Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tô Niệm sững sờ.
Từ Thanh Dục nhắc nhở cô: “Đêm giao thừa năm 2014, đêm đó tuyết rơi rất dày, em đã đứng dưới ánh đèn đường đón sinh nhật cùng một người.” Anh dừng lại một chút, khẽ hỏi: “Em còn nhớ anh ta không?”
Đầu óc Tô Niệm trống rỗng trong giây lát, những ký ức vốn đang ngưng trệ bắt đầu chậm rãi tua ngược lại.
Đêm giao thừa năm 2014… đó là chuyện của tám hay chín năm trước…
Cô nhớ chứ, bởi vì vào đêm đó, cô và mẹ đã có một trận cãi vã dữ dội nhất từ trước đến nay.
Tết năm ấy, Thái Vân đưa Tô Niệm ra nước ngoài đón năm mới riêng, mẹ của Tô Diệp năm đó bệnh nặng, đến cuối năm đã cận kề hấp hối, Tô Kiến Phong túc trực ở bệnh viện suốt ngày đêm. Thái Vân cảm thấy phiền lòng, lại thấy trong chuyện này mình chẳng có tư cách gì để lên tiếng, nên trong cơn giận dữ, bà đã đưa Tô Niệm ra nước ngoài để mắt không thấy tim không phiền. Thái Vân vốn nghĩ những lúc khác thì thôi, ông muốn ở bệnh viện thì tùy, nhưng đêm giao thừa ông phải qua đây với mẹ con tôi chứ, kết quả là đêm giao thừa Tô Kiến Phong cũng không đến.
Thái Vân trong lòng chất chứa lửa giận không có chỗ trút, nén nhịn đến cuối cùng thì bùng phát một cách dữ dội, tất cả đều trút lên đầu Tô Niệm, nguyên nhân bắt đầu chỉ từ một chuyện rất nhỏ, Tô Niệm cũng không nhớ rõ là vì cái gì, tóm lại Thái Vân càng nói càng lôi ra đủ thứ chuyện, từ tính cách Tô Niệm không biết lấy lòng người khác, không biết cách chiếm lấy sự quan tâm của Tô Kiến Phong, cho đến việc Tô Niệm lúc nào cũng “khuỷu tay đưa ra ngoài”, không biết giúp mẹ ruột mà chỉ toàn giúp Tô Diệp, bà vất vả nuôi cô khôn lớn, cuối cùng lại nuôi ra một kẻ sói mắt trắng.
Tô Niệm thấy uất ức, nhưng cô cũng biết mẹ mình đang bực bội chuyện gì, ban đầu cô cứ để mặc mẹ nói, không hé môi nửa lời, chỉ cần bà xả được giận là được, cho đến khi bà nhắc đến người cha đẻ mà cô chưa từng gặp mặt dù chỉ một lần, Tô Niệm cuối cùng cũng không nhịn được nữa.
Thái Vân rất hiếm khi nhắc đến cha đẻ của Tô Niệm, nhưng hễ cứ nhắc đến là bà lại dùng những lời độc địa nhất thế gian để nguyền rủa ông, nhân tiện lôi luôn cả Tô Niệm vào, Tô Niệm chỉ là không hiểu, việc cô sinh ra trên đời này hoàn toàn không phải do cô lựa chọn. Nếu có thể, cô cũng không muốn được sinh ra để trở thành gánh nặng của bất kỳ ai, các người thời trẻ không hiểu chuyện, nhất thời phóng túng, tại sao cuối cùng lại là tôi phải gánh chịu kết quả này?
Hậu quả của việc cãi lại Thái Vân, là Tô Niệm bị ăn một tát.
Cô rời khỏi khách sạn, đi đi lại lại vô định trên con phố dưới sảnh, cô vốn nhát gan, dù là đang dỗi nhưng đêm hôm khuya khoắt cũng chẳng dám đi quá xa, thực chất trong lòng cô vẫn còn một chút hy vọng nhỏ nhoi không thể nói thành lời, cô sợ lỡ như mẹ lo cho mình mà xuống lầu tìm, thì có thể nhìn thấy cô ngay lập tức.
Thực tế chứng minh, mẹ cô hoàn toàn yên tâm về cô, cô đứng dưới lầu chịu rét hơn nửa tiếng đồng hồ mà chẳng nhận được lấy một cuộc điện thoại nào, cô ngồi phịch xuống ghế dài, lẳng lặng lau nước mắt, dưới ánh đèn đường vàng vọt, từng bông tuyết xoay vòng rồi chậm rãi rơi xuống.
