Miếng Mồi - Đông Nhật Ngưu Giác Bao

Chương 90

Trước Tiếp

Thực ra Tô Niệm rất ít khi gọi Tô Diệp là “anh trai”, hai năm đầu mới đến nhà họ Tô, Tô Diệp ghét bỏ cô nên không cho cô gọi, Tô Niệm cứ thế gọi thẳng tên anh. Sau này hai người dần trưởng thành, Tô Diệp muốn cô gọi thì cô lại nhất quyết không gọi nữa, chỉ những lúc làm nũng hoặc có chuyện muốn cầu xin, cô mới gọi một tiếng “anh trai”.

Viền mắt của cả hai anh em đều đỏ hoe, người hỏi một câu, người đáp một câu, họ nhỏ to trò chuyện với nhau, Tô Niệm cảm thấy áy náy với Tô Diệp, vì cô mà anh ấy mới gặp tai nạn xe cộ này, còn Tô Diệp lại thấy áy náy với Tô Niệm nhiều hơn, nếu không có sự kiên trì của em gái, anh ấy không biết mình liệu có còn sống trên đời này được không, bao nhiêu việc lớn nhỏ trong nhà, ngay cả khi anh ấy còn ở đó anh ấy còn chẳng biết xử lý thế nào, vậy mà cô lại phải một mình gồng gánh vượt qua, điều anh ấy thấy hối hận nhất là anh ấy không hề biết Từ Thanh Dục đã bày ra thế trận gì để khiến em gái kết hôn với mình, anh ấy chẳng cần nghĩ cũng biết chắc chắn Từ Thanh Dục chẳng có ý tốt gì, anh ấy sợ Từ Thanh Dục sẽ chuyển hết hận thù đối với ba của anh ấy lên người em gái, bắt cô phải gánh chịu những điều mà cô vốn không nên gánh chịu.

Từ Thanh Dục tự biết lúc này cô chẳng còn tâm trí nào dành cho mình, anh rót cho cô một cốc nước, lại đặt gối tựa mà người giúp việc mang tới ra sau lưng cô, sau đó để lại không gian riêng cho họ rồi rời khỏi phòng bệnh.

Khi nhắc đến công ty, giọng Tô Niệm nghẹn ngào, đó là quyết định khó khăn nhất mà cô từng đưa ra, bán cho nhà họ Lâm, ít nhất vẫn còn điều kiện để thương lượng, nhân viên đều có thể ở lại, nếu Tô Diệp khỏe lại thì vẫn có thể quay về công ty, các bằng sáng chế và một phần tài nguyên không phải chuyển nhượng hoàn toàn mà là dùng chung, như vậy, nhà họ Tô ít nhiều vẫn giữ được một phần gốc rễ, không đến mức trắng tay không còn gì.

Tô Diệp vỗ nhẹ vào lưng cô, an ủi: “Em gái của anh giỏi lắm, ngay cả khi anh ở đó cũng chưa chắc đã xử lý tốt được như vậy.”

Phía trước có “sói” nhà họ Tần, phía sau có “hổ” nhà họ Từ, lại thêm một đống nợ nần, e rằng ngay cả ba anh còn sống cũng sẽ bó tay chịu trói, phó mặc cho số phận, anh ấy không dám tưởng tượng cô đã phải trải qua những ngày tháng đó như thế nào.

Cuối cùng, câu chuyện vẫn xoay quanh vấn đề với Từ Thanh Dục, Tô Niệm tóm tắt ngắn gọn quá trình kết hôn giữa cô và anh, nói chung, đó là một câu chuyện ngốc nghếch về một người muốn lợi dụng người khác nhưng cuối cùng lại bị kẻ đó “xử đẹp”.

Tô Diệp nhìn cô thật kỹ, ướm hỏi: “Em thích anh ta à?”

Tô Niệm cúi đầu như một đứa trẻ làm sai, không biết phải nói sao, cuối cùng chỉ lí nhí đáp: “Anh ấy cho em cảm giác của một gia đình.”

Tô Diệp thở dài trong lòng, xoa đầu cô.

Anh ấy biết bề ngoài cô luôn tỏ ra bất cần, nhưng thực chất bên trong lại cực kỳ thiếu thốn tình cảm, không chịu nổi việc người khác đối tốt với mình dù chỉ một chút, nếu không, ngày xưa cô đã chẳng vì việc anh ấy đỡ thay cô một cái tát của Thái Vân, mà từ đó về sau chuyện gì cũng đứng ra che chắn cho anh ấy trước mặt ba.

Cô đã nói như vậy, e rằng tình cảm ấy còn nặng hơn cả chữ “thích”.

