Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tô Diệp lại một lần nữa rơi vào hôn mê sâu và được đưa đi cấp cứu ngay lập tức, sau một hồi kiểm tra, bác sĩ nói rằng anh ấy sẽ tỉnh lại, nhưng thời điểm cụ thể thì chưa chắc chắn, hơn nữa, sau khi tỉnh lại, tình trạng sẽ tiến triển tốt hơn hay xấu đi thì hiện tại vẫn chưa thể nói trước được điều gì.
Tô Niệm lo lắng như ngồi trên đống lửa, dù kết quả có tốt hay xấu thì cô đều đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi nhìn thấy anh trai nằm bất động trên giường bệnh như trước đây, cô vẫn cảm thấy khó mà chấp nhận nổi, cô sợ anh ấy sẽ lại cứ thế mà ngủ mãi không dậy.
Từ Thanh Dục đã mời giáo sư hướng dẫn của Trì Nham đến ngay trong đêm, vị giáo sư già cũng đưa ra kết luận tương tự: tình trạng hiện tại chỉ có thể chờ đợi.
Tô Niệm ở lại bệnh viện cả đêm, gần như không hề chợp mắt, chút sắc mặt hồng hào khó khăn lắm mới bồi bổ được trong hai ngày qua giờ lại tan biến sạch vì thức đêm, gương mặt cô trắng bệch ra.
Từ Thanh Dục ngồi xổm bên cạnh giường dành cho người nhà, dịu dàng thương lượng với cô: “Để Đới Thành đưa em về trước nhé? Về nhà tắm nước nóng, ăn chút gì đó rồi ngủ một giấc, sau đó em hãy quay lại, có anh ở đây canh chừng rồi, em còn gì mà không yên tâm chứ?”
Tô Niệm cũng biết mình không thể cứ tiếp tục như thế này, bây giờ cô không chỉ có một mình, trong bụng còn có một mầm sống khác, cô tựa đầu vào vai anh, nghiêng mặt hôn lên những sợi râu lởm chởm mới mọc trên cằm anh, khẽ hỏi: “Anh có mệt không?”
Ít ra cô còn được ngả lưng trên giường chợp mắt một lát, còn anh thì cả đêm qua cứ tất bật chạy ngược chạy xuôi.
Từ Thanh Dục xoa tóc cô, cúi xuống sát tai cô và đặt một nụ hôn nhẹ: “Cái này có gì mà mệt, mấy năm trước, làm việc liên tục không nghỉ là chuyện thường tình, anh có thể đi làm thêm cả đêm, hôm sau vẫn đi học bình thường, đừng lo cho anh.”
Tô Niệm tựa vào cổ anh, hơi thở trở nên tĩnh lặng, những ngày qua, họ đã trò chuyện rất nhiều, nhưng có một vài chuyện cả hai đều đang cẩn trọng né tránh, chỉ là những gì đã xảy ra, suy cho cùng không phải cứ muốn trốn là trốn được, cô không tin ba mình là loại người như vậy, nhưng những gì Tần Thiệu Văn nói, những lời mẹ cô thấp thoáng ám chỉ, và cả những thông tin cô tra được hiện tại đều chỉ về một hướng: Tần Thiệu Văn và ba cô đã bắt tay nhau hãm hại ba của anh, dẫn đến quá khứ đầy gian truân của anh và gia đình.
Điều cô không hiểu là, nếu sự thật đúng là như vậy, quan hệ giữa Tần Thiệu Văn và ba cô đáng lẽ phải thân thiết hơn mới đúng, nhưng theo cô biết, ba và Tần Thiệu Văn không qua lại với nhau nhiều, hơn nữa, việc nhà họ Tần đột ngột gây áp lực lên công ty nhà cô trước đó cũng rất kỳ lạ, lời giải thích của Tô Diệp là anh ấy vô tình đắc tội với Tần Thiệu Văn, còn đắc tội thế nào thì anh không nói, mà Tô Niệm cũng không sao hỏi ra được.
Mọi chuyện bên trong quá phức tạp, những gì Tô Niệm tra được cũng có hạn, cô rất muốn nói với anh về những thắc mắc của mình, nhưng mãi vẫn chưa nghĩ ra nên mở lời thế nào.
Tô Niệm về đến nhà, tắm nước nóng xong thì cơ thể mới cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút, cô không ăn được bao nhiêu, chỉ gượng ép bản thân húp một bát cháo và được dì giúp việc ép ăn thêm một quả trứng, ăn xong cô thấy hơi buồn ngủ, nhưng nằm xuống giường lại chẳng sao ngủ được, Từ Thanh Dục gọi điện đến, dường như biết cô sẽ thao thức nên đã ngân nga một bài hát ru lạ lẫm, Tô Niệm ở bên trong tiếng hát trầm ấm của anh dần chìm vào giấc ngủ.
