Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Vừa kết nối điện thoại, Thi Lâm không quan tâm gì khác, mở miệng là hỏi ngay: “Tô Tô bây giờ thế nào rồi?”
Từ Thanh Dục thành thật đáp: “Sức khỏe cô ấy hơi yếu, có dấu hiệu sanh non, hôm qua có vào viện, hiện tại tạm thời ổn định rồi.”
Thi Lâm không kìm được mà hít một hơi lạnh, giọng điệu cực kỳ nghiêm túc: “Tình trạng của Tô Tô nhất định phải nằm giường tĩnh dưỡng, quan trọng nhất là phải giữ tâm trạng vui vẻ, không được để con bé tức giận dù chỉ một chút. Từ Thanh Dục, con phải hiểu rõ cho mẹ, con lặn lội xa xôi sang đó là để dỗ dành vợ mình, chứ không phải để chọc tức con bé. Con có hiểu không? Nói năng thì phải chọn lời nào mềm mỏng mà nói, đừng có suốt ngày trưng ra cái mặt lầm lì, cứng nhắc nói chẳng nên câu. Mẹ nói cho con biết, nếu Tô Tô có mệnh hệ gì, con cũng đừng có về đây nữa, loại con như con cũng chẳng để làm gì.”
Từ Thanh Dục trước nay luôn nghe lời dạy bảo của Thi Lâm, anh đáp: “Con biết rồi mẹ.”
Anh im lặng một giây, lại gọi: “Mẹ…”, gọi xong nửa ngày trời chẳng nói thêm được câu nào.
Đầu dây bên kia, Thi Lâm nghe thấy sự im lặng này là biết anh định nói gì, bà khẽ thở dài trong lòng, thầm nghĩ đúng là oan nghiệt, cuối cùng bà xốc lại tinh thần, hỏi anh: “Thanh Dục, con có thích Tô Tô không?”
Hồi lâu sau, Từ Thanh Dục trầm giọng đáp: “Thích ạ.”
Thi Lâm hừ lạnh một tiếng: “Con thích thì có gì mà không dám thừa nhận. Lúc trước con còn bảo với mẹ là Tô Tô không phải kiểu người con thích, vậy tấm ảnh kẹp trong sách của con là để lừa ma chắc? Mẹ vừa nhìn thấy con bé ở bệnh viện lần đầu tiên là đã nhận ra ngay rồi.”
Ban đầu Thi Lâm cũng không hiểu, con trai mình rõ ràng thích đến chết đi sống lại, tại sao hai đứa lại nảy sinh mâu thuẫn lớn như thế, thậm chí còn đi đến bước chia tay, mãi cho đến ngày nhận được cuộc gọi của Tần Thiệu Văn.
Bà chân thành khuyên bảo: “Thanh Dục, có những chuyện con không muốn mẹ biết thì mẹ sẽ không tìm hiểu, mẹ đã sống đến từng này tuổi, lại từng mơ hồ mất mấy năm, còn đi qua quỷ môn quan hai lần rồi, cái gì nên buông bỏ thì mẹ đã buông bỏ từ lâu. Người làm mẹ như mẹ vô dụng, chẳng giúp gì được cho con, con đã tự gây áp lực cho bản thân quá nhiều rồi, có những chuyện oan oan tương báo bao giờ mới dứt. Mẹ chỉ biết Tô Tô là một đứa trẻ ngoan, là người con yêu, còn những chuyện khác, đầu óc mẹ không chứa nổi nhiều thứ, cũng không muốn nghĩ nhiều. Chúng ta cứ sống tốt cho hiện tại, điều đó quan trọng hơn bất cứ thứ gì.”
Giọng Từ Thanh Dục nghẹn lại: “Con xin lỗi mẹ.”
Thi Lâm cũng cảm thấy xót xa: “Con ngoan, con không có lỗi với ai cả, con đã làm đủ nhiều rồi.” Bà lại chuyển tông giọng: “Ấy, mà không đúng, nếu con không dỗ được Tô Tô về thì con mới thật sự có lỗi với mẹ đấy.”
Đêm dần về khuya, Từ Thanh Dục cúp điện thoại, nhìn ra bóng đêm vô tận ngoài cửa sổ cho đến khi tiếng chuông nửa đêm vang lên.
