽ mở: “Sao thế anh?”

Từ Thanh Dục trầm giọng: “Đừng hành hạ anh nữa.”

Khóe mắt Tô Niệm cong lên một nụ cười tinh quái: “Hành hạ được anh rồi à?”

Gân xanh trên mu bàn tay cầm điện thoại của Từ Thanh Dục nổi cả lên: “Em nói xem.”

Được rồi, thấy anh bị hành hạ là Tô Niệm vui rồi, cô mặc lại áo tắm, buộc chặt từ trên xuống dưới, che kín cả cổ.

Cô nhìn anh: “Thế này được chưa?”

… Cũng không đến mức phải che kín mít như vậy.

Hai người không chỉ cách nhau qua màn hình điện thoại, mà còn cách nhau gần 13 múi giờ, Từ Thanh Dục hoàn toàn không làm gì được cô.

Anh khẽ hắng giọng, thấp giọng hỏi: “Có nhớ anh không?”

Tô Niệm lười biếng chống cằm: “Cũng bình thường thôi, lúc đầu thì có nhớ một chút, nhưng lâu dần cũng không nhớ lắm nữa.”

Đáy mắt Từ Thanh Dục tràn ngập ý cười, anh thong thả nói: “Anh đặt vé máy bay ngày mốt rồi.”

Tô Niệm tỏ vẻ không quan tâm: “Nếu anh bận thì cũng không cần vội vàng qua đây đâu.”

Từ Thanh Dục ghé sát vào màn hình, giọng trầm xuống như đang thì thầm bên tai cô: “Anh nhớ em, không vội không được.”

Khóe miệng Tô Niệm khẽ nhếch lên.

Cô tạm thời ngừng việc tàn phá những nụ hoa ít ỏi còn sót lại trên ban công, thế nhưng người nói sẽ qua cuối cùng lại không lên máy bay, trước đó một ngày anh nhắn tin nói có việc đột xuất, có lẽ tạm thời chưa qua được, trong lòng Tô Niệm có chút thất vọng nhưng không biểu hiện ra ngoài, chỉ bảo anh cứ lo xử lý công việc cho tốt, cô ở đây ăn ngon ngủ tốt, bảo anh đừng lo lắng.

Nhưng dù có ăn ngon ngủ tốt đến đâu, có anh và không có anh vẫn là hai chuyện khác nhau, dù ngày nào cũng gọi video, nhưng ngăn cách qua màn hình và hơi ấm có thể chạm vào được rốt cuộc vẫn không giống nhau, cô nhớ vòng tay của anh, nhưng lại chẳng muốn nói cho anh biết, dù sao anh cũng không qua được.

Cả ngày hôm đó cô cứ ủ rũ, không có tinh thần gì, buổi tối cô không gọi video cho anh, anh cũng không gọi đến, chỉ nhắn vài tin qua lại, Tô Niệm đáp lại hờ hững vài câu rồi dần chìm vào giấc ngủ, nửa đêm cô giật mình tỉnh giấc, đột nhiên nhận ra có điều gì đó không ổn, cô gọi video cho anh, máy kết nối rất nhanh nhưng lại bị chuyển thành cuộc gọi thoại.

“Tô Niệm, anh đang ở ngoài, không tiện nghe video. Sao thế em? Chỗ nào không khỏe hay là gặp ác mộng?”

Giọng anh nghe có vẻ bình thường, nhưng qua thời gian chung sống, họ đã quá hiểu rõ đối phương, ví dụ như từ một thay đổi nhỏ trên nét mặt có thể đọc được tâm trạng tốt xấu, hay ví dụ như dù anh đang ra sức che giấu, cô vẫn nghe ra sự suy nhược không rõ ràng trong giọng nói của anh.

Cô hỏi, giọng điệu có chút nghiêm túc: “Anh làm sao thế?”

Mấy ngày nay cô rất lười, chẳng muốn suy nghĩ sâu xa, anh nói gì cô nghe nấy, việc anh đột nhiên thất hứa với một lý do qua loa như vậy vốn dĩ đã có chút bất thường, đến cả cuộc gọi video mỗi tối cũng không còn, khi ấy cô chỉ mải đắm chìm trong cảm xúc của mình nên mới không nhận ra điểm lạ.

Tô Niệm hạ cánh là vào tối ngày hôm sau, cô rảo bước đi phía trước, Đới Thành đẩy xe hành lý chạy nhỏ bước theo sau, anh ta xem như đã lĩnh giáo được sự quyết đoán của cô hai Tô rồi, nói đi là đi, không ai cản nổi. Ông chủ ở trong điện thoại sắp cuống chết đi được mà cũng chẳng có tác dụng gì, có lẽ bà chủ là người đầu tiên khiến ông chủ sốt sắng đến mức giọng nói biến cả đi.

