Miếng Mồi - Đông Nhật Ngưu Giác Bao

Chương 86

Trước Tiếp

Chuông cửa lại vang lên, Từ Thanh Dục dù không muốn cũng phải đi mở, anh cứ ngỡ là Đới Thành đến, kết quả vừa mở cửa, nụ cười trên mặt đông cứng lại, ánh mắt lập tức trở nên lạnh lẽo.

Lâm Viễn đứng ngoài cửa thấy Từ Thanh Dục cũng sững người.

Tô Niệm hỏi: “Ai thế anh?”

Tô Diệp bỗng nhiên mở toang cửa phòng ngủ chạy ra, vui mừng nói với em gái: “Là Viễn Viễn!”

Chưa nói dứt câu, người đã lao ra đến cửa: “Viễn Viễn, anh đến rồi! Mau vào đi.”

Vừa đón Lâm Viễn vào nhà, anh ấy còn không quên dùng vai hếch Từ Thanh Dục một cái, ánh mắt Từ Thanh Dục càng thêm lạnh lẽo, nếu có thể, anh thật sự muốn ném cả hai người này xuống lầu cho rảnh nợ.

Tô Diệp lúi húi tìm dép đi trong nhà cho Lâm Viễn trong tủ giày, tìm hồi lâu mới nhớ ra đôi dép của Viễn Viễn đã bị Từ Thanh Dục ném vào thùng rác rồi, anh ấy lại lườm Từ Thanh Dục một cái cháy mặt, rồi nhìn Tô Niệm đầy vẻ đáng thương: “Em gái, dép của Viễn Viễn mất rồi.”

Tô Niệm cũng không ngờ Lâm Viễn sẽ đến, cô nhìn Từ Thanh Dục một cái, rồi mỉm cười với Lâm Viễn, sau đó nói với Tô Diệp: “Dưới gầm tủ có dép mới đấy, anh cứ lấy một đôi khác là được.”

Lâm Viễn giải thích mục đích đến đây với Tô Niệm: “Anh tình cờ có việc gần đây, Tô Diệp gọi điện bảo anh ấy không vui nên anh nghĩ qua xem thế nào, sẵn tiện xem sức khỏe của em sao rồi.”

Trên tay anh ta còn ôm một bó hoa, định tặng Tô Niệm nhưng thấy Từ Thanh Dục ở đó, anh ta cảm thấy tặng hoa không thích hợp cho lắm, dù sao cô và Từ Thanh Dục vẫn chưa ly hôn, anh ta không muốn gây thêm rắc rối cho cô, thế là anh ta đưa bó hoa cho Tô Diệp.

Tô Diệp nhận được hoa thì càng vui hơn, vội vàng đi tìm bình hoa để cắm.

Tô Niệm đáp lại Lâm Viễn: “Em không sao, chuyện hôm trước thực sự cảm ơn anh, nếu không em cũng chẳng biết mình sẽ ra sao nữa.”

Cô lại nhìn sang Từ Thanh Dục: “Thanh Dục, hôm kia em bị ngất, chính Lâm Viễn đã chạy vạy lo liệu mọi thủ tục ở bệnh viện giúp em, làm phiền anh ấy không ít.”

Từ Thanh Dục dù có không vừa mắt Lâm Viễn đến đâu, thì trong chuyện này, bất kể Lâm Viễn có ý đồ gì, anh vẫn phải cảm ơn, anh thu lại vẻ lạnh lùng, giọng điệu trịnh trọng: “Cảm ơn Lâm tổng đã chăm sóc vợ tôi, ơn huệ này tôi ghi nhớ trong lòng, sau này có việc gì cần đến cứ việc lên tiếng.”

Đến lúc này Lâm Viễn còn gì mà không hiểu nữa, anh ta nén sự nuối tiếc và không cam lòng trong lòng, gượng cười: “Sếp Từ khách sáo rồi, tôi và Tô Niệm là bạn bè, cô ấy ở đây không có người thân bạn bè nào khác, gặp lúc không khỏe tôi chăm sóc cũng là lẽ đương nhiên.”

Từ Thanh Dục thản nhiên đáp trả: “Sếp Lâm cứ yên tâm, sau này tôi sẽ luôn ở bên cạnh cô ấy.”

Tô Niệm cắt ngang những lời đấu đá ngầm giữa hai người, trước tiên cô đuổi khéo Từ Thanh Dục đi: “Anh vào phòng lấy giúp em cái khăn choàng với, em thấy hơi lạnh.”

Từ Thanh Dục chạm vào tay cô, nhanh chân đi vào phòng ngủ.

Tô Niệm lại nói với Lâm Viễn: “Trưa nay ở lại dùng cơm nhé, trước đây anh chẳng phải bảo muốn ăn món thịt kho tàu của dì làm sao, trưa nay dì ấy vừa hay có làm món đó.”

