Miếng Mồi - Đông Nhật Ngưu Giác Bao

Chương 92

Trước Tiếp

Không biết bao lâu sau, mép giường hơi lún xuống, đôi tay đang lau nước mắt của Tô Niệm khựng lại.

Từ Thanh Dục ngồi bên giường, nhìn “cái kén” quấn chặt cứng trên giường, sắc mặt chẳng khá hơn bao nhiêu, nhưng giọng điệu đã dịu lại đôi chút: “Em ra đây, em nói cho anh nghe cái ‘không hiểu’ đó là cái gì, anh không tin trên đời này còn có thứ mà anh không hiểu nổi.”

Tô Niệm giữ chặt chăn không chịu ra, cố giấu đi giọng mũi nồng nặc: “Chẳng phải anh đi rồi sao, còn quay lại làm gì.”

“Em là vợ anh, tại sao anh lại không thể quay về?” Tay Từ Thanh Dục thọc vào trong chăn, chậm rãi kéo ra một khe hở.

Tô Niệm vùi mặt vào gối, không muốn để anh nhìn thấy.

Từ Thanh Dục vò mạnh mái tóc cô: “Em khóc cái gì, người đáng khóc là anh đây này, em bảo anh đi chẳng phải anh đã đi rồi sao. Tâm địa em đối với anh thật sắt đá, anh đi mà em cũng không thèm giữ lấy một câu, đến cửa phòng cũng chẳng thèm đuổi theo lấy một bước.”

Tô Niệm nói tránh đi: “Vừa nãy anh nói chuyện với em hung dữ quá.”

Từ Thanh Dục hừ lạnh một tiếng: “Em sắp đuổi anh đi đến nơi rồi, anh còn không dữ với em một tí thì em định trèo lên đầu anh ngồi chắc.”

Anh cuộn cả chăn lẫn người cô ôm vào lòng mình, mạnh tay lau đi những giọt lệ nơi khóe mắt cô, giọng điệu vẫn không mấy tốt đẹp: “Giờ em cậy nước mắt của mình có tác dụng với anh, nên hễ tí là lại rơi vài giọt để hành hạ tim anh đúng không.”

Tô Niệm áp mặt vào ngực anh, có chút tủi thân: “Em không phải khóc cho anh xem.”

Từ Thanh Dục gạt tay cô ra, hậm hực nói: “Không phải khóc cho anh xem thì anh cũng nhìn thấy rồi.”

Tô Niệm nghiêng người giấu mặt vào thắt lưng anh: “Thì anh đừng nhìn là được chứ gì.”

Từ Thanh Dục cúi xuống, ghé sát tai cô: “Anh cứ thích nhìn đấy, sau này em nói Đông anh nhất định phải đi Tây, không thì anh sớm muộn cũng bị em làm cho tức chết.”

“Em không muốn làm anh tức, em đang thương lượng với anh mà.”

“Em thà cứ làm anh tức đi, cái kiểu ‘thương lượng’ của em chẳng khác nào cầm dao đâm anh, nhát nào cũng không thấy máu nhưng lại lấy đi nửa cái mạng của anh.”

Tô Niệm khẽ nhấc đầu ra khỏi thắt lưng anh, nhìn anh một cái, vành mắt đỏ hoe, nhưng đáy mắt đã không còn sự căng thẳng và u ám như lúc nãy: “Anh cũng mong manh quá đấy.”

“Giờ em mới biết à,” Từ Thanh Dục cắn tai cô, cắn một cái chưa bõ ghét lại cắn thêm cái nữa, “Em có muốn nói cho anh nghe chuyện anh ‘không hiểu’ không? Tô Niệm, anh nói cho em biết, anh chỉ hỏi duy nhất một lần này thôi, nếu em không muốn nói, sau này anh sẽ không bao giờ hỏi nữa.”

Tô Niệm nhìn anh, im lặng hồi lâu mới cất lời, giọng rất khẽ: “Lúc mới đến nhà họ Tô em mới ba tuổi, người ngoài chỉ tưởng em là con gái ruột nhà họ Tô, ai cũng nói mẹ em là kẻ thứ ba chen chân vào, người làm trong nhà ngoài mặt thì cung kính nhưng thực chất chẳng coi mẹ con em ra gì, mẹ em không mấy quan tâm đến em, mọi việc lớn nhỏ đều vứt cho bảo mẫu, bà ta không dám làm gì mẹ em nên lén lút trút giận lên em, hễ có gì không vừa ý là lẻn vào nhéo em, lấy kim đâm em, động một tí là nhốt em vào tủ quần áo, bà ta dọa em rằng nếu để mẹ biết, mẹ sẽ cãi nhau với… ba, rồi ba sẽ bỏ mẹ, lúc đó em còn quá nhỏ, chẳng biết gì cả, chỉ biết sợ thôi, sợ cũng không dám nói, không dám hé răng với bất kỳ ai.”