Tô Diệp nhìn thấy Tô Niệm liền vội vàng đón lấy, trước tiên nhìn sắc mặt cô, rồi định đỡ lấy tay cô: “Em không sao chứ?”

Tô Niệm ném chiếc áo khoác trong tay cho anh trai, cơn giận kìm nén suốt quãng đường cuối cùng cũng có chỗ trút: “Em thì có chuyện gì được chứ, anh ấy giấu em, anh cũng giấu em, hai người đứng cùng một chiến tuyến từ bao giờ thế?”

Tô Diệp gãi gãi đầu, ngoan ngoãn nghe em gái mắng mỏ.

Xe chạy thẳng đến bệnh viện, Thái Vân suýt chút nữa là bị tai biến mạch máu não, may mà đưa đến bệnh viện kịp thời, dù không có gì quá nghiêm trọng nhưng trận ốm này cộng với mấy ngày nằm viện cũng khiến bà mệt mỏi không ít, bà nằm trên giường bệnh, vẻ mặt lộ rõ sự mệt mỏi, ngay cả tóc bạc cũng đã lộ ra, chỉ có lúc mắng người là vẫn còn đầy khí thế.

Bà nhìn thấy Tô Niệm, ánh mắt liền sắc lẹm, giọng điệu cũng rất gắt gỏng: “Con về đây làm gì, tình trạng hiện tại của con mà đi máy bay được hả?”

Tô Niệm ngồi xuống cạnh giường: “Bác sĩ nói có thể, vả lại con cũng đã về tới nơi rồi đây.”

Thái Vân lườm cô một cái: “Đó là vì con chưa gặp chuyện gì, chứ nếu có chuyện gì thì con hối hận không kịp đâu.”

Tô Niệm cúi người tới ôm lấy Thái Vân, rất lâu không nói gì, bây giờ cô chỉ hối hận vì đã không gọi điện cho bà mỗi ngày, để đến nỗi bà ốm nằm viện mà một người làm con như cô cũng không hề hay biết.

Bà Thái Vân bất ngờ bị Tô Niệm ôm như vậy thì người hơi sững lại, không biết từ bao giờ, đứa con gái này của bà không còn nũng nịu với bà nữa, đừng nói là chủ động ôm bà như thế này.

Bà biết Tô Niệm không muốn thân thiết với mình, bà cũng biết mình là một người mẹ rất không tròn trách nhiệm, có chuyện gì Tô Niệm cũng muốn nói với Tô Kiến Phong hoặc Tô Diệp hơn, người làm mẹ như bà luôn là người cuối cùng được biết, chuyện này cũng chẳng trách được ai, bà từng cố dùng con cái để níu giữ một người đàn ông, sau khi thất bại lại trút mọi oán giận lên đứa trẻ mà mình đã đơn phương sinh ra, Tô Niệm không hận bà, đó là vì cô mềm lòng.

Bà vốn chẳng coi trọng tính cách mềm lòng đó của cô, nhưng đôi khi bà cũng phải cảm ơn sự mềm lòng ấy, nếu không thì lúc bà đau ốm thế này, bà cũng chẳng nhận được một cái ôm như vậy.

Bà giấu đi hơi nước trong mắt, vỗ vỗ vai Tô Niệm định đẩy cô ra, giọng nói cứng nhắc: “Đừng có khóc trước mặt mẹ, mẹ không chịu nổi kiểu đó đâu, chỉ là ốm một trận nằm viện thôi mà, già rồi, chuyện bình thường thôi, nếu muốn khóc thì đợi mẹ chết rồi khóc cũng chưa muộn.”

Tô Niệm vùi đầu vào vai Thái Vân, thái độ hiếm khi trở nên cứng rắn: “Mẹ đừng nói nữa, cứ để con ôm một lát đi.”

Khóe miệng Thái Vân khẽ động đậy, cuối cùng cũng không nói thêm gì nữa.

Phải mất hơn hai mươi năm, hai mẹ con mới tìm lại được sự ấm áp bình thản thế này, trong lòng ai cũng không dễ chịu gì.

Tô Diệp đứng ở hành lang không vào trong, nhìn thấy người đang sải bước đi tới, ấy anh bỗng nảy lòng tốt nhắc nhở một câu: “Cậu đã thành ra thế này rồi còn chạy lung tung, cẩn thận bị mắng đấy.”

