Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tô Niệm nhìn thấy hoa thì không phản ứng gì nhiều, nhưng nhìn thấy món tráng miệng và các loại đồ ăn Đới Thành mang từ trong nước sang thì đôi mắt không khỏi cong lên, Tô Niệm và Tô Diệp vây quanh bàn ăn đồ, Từ Thanh Dục vào bếp dùng bật lửa đốt bản thỏa thuận ly hôn, nhìn mấy tờ giấy đó cho đến khi tất cả cháy thành tro bụi.
Tô Niệm ngửi thấy mùi khét đi vào, hỏi anh: “Anh đang đốt gì thế?”
Từ Thanh Dục đáp: “Thỏa thuận ly hôn.”
Tô Niệm ngẩn ra một chút: “Chẳng lẽ là anh bắt Đới Thành mang sang đây đấy chứ?”
“Phải.” Từ Thanh Dục rửa tay xong, đi đến trước mặt cô, đưa tay quẹt đi vệt kem bên khóe môi cô, dưới cái nhìn của cô, anh lại đưa ngón tay dính kem vào miệng mình m*t sạch.
Động tác này của anh vô cùng tự nhiên, Tô Niệm còn chưa kịp phản ứng, việc này dường như còn gợi tình hơn cả việc anh trực tiếp l**m kem trên môi cô.
Tô Niệm đỏ mặt lườm anh một cái, cắn một miếng bánh mì như thể đang cắn anh, cô thắc mắc: “Sao phải làm phiền phức thế?”
“Đốt đi sớm anh mới yên tâm.”
Nếu không, thứ đó để trong nhà giống như một quả bom hẹn giờ, anh sợ không biết lúc nào cô lại cho anh một cú hồi mã thương, đột ngột đổi ý, những việc đổi ý bất ngờ như thế không phải cô chưa từng làm qua.
Tô Niệm thuận miệng nói: “Anh có đốt bản này đi thì trong máy tính của em vẫn còn bản điện tử dự phòng mà.”
Cho nên đốt một bản giấy thế này cũng chẳng có tác dụng gì.
Hơi thở Từ Thanh Dục trầm xuống, anh trực tiếp ôm ngang eo nhấc bổng cô lên, rồi cẩn thận đặt cô ngồi lên mặt bàn đá cẩm thạch, hai tay anh chống hai bên hông cô, khóa chặt cô trong phạm vi nhỏ hẹp của mình, nghiêm túc nhìn cô: “Em có ý gì?”
Tô Niệm chớp chớp mắt, vẻ mặt rất vô tội: “Em chẳng có ý gì cả, em chỉ đơn thuần nói ra một sự thật thôi.”
Từ Thanh Dục nhìn thấy tia cười ẩn hiện nơi đáy mắt cô, anh cúi người từ từ áp sát cô, từng chữ một, giọng điệu đầy nguy hiểm: “Trêu anh thấy vui lắm đúng không?”
Tô Niệm trước đây đã không sợ anh, giờ lại càng không sợ: “Thì… thấy anh lo lắng cũng khá là thú vị.”
Nếu không phải hoàn cảnh không cho phép, Từ Thanh Dục thực sự muốn ném cô trở lại giường ngay bây giờ, đè cô ra “dạy dỗ” một trận từ trên xuống dưới cho cô ngoan ngoãn mới thôi.
Tô Niệm múc một thìa đồ ngọt đưa đến bên môi anh: “Nếm thử đi, ngon lắm.”
Từ Thanh Dục không há miệng, anh không chấp nhận hành động “vừa đấm vừa xoa” này của cô.
Anh không ăn, Tô Niệm tự mình ăn, cô thu tay lại, đưa thìa vào miệng mình, đầu lưỡi chạm vào miếng bánh mềm mại, cô không nhịn được mà nheo mắt lại, món tráng miệng ngon thế này mà không ăn là tổn thất của anh.
Ánh mắt Từ Thanh Dục rực lửa, anh cúi đầu trực tiếp cắn lên môi cô, cho đến khi ăn sạch miếng bánh trong miệng cô vào miệng mình mới buông cô ra.
Anh nhìn cô, ung dung lau đi vệt nước bạc bên khóe môi: “Đúng là rất ngon.”
Tô Niệm bực mình đá anh một cái.
Từ Thanh Dục từ từ nở nụ cười, vươn tay ôm cô vào lòng.
Ngoài phòng khách, Tô Diệp nhìn ra cửa sổ hét lớn: “Tuyết laiij rơi rồi.”
Từ Thanh Dục chê Tô Diệp lúc nào cũng là kẻ phá hỏng bầu không khí, nhưng lời này anh tuyệt đối không thể nói ra trước mặt cô, anh hỏi: “Sao vừa nãy Tô Diệp thấy anh về lại vui thế?”
Khóe môi Tô Niệm cong lên: “Anh ấy chê em hay đi lại nước cờ, không muốn chơi với em nữa, mà lại sợ nói ra em sẽ không vui nên cứ mong anh về để đẩy em cho anh đấy.”