Bây giờ cũng đã đến giờ cơm, xét về lý hay về tình, Tô Niệm đều phải mời Lâm Viễn một bữa để cảm ơn, chọn ngày không bằng gặp ngày, mời xong bữa này thì cô cũng nhẹ lòng, không còn vướng bận chuyện nợ nần ân tình nữa.

Lâm Viễn biết nếu mình đủ hiểu chuyện thì lúc này nên cáo từ ra về, nhưng sau lần gặp hôm nay, không biết bao giờ mới gặp lại, Từ Thanh Dục chắc chắn sẽ đề phòng anh ta vô cùng nghiêm ngặt.

Tô Diệp cắm hoa xong, chạy lại kéo Lâm Viễn ngồi xuống sofa: “Viễn Viễn ở lại ăn cơm đi, dì nấu ăn ngon lắm.”

Lâm Viễn giả vờ từ chối không được, thế là thuận thế ở lại.

Dì giúp việc bận rộn trong bếp, ở phòng khách, Tô Diệp đang “mách lẻo” với Lâm Viễn: “Từ Thanh Dục nói anh ta và em gái đã kết hôn, nên anh ta là người thân nhất của em gái, nhưng người thân nhất của em gái rõ ràng là tôi mà.”

Lâm Viễn một lần nữa cảm thấy mình ở lại là một sai lầm, anh ta cố làm cho giọng mình nghe không quá cay đắng: “Anh và… anh ấy đều là người thân nhất của Tô Niệm.”

Tô Diệp không hài lòng với câu trả lời này, chuyện này nhất định phải phân định nhất nhì, anh ấy ấm ức nhìn Tô Niệm.

Tô Niệm xoa đầu cậu: “Anh trai mãi mãi là người thân nhất của em.”

Tô Diệp cười đắc ý nhìn Từ Thanh Dục.

Từ Thanh Dục thèm vào mà thèm nhìn anh ấy, kẻ ngốc là dễ dỗ nhất, nói gì cũng tin.

Tô Niệm đẩy Từ Thanh Dục vào bếp giúp dì giúp việc một tay, dịu dàng nói: “Em muốn ăn cà tím xào, chính tay anh làm cơ.”

Từ Thanh Dục thừa biết đây là cô không muốn anh ở đây gây chuyện nên mới tìm cớ đuổi đi, nhưng anh vẫn tin, thật ra anh cũng chẳng hơn Tô Diệp là bao, anh cũng rất dễ dỗ.

Anh nắm lấy tay cô, khẽ móc vào lòng bàn tay cô, thấp giọng đe dọa: “Đợi tối nay chúng ta tính sổ sau.”

Anh không muốn làm cô khó xử, nếu cô đã muốn trả ân tình cho Lâm Viễn thì cứ trả, anh không đến mức nhỏ nhen như thế, chỉ là ở lại ăn một bữa cơm, chẳng phải chuyện gì to tát, anh chẳng mất miếng thịt nào mà Lâm Viễn cũng chẳng thêm được miếng thịt nào.

Không có anh, phòng khách tràn ngập tiếng cười nói, trong đó tiếng cười của Tô Diệp là to nhất, cứ như sợ người ta không biết mình ngốc đến mức nào khi có Lâm Viễn ở đó.

Từ Thanh Dục đứng từ trong bếp gọi với ra: “Vợ ơi, em vào thắt giúp anh cái tạp dề với.”

Tô Niệm đang uống nước được nửa chừng, suýt chút nữa thì phun ra ngoài, cô vội đặt ly nước xuống, rút mấy tờ giấy lau miệng, nhất thời thấy mình có thể đã nghe nhầm. Họ kết hôn thời gian không ngắn cũng chẳng dài, nhưng từ này chưa bao giờ xuất hiện giữa họ, dù chỉ một lần.

Từ Thanh Dục ló đầu ra khỏi bếp, gọi thêm lần nữa: “Vợ ơi?”

Mặt Tô Niệm lập tức đỏ bừng, Từ Thanh Dục đứng cách nửa cái phòng khách nhưng vẫn thấy rõ mồn một sắc đỏ trên mặt cô, khóe miệng anh khẽ nhếch lên, định mở miệng gọi tiếp thì Tô Niệm đã vội đứng dậy, bước nhanh về phía nhà bếp, dùng ánh mắt ngăn cản anh tiếp tục “làm loạn”.

Dì giúp việc vừa nhặt rau vừa phải cố gắng nhịn cười, có thêm một người, cuộc sống rõ ràng thú vị hơn hẳn, chưa nói chuyện khác, chỉ cần nhìn nụ cười trên mặt Tô Niệm rõ ràng nhiều hơn, tinh thần cũng phấn chấn hẳn lên, không giống như trước kia, lúc nào cũng có vẻ uể oải như chẳng thiết tha gì.

