Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Nhà họ Tô năm xưa vì khó khăn tài chính mà từng rơi vào một khoảng thời gian khủng hoảng, thời điểm đó Tần Thiệu Văn đang là Phó Tổng giám đốc tại Viễn Giang, phụ trách mảng năng lượng, trong một buổi tiệc xã giao, Tô Kiến Phong tình cờ bắt chuyện được với Tần Thiệu Văn, định bụng xem có thể thương thảo để lấy được đơn hàng của Viễn Giang hay không.
Tần Thiệu Văn tỏ ra rất hứng thú, nhưng cũng ám chỉ rằng nhà cung cấp nhiều như vậy, tại sao tôi phải giao đơn hàng cho nhà anh, Tô Kiến Phong lăn lộn trên thương trường đã lâu, tự nhiên hiểu được ẩn ý đó, ông rất tự tin vào sản phẩm của nhà mình, cảm thấy cái thiếu duy nhất chính là một cơ hội, nếu có thể đạt được hợp tác với Viễn Giang, hiệu quả này còn tốt hơn việc bỏ ra hàng chục triệu tệ để làm truyền thông quảng cáo.
Thương trường không chỉ có đen và trắng, phải nói là những vùng xám mờ mịt cũng rất nhiều, chỉ cần có thể thương lượng, ông không ngại đầu tư ban đầu, khi ấy Dư Mẫn Thành chưa giống như bây giờ, đầu óc linh hoạt, gan cũng lớn, tuy Tô Kiến Phong đã ly hôn với vợ cũ, nhưng cậu em vợ này vẫn làm việc tại công ty nhà họ Tô, những chuyện tiếp đãi khách khứa trên bàn tiệc, Tô Kiến Phong hầu như đều mang theo cậu em vợ cũ này đi cùng, Dư Mẫn Thành cũng thích làm, ông ta không làm được việc văn phòng, chỉ thích những chuyện ăn uống, giao thiệp với người này người kia.
Thế nhưng Tần Thiệu Văn thứ cần lấy cũng đã lấy, thứ cần ăn cũng đã ăn, mà vẫn nhất quyết không nhả ra đơn hàng nào, Tô Kiến Phong không còn cách nào, có Viễn Giang làm chỗ dựa, ông làm sao đấu lại được Tần Thiệu Văn, đành ngậm bồ hòn làm ngọt, Dư Mẫn Thành thì không phục, nếu ông đã không làm việc, thì những thứ đã lấy phải nôn ra cho tôi.
Có một lần Tần Thiệu Văn lại hẹn Tô Kiến Phong, Dư Mẫn Thành đến khách sạn trước, lắp đặt camera ẩn trong phòng bao, làm việc này ông ta là sở trường nhất, chuyện gì cũng phải có thóp trong tay mới dễ nói chuyện.
Ngày hôm đó Tô Kiến Phong vẫn bị Tần Thiệu Văn chuốc cho say lướt khướt, Tần Thiệu Văn ham rượu, Tô Kiến Phong tửu lượng không tốt, nhưng lần nào cũng liều mạng bồi tiếp, uống được một nửa thì Từ Viễn Giang đến, là do Tần Thiệu Văn gọi điện mời tới, lúc đđ trong lòng Tô Kiến Phong vui mừng khôn xiết, cứ ngỡ Tần Thiệu Văn muốn giới thiệu mình với Từ Viễn Giang, uống được một lúc mới nhận ra hai người họ chắc hẳn ban ngày đã xảy ra chuyện gì đó không vui, giờ Tần Thiệu Văn muốn mượn rượu để xin lỗi cầu hòa. Tô Kiến Phong vốn đã uống quá nhiều, lại biết trường hợp này mình không nên ở lại, bèn lấy cớ đi vệ sinh, ông vốn định đi nôn, nhưng nôn mãi không được, sau đó ngồi trên bồn cầu không biết thế nào lại ngủ thiếp đi, đợi đến khi tỉnh lại thì đã hơn một tiếng đồng hồ trôi qua.
