Miếng Mồi - Đông Nhật Ngưu Giác Bao

Chương 80

Trước Tiếp

Trên xe trở nên yên tĩnh, chẳng ai thèm đoái hoài đến ai, trạng thái này duy trì cho đến tận siêu thị, hai người mỗi người đẩy một chiếc xe, tự lấy đồ mình muốn mua, Tô Diệp toàn lấy đồ ăn vặt, những thứ anh ấy thích, em gái thích, và em bé trong bụng em gái thích, em bé bây giờ chưa ăn được, nên anh ấy ăn hộ em bé cũng được.

Từ Thanh Dục lấy đồ khá tạp nham, mua theo danh sách mà mẹ anh gửi sang.

Thi Lâm ở trong nước nhận được tin nhắn của con trai thì suýt chút nữa phát điên, nếu không phải Từ Thanh Dục ngăn lại, chắc giờ Thi Lâm đã ngồi lên xe ra sân bay rồi.

Tô Diệp đi sau lưng Từ Thanh Dục, nửa người tựa hẳn vào xe đẩy, nói là đẩy nhưng thực ra anh ấy đang dùng chân trượt đi, anh ấy nhìn bên trái rồi ngó bên phải, duy nhất là không nhìn đường phía trước, chiếc xe đẩy đâm thẳng vào “ngọn núi” đồ uống phía trước, theo sau những tiếng hô hoán kinh ngạc, những lon nước rơi rào rào hướng thẳng về phía Tô Diệp.

Tô Diệp theo bản năng dùng tay che mặt, bộ não đang bị thương của anh ấy lúc này chỉ có một ý nghĩ duy nhất, bị đập vào đâu cũng được nhưng không được đập vào mặt.

Từ Thanh Dục nghe tiếng động liền quay người lại, mắng thầm trong lòng “đồ ngốc”, đôi chân đã nhanh chóng bước tới, che chắn cho Tô Diệp ở phía trước, đống đồ uống đổ hết lên lưng Từ Thanh Dục.

Hơn một tiếng sau, hai người mới giải quyết xong xuôi để ra khỏi siêu thị, may mà không đập trúng người khác, nếu không chuyện còn rắc rối hơn.

Tô Diệp ủ rũ ngồi vào ghế phụ, thắt dây an toàn, rồi lí nhí hỏi Từ Thanh Dục: “Anh có đau không?”

Anh ấy biết mức độ nghiêm trọng của sự việc, anh ấy đã gây họa, lại còn khiến người khác bị thương.

Từ Thanh Dục lạnh mặt đáp: “Không đau.”

Thực tế là rất đau. Một lon nước đập vào thì không sao, nhưng cả đống lon nước cùng ập xuống, anh có là người sắt thì cũng đủ mệt.

Tô Diệp nhỏ giọng hỏi: “Anh đừng nói cho em gái biết được không?”

Nếu em gái biết chắc chắn sẽ giận lắm.

Từ Thanh Dục mất kiên nhẫn nói: “Vậy thì anh giấu vết thương của mình cho kỹ vào, đừng để cô ấy phát hiện ra.”

Cổ tay Tô Diệp bị va quẹt một chút, không nghiêm trọng nhưng hơi đỏ và sưng, Từ Thanh Dục chẳng quan tâm đến sống chết của Tô Diệp, chỉ là anh đưa người ta ra ngoài, nếu xảy ra chuyện gì, cô chắc chắn sẽ đuổi anh ra khỏi nhà ngay lập tức.

Tô Diệp không muốn em gái phát hiện ra vết thương của mình nên khi về đến nhà, anh ấy giấu giếm rất cẩn thận, thế nhưng càng cẩn thận lại càng dễ để lộ sơ hở.

Thực tế, ngay từ lúc anh ấy bước vào nhà, Tô Niệm đã nhận ra điều bất thường, anh ấy thậm chí chẳng dám nhìn thẳng vào mắt cô, chắc chắn là đã làm chuyện gì xấu rồi, Tô Niệm không hỏi dồn, anh ấy dù có mất trí nhớ thì tính tình cũng chẳng thay đổi, có chuyện gì là không giấu được lâu, lát nữa kiểu gì cũng tự khai ra thôi.

Quả nhiên, Tô Diệp đi quanh phòng khách ba vòng, cuối cùng cũng đem mọi chuyện khai hết với em gái, Tô Niệm vừa nghe đã cuống quýt, kéo anh ấy lại kiểm tra: “Anh có bị thương ở đâu không?”

Tô Diệp chỉ vào cổ tay cho cô xem: “Anh chỉ bị đập vào chỗ này một tí thôi, chẳng đau tí nào hết, Từ Thanh Dục chắn cho anh rồi, đồ đập hết lên lưng anh ta.”

Tô Diệp vừa nãy thấy Từ Thanh Dục lúc xoay người có nhíu mày, anh ấy đoán lưng của anh chắc là bị thương rồi, đây là vết thương vì cứu anh ấy, anh ấy không thể mặc kệ được.

Tô Niệm rất giận, cô nhìn Từ Thanh Dục, cô đã bảo là đừng đưa Tô Diệp đi rồi, anh cứ nhất quyết đưa đi, thân thể Tô Diệp hiện giờ rất yếu ớt, chỉ cần một vết thương nhỏ cũng có thể dẫn đến hậu quả nghiêm trọng.

Từ Thanh Dục lấy khăn lông và túi chườm đá, nghiêm túc xin lỗi: “Anh xin lỗi.”

Tô Diệp thấy em gái sắp nổi giận liền vội vàng nói: “Em gái, đều là lỗi của anh, em đừng mắng anh tay.”