Tô Niệm vào đến bếp, giật lấy cái tạp dề ném lên người anh, dùng vẻ giận dữ để che giấu sự xấu hổ đang lan tỏa khắp mặt.

Dì giúp việc mượn cớ đi lấy đồ ở ban công để lánh ra ngoài.

Từ Thanh Dục cầm tạp dề, tự mình thắt vào, tiến sát lại gần cô, thấp giọng hỏi: “Em ngại cái gì chứ?”

Tô Niệm ngẩng đầu vặn lại: “Con mắt nào của anh thấy em ngại?”

Từ Thanh Dục lại gọi một tiếng: “Vợ ơi.”

Mặt Tô Niệm ngay lập tức đỏ thêm mấy tông nữa.

Từ Thanh Dục chạm nhẹ vào mặt cô: “Không quen, hay là thấy kỳ cục?”

Cả hai…

Từ Thanh Dục cười khẽ: “Không gọi vợ thì gọi là gì? Cục cưng, bé ngoan? Em thích cái nào?”

… Chẳng thích cái nào cả! Ngón tay ngón chân Tô Niệm như muốn cuộn tròn lại vì sến, cô ra sức đấm anh: “Im đi!”

Từ Thanh Dục cười càng to hơn.

Tô Niệm bịt miệng anh lại, anh sợ người ta không biết anh đang trêu ghẹo vợ mình trong bếp nhà mình chắc?

Từ Thanh Dục ghé sát tai cô: “Đừng có cười với cái tên Lâm Viễn kia ngọt như thế nữa, nếu không anh sẽ gọi em là bé ngoan đấy.”

“Em làm gì có cười với anh ấy như thế…”

Cô cười rất bình thường mà, chẳng lẽ khách đến nhà lại trưng ra bộ mặt hình sự.

Từ Thanh Dục khẳng định: “Có, anh thấy hết rồi, trong hai bức ảnh đêm giao thừa đó, em đều nhìn anh ta cười. Em còn chưa bao giờ cười với anh ngọt ngào như thế.”

Anh không muốn nhớ lại tâm trạng lúc nhìn thấy tin tức tung ra hai bức ảnh đó nữa, dùng từ “tâm như tro tàn” cũng không đủ để diễn tả.

Tô Niệm hơi cứng lưỡi. Xem ra chuyện lôi nợ cũ ra tính sổ thì chẳng phân biệt nam nữ, cô giải thích: “Lúc đó em với Tô Diệp và anh ấy đang đi cùng nhau, nhưng phóng viên chỉ cắt ảnh của em và anh ấy thôi. Em cười là cười với Tô Diệp mà, em cũng không biết góc chụp cuối cùng sao lại trông giống như em đang nhìn anh ấy cười.”

Từ Thanh Dục hỏi: “Vậy sao em không gọi điện nói với anh?”

Anh đã luôn chờ điện thoại của cô, chỉ cần cô gọi nói một câu thôi, anh đã không tuyệt vọng đến thế.

Tô Niệm đáp: “Chẳng phải anh cũng không gọi điện hỏi em sao, hơn nữa lúc đó chúng ta sắp ly hôn rồi, em thấy cũng chẳng cần thiết phải giải thích.”

Cô cũng đã chờ điện thoại của anh, chỉ cần anh hỏi một câu, cô sẽ giải thích rõ ràng với anh, nhưng anh không hề gọi, cô cũng thấy chẳng cần thiết phải nói gì nữa, dù sao cũng sắp ly hôn rồi, anh có hiểu lầm hay không cũng chẳng còn quan trọng.

Từ Thanh Dục vươn tay ôm cô vào lòng, tựa cằm lên vai cô, có chút nghiến răng nghiến lợi: “Đừng bao giờ nói với anh từ ly hôn nữa, sau này mà anh còn để em đi nữa thì anh là thằng ngốc.”

Tô Niệm rúc vào lòng anh, dụi dụi vành mắt đang nóng lên, khẽ “ừm” một tiếng.

Hai người lặng lẽ ôm nhau, tiếng cười từ phòng khách vọng vào, Tô Niệm nghiêng đầu hôn lên cằm anh, nhỏ giọng nói: “Chồng ơi, anh có định nấu cơm nữa không? Em đói rồi.”

Hơi thở của Từ Thanh Dục bỗng chốc khựng lại, anh nâng người dậy nhìn cô.

Ánh mắt Tô Niệm hơi né tránh, giọng điệu có chút “hung dữ”: “Chỉ cho phép em gọi anh thôi, không cho anh gọi em như thế đâu đấy.”

Từ Thanh Dục không kìm nén được nữa, tiếng cười sảng khoái và vui vẻ bật ra từ lồng ngực, tiếng cười quá lớn, mặc cho Tô Niệm có bịt thế nào cũng không ngăn được.

Tại sao anh lại thấy vợ mình đáng yêu đến thế này cơ chứ?

Trước Tiếp