Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chưa bao giờ Từ Thanh Dục cảm thấy cô ngoan ngoãn như lúc này.
Cô tựa vào lòng anh, đầu gác lên vai anh, chóp mũi thanh tú vì khóc mà ửng hồng nhàn nhạt, đôi mắt phủ một lớp sương nước ướt át, trông giống hệt một chú hươu con mất phương hướng trong khu rừng sương mù ban sớm, có vài phần rụt rè, lại có vài phần bàng hoàng, mờ mịt.
Từ Thanh Dục lại cúi đầu xuống một lần nữa, hôn lên mắt cô, mũi cô, rồi từ từ di chuyển xuống dưới.
Tô Niệm nghiêng đầu né tránh hơi thở nóng rực của anh, rúc mặt vào cổ anh.
Từ Thanh Dục khựng lại một chút, đôi môi lướt qua gò má cô một cách mờ ám rồi dán sát vào tai cô, thì thầm: “Không chịu cho anh hôn sao?”
Lông mi Tô Niệm run rẩy cọ vào cổ anh, hồi lâu sau, cô mới lí nhí nói: “Anh vẫn chưa nói lần đầu tiên anh gặp em là khi nào?”
Từ Thanh Dục khẽ cười một tiếng, ngậm lấy vành tai đỏ hồng của cô mà cắn nhẹ, anh còn chưa kịp mở lời thì bên ngoài cửa đã vang lên một tiếng gào như sói tru: “Em gái, đừng sợ, anh trai đến cứu em đây!”
Tiếp theo là tiếng đập cửa rầm rầm, rồi đến tiếng hừ hừ đau đớn của chính người đập vì cửa không sao mà người thì bị chấn động, sau đó nữa là tiếng “hây ha” vận khí xuống tấn để lấy đà. Hây ha xong cũng không quên nói vọng vào: “Em gái, em đợi anh! Đợi anh tông cửa vào, xem anh có đánh chết anh ta không.”
Dì giúp việc đứng bên cạnh dở khóc dở cười, kéo không được mà khuyên cũng chẳng xong, quan trọng là, tại sao dì ấy lại cảm thấy cảnh tượng này buồn cười đến thế, dì ấy đang phải nén cười đến mức sắp chảy cả nước mắt.
Từ Thanh Dục đen mặt nhìn về phía cửa, cố gắng giữ giọng điệu không quá u ám, anh hỏi: “Anh có thể ném anh ta xuống lầu được không?”
Tô Niệm dụi dụi nước mắt ở khóe mi vào cổ anh, rồi ngồi dậy khỏi lồng ngực anh, đáp: “Không được. Anh đi mở cửa đi, nếu không anh ấy sẽ quậy phá mãi không thôi đâu.”
Từ Thanh Dục không muốn mở cửa, anh mới dỗ dành người ta được một nửa, tại sao lúc này anh lại có cảm giác như trong nhà đang nuôi một đứa con trai nghịch ngợm thế này?
Tô Niệm thúc giục: “Anh mau đi đi, làm ầm ĩ thế này lát nữa hàng xóm kéo đến bây giờ.”
Từ Thanh Dục vừa định đứng dậy lại quỳ một gối xuống giường, hai tay giữ chặt vai cô, ép hai người phải nhìn thẳng vào mắt nhau, anh nghiêm túc nhìn cô: “Tô Niệm, đừng sợ, mọi chuyện em lo lắng cứ để anh giải quyết, việc em cần làm là ở bên cạnh anh, đừng chạy trốn nữa.”
Đôi mắt đọng nước của Tô Niệm dao động, khóe môi khẽ cử động, cô cụp mắt xuống không nói lời nào.
Từ Thanh Dục nâng cằm cô lên, không để mắt cô rời khỏi mình: “Em nói ’em biết rồi’ đi.”
Tiếng Tô Diệp đập cửa bên ngoài ngày càng dữ dội, không khí trong phòng trở nên giằng co.
Vành mắt Tô Niệm lại đỏ lên thêm một vòng, cô nhìn anh, không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng cũng mở miệng: “Em biết rồi.”
Bờ vai đang căng cứng của Từ Thanh Dục dần thả lỏng, đáy mắt hiện lên nụ cười dịu dàng, anh xoa đầu cô, trán chạm nhẹ vào trán cô như một sự đóng dấu không hối tiếc, lại giống như một cử chỉ thân mật không biết diễn tả sao cho hết: “Ngoan lắm.”
Trái tim Tô Niệm như bị thứ gì đó va mạnh vào, một tiếng “thình thịch” vang lên, tai cô không còn nghe thấy gì khác ngoài tiếng tim đập kịch liệt trong lồng ngực.
Có tiếng của cô.
Cũng có của anh.