Tô Niệm giật lấy đồ từ tay Từ Thanh Dục, lườm anh một cái rồi áp túi đá cách lớp khăn lên cổ tay Tô Diệp, xót xa hỏi: “Có đau không?”

Tô Diệp lắc đầu: “Em gái, Từ Thanh Dục cũng bị thương đấy, em giúp anh ta chườm một chút đi.”

“Kệ anh ta tự làm.”

“Anh ta không với tới được, bị thương ở lưng mà.” Sau khi cùng nhau trải qua “hoạn nạn”, Tô Diệp giờ đã xem Từ Thanh Dục như bạn tốt của mình.

Tô Niệm đáp: “Hay là anh giúp anh ta làm nhé?”

Tô Diệp nhìn Từ Thanh Dục, mình giúp anh ta ư, hình như có chút kỳ cục. Anh ấy nài nỉ Tô Niệm: “Em gái à~ đau lắm đấy.”

Từ Thanh Dục như vô tình chỉnh lại vạt áo, để lộ một mảng bầm tím ở ngang thắt lưng.

Dì giúp việc nhìn thấy, thốt lên kinh ngạc: “Phải chườm ngay đi thôi, nếu không ngày mai sẽ còn nghiêm trọng hơn đấy.”

Từ Thanh Dục nhìn Tô Niệm: “Thật sự hơi đau.”

Tô Niệm lẩm bẩm một câu: “Đau chết đi cho đáng đời.”

Nói xong cô lại thấy lời này hơi quá đáng, cứ nhìn thấy anh là cô lại thấy phiền, nhưng lúc nãy vừa ngủ trưa dậy, không thấy anh ở phòng khách, lòng cô bỗng có chút hụt hẫng lạ kỳ. Cô cũng không biết mình hụt hẫng điều gì, anh mới chỉ ở trong căn nhà này chưa đầy nửa ngày, mà dường như góc nào cũng đã phảng phất bóng dáng anh.

Cô đã kiểm tra lịch sử cuộc gọi rồi, hôm qua cô quả thật có gọi điện cho anh, thời gian đàm thoại chỉ vài giây. Cô không hề nằm mơ, vậy nên… anh đã vội vã chạy đến ngay sau khi nhận được điện thoại của cô sao? Anh nói anh đã đứng dưới lầu chịu gió lạnh suốt nửa đêm, vậy rốt cuộc anh đã đến từ lúc nào?

Dì giúp việc nói với Tô Niệm: “Cô vào chườm cho cậu ấy đi, vết thương ở lưng không phải chuyện nhỏ đâu, đừng có xem thường, để tôi lo cho Tô Diệp là được rồi.”

Tô Niệm do dự một chút, liếc nhìn Từ Thanh Dục đầy hậm hực rồi quay người đi vào phòng ngủ.

Từ Thanh Dục lấy thêm khăn và túi đá mới, đi theo sau cô, trong mắt hiện lên ý cười nhàn nhạt.

Vừa vào phòng ngủ, anh đã bắt đầu cởi cúc áo sơ mi.

Tô Niệm ngăn anh lại, vẻ mặt nghiêm nghị: “Anh không cần cởi, chỉ cần vén áo lên là được.”

Từ Thanh Dục vẻ mặt cũng rất nghiêm túc: “Không cởi thì không tiện.”

“Anh mà cởi là em không làm cho anh nữa.”

“Được, anh không cởi.”

Hai người ngồi trên ghế sofa trước giường, Từ Thanh Dục vén áo lên, trên lưng anh chằng chịt những vết bầm tím, bị đập nghiêm trọng hơn Tô Niệm tưởng rất nhiều, cô cẩn thận đặt khăn lên chườm, giọng nói mang theo sự lo lắng mà chính cô cũng không nhận ra: “Có cần đi bệnh viện không?”

Không biết là do đau, hay là do những đầu ngón tay cùng làn tóc xõa xuống của cô thỉnh thoảng lại vô tình chạm vào eo anh, giọng của Từ Thanh Dục trở nên hơi khàn đặc: “Không cần đâu.”

Căn phòng rất yên tĩnh, chỉ còn tiếng thở nhẹ nhàng, hai người ngồi sát bên nhau, Từ Thanh Dục có thể ngửi rõ mùi hương cam thanh khiết trên người cô, kể từ buổi sáng cô rời khỏi Tuyết Lâm Uyển, mảnh khuyết trong lòng anh dường như đến khoảnh khắc này mới tìm lại được sự vẹn tròn.

Tô Diệp chườm xong cổ tay mới sực nhớ ra việc chính, Từ Thanh Dục hiện giờ là “đồng đội cùng hội cùng thuyền” thì đúng rồi, nhưng ở điểm “em gái thích ai nhất” thì anh ấy nhất định không được nhượng bộ.

Anh ấy đi đến cửa phòng ngủ của em gái, đầu tiên là gõ cửa, sau đó bám vào khung cửa ngó vào trong: “Em gái, em mua cho anh cái bật lửa đi.”

Tô Niệm hỏi: “Anh cần bật lửa làm gì?”

“Em đã mua cho Từ Thanh Dục rồi thì cũng phải mua cho anh một cái.”

Từ Thanh Dục khựng người lại.

Tô Niệm trả lời Tô Diệp: “Em chưa từng mua bật lửa gì cho anh ta cả, anh cũng không được nghịch bật lửa, nguy hiểm lắm.”

Từ Thanh Dục xoay người lại nhìn cô, im lặng một lúc lâu, cuối cùng mới lên tiếng, thần sắc lộ rõ vẻ cô đơn: “Em đã từng mua cho anh, từ rất nhiều năm trước, chỉ là em không nhớ thôi.”

Trước Tiếp