Khi ông quay lại phòng bao thì bên trong đã không còn ai nữa, hỏi nhân viên phục vụ mới biết khách trong phòng bị lên cơn đau tim và đã được xe cấp cứu đưa đi, ông không biết người bị đưa đi là Tần Thiệu Văn hay Từ Viễn Giang, gọi điện cho Tần Thiệu Văn cũng không được, cũng chẳng biết họ đi bệnh viện nào, ngày hôm sau qua tin tức mới biết Từ Viễn Giang đột phát đau tim qua đời.
Dù ông và Từ Viễn Giang chỉ gặp nhau đúng một lần đó, cũng cảm thấy thế sự vô thường.
Sau khi Từ Viễn Giang qua đời không lâu, Tần Thiệu Văn được bầu làm Chủ tịch Hội đồng quản trị của Viễn Giang, dưới sự phê duyệt của Tần Thiệu Văn, nhà họ Tô cũng thuận lợi bước vào hệ thống cung ứng của Viễn Giang, thế bế tắc của nhà họ Tô liền được giải quyết.
Càng đi lại gần gũi với Tần Thiệu Văn, Tô Kiến Phong cũng lờ mờ hiểu được một số nội tình sau cái chết của Từ Viễn Giang, đầu tiên là bộ phận tài chính tố cáo Từ Viễn Giang tham ô công quỹ, chiếm dụng chức vụ, sau đó lại có nhiều nhân viên nữ tố cáo Từ Viễn Giang lợi dụng chức vụ để quấy rối t*nh d*c. Tất cả những điều này đều có bằng chứng thực tế, nhưng xét đến đóng góp của Từ Viễn Giang cho công ty, vả lại người cũng đã mất, Hội đồng quản trị đã không xử lý công khai sự việc.
Tô Kiến Phong nghe xong chỉ thấy bùi ngùi không thôi, ngoài ra cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, cho đến một ngày, Tần Thiệu Văn đột nhiên liên lạc với Tô Kiến Phong, gọi ông đến rồi ném ra một đoạn video, hỏi ông có ý gì.
Tô Kiến Phong nhìn thấy video cũng có chút ngơ ngác, video ghi lại cảnh tượng trong phòng bao ngày hôm đó, nhưng ông vừa nghĩ là hiểu ngay, chuyện này chắc chắn do Dư Mẫn Thành làm, nhưng ông không thừa nhận, khẳng định chắc nịch chuyện này không liên quan đến mình, ông chắc chắn không cho người quay phim, còn video này là ai quay, ông càng không biết.
Ban đầu ông chỉ nghĩ Tần Thiệu Văn vì bị quay lén nên cảm thấy bị xúc phạm mới nổi giận dữ dội như vậy, ông có thể hiểu được, đổi lại là ông, ông cũng sẽ giận, nhưng từ những lời chửi rủa không ngớt và những câu nói lấp lửng của Tần Thiệu Văn, ông lại lờ mờ cảm thấy chuyện không đơn giản như thế.
Tô Kiến Phong tìm đến Dư Mẫn Thành, Dư Mẫn Thành cười xòa chỉ bảo Tô Kiến Phong đừng lo tới, cứ nói là không biết, người ra vào phòng bao nhiều như vậy, lão Tần kia bình thường cũng đắc tội không ít người chứ, ai biết được là ai quay, Tần Thiệu Văn căn bản không biết là ai gửi video cho mình, lão Tần chỉ đang lừa anh mà thôi.
Tô Kiến Phong làm kinh doanh bao nhiêu năm, những chuyện góc khuất đen tối gì cũng đã từng thấy từng nghe từng biết, trong đầu ông nảy ra một ý nghĩ khiến ông rùng mình ớn lạnh, ông hỏi Dư Mẫn Thành, rốt cuộc cậu có quay lại được thứ gì quan trọng không.
Dư Mẫn Thành không nói có cũng chẳng nói không, chỉ nhìn Tô Kiến Phong một cách thâm sâu rồi bảo, anh nhìn phản ứng của Tần Thiệu Văn kìa, em có quay được gì hay không không quan trọng, lão Tần chắc chắn đã làm chuyện gì đó khuất tất.