Tô Diệp đang chuẩn bị lấy đà lần thứ ba, anh ấy quyết định lần này không dùng vai tông nữa mà dùng chân đạp thẳng, chủ yếu là vì vai anh ấy đau quá rồi, anh ấy cũng không ngốc, không thể cứ đâm đầu vào một chỗ được, chỉ là chân anh ấy còn chưa kịp chạm vào cửa thì cửa đã mở ra từ bên trong, anh ấy loạng choạng một cái, nếu không phải nhờ phản xạ nhanh nhẹn hơn trước, kịp thời vịn tay vào tường thì chắc chắn đã ngã sóng soài ra đất.
Anh ấy vững vàng lại thân hình, bày ra tư thế “Hàng Long Thập Bát Chưởng”, trợn mắt nhìn người bên trong: “Anh đã làm gì em gái tôi rồi?”
Nếu có thể, Từ Thanh Dục thật sự chẳng muốn để tâm đến tên ngốc này chút nào.
Tô Niệm lên tiếng phá vỡ thế đối đầu giữa hai người: “Anh ơi, em không sao cả, là em bé quấy em nên em hơi mệt thôi.”
Từ Thanh Dục dùng chút kiên nhẫn ít ỏi còn lại giải thích với Tô Diệp: “Cô ấy là em gái anh, cũng là vợ tôi, anh không bắt nạt cô ấy, tôi cũng không bắt nạt cô ấy, chúng ta đều phải bảo vệ cô ấy.”
Tô Diệp lặng đi vài giây, cảm thấy lời này hình như cũng có lý, anh ấy đứng dậy hỏi: “Em gái tôi thành vợ anh từ bao giờ?”
Từ Thanh Dục đáp: “Lúc anh còn đang nằm trên giường ngủ miết ấy.”
Tô Diệp nhìn em gái, Từ Thanh Dục cũng nhìn Tô Niệm.
Dưới cái nhìn không rời mắt của cả hai người, Tô Niệm khẽ “vâng” một tiếng.
Ý cười trong mắt Từ Thanh Dục sâu thêm.
Tô Niệm liếc anh một cái, ánh mắt như bị thiêu nóng, lại quay sang nhìn Tô Diệp.
Tô Diệp có chút không hiểu nổi mối quan hệ hiện tại, anh ấy hỏi Từ Thanh Dục: “Em gái tôi là vợ anh, vậy tôi với anh là quan hệ gì?”
Tôi với anh chẳng có quan hệ gì hết, Từ Thanh Dục im lặng, không nói ra lời trong lòng mà quay người ra khỏi phòng ngủ đi lấy nước cho Tô Niệm.
Tô Diệp muốn tìm câu trả lời từ em gái.
Tô Niệm nằm lại xuống gối, giả vờ ngáp một cái: “Anh đi hỏi anh ấy đi, em hơi buồn ngủ rồi.”
Thấy em gái muốn ngủ, Tô Diệp vội vàng lui ra khỏi phòng, còn nhẹ nhàng đóng cửa lại cho cô, anh ấy đuổi theo sau mông Từ Thanh Dục hỏi: “Rốt cuộc tôi với anh bây giờ là quan hệ gì hả?”
Dì giúp việc đang chuẩn bị bữa tối trong bếp đáp thay: “Cậu là anh vợ của cậu ấy mà.”
Tô Diệp mừng rỡ: “Anh ta cũng phải gọi tôi là anh sao?”
Dì ấy nói: “Đúng thế.”
Tô Diệp ưỡn ngực đi đến trước mặt Từ Thanh Dục, hếch cằm lên: “Anh gọi một tiếng anh nghe xem.”
Từ Thanh Dục lách vai huých vào người Tô Diệp đi qua, chỉ để lại một chữ: “Cút.”
Tô Diệp quyết định không chấp nhặt với anh ta, ai bảo anh ta phải gọi mình là anh làm gì.
Có một “đứa trẻ to xác” không biết điều như Tô Diệp ở đây, Từ Thanh Dục rất khó tìm được cơ hội ở riêng với Tô Niệm, mãi mới đợi được đến tối, khi Tô Diệp đã ngủ say và Tô Niệm cũng đã chìm vào giấc nồng.
Từ Thanh Dục ngồi bên đầu giường, dưới ánh đèn vàng mờ ảo, anh lặng lẽ ngắm nhìn cô, dường như nhìn bao nhiêu cũng không thấy đủ.
Màn hình điện thoại sáng lên, là mẹ anh gọi tới.
Từ Thanh Dục vén lại góc chăn cho cô, cúi người muốn hôn lên môi cô, khi sắp chạm vào, sợ làm cô thức giấc, anh đành phải gian nan dừng lại, vẫn là phải dỗ dành cô cho tốt đã, nếu không cứ lén lút thế này, lỡ bị cô phát hiện lại công cốc hết.
Anh tắt đèn đầu giường, lặng lẽ bước ra khỏi phòng, khép hờ cửa lại.
Trong bóng tối, Tô Niệm từ từ mở mắt, dùng ngón tay chạm nhẹ lên làn môi nơi hơi thở của anh vừa lướt qua, rồi trở mình, lại mơ màng ngủ tiếp.