Miếng Mồi - Đông Nhật Ngưu Giác Bao

Chương 91

Trước Tiếp

Từ Thanh Dục sẽ không đi, cô dỗ dành càng ngọt ngào thì lời nói ra càng không đáng tin, trước đây anh chẳng phải chưa từng chịu thiệt thòi kiểu này, những thứ khác anh vốn không sợ, anh chỉ sợ trái tim cô hoàn toàn đi theo Tô Diệp, Tô Diệp nói gì cô nghe nấy.

Không phải anh nghĩ nhiều, mà trong lòng cô, có lẽ anh thật sự không bằng Tô Diệp.

Tuyết lớn rơi liên tục hai ngày hai đêm, bão tuyết phong tỏa cả thành phố, ngay cả ra ngoài cũng khó khăn. Từ Thanh Dục không cho Tô Niệm đến bệnh viện nữa, Tô Diệp cũng không để cô đi, Tô Niệm chỉ có thể ở nhà, có việc gì đều là Từ Thanh Dục chạy tới bệnh viện, Tô Niệm chỉ sợ hai người họ gặp mặt, hễ lời qua tiếng lại là cãi nhau, nên ở nhà mà lòng dạ cứ thấp thỏm.

May mà mỗi lần Từ Thanh Dục trở về, sắc mặt đều bình thường, cô gọi video hoặc gọi điện thoại cho Tô Diệp, tâm trạng của anh ấy trông cũng rất tốt, tảng đá đè nặng trong lòng cô mới hơi hạ xuống một chút.

Từ Thanh Dục và Tô Diệp trong mọi chuyện khác vốn dĩ như nước với lửa, duy chỉ có một điểm là họ đạt được sự đồng thuận đầy ăn ý: chuyện giữa hai người đàn ông sẽ không làm ầm ĩ trước mặt Tô Niệm.

Lúc một người ở bệnh viện, một người ở nhà thì còn dễ nói, dù sao một ngày cũng chẳng gặp nhau mấy lần, nhưng vừa lúc Tô Diệp xuất hiện ở nhà, bầu không khí liền trở nên căng thẳng, hai người họ cũng chẳng xảy ra tranh chấp hay xung đột gì, nhưng vô hình trung lại tạo ra một luồng áp suất thấp, đến mức dì giúp việc cũng cảm nhận được, tuy nhiên dì ấy chỉ nghĩ đó là kiểu đối chọi thường thấy giữa em rể anh vợ, dì ấấy an ủi Tô Niệm rằng chuyện này rất bình thường, anh rể em vợ dễ kèn cựa nhau lắm, ai cũng chẳng ưa ai, cứ kệ họ tự phân cao thấp, cô đừng xen vào làm gì.

Cô cũng muốn mặc kệ, nhưng đã mấy lần cô thấy phòng Tô Diệp vẫn sáng đèn lúc rạng sáng, cô biết Tô Diệp đang nôn nóng, nằm trên giường bệnh gần một năm trời, có quá nhiều thứ cần nhặt nhạnh lại, những việc anh ấy muốn làm còn nhiều hơn, thế nhưng một năm nằm liệt giường cũng để lại cho anh ấy không ít di chứng, rõ rệt nhất là việc dễ bị đau đầu, anh ấy không muốn cô lo lắng nên chưa bao giờ nói ra, nhưng làm gì có ai coi thuốc giảm đau như cơm bữa thế kia.

Tô Niệm cuộn tròn trước ngực Từ Thanh Dục, nhìn lên trần nhà tối đen mà thẫn thờ hồi lâu, cô định ngồi dậy, vừa khẽ cử động thì anh đã tỉnh, ôm cô chặt hơn vào lòng, cằm đặt lên hõm cổ cô, giọng khàn khàn: “Sao em dậy sớm thế?”

Tô Niệm sờ mặt anh: “Em hơi khó ngủ, em dậy thôi, vẫn còn sớm lắm, anh ngủ thêm lát nữa đi.”

Đêm qua anh bận họp với bên trong nước, lúc cô ngủ một giấc tỉnh dậy anh vẫn chưa ngủ, cô đoán bây giờ anh chắc chưa ngủ nổi hai tiếng đồng hồ.

Từ Thanh Dục che mắt cô lại, bật đèn đầu giường, rướn người qua nhìn cô: “Không thoải mái ở đâu à?”

“Không có.” Tô Niệm lật người nằm đối diện với anh, đầu ngón tay ch*m r** v**t v* đôi lông mày rậm, rồi đến sống mũi cao thẳng, cuối cùng dừng lại trên làn môi mỏng, khẽ chạm nhẹ.

Từ trước đến nay vẫn vậy, mỗi lần bật đèn, anh luôn che mắt cô trước tiên, như sợ ánh sáng đột ngột sẽ làm cô chói mắt, anh luôn có rất nhiều chi tiết nhỏ vô tình như thế, nhưng lại chạm đến tận sâu trái tim cô.

Từ Thanh Dục nhắm mắt, ngậm lấy ngón tay cô vào miệng cắn nhẹ một cái, mơ màng nói: “Có chuyện gì thì nói đi.”

