Miếng Mồi - Đông Nhật Ngưu Giác Bao

Chương 85

Trước Tiếp

Từ trước đến nay, Từ Thanh Dục luôn cảm thấy cô dũng cảm hơn anh, dù là lúc cô chủ động đề nghị kết hôn, hay sau đó lựa chọn rời đi, hoặc như câu trả lời hiện tại, cô luôn khiến anh phải bất ngờ.

Dưới ánh mắt chăm chú của anh, mặt Tô Niệm dần nóng bừng lên, cô đưa tay che mắt anh lại, vẻ thẹn thùng: “Anh đừng nhìn em nữa.” Rồi cô lại đẩy anh ra, có chút nũng nịu: “Tránh ra nào, em phải dậy đây.”

Từ Thanh Dục nắm lấy tay cô, ấn ngược xuống giường, hai lòng bàn tay dán chặt vào nhau rồi đan mười ngón tay lại, anh cúi người ghé sát vào cô hơn, dùng ánh mắt thay cho ngón tay, tỉ mỉ họa lại từng đường nét trên gương mặt cô, anh thấp giọng hỏi: “Anh đang nhìn vợ mình, em xấu hổ cái gì chứ?”

Chóp mũi hai người gần như chạm vào nhau, hơi thở của anh bao trùm lấy cô, không cho cô bất kỳ cơ hội nào để trốn chạy, Tô Niệm nghiêng đầu sang một bên, tạm thời né tránh ánh nhìn nồng nhiệt của anh, nhỏ giọng đáp: “Ai xấu hổ chứ?”

Môi Từ Thanh Dục chạm nhẹ vào gò má cô, chỉ ra một sự thật: “Mặt em đỏ lên rồi kìa.”

Tô Niệm kiên quyết phủ nhận: “Em không có đỏ mặt.”

Môi anh lại di chuyển đến vành tai cô: “Tai cũng đỏ rồi này.”

Tay Tô Niệm không cử động được, dưới lớp chăn, chân cô đá vào bắp chân đang áp sát của anh: “Tai anh mà bị em cắn một cái như thế thì cũng sẽ đỏ thôi.”

Từ Thanh Dục dùng chân đè chặt chân cô, đưa tai đến sát miệng cô: “Vậy em cắn thử xem.”

Tô Niệm không mắc mưu: “Em không cắn.”

Từ Thanh Dục bật cười trầm thấp. Tô Niệm tay chân đều bị khống chế, chỉ có thể trừng mắt nhìn anh đầy vẻ “hung dữ”.

Đôi mắt trong veo bập bùng ánh lửa, cô cứ ngỡ mình đang thể hiện sự tức giận, nhưng trong mắt Từ Thanh Dục, đó lại là một sự quyến rũ thực sự.

Anh tiến lại gần cô thêm chút nữa, giọng khàn đến mức gần như không nghe rõ: “Tô Niệm, anh muốn hôn em.”

Trái tim Tô Niệm như bị một chiếc lông vũ lướt qua, vừa xốn xang, vừa nóng hổi, lại kèm theo chút ngứa ngáy dịu dàng.

Từ Thanh Dục hỏi lại, giọng thấp hơn: “Giờ cho anh hôn được chứ?”

Môi anh khẽ chạm vào môi cô, mỗi chữ nói ra thực chất đã là một nụ hôn rồi.

Môi Tô Niệm khẽ động, chữ “Không” còn chưa kịp thốt ra thì anh đã ép xuống, nuốt chửng tất cả những lời định nói.

Âm thanh duy nhất cô phát ra được là những tiếng r*n r* run rẩy và yếu ớt.

Cô có thể cảm nhận được, anh dịu dàng hơn bất cứ lần nào trước đây. Từ hơi thở đến ánh mắt đều tràn ngập sự dịu dàng, nhưng trong sự dịu dàng đó lại mang theo một sự mạnh mẽ khiến người ta không thể phản kháng. Đôi môi mềm mại, chiếc lưỡi ấm nóng càn quét khắp khoang miệng cô, hầu kết chuyển động gấp gáp như muốn nuốt trọn mật ngọt, rồi lại truyền hơi thở cho cô ngay trước khi cô kịp hụt hơi.

Ý thức của Tô Niệm dần trở nên mơ màng trong sự chiếm hữu dịu dàng ấy, nhưng đôi mắt cô vẫn mở suốt từ đầu đến cuối, cô nhìn từng nụ hôn anh đặt xuống.

Từ Thanh Dục khẽ chạm vào môi cô hỏi: “Sao cứ nhìn anh mãi thế?”