Vừa nãy anh ấy đã bị mắng không hề nhẹ.

Từ Thanh Dục không sợ bị mắng, bị mắng còn tốt, anh chỉ sợ cô sẽ không thèm đếm xỉa đến mình.

Tô Niệm từ phòng bệnh đi ra, ánh mắt lướt qua đầu Từ Thanh Dục rồi nhìn về phía Tô Diệp và Thôi Lộ đứng sau lưng, hỏi: “Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?”

Từ Thanh Dục nắm lấy tay cô, đặt vào lòng bàn tay mình bao bọc lấy, ôn tồn thương lượng: “Về phòng anh rồi nói nhé?”

Tô Niệm nhìn anh một cái, không rút tay ra khỏi cái nắm tay của anh, cũng không nói gì thêm, coi như ngầm đồng ý.

Trong thang máy rất yên tĩnh. Tô Diệp cầm điện thoại trả lời tin nhắn, Thôi Lộ coi mình như không khí, nhìn chằm chằm vào mũi chân mình mà thẩn thờ, Từ Thanh Dục nắn nhẹ tay cô, thấp giọng hỏi: “Có mệt không?”

Tô Niệm tạm thời chưa muốn nói chuyện với anh, nhưng nhìn cái trán bị băng bó kín mít của anh, tim cô đau xót, giọng điệu cũng mềm mỏng hơn: “Không mệt, em ngủ suốt dọc đường, mở mắt ra là đến nơi.”

Từ Thanh Dục kéo cô sát lại gần mình, nếu không phải ngại chỗ công cộng cô sẽ xấu hổ, anh đã muốn ôm chặt lấy cô: “Nếu chỗ nào không khỏe phải nói ngay, đừng có nhịn.”

Tô Niệm khẽ gật đầu.

Tô Diệp lười nhác tựa vào thành thang máy, cúi đầu nhìn điện thoại, không nhịn được mà chặc lưỡi một cái rõ to: “Sao lúc anh hỏi thì sặc mùi thuốc súng, còn đến lượt Từ Thanh Dục thì lại dịu dàng như nước thế kia? Có cần phải phân biệt đối xử thế không? Đúng là con gái lớn không giữ được trong nhà, rốt cuộc thì người làm anh trai này vẫn không bằng người ngoài.”

Tô Niệm không để ý đến lời trêu chọc của Tô Diệp, cô nhìn vào đầu Từ Thanh Dục một lần nữa, cuối cùng vẫn hỏi ra miệng: “Có đau không?”

Từ Thanh Dục cố ý làm cho giọng mình nghe thật thảm thương: “Đau lắm, khâu những bảy mũi.”

Tô Diệp nhìn thấy dáng vẻ diễn kịch của Từ Thanh Dục qua khóe mắt, không khỏi cảm thấy ê răng, có cần thiết không hả, một người đàn ông to xác, không phải chỉ khâu bảy mũi thôi sao, đau thì đau đến mức nào được chứ, đúng là đồ giả vờ đáng thương, kẻ tâm cơ, tên bụng dạ đen tối.

Thôi Lộ cúi đầu thấp hơn nữa, coi như không nghe thấy gì, anh ta hơi hối hận vì đã đi theo xuống đây, tận mắt chứng kiến ông chủ làm nũng với bà chủ, chắc sau này anh ta không thể nhìn thẳng vào khuôn mặt tảng băng nghiêm túc thường ngày của ông chủ được nữa.

Từ Thanh Dục chẳng quản được nhiều thế, hiện giờ anh chỉ muốn tỏ ra càng đáng thương càng tốt, hy vọng đổi lấy thêm sự xót xa của cô để làm tan biến cơn giận đang tích tụ trong lòng cô.

Tô Niệm trong lòng khó chịu nhưng mặt không biểu hiện ra, chỉ nhẹ nhàng buông một câu: “Đau mấy em cũng chịu thôi, tự mình nhẫn nhịn đi.”

Tô Diệp phụt cười thành tiếng.

Thôi Lộ nhịn cười đến đau cả ruột, suýt chút nữa thì cắn rách môi.

Từ Thanh Dục bị nghẹn đến nửa ngày không nói nên lời, sắc mặt vốn đã hơi nhợt nhạt vì mất máu nay lại càng trắng bệch hơn.

Sau khi “chỉnh” anh một câu, ngọn lửa giận trong lòng Tô Niệm mới tản đi đôi chút, cô biết anh không nói với mình là vì sợ cô lo lắng, nhưng cô lại giận vì chuyện gì anh cũng không chịu nói cho cô biết.

 
Trước Tiếp