Tô Niệm chậm rãi lại gần anh, đôi môi như chạm như không tì lên môi anh, khẽ cọ xát, giống như đang lấy lòng, lại giống như đang áy náy, cô nhỏ giọng thương lượng: “Từ Thanh Dục, anh ra khách sạn ở có được không?”

Từ Thanh Dục mở mắt, cánh tay siết chặt eo cô, dùng thêm chút lực: “Em đi cùng anh chứ?”

Giọng Tô Niệm càng nhỏ hơn: “Chắc là thôi đi.”

“Anh bảo Đới Thành tìm một căn nhà ở phía đông thành phố rồi, hiện đang dọn dẹp, đợi xong xuôi chúng ta sẽ dọn qua đó.”

Tô Niệm nói năng thận trọng: “Tiền thuê nhà bên này em đóng cả năm rồi, không trả lại được đâu.”

Từ Thanh Dục nhìn cô, ánh mắt Tô Niệm hơi dao động, nhưng đến cuối cùng cô vẫn không đổi ý.

Từ Thanh Dục ngồi bật dậy trên giường, đáy mắt hiện rõ sự thất vọng: “Nói đi nói lại, trong lòng em Tô Diệp vẫn quan trọng hơn anh, chẳng qua em chỉ muốn đuổi anh đi cho rảnh nợ, trước là đuổi anh về nước, thấy đuổi không được lại muốn tống anh ra khách sạn.”

Tô Niệm cũng ngồi dậy theo: “Em không phải muốn đuổi anh đi, hai người cứ ở chung một không gian, ai cũng không ưa đối phương, chi bằng một người lánh đi, anh ở khách sạn cũng yên tâm làm việc hơn.”

Từ Thanh Dục nghe những lời trái lương tâm của cô mà lửa giận bốc lên, tay quấn chặt tấm chăn đang tuột trên người cô để hơi lạnh không lọt vào, nhưng lời nói ra lại chẳng hề khách khí: “Thế tại sao người đi không phải là anh ta? Tô Diệp đã làm cái gì mà khiến em thiên vị anh ta đến mức này?”

Tô Niệm kéo tay áo anh, lắc lắc như muốn làm nũng: “Anh ấy là anh trai em mà, anh ấy…”

Từ Thanh Dục lạnh lùng ngắt lời, giọng nói có phần nặng nề: “Anh ta tính là loại anh trai gì của em? Hai người chung cha hay là chung mẹ?”

Không khí khựng lại mất một giây.

Sắc mặt Tô Niệm cũng sa sầm xuống, cô cao giọng hơn một chút: “Chúng em đúng là không chung cha cũng chẳng chung mẹ.”

Cô mấp máy môi định nói gì đó nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu, nhìn sắc mặt sa sầm của anh, cô lại càng thấy nản lòng: “Anh không hiểu đâu.”

Ánh mắt Từ Thanh Dục đột ngột tối sầm hơn: “Phải, anh không hiểu, tốt nhất em đừng nói với anh, anh cũng không muốn hiểu.”

Anh hất chăn xuống giường, đến dép cũng chẳng buồn đi, rảo bước vào phòng thay đồ, vài phút sau, anh thay một bộ quần áo khác, xách một chiếc túi du lịch trống không đi ra, chẳng thèm quay đầu lại mà hướng thẳng về phía cửa, anh dùng lực mở tung cửa phòng ngủ, bước chân khựng lại một nhịp, lẽ ra phải là một tiếng “rầm” đóng cửa thật mạnh, nhưng cuối cùng tiếng đóng cửa để lại chỉ nhẹ tênh.

Tô Niệm ôm chăn ngồi trên giường, nhìn căn phòng trống rỗng, một lúc thấy mình thật quá đáng muốn đuổi theo anh, một lúc lại thấy đuổi kịp rồi thì làm được gì? Anh nói cũng chẳng sai, cô đúng là muốn đẩy anh đi, về điểm này, cô thật sự đã thiên vị Tô Diệp.

Cô nằm lại xuống gối, lấy chăn trùm kín đầu, chán nản nghĩ, thà rằng ly hôn cho xong, có thích đến mấy cũng chẳng chịu nổi sự bào mòn thế này, cuối cùng chẳng phải sẽ trở thành một đôi vợ chồng oán hận nhau sao? Chuyện có bảo bảo chẳng qua chỉ là một bước đệm cho họ, mâu thuẫn bản chất tồn tại giữa hai người vẫn không hề thay đổi, trước đây Tô Diệp chưa bình phục, họ còn có thể mỗi người lùi một bước giả vờ thiên hạ thái bình, giờ Tô Diệp khỏe rồi, những mâu thuẫn ẩn sâu dưới đáy nước đều trồi lên hết.

Cô không thể yêu cầu anh và Tô Diệp chung sống hòa bình, điều đó không công bằng với anh, nhưng nếu cô và anh ở bên nhau, việc anh và Tô Diệp phải chạm mặt là điều không thể tránh khỏi, những chuyện trong quá khứ là một cái gai trong lòng tất cả mọi người, nếu không nhổ ra được thì chỉ có thể càng găm càng sâu, rồi sẽ có ngày bùng nổ mà thôi.

Trước Tiếp