Ngày hôm đó Dư Mẫn Thành vẫn luôn ở dưới lầu đợi Tô Kiến Phong, vì mỗi lần ăn cơm với Tần Thiệu Văn, Tô Kiến Phong đều bị chuốc cho say nhũn như bùn, Dư Mẫn Thành phải chịu trách nhiệm đưa người về nhà.
Ông ta đã đợi rất lâu cũng không thấy tiệc tàn, bèn chạy lên xem thử, vừa ra khỏi thang máy đã nghe thấy một hồi náo loạn ngoài hành lang, đầu tiên là một thanh niên cao lớn chạy ra từ một thang máy khác xông vào phòng bao, sau đó lại nghe thấy tiếng xe cấp cứu vang lên từ xa đến gần ở dưới lầu, lúc đó trước cửa phòng bao có rất nhiều người vây quanh, ông ta sợ Tô Kiến Phong uống rượu xảy ra chuyện nên vội vàng chen lên phía trước, mới phát hiện người gặp chuyện là Từ Viễn Giang không biết đã đến từ lúc nào chứ không phải Tô Kiến Phong, nhưng ông ta cũng không tìm thấy Tô Kiến Phong, gọi điện cũng không có người nghe.
Sau đó bác sĩ cũng đến, Từ Viễn Giang bị khiêng đi, một nhóm người ồn ào đi theo phía sau, Dư Mẫn Thành định đi đuổi theo Tần Thiệu Văn để hỏi xem Tô Kiến Phong đã đi đâu.
Trong lúc hỗn loạn đó, Dư Mẫn Thành phát hiện ra một chuyện rất thú vị, Tần Thiệu Văn rẽ sang một hành lang khác, trông như đi vào nhà vệ sinh nhưng lại khéo léo tránh được camera giám sát, móc từ trong túi ra một thứ trông như một nắm giấy vệ sinh, định ném vào thùng rác bên cạnh, tay đã đưa về phía thùng rác rồi kết quả lại rụt về, nhét ngược vào trong túi.
Phải biết rằng Dư Mẫn Thành cực kỳ nhạy bén trong một số chuyện, ông ta lái xe bám theo xe của Tần Thiệu Văn suốt quãng đường, sau đó thấy Tần Thiệu Văn xuống xe giữa chừng, vứt thứ đó vào một thùng rác ven đường.
Sau khi xe của Tần Thiệu Văn rời đi, Dư Mẫn Thành xuống xe nhặt vật được bọc trong giấy vệ sinh từ thùng rác ra, đó là một lọ thuốc trợ tim cấp tốc, lúc đó trong đầu ông ta đã phác họa ra đại khái tình tiết câu chuyện, còn thầm đắc ý vì nước đi thần sầu là lắp camera siêu nhỏ trước đó, lần này cái thóp của Tần Thiệu Văn trong tay ông ta đúng là lớn bằng trời rồi.
Lúc ở dưới lầu ông ta chỉ mải lo tán tỉnh cô bạn gái mới quen nên không xem camera trực tiếp, đợi đến lúc ông ta lật lại đoạn ghi hình mới phát hiện đoạn phim chỉ quay đến lúc Từ Viễn Giang tới, phần còn lại toàn bộ là màn hình đen ngòm, ông ta tức đến mức đập mạnh tay lên vô lăng, có lẽ camera đã bị nước hay rượu gì đó làm hỏng mất.
Tuy nhiên nếu Tần Thiệu Văn trong lòng có quỷ, có một đoạn video như vậy cũng đủ rồi, đầu óc Dư Mẫn Thành đầy rẫy những chiêu trò tà đạo, cả ngày chỉ tính toán làm sao để kiếm tiền nhanh, tiền càng nhiều càng nhanh càng ít tốn sức càng tốt.
Ông ta biết Tô Kiến Phong nửa chặng sau không có mặt trong phòng bao, càng thêm khẳng định suy đoán của mình, thế là ông ta vượt mặt Tô Kiến Phong, trực tiếp gửi đoạn video đó nặc danh đến trước mặt Tần Thiệu Văn.