Tâm tư của Từ Thanh Dục quá sâu, anh ấy không tin sự tiếp cận của Từ Thanh Dục không có mục đích, anh ấy sợ rằng kết cục hiện tại của nhà họ Tô vẫn chưa làm Từ Thanh Dục thỏa mãn, Từ Thanh Dục muốn làm hại cả con gái nhà họ Tô để giải tỏa nỗi hận thù vẫn chưa nguôi trong lòng.

Đại não của Tô Diệp hiện tại vẫn còn rất yếu, cứ suy nghĩ nhiều là lại bị đau đầu, anh ấy tỉnh táo được một lát, không cầm cự được bao lâu lại chìm vào giấc ngủ.

Bây giờ thấy anh ấy ngủ, Tô Niệm cảm thấy yên tâm hơn nhiều, anh trai cô đã thực sự trở lại rồi, cô ghé sát vào đầu giường ngắm nhìn Tô Diệp một lúc, sau đó đứng dậy ra ngoài hành lang tìm người.

Từ Thanh Dục đang nói chuyện với Đới Thành, thấy cô bước ra liền ngắt lời Đới Thành, đi về phía cô.

“Khóc à?” Anh chạm vào khóe mắt hơi đỏ của cô.

Tô Niệm nắm lấy tay anh, ngón cái xoa nhẹ lên mu bàn tay anh, khẽ nói: “Em vui quá thôi.”

Từ Thanh Dục nắm tay cô đưa lên môi hôn một cái: “Có chỗ nào khó chịu không?”

Tô Niệm lắc đầu, nhìn anh với vẻ ngập ngừng.

Từ Thanh Dục hỏi: “Sao thế?”

Tô Niệm do dự một lát rồi mở lời: “Nếu công ty anh có nhiều việc, hay là anh về nước trước đi? Em ở đây một mình cũng không sao đâu.”

Ánh mắt Từ Thanh Dục trầm xuống: “Tại sao muốn anh đi? Chỉ vì Tô Diệp đã tỉnh lại à?”

Tô Niệm mím môi không nói, cũng gần như vậy, dù sau này có ra sao, lúc này cô vẫn chưa muốn hai người họ chạm mặt rồi nảy sinh xung đột trực tiếp.

“Nói đi! Trong lòng em, có phải Tô Diệp quan trọng hơn anh không?” Từ Thanh Dục nén giọng, anh không muốn gây rắc rối cho cô vào lúc này, nhưng cô lại ép anh phải truy cứu đến cùng.

Tô Niệm nhìn anh một cái, nhỏ giọng: “Anh ấy hiện tại là bệnh nhân mà.”

“Anh cũng bệnh rồi.”

“Anh bệnh chỗ nào?”

“Đau tim.”

Hoàn toàn là vì tức mà ra.

Tô Niệm kiễng chân, hôn lên môi anh một cái: “Hết đau chưa?”

Từ Thanh Dục không mắc mưu cô, lạnh lùng đáp: “Càng đau hơn.”

Tô Niệm hỏi: “Vậy phải làm sao bây giờ?”

Từ Thanh Dục nắm chặt tay cô, bóp nhẹ một cái, làm sao bây giờ? Anh không thể giống như một đứa trẻ, vì không đòi được kẹo mà đi hỏi lại một lần nữa xem trong lòng cô anh và Tô Diệp ai quan trọng hơn, hỏi ra chắc anh chỉ càng thêm tức đến đau tim hơn thôi.

Anh không để mình bị dỗ dành bởi ánh mắt đáng thương và mềm mỏng của cô, liền quay nhìn đi chỗ khác, thấy dây giày của cô bị tuột, anh cúi người xuống, cẩn thận buộc chặt lại cho cô.

Tô Niệm v**t v* mái tóc hơi rối của anh, dịu dàng gọi: “Từ Thanh Dục.”

Từ Thanh Dục không đáp.

Tô Niệm lại đổi sang cách gọi khác, giọng càng mềm hơn: “Chồng ơi.”

Gọi chồng cũng vô dụng.

Tô Niệm khựng lại một chút, rồi lại cất tiếng: “Ba của Đậu Đậu.”

Từ Thanh Dục ngẩng đầu nhìn cô: “Đậu Đậu là ai?”

Tô Niệm chỉ tay vào bụng mình: “Hạt đậu nhỏ.”

Từ Thanh Dục lạnh mặt cúi đầu, siết chặt thêm dây giày ở chiếc chân còn lại.

Khóe môi anh định nhếch lên nhưng ngay lập tức bị anh nén xuống, anh định nói cái tên này nghe thật khó nghe, ai lại đi gọi con nhà mình là hạt đậu nhỏ chứ.

Nhưng từ miệng cô nói ra, lại khiến lòng người ta ngứa ngáy một cách kỳ lạ.

Hạt đậu nhỏ thì hạt đậu nhỏ vậy.

Trước Tiếp