Tô Niệm th* d*c: “Thì anh cũng đang nhìn em mà.”

Từ Thanh Dục nâng mặt cô lên, giọng khàn đặc: “Anh sợ mình đang nằm mơ, chỉ cần nhắm mắt lại là em sẽ biến mất.”

Sống mũi Tô Niệm cay cay, cô vòng tay qua cổ anh, ngẩng đầu hôn lên môi anh.

Cô cũng vậy, cũng sợ đây chỉ là một giấc mơ.

Trong phòng khách, tiếng đi lại nhẹ nhàng của dì giúp việc đã đánh thức hai người đang đắm chìm trong nụ hôn.

Từ Thanh Dục ôm cô vào lòng, nằm lại trên giường, nhẹ nhàng v**t v* lưng cô để giúp cô ổn định lại nhịp thở.

Tô Niệm nằm trên lồng ngực anh, nghe nhịp tim mạnh mẽ truyền ra từ bên trong, mọi nỗi bất an và không chắc chắn dường như đều tìm được nơi nương tựa.

“Từ Thanh Dục.” Cô khẽ gọi anh.

“Ơi?” Từ Thanh Dục cúi đầu nhìn cô.

“Em có chút sợ hãi.”

“Sợ gì cơ?”

“Em… em không chắc mình có thể làm một người mẹ tốt hay không.”

Sau khi biết mình mang thai, cô đã suy nghĩ rất nhiều, những chuyện nên nghĩ hay không nên nghĩ đều hiện lên trong đầu, cô sợ nhiều thứ, nhưng sợ nhất chính là điều này, cô không thể xử lý tốt mối quan hệ với Thái Vân, sự tương tác giữa hai mẹ con cô là một mớ hỗn độn, bây giờ cô có em bé rồi, cô rất nghi ngờ chính mình, đến việc làm con gái cô còn làm không xong, liệu có thể làm mẹ của một sinh linh nhỏ bé không?

Từ Thanh Dục ôm chặt lấy cô: “Đừng nghi ngờ bản thân mình, em chắc chắn sẽ làm tốt, hơn nữa còn là người mẹ tuyệt vời nhất.”

Giọng Tô Niệm hơi nghèn nghẹt: “Thật không?”

Từ Thanh Dục siết chặt vòng tay: “Thật.”

Tô Niệm rúc sâu hơn vào lòng anh, lúc này cô cần một ai đó cho mình một câu trả lời khẳng định, không cần nói gì khác, chỉ cần bảo cô có thể làm một người mẹ tốt, thế là đủ rồi.

Tô Diệp đi quanh phòng khách bốn vòng mà vẫn không nghe thấy tiếng Từ Thanh Dục ngủ dậy, bụng em gái có em bé nên cần phải ngủ, nhưng Từ Thanh Dục là một người đàn ông khỏe mạnh, sao cũng ngủ nướng thế nhỉ? Chẳng phải đã nói sẽ ngủ ở sofa sao, sao lại chạy vào phòng em gái ngủ rồi?

Anh ấy muốn ghé sát cửa nghe ngóng nhưng thấy không hay cho lắm, chỉ đành lặng lẽ tựa vào lưng ghế sofa, lẩm bẩm đọc kinh văn cho khuây khỏa.

Dì giúp việc thấy vậy không nhịn được cười: “Tô Diệp, cháu đợi thêm lát nữa nhé, ăn sáng xong dì đưa cháu xuống dưới chơi.”

Tô Diệp hỏi: “Dì gọi Từ Thanh Dục dậy được không ạ?”

Anh ấy muốn anh đưa đi chơi.

Dì giúp việc nói nhỏ: “Cậu ấy hôm qua bay lâu thế chắc là mệt rồi, cứ để cậu ấy ngủ thêm một lát đi.”

Tô Diệp vặn lại: “Bây giờ gần 8 giờ rồi, anh ta ngủ thế còn chưa đủ hả?”

Dì giúp việc cũng có chiêu để đối phó với Tô Diệp, dì đánh lạc hướng anh ấy: “Tô Diệp, hiện giờ dì hơi bận tay một chút, cháu có muốn giúp dì gói bánh bao nhỏ không?”

Tô Diệp phấn khích bật dậy: “Có ạ!”

Anh ấy thích nhất là gói bánh bao nhỏ, nói xong mới sực nhớ ra tiếng mình hơi to, vội vàng bịt miệng lại.

Trong phòng, ngón tay Từ Thanh Dục luồn vào tóc Tô Niệm, từng chút một v**t v*, nghe thấy tiếng nhốn nháo của Tô Diệp, anh cúi đầu hôn lên tai cô, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên bụng cô, nói ra suy nghĩ trong lòng: “Hy vọng không phải là con trai.”