Khi đó cô còn nhỏ tuổi, chưa từng nếm trải nhiều khổ cực của nhân gian, chỉ chịu chút ấm ức mà đã thấy mình là người đáng thương nhất trên đời này.
Nước mắt rơi ngày càng nhiều, tuyết rơi ngày càng lớn.
Phía sau có tiếng bước chân lại gần, Tô Niệm đột ngột quay đầu, cứ ngỡ là mẹ đến tìm mình.
Một chiếc ô đen che trên đỉnh đầu cô, chắn đi những cơn gió tuyết đang rơi lả tả.
Người đàn ông trẻ tuổi cao ráo, mặc chiếc áo phao dáng dài màu đen, đeo khẩu trang đen, tóc mái trước trán dường như hơi dài, lười biếng che đi phần lớn đôi mày, khiến cô không nhìn rõ diện mạo của anh.
Dù là người lạ, nhưng ở nơi đất khách quê người, gặp được đồng bào tóc đen mắt đen, lại vào đêm khuya thế này, luôn có một cảm giác thân thuộc kỳ lạ, huống chi, anh còn che ô cho cô giữa trời tuyết.
Tô Niệm không hề sợ anh, cô lau nước mắt nơi khóe mắt, đứng dậy, nở một nụ cười với anh, giọng vẫn còn chút nghẹn ngào chưa dứt: “Cảm ơn anh.”
Giọng của anh cũng có chút lười biếng, giống như một lòng tốt bộc phát tùy ý, nhắc nhở một người đồng bào không rõ tình hình nước ngoài: “Ở đây không giống trong nước, muộn thế này cô ở ngoài một mình rất nguy hiểm.”
Tô Niệm đáp: “Tôi ở ngay khách sạn bên cạnh, không sao đâu.”
Anh nói: “Thế cũng không an toàn.”
Dù không an toàn Tô Niệm cũng không muốn quay về, có lẽ vì là người lạ, hoặc có lẽ vì đã kìm nén quá lâu, Tô Niệm nảy sinh một khao khát muốn tâm sự một cách lạ lùng, cô hỏi anh: “Anh là du học sinh à? Anh làm thêm ở đây sao?”
Bộ đồng phục màu đen bên trong áo phao của anh, cô đã thấy ở nhà hàng mà cô và mẹ từng ăn lúc ban ngày, nó nằm ngay góc phố đối diện khách sạn.
Anh “ừ” một tiếng, rồi không nói thêm lời nào nữa, anh trông rất lạnh lùng, không có ý định muốn trò chuyện, Tô Niệm cũng không phải người giỏi khơi gợi chủ đề, cả hai cùng rơi vào im lặng.
Tuyết rơi lên ô tạo ra những tiếng xào xạc, hai người cách nhau bởi cán ô đen, đứng chung dưới một mái ô, ngắm nhìn những bông tuyết rơi dưới ánh đèn đường.
Một lúc sau, anh lên tiếng hỏi: “Sao lại khóc?”
Tô Niệm cụp mắt xuống, vẻ mặt hơi u ám: “Tôi cãi nhau với mẹ.”
Anh dường như có thể thấu hiểu cô đang nghĩ gì, anh nhếch môi, thấp giọng nói: “Trên thế giới này, có một điều duy nhất cô không cần phải nghi ngờ, đó là liệu mình có phải người thảm nhất hay không. Bởi vì nếu so về độ thảm, ở một góc nào đó trên trái đất này, luôn có người thảm hơn cô.”
Giọng anh có chút mát lạnh khiến người ta tỉnh táo, còn pha chút tự giễu khó nhận ra, Tô Niệm nghiêng đầu nhìn anh, anh cũng nhìn lại, ánh mắt vừa chạm nhau đã vội rời đi, anh nói, vì không thạo việc an ủi người khác nên giọng điệu còn hơi cứng nhắc: “Hôm nay là sinh nhật tôi, đến giờ vẫn chưa có ai chúc tôi một câu sinh nhật vui vẻ. So như vậy thì có phải anh sẽ thảm hơn một chút không?”
Tô Niệm nhìn rõ vết xước dưới khóe mắt anh, đó chỉ là một góc nhỏ, kéo dài xuống dưới dường như còn vết thương dài hơn, trông giống như bị móng tay cào, cô đại khái đã hiểu lý do vì sao anh đeo khẩu trang.