Từ Thanh Dục ôm chặt lấy cô, giọng khàn đặc đầy hối lỗi: “Đừng nói nữa, em không muốn nói thì đừng nói nữa, anh xin lỗi, anh không nên ép em, là lỗi của anh.”

Tô Niệm rúc vào lòng anh, hai tay vòng qua ôm lấy eo anh, muốn tìm kiếm chút hơi ấm từ người anh: “Em muốn nói với anh.”

Khi lớn lên Tô Niệm chưa từng kể với ai về những chuyện xảy ra trong khoảng thời gian đó, ngay cả Tân Nhu cũng không, cô không biết người khác có ký ức gì về năm ba tuổi không, có lẽ nỗi sợ hãi đó đã ăn sâu vào xương tủy cô, đến mức giờ đây những chuyện năm mười mấy tuổi cô không nhớ rõ lắm, nhưng đoạn thời gian đó lại nhớ như in, đó là điều cô không muốn hồi tưởng nhất nhưng lại chẳng thể nào quên, lúc đó người cô sợ nhất không phải bảo mâ, mà là sợ mẹ sẽ bỏ rơi mình, câu mẹ hay nói nhất là: Con mà không ngoan ở nhà họ Tô thì mẹ sẽ không cần con nữa, vì thế đến khóc cô cũng không dám khóc trước mặt mẹ, nói gì đến chuyện mách lẻo.

“Chính Tô Diệp là người phát hiện bảo mẫu nhốt em trong tủ, lúc đó Tô Diệp cũng còn nhỏ, bảo mâ nói là đang chơi trốn tìm với em, là em tự chui vào, mẹ em tin lời bà ta, không mảy may để tâm đến lời Tô Diệp nói, vì Tô Diệp vốn dĩ luôn đối đầu với mẹ, mẹ chỉ nghĩ anh ấy kiếm chuyện làm loạn, cách Tô Diệp đối xử với mẹ đa số là làm ngược lại ý mẹ, mẹ không phải rất tin bảo mẫu đó sao, Tô Diệp nhất định phải chứng minh bà ta sai, có một lần, khi bảo mẫu đang dùng kim đâm em, anh ấy đã kéo ba xuất hiện, bắt quả tang tại trận, mọi chuyện lúc đó mới vỡ lở, sau đó bảo mẫu bị đuổi việc, mẹ chắc là thấy có lỗi với em nên sau đó cũng quan tâm đến em hơn trước.”

Tô Niệm vùi sâu hơn vào vòng tay anh: “Chính Tô Diệp đã cứu em, nếu không em chẳng biết còn phải ở cùng bảo mẫu đó bao lâu nữa, từ đó về sau, tuy Tô Diệp thường tỏ vẻ ghét bỏ em, nhưng hễ ai bắt nạt em là anh ấy đều đứng ra bảo vệ, em mà muốn thứ gì, chỉ cần gọi một tiếng anh trai là anh ấy đều nhường cho em hết, anh ấy rõ ràng cũng chẳng lớn hơn em bao nhiêu, nhưng lại làm anh trai rất ra dáng, tuy chúng em không chung ba mẹ, nhưng anh ấy còn tốt với em hơn cả anh trai ruột.”

Cô không biết anh em nhà khác cư xử với nhau thế nào, nhưng với cô, Tô Diệp là người anh trai tốt nhất thế gian.

“Anh xin lỗi.” Từ Thanh Dục hôn lên mắt, mũi và môi cô, hết lần này đến lần khác, mỗi nụ hôn lại kèm theo một lời xin lỗi thì thầm.

Nếu có thể, anh rất muốn quay về quá khứ, ôm lấy cô bé trong tủ quần áo kia, xua tan mọi sợ hãi và kinh hoàng cho cô.

Tô Niệm sờ lọn tóc trước trán anh: “Em không cố ý làm anh giận đâu.”

“Em có thể cố ý làm anh giận, em làm gì anh cũng được.”

Tô Niệm mỉm cười, nụ cười hơi nhạt: “Em có ngang ngược đến thế đâu?”

Từ Thanh Dục nhìn cô chăm chú: “Ở trước mặt anh, em không cần phải có lý lẽ, em chỉ cần làm những gì khiến bản thân thấy vui là được.”

Vành mắt Tô Niệm nóng lên, cô ngẩng mặt, khẽ nói: “Anh hôn em một cái có được không?”

Từ Thanh Dục v**t v* khóe mắt cô, cúi đầu xuống, chậm rãi m*t lấy cánh môi cô.

Đây là một nụ hôn không hề mang theo d*c v*ng.

Nhưng nó lại dịu dàng đến mức khiến Tô Niệm muốn rơi lệ.

 
Trước Tiếp