Tô Niệm được anh xoa bóp rất thoải mái, đang thiu thiu ngủ, cô lười biếng đáp: “Con trai hay con gái đều tốt mà.”

Dĩ nhiên là đều tốt, chỉ là phải tránh xa Tô Diệp ra, càng xa càng tốt.

Tô Niệm mơ màng cố gắng mở mắt: “Sáng nay Tô Diệp phải đi bệnh viện.”

Từ Thanh Dục hôn lên mắt cô: “Để anh đưa anh ta đi là được.”

Tô Niệm hơi lo lắng: “Anh không được cãi nhau với anh ấy đâu đấy.”

Từ Thanh Dục nheo nheo tay cô: “Em coi anh cũng mới 10 tuổi à?”

Anh đâu có rảnh mà đi cãi nhau với anh ấy.

Thực tế chứng minh, anh không phải 10 tuổi, mà là còn không bằng đứa trẻ 10 tuổi.

Sáng sớm Tô Diệp rõ ràng là hớn hở ra khỏi cửa, kết quả vừa về đến nơi đã tự nhốt mình trong phòng, Tô Niệm gõ cửa anh ấy cũng không mở.

Cô hỏi người đang cởi áo khoác: “Anh đã làm gì anh ấy thế?”

Từ Thanh Dục đi tới nhìn cô, sắc mặt anh đã tốt hơn hôm qua rất nhiều, anh định chạm vào mặt cô nhưng sợ tay mình vừa đi ngoài trời về sẽ lạnh, nên chỉ xoa xoa tóc cô: “Anh ta là đàn ông con trai, anh làm gì được anh ta chứ.”

Tô Niệm lườm anh một cái, gạt tay anh ra rồi lại gõ cửa phòng Tô Diệp, dịu dàng hỏi người bên trong: “Dì có làm cá viên đấy, giờ anh có muốn ăn không?”

Từ Thanh Dục đứng sau lưng cô, lòng không khỏi dâng lên vị chua xót, cô đối xử với Tô Diệp có một sự dịu dàng khác biệt, điều mà anh còn chưa bao giờ được nhận, anh nói: “Không cần dỗ đâu, tính của anh ta em còn không biết sao, càng dỗ càng làm tới. Lát nữa anh ta giận đủ là tự bò ra thôi.”

Tô Niệm nghiêng đầu liếc anh: “Vậy nên sau này anh mà giận thì em cũng không cần dỗ nhỉ?”

Từ Thanh Dục khựng lại một chút rồi đáp: “Không cần, anh dỗ em là được rồi, em không cần dỗ anh.”

Tô Niệm không tin: “Đây là chính anh nói đấy nhé.”

Từ Thanh Dục cúi người hôn lên khóe miệng đang nhếch lên của cô, không rời đi ngay mà hôn thêm cái nữa, lầm bầm: “Anh nói mà.”

Chuông cửa vang lên, Tô Niệm sợ dì giúp việc nhìn thấy nên vội đẩy anh: “Ai đến kìa, mau đi mở cửa đi.”

Từ Thanh Dục giữ gáy cô, bắt lấy chiếc lưỡi nhỏ đang lẩn tránh, m*t mạnh một cái rồi mới buông ra, Tô Niệm tức giận đá anh một cái, gương mặt vốn hơi nhợt nhạt giờ đã đỏ ửng, nhìn thấy vẻ hồng hào rạng rỡ trên mặt cô, ánh mắt Từ Thanh Dục tối sầm lại, anh lại cúi đầu ngậm lấy môi cô.

Tô Niệm liếc thấy bóng dì giúp việc từ bếp đi ra rồi lại vội vàng lui vào, mặt càng đỏ hơn, cô hạ giọng: “Từ Thanh Dục, anh có thôi đi không?”

Từ Thanh Dục cắn môi cô cười khẽ: “Anh không muốn thôi, nhưng giờ thì bắt buộc phải thôi rồi.”

Tô Niệm định giữ vẻ mặt nghiêm túc, nhưng nhìn thấy ý cười trong mắt anh, khóe mắt cô cũng không kìm được mà lộ ra vài phần vui vẻ, cô nâng mặt anh lên, chủ động hôn nhẹ anh một cái, nhỏ giọng dỗ dành: “Đi mở cửa được chưa nào?”

Cô thế này thì anh đâu còn tâm trí nào đi mở cửa, chỉ muốn bế cô về phòng ngủ rồi đóng chặt cửa lại thôi.

 
Trước Tiếp