Trong giấc mơ, Tô Niệm cảm thấy mình được bao quanh bởi một lò sưởi ấm áp, giấc ngủ này khiến cô cảm thấy ấm từ đầu đến chân, ngay cả cảm giác lạnh lẽo bồn chồn trong bụng cũng biến mất, trong cơn mơ màng, cô đưa tay sờ bụng mình, đây là động tác bản năng của cô mỗi sáng kể từ khi biết mình mang thai, tuy chưa sờ thấy gì nhưng hình như chỉ có sờ một chút mới thấy yên tâm hơn.
Nhưng hôm nay cô không chạm vào da bụng mình mà lại chạm phải một bàn tay to lớn, ý thức đang mơ màng của Tô Niệm dần tỉnh táo lại.
Từ Thanh Dục áp sát lưng cô, ôm chặt cô vào lòng, hôn lên tóc cô, giọng nói khàn khàn đặc trưng của người vừa mới ngủ dậy: “Tỉnh rồi à?”
Tô Niệm quay đầu nhìn anh, chậm rãi nói: “Không phải anh bảo sẽ ngủ sofa sao?”
Từ Thanh Dục tựa cằm lên đầu cô: “Vốn dĩ là định ngủ sofa, nhưng trước khi ngủ anh vào xem em có đắp chăn cẩn thận không, kết quả là em nắm lấy tay anh, gọi tên anh không cho anh đi, nên anh chỉ đành ở lại bầu bạn với em thôi.”
Tô Niệm thúc khuỷu tay vào ngực anh: “Đồ lừa đảo.”
Từ Thanh Dục cười khẽ, thấy cô sắp thẹn quá hóa giận liền kịp thời dừng lại, ghé sát tai cô nói một cách trịnh trọng: “Sau này sẽ không bao giờ lừa em nữa.”
Tô Niệm không đáp lời anh, quấn chăn dịch người ra xa, thoát khỏi lồng ngực anh.
Từ Thanh Dục lại dán tới, ôm cô vào lòng: “Có chỗ nào khó chịu không?”
Tô Niệm quay lại lườm anh: “Anh phiền quá.”
Từ Thanh Dục cúi xuống hôn lên mắt cô: “Lần đầu tiên anh gặp em, em cũng nhìn anh như thế này.”
Hơi thở Tô Niệm khựng lại, cô lặng lẽ nép vào lòng anh, không cử động nữa.
Anh cắn tai cô, thì thầm: “Muốn biết không?”
Tô Niệm dùng sự im lặng để trả lời.
Từ Thanh Dục ra điều kiện: “Em hôn anh một cái, anh sẽ kể tiếp.”
… Tô Niệm quay sang cắn thật mạnh vào cổ anh một phát.
Từ Thanh Dục cười ôm chặt lấy cô, trầm giọng bắt đầu kể: “Hồi khai giảng năm lớp 10 của các em, ông anh trai không đáng tin kia của em chơi ván trượt ở cổng trường rồi đâm vào một chiếc xe, chính là xe của anh.”
Lúc đó anh lái xe đưa Từ Thanh Văn đi nhập học lớp 10, khi gần đến cổng trường, một nam sinh trượt ván xiêu xiêu vẹo vẹo lao tới, may mà lúc đó anh đã phanh kịp, nếu không đã xảy ra tai nạn.
Anh vừa xuống xe, một cô bé đã chạy tới đỡ nam sinh kia dậy, chàng trai không sao cả, nói với anh một tiếng xin lỗi rồi quay sang dỗ dành cô bé đang lo lắng, kết quả là cô bé nghiêm mặt mắng cho một trận tơi bời, mắng xong thì đi luôn, trước khi đi còn không quên quay lại lườm anh một cái, rõ ràng là cho rằng chuyện này anh cũng có trách nhiệm.
Mái tóc đen nhánh tung bay trong gió, chiếc váy trắng, cùng đôi mắt linh động ấy, chỉ một ánh nhìn đã khắc sâu vào tim anh, tối hôm đó liền đi vào giấc mộng.
Từ Thanh Dục nghĩ đến giấc mơ đó, giọng nói hơi trầm xuống: “Rõ ràng là anh ta tự đâm vào, vậy mà em lại cứ đổ lỗi cho anh, em nói xem lúc đó em có phải hơi vô lý không?”