Xem ra việc gì cô cũng dễ đổi ý, Từ Thanh Dục siết chặt vai cô, nới lỏng khoảng cách giữa hai người, lặng lẽ nhìn cô.
Tô Niệm hỏi: “Sao thế anh?”
Từ Thanh Dục nắm lấy tay trái của cô, cúi người, quỳ một chân xuống đất.
Nhịp thở của Tô Niệm khựng lại, đột ngột hiểu ra anh định làm gì.
Từ Thanh Dục lấy từ trong túi ra một chiếc nhẫn, chiếc nhẫn này, lúc trước cô đã để lại trên bàn thư phòng cùng với thỏa thuận ly hôn, thỏa thuận ly hôn chỉ là phụ, thứ anh muốn Đới Thành mang sang nhất chính là chiếc nhẫn này.
Anh ngẩng đầu nhìn cô: “Lúc trước em hỏi anh, đeo nhẫn có ý nghĩa gì? Còn nhớ câu trả lời của anh không?”
Hốc mắt Tô Niệm không kìm được mà ngân ngấn nước, cô quay mặt đi chỗ khác không nhìn anh, bướng bỉnh đáp: “Không nhớ.”
Anh nắm chặt tay cô, giọng khản đặc: “Đeo nhẫn có nghĩa là, anh chỉ thuộc về em, và em chỉ thuộc về anh. Tô Niệm, anh biết cách hành xử của chúng ta trước đây phần lớn đều là đeo mặt nạ, em đeo, anh cũng đeo, hoặc dỗ dành hoặc lừa dối, những lời trái lòng chúng ta đều đã nói không ít, nhưng giây phút đeo nhẫn vào, anh chưa từng nghĩ sẽ tháo nó ra lần nữa.”
Trái tim Tô Niệm thắt lại, cô chậm rãi quay lại nhìn anh.
Từ Thanh Dục như tự giễu mà nhếch môi: “Trước đây anh cứ luôn so đo xem em đối với anh có phải là thật lòng không, mà lại quên mất rằng nếu muốn có được chân tình thì bản thân phải bỏ ra chân tình trước, cho nên em muốn trốn chạy khỏi anh cũng là lẽ đương nhiên.”
Nước mắt đong đầy trong hốc mắt chua xót, Tô Niệm nhanh chóng lau đi, nhưng nước mắt mới lại trào ra chiếm lấy.
Cổ họng Từ Thanh Dục dường như cũng nghẹn đắng: “May mắn thay, ông trời bằng lòng cho anh một cơ hội làm lại từ đầu, em cũng bằng lòng thử tiếp nhận anh một lần nữa, anh biết giữa chúng ta bây giờ vẫn còn rất nhiều chuyện chưa giải quyết xong, nhưng chỉ cần em bằng lòng để anh ở bên cạnh em, đồng hành cùng em, anh nhất định sẽ tìm được cách phá vỡ cái thế bế tắc tưởng chừng như đã định này.”
Đầu ngón tay anh chạm vào khóe mắt cô, từng chút một lau đi những giọt lệ trào ra: “Tô Niệm, em có bằng lòng để anh ở lại bên cạnh em không?”
Tô Niệm cong mắt, muốn cười một cái để làm dịu cảm xúc nhưng nước mắt cứ rơi không ngừng, cô nghẹn ngào hỏi: “Anh đây là đang cầu hôn bù đấy à?”
Từ Thanh Dục m*n tr*n gò má cô, giọng trầm khàn: “Đây là anh nợ em.”
Tô Niệm giả vờ thoải mái: “Cầu hôn trong bếp đúng là điều em chưa từng nghĩ tới.”
Ánh mắt Từ Thanh Dục khóa chặt lấy cô: “Vậy nên?”
“Cũng lãng mạn lắm.” Anh quỳ một chân trước mặt cô, bên cạnh cô là bình thủy tinh cắm những bông hoa anh vừa mua về, bên ngoài cửa sổ tuyết đang rơi dày như lông ngỗng.
“Sau đó thì sao?”
“Không phải anh nên đeo nhẫn cho em sao?”
“Em vẫn chưa nói ‘Em đồng ý’.”
Tô Niệm sụt sịt mũi, rũ mắt xuống, một hồi lâu sau mới nhìn anh, khẽ nói: “Em đồng ý.”
Trong đôi mắt Từ Thanh Dục tức khắc tỏa ra ánh hào quang vô tận, anh từ từ lồng chiếc nhẫn vào ngón áp út của cô, rồi đặt một nụ hôn sâu lên chiếc nhẫn và ngón tay cô.
Tô Niệm xoa mái tóc đen nhánh của anh, nước mắt vốn đã ngừng lại muốn rơi xuống lần nữa.
Ngoài phòng khách đột nhiên truyền đến tiếng thốt lên kinh hãi của dì giúp việc: “Tô Niệm, anh trai cô ngất xỉu rồi!”