Nghe thấy tiếng thở nhẹ nhàng ở đầu dây bên kia, Từ Thanh Dục mới từ từ dừng tiếng hát, tuyết ngoài cửa sổ đã rơi cả đêm, hiện tại vẫn đang bay lả tả, trên tin tức liên tục phát cảnh báo về bão tuyết, nếu bão tuyết sớm muộn gì cũng đến, anh lại hy vọng nó đến sớm hơn một chút.
Tô Diệp chỉ cảm thấy mình vừa trải qua một giấc mơ rất dài, trong mơ có tiếng phanh xe chói tai vào một đêm mưa lớn, có tiếng khóc của em gái ngoài phòng phẫu thuật, và cả những lời tâm sự không dứt mỗi ngày khi cô ngồi bên giường bệnh, trong mơ còn xuất hiện một người đàn ông, người đó nói đã kết hôn với em gái anh ấy, cô đã trở thành vợ của anh, anh là người thân thiết nhất của cô, anh tên là Từ Thanh Dục. Tô Diệp khắc ghi cái tên này vào lòng, tại sao anh ấy lại thấy cái tên Từ Thanh Dục này quen thuộc đến thế, Từ Thanh Dục là ai?
Tô Diệp đột nhiên bừng tỉnh khỏi giấc mơ, th* d*c dồn dập, anh ấy nhớ ra Từ Thanh Dục là ai rồi.
Từ Thanh Dục nhìn người trên giường bệnh đang mở mắt, ánh mắt từ mơ hồ dần trở nên tỉnh táo, khi ánh mắt hai người chạm nhau, Từ Thanh Dục biết anh ấy đã hoàn toàn tỉnh lại.
Y tá thấy Tô Diệp tỉnh dậy liền vội vàng gọi bác sĩ đến, bác sĩ vây quanh kiểm tra một lượt cho Tô Diệp, sau đó mỉm cười chúc mừng Từ Thanh Dục, nói rằng đây đúng là một kỳ tích.
Kỳ tích hay không thì Từ Thanh Dục không biết, nhưng mạng lớn là có thật, đi đi về về quỷ môn quan mấy lượt mà cuối cùng vẫn có thể hồi phục bình thường.
Đợi bác sĩ và y tá ra ngoài hết, phòng bệnh trở nên yên tĩnh, Tô Diệp tựa vào đầu giường, Từ Thanh Dục đứng bên cạnh, trong ánh mắt của cả hai người đàn ông đều mang theo vẻ lạnh lùng, sắc lẹm.
Từ Thanh Dục nhếch khóe môi, tỉnh lại là tốt, có những chuyện nên để đàn ông giải quyết với nhau, không liên quan đến Tô Niệm.
Cơ thể Tô Diệp còn rất yếu nhưng biểu cảm vô cùng nghiêm trọng, dù nói chậm nhưng từng chữ đều rõ ràng: “Từ Thanh Dục, anh muốn trả thù nhà họ Tô, muốn lấy công ty, tất cả tùy anh. Nhưng tại sao anh lại kéo Tô Niệm vào? Anh muốn làm gì, giày vò con bé sao? Chuyện này từ đầu đến cuối không liên quan đến con bé.”
Từ Thanh Dục cười lạnh một tiếng: “Mắt nào của anh thấy tôi giày vò cô ấy? Ngược lại là anh đấy, nằm liệt trên giường dở sống dở chết lâu như vậy, anh mới chính là người giày vò cô ấy.”
Tô Diệp trảm đinh chặt sắt: “Anh hãy ly hôn với con bé đi.”
Từ Thanh Dục đáp trả: “Anh tính là cái thá gì chứ, chuyện giữa tôi và cô ấy đến lượt anh quản sao?”
Tô Diệp nói: “Anh kết hôn với con bé chẳng qua là để trả thù nhà chúng tôi, có chuyện gì anh cứ nhắm vào tôi đây này, hãy buông tha cho con bé đi.”
Từ Thanh Dục lạnh lùng bảo: “Anh ngủ đến lú lẫn rồi à, tự mình diễn phim truyền hình trong mơ chắc? Có chuyện gì tôi tự nhiên sẽ nhắm vào anh, còn tôi và cô ấy vì sao kết hôn cũng chẳng liên quan gì đến anh, việc ly hôn lại càng không bao giờ xảy ra.”
Hai người lời qua tiếng lại, đối đầu gay gắt cho đến khi Tô Niệm được Đới Thành đưa đến, khi cô chạy vào phòng bệnh, hai người mới tạm dừng cuộc tranh luận, giả vờ duy trì vẻ hòa bình giả tạo, Từ Thanh Dục sải bước tới đón cô: “Chạy làm gì?”
Trong mắt Tô Niệm lúc này chỉ có Tô Diệp, cô không dám tin vào mắt mình, mãi một lúc lâu sau mới run rẩy gọi ra một tiếng “Anh trai!”