Tô Niệm rúc rúc vào lòng anh, rúc mãi rồi cuối cùng không nhịn được, ngẩng đầu nhìn anh: “Đồ lừa đảo, ai lại vì một ánh mắt như thế mà thích nhiều năm đến vậy.”
Từ Thanh Dục đưa ra một câu trả lời hiển nhiên: “Vì xinh đẹp, lúc tức giận cũng xinh đẹp.”
Tô Niệm ngẩn ra một chút, xì một tiếng: “Nông cạn.”
Từ Thanh Dục không phủ nhận: “Có lẽ chỉ nông cạn với mỗi mình em thôi, nếu không thì tại sao bao nhiêu năm qua, ngoài em ra chẳng còn ai lọt được vào mắt anh nữa.”
Tô Niệm định cắn anh tiếp, muốn anh tỉnh táo lại, cũng muốn mình tỉnh táo lại: “Bây giờ mấy lời dỗ dành anh mở miệng là nói được ngay nhỉ. Chưa nói đến sau khi kết hôn, ngay cả trước khi cưới, lần nào anh nhìn em cũng như muốn tránh xa ấy, ghét bỏ đến chết đi được.”
Từ Thanh Dục nhìn vào mắt cô, khẽ nói: “Bởi vì anh không biết phải làm sao với em cả, anh vừa muốn em lại gần, lại vừa không muốn em lại gần.”
Tô Niệm im lặng, ngay cả hơi thở cũng trở nên tĩnh lặng, cô dùng giọng điệu bướng bỉnh để che giấu sự bất an trong lòng: “Vậy bây giờ anh biết phải làm sao với em rồi à?”
Từ Thanh Dục lật người chống tay lên trên, nhốt cô trong vòng tay mình, bốn mắt nhìn nhau, anh hỏi: “Tô Niệm, em có thích anh không?”
Nhịp tim lỡ mất một nhịp, Tô Niệm dời mắt đi chỗ khác, không trả lời mà hỏi ngược lại: “Anh có từng nghĩ nếu sau này mẹ biết chuyện thì phải làm sao không?”
Từ Thanh Dục đuổi theo ánh mắt cô, chỉ hỏi duy nhất một câu: “Em có thích anh không?”
Tô Niệm bực mình, nắm tay đấm vào vai anh: “Em ghét anh, ghét chết đi được, câu trả lời này anh hài lòng chưa?”
Từ Thanh Dục cười lớn, đôi mắt sâu thẳm lấp lánh ánh sáng rạng rỡ, anh đáp: “Rất hài lòng.”
Tô Niệm nhìn nụ cười trên gương mặt anh, đắm chìm trong ánh mắt đen sâu thẳm ấy, nhất thời không thể rời mắt, cô hiểu ý anh, chỉ cần tâm ý hai người tương thông thì sẽ luôn có cách để hóa giải và vượt qua mọi vấn đề, ban đầu cô không có niềm tin này, nhưng giờ đây đã bắt đầu dao động.
Từ Thanh Dục nhìn cô đắm đuối, giọng khàn đi: “Nếu quay lại đêm giao thừa năm ấy, anh sẽ không để mình trở thành một người xa lạ mà em còn chẳng buồn nhớ tên. Anh sẽ nói với em rằng: Chào em, anh là Từ Thanh Dục,” Anh dừng lại một chút, hỏi: “Còn em, Tô Niệm, em sẽ nói gì với anh?”
Tô Niệm không muốn trả lời câu hỏi giả định này, cô giấu mặt vào lồng ngực anh, lí nhí lẩm bẩm: “Anh thật sự rất phiền phức.”
Từ Thanh Dục kề sát tai cô: “Tô Niệm, em định trả lời anh thế nào?”
Tô Niệm nhìn anh.
Từ Thanh Dục cũng nhìn cô.
Trong ánh ban mai yên tĩnh, giữa những ánh mắt giao nhau nảy sinh một sự quyến luyến ngọt ngào.
Tô Niệm nín thở, khẽ nói: “Chào anh, Từ Thanh Dục. Em là vợ tương lai của anh